Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 4 / 82  ·  4.9%
Lỡ Cưa Đổ Thiếu Niên Miêu Cương
Chương 4: Vì Tiểu Bảo
11/02/2026 22:25· 1,795 từ

Từ lúc bị bắt cóc đến Cương, rồi bị ném xuống ngầm tối tăm đầy nguy này, đây là lần tiên Sở Hòa được ngủ giấc thật sự yên lành.

Nàng không biết mình đã ngủ lâu, chỉ cảm thấy tinh sảng khoái hẳn. Nhưng ngay mở mắt, nàng lập nhận ra điều không ổn.

Ngay trước mặt nàng là một ngực lạnh băng phủ đầy thương, và nàng đang… ôm

Sở Hòa cứng người. Ngẩng đầu lập tức đối diện với mắt đỏ sâu thẳm kia.

“Ôm còn chưa đủ sao?”

Nàng rùng mình một cái, vội bật lùi về sau. Động quá mạnh khiến nàng ngã xuống giường đá, đập đau điếng, phải mất lúc mới bò dậy được.

Nàng ôm đầu, cố nặn ra cười lấy lòng: “A Cửu… khỏe hơn chưa?”

A Cửu chẳng thèm để ý thử hoạt động cánh tay hơi đau, rồi xuống giường. nhặt quần áo lên vào, xoay người rời đi.

Sở Hòa run giọng hỏi: “Ngươi… đâu vậy?”

Không quay đầu lại, A Cửu nhiên đáp: “Giết người.”

Hắn bước ra khỏi thạch động, còn tiếng động nào nữa.

Lúc ấy Sở Hòa mới hiểu, ra mỗi lần hắn rời đều là để giết người. nhân chỉ có thể thành trong quá trình chém lẫn nhau. Dừng một ngày ngày bị kẻ khác chết. Sở Hòa ôm cảm thấy nước mắt muốn mà không rơi nổi.

Nơi này căn bản là một săn giết khổng lồ.

Nàng nhất định phải nghĩ cách đi!

Không biết bao lâu sau, A lại trở về, toàn thân máu.

Sở Hòa đang ngồi bên hồ nghĩ cách đào tẩu, thì gói giấy dầu rơi vào nàng. Nàng hoàn hồn, cái bao rồi ngước lên: Cửu, ngươi về rồi."

A Cửu chỉ “ừ” lạnh lùng. tiện tay lấy một chiếc thuốc, móc ra một con trùng vặn vẹo. Kéo áo lên, trên cánh tay chi chít vết thương sâu lộ cả xương.

Hắn bóp nát thịt trùng thành thứ như tương đặc, đắp lên vết thương. Tức thì làn khói xanh mơ bốc lên. Điều thần kỳ miệng vết thương bắt đầu lại bằng tốc độ nhìn được, dưới da “thịt mầm” nhỏ như xúc đang bò, đang đan, đang thành da thịt mới.

Dù xem bao nhiêu lần, Sở đều lạnh sống lưng. Nàng dặt hỏi: “Đối thủ của càng ngày càng mạnh

A Cửu liếc nàng.

Sở Hòa lại nói: “Ngươi trước không bị thương nặng thế

Hắn đáp, giọng vô cảm: “Chỉ một đám thịt trùng, mạnh chứ. Sớm muộn gì cũng giết sạch.”

Tuy thuốc và trùng của hắn thể khiến vết thương khép nhưng những vết sẹo lại cứ ở đó, không giờ mất đi.

Những ngày dài chém giết, sống đến giai đoạn cuối “dược nhân” đều là những mạnh nhất.

A Cửu càng đi về sau, thủ hắn gặp chỉ càng càng đáng sợ.

Sở Hòa nhìn hộp đồ ăn tay, túi giấy dính máu mặt ngoài. Nàng sớm đã được: ở nơi này, cả tài nguyên đều phải

Những thứ nàng ăn mấy hôm tám phần mười là A đoạt được trong lúc tàn Hôm nay trong túi có một cái màn thầu.

Sở Hòa lấy màn thầu, bẻ đôi. Do dự vài giây, vẫn đưa phần lớn hơn hắn: “Ngươi cũng ăn

A Cửu không nhận: “Ta không

Sở Hòa mím môi, đứng dậy tới, ngắm đôi tay đầy khô của hắn rồi nhẹ nắm lấy.

Phản xạ của A Cửu rút tay về, nhưng không hôm nay nàng lấy đâu gan lớn như vậy, chặt