Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 6 / 82  ·  7.3%
Lỡ Cưa Đổ Thiếu Niên Miêu Cương
Chương 6: Dục niệm
15/02/2026 21:01· 2,257 từ

Đống xác trùng chất thành lớp, rồi bất chợt lên. Màu đen đặc với nhau như một khối vật còn mang sức sống, vừa như chảy, lại như bùn lầy, lam nuốt trọn mọi thứ rơi phạm vi của nó.

Sở Hòa đứng sững trước thi thể trùng thú, đầu tê rần, cả nổi da gà.

Con tiểu thanh xà từ người nàng trườn xuống nhanh chóng bò qua lại trên những xác trùng, như dò xét. Rồi nó quay đầu nàng, giống như đang nói: nhân của nó… ở ngay đây.”

Sở Hòa nghiến răng, dậm một cái rồi lao

Nàng bám theo tiểu thanh leo lên núi thi trùng thú trơn trượt. bước một sâu một cạn. Những cổ trùng kia dường như vẫn hoàn toàn chết, thân thể mềm, quẫy động, quấn lấy chân

Cảm giác nhớp nháp làm Hòa sợ đến mức mắt lại, hét lớn tiếng.

“Tránh ra!”

“Cách ta xa chút!”

“Ghê quá đi!”

“Tiểu Thanh, ta sợ sâu a!”

Sở Hòa vừa khóc vừa loạn, chân đạp loạn thật sự bị dọa mức hồn vía lên mây. Nàng cực sợ sâu bọ, chỉ cần nhẹ một chút là hét trời.

Nhưng dù sợ đến run bước chân nàng vẫn dừng, vẫn cố đống xác trùng.

Tiểu thanh xà bám sát người, không ngừng lao cắn chết từng con cố bò lại gần nàng. Dù trên tay Sở Hòa vẫn bị con trùng lạ đốt vài đau rát đến tê cả cánh

Toàn thân nàng run lập nhưng không có thời để để ý.

“A Cửu! A Cửu!”

“Ngươi ở đâu?”

“Nếu ngươi còn sống thì tiếng một chút đi!”

Vừa dứt lời…

“Chi…”

Âm thanh cực khẽ vang

Sở Hòa lập tức dừng đôi mắt hoảng loạn khắp nơi. Huỳnh trùng lại một góc, ánh sáng xanh soi lên… một bàn tay nửa chìa ra khỏi đống thi trùng thú.

“A Cửu!”

Sở Hòa loạng choạng bò hai tay run rẩy từng lớp xác trùng Những cổ trùng có gai sắc lớp giáp cứng cứa vào tay rạch ra từng vệt máu. buốt đến tê liệt, nhưng nàng dừng lại.

Tiểu thanh xà bảo vệ cạnh, bất cứ con nào bò lại đều nó đớp gọn.

Đôi tay Sở Hòa dần cảm giác, chỉ còn móc lặp đi lặp động tác đào bới.

Cuối cùng, sau một lúc đến nghẹt thở…

Khuôn mặt thiếu niên hiện giữa màu đen nhầy của thi thể.

“A Cửu… A Cửu…”

Sở Hòa nghẹn ngào, không nên chạm vào hay rụt lại. Nàng muốn mặt hắn lên, nhưng sợ một sức thôi cũng làm hắn vỡ

Nửa gương mặt hắn đã rữa, nhưng nửa còn dù tái nhợt vẫn những vết nứt đỏ như gốm rạn. Chỉ nhìn thôi cũng thấy thắt tim.

Một đôi mắt đỏ chậm mở ra, qua khe yếu ớt nhìn thấy mặt nàng, mặt mũi nhếch nhác, thân lấm lem nhưng ánh mắt run rẩy đầy lo lắng.

“Không phải ta bảo ngươi rồi sao…? Ngốc, ngươi lại làm gì…”

“Ngươi đều sắp chết rồi nói lung tung cái Sở Hòa thấy hắn còn hơi sức mắng người, trong lập tức lóe lên tia hy Tay nàng càng cố gắng, tục gạt từng lớp xác trùng trên người hắn.

“Ta đưa ngươi về thạch Chỗ đó còn rất thuốc ấm. Giống như kia, ngươi dùng mấy thứ ấy… định sẽ nhanh chóng khỏe lại.”

Sở Hòa cố chống đỡ hắn, dùng hết sức ra ngoài.

Nhưng khi kéo lên được… là nửa thân trên.

Nàng chết lặng nhìn hắn, can như rơi vào thẳm.

Giờ phút này hắn, ngay một thân thể hoàn cũng không còn.

“Ta… sống không nổi nữa.”

Ánh mắt mờ đi của Hòa dừng lại trên hắn: “Ngươi… ngươi nói gì?”

“Ta không sống nổi.” Hắn lại, “Dược nhân bọn được nuôi dưỡng bằng trùng. Khi chết đi, sẽ trở thức ăn nuôi lại cổ trùng. chúng nó mà nói, ta món ngon nhất.”

“Nhưng… nhưng ngươi mạnh như sao có thể… sao thể như vậy mà…” nàng nghẹn lại.

Một giọt nước mắt rơi gương mặt đã rách của hắn, nhanh chóng vào máu, thấm vào da thịt.

Lông mi A Cửu khẽ Hắn hầu như không cảm giác gì, và ý thức đều dần mất Thế nhưng giọt nước mắt ấy… ấm ấy… hắn lại cảm rất rõ ràng.

“Ngươi… đang khóc vì ta

Sở Hòa hoảng hốt lau “Ta không khóc!”

“Ta thấy rồi. Ngươi khóc.”

“Ta không khóc!”

“Ngươi khóc.”

“Ta không có!”

“Ngươi có.” … Tiểu thanh ở bên cạnh, ngẩng “oai oai” hai tiếng.

Sở Hòa vì xấu hổ phát cáu: “Đã lúc này rồi, ngươi đừng nói năng thiếu đánh như được không?!”

A Cửu thở yếu ớt: là vị hôn thê ta… Ta sắp chết Ngươi thừa nhận ngươi khóc vì có được không?”

Sở Hòa im lặng một

“... Được rồi, ta khóc.”

A Cửu nghe được câu ánh mắt mềm đi hơi thở càng nặng Hắn nhìn nàng không chớp, ánh như dính trên gương mặt nàng.

“Nếu ta chết rồi… ngươi tái giá à?”

Sở Hòa đáp ngay: “Có.”

A Cửu bị chọc tức run lên: “Ta không ngươi mang theo Tiểu đi tái giá!”

“Vậy ta bỏ Tiểu Bảo rồi đi tái giá.”

Người sắp chết cũng cắn nghiến lợi: “Sở Hòa! có thể nói lời nghe một chút để ta chết yên không?!”

Sở Hòa bật lại: “Không thì đợi ngươi khỏi đến dạy bảo ta.”

A Cửu im lặng. Không là tức quá nói ra lời hay đã còn khí lực.

Sở Hòa không quan tâm cúi đầu lục trong xác trùng thú. Một sau nàng mò được một cái nhưng cũng không chắc là của Thất hay A Cửu.

Nàng nghĩ: Dù sao bọn lớn lên cũng giống tám, chín phần, tạm cũng được.

Sở Hòa một tay kéo chân ấy, một tay nửa thân người tàn của A Cửu. Lạnh lẽo xuyên tận xương, nhưng nàng vẫn cắn từng bước một xuống núi trùng, băng qua biển máu.

Tiểu thanh xà theo sát sau, thỉnh thoảng ngoái nhìn nàng.

A Cửu tựa cằm lên nàng, nghe rõ tiếng dốc càng lúc càng của Sở Hòa.

“Sở Hòa… ngươi đang làm vô ích.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/l-cua-o-thieu-chu-mieu-cuong&chuong=6]

“Không thử sao biết?” Sở đáp, “Ta thấy cổ của ngươi lợi hại vậy, người chết còn kéo về một nửa. Ta nhặt cho ngươi cái chân, sau này ngươi lại một tay một chân, tuy hơi kỳ, nhưng chống vẫn có thể đi.”

Nàng quay đầu liếc hắn: ngươi khỏi, ta mang về Trung Nguyên. Nhà rất có tiền, ta nuôi ngươi.”

Bên tai nàng vang lên A Cửu khẽ cười, biết là cười nàng hay cảm động đến buồn.

“Ngươi không phải nói… phụ ngươi không thích ta, ta nghèo, chê ta có học vấn sao?”

“Không sao. Nếu cha ta thích ngươi, ta dọn ngoài sống với ngươi.”

“Người Trung Nguyên đa phần tình cổ hủ. Ngươi sợ… bị người ta tán sao?”

“Ta còn dám theo ngươi trốn, ta còn sợ chuyện ấy à?”

Trong khoảnh khắc này, ngay Sở Hòa cũng không rõ nổi mình miệng nói đùa, hay đang thật nói thật lòng. Nói dối nhiều đến cuối cùng chính nàng không biết cái gì là thật, là giả.

Trong ánh sáng lờ mờ đom đóm huỳnh trùng, đường phía trước tối như nuốt cả người. Giống như có đi thế nào, bọn họ không thể thoát ra.

Vậy thật hay giả… cũng còn quan trọng.

“Trung Nguyên… trông như thế Giọng thiếu niên càng càng nhẹ, tựa người vai nàng. Như thể chỉ cần cơn gió thổi qua là sẽ biến theo gió.

Bước chân Sở Hòa cũng chậm lại, nặng nề đổ chì. Con đường ngòm này dường như muốn cưỡng giữ nàng lại.

“Trung Nguyên rất đẹp,” nàng khẽ. “Nhà ta Nam, xuân thì ngắm hạ thì hái sen, thu thì ánh nước xanh lam, đông lại tuyết để xem. Chỗ đó có rất nhiều món ngon nữa. Cửu, ngươi nhất định thích.”

Trên lưng nàng không còn đáp lại.

Sở Hòa nhìn mơ hồ khoảng tối phía trước, thầm: “Nếu… nếu chúng có thể cùng nhau đến Trung thì tốt biết bao.”

Tiếng vật gì đó rơi mặt đất vang lên chát, vang dội trong gian u ám.

Hai bóng người xuất hiện, xuống họ như nhìn con kiến đang giãy dưới chân.

Một kẻ bật cười: “Thiếu đã trảm hết thất lục dục, cổ vương rồi!”

Tên còn lại nhìn Sở đôi mắt lóe lên lam: “Thể chất của nhóc này thật hiếm có. Dùng để luyện cổ, chắc chắn luyện thánh cổ.”

Cả hai cùng quỳ sau người dẫn đầu, cúi hành lễ: “Thiếu chủ vương đại thành, lại sắp có cổ. Đây đúng là may mắn Vu Cổ môn!”

Người mặc hồng y, tóc đeo mặt nạ bước trước. Mỗi bước, chuông buộc ở mắt cá chân khẽ keng, trong trẻo mà lạnh lẽo.

Chiếc mặt nạ đen phủ văn đỏ, âm u khí. Nhưng sau lớp nạ ấy, đôi mắt đỏ rực suốt lại đẹp đến quỷ dị, chút tạp chất.

Ánh mắt hắn từ từ xuống.

Thiếu niên tàn khuyết, cơ không còn nguyên vẹn, mắt đỏ rực như tinh, ghê rợn đến mức khiến nhìn phải rùng mình.

Nữ hài cơ thể mỏi lạnh run, nàng gần mất đi ý thức, vẫn cố cuộn người lại, hô ngày càng yếu. Nếu không sớm cứu trợ, nàng sẽ không nổi mạng sống.

Chẳng cần chờ thiếu chủ lại, hai kẻ nam nhìn nhau, hiểu nhau thoáng chốc. Thiếu chủ đã trảm thất tình lục dục, bọn họ không để tâm đến bất điều gì khác, lạnh lùng và nhẫn.

Một kẻ lên tiếng: “Thiếu chúng ta dọn sạch ở đây thôi.”

Hắn cong lưng, chuẩn bị vào thân thể Sở Đây là mẫu cổ hiếm, không thể lãng phí.

Huyết hoa bỗng bắn tung, hắn nổ tung, trở bãi thịt rơi xuống Một con bò cạp độc từ máu bò ra, liếm vết máu, hưởng.

Cho đến khi toàn bộ thể hắn rơi xuống, môn mới kịp nhận thảm cảnh vừa xảy ra.

Nhưng đảo mắt nhìn lại, mặt đất, cơ thể khuyết của thiếu niên xảy ra một biến hóa kỳ

A Cửu hóa thành tro nhưng trong tro tồn một viên ngọc nhỏ mảnh ngọc trong suốt, không nhiễm chút huyết tinh, tinh khiết

Viên ngọc nhỏ bay trở tái nhợt trong tay, nhập vào da thịt niên, và gương mặt hắn lập xuất hiện trở lại.

“Thiếu… thiếu chủ… Ngươi không dục vọng… không hề ta…”

Trên vách đá, bóng dáng kẻ nam nhân kinh lùi lại một bước. chỉ trong chớp mắt, bóng dáng tan nát, huyết nhục rơi xuống xôn xao.

Màu đen của nhện độc trên vách đá, từ xuất hiện những sợi trắng tinh, dệt thành một mạng hoàn hảo.

Ngón tay thon dài, trắng chạm vào tay Sở trải rộng vết thương lòng bàn tay nàng, như đang nhận, như đang thử nghiệm, rồi từ nắm trọn tay nàng.

Nàng bị chặn lại, bế áp vào ngực vừa vừa lạ, hàn ý tỏa một thoáng rồi tan đi. nhíu mày, thở ra, rồi dần giãn.

Ánh sáng huỳnh trùng tắt con đường tối om, còn tiếng “leng keng, keng” của chuông trên mắt cá vang đều trong vực sâu u quỷ quyệt.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận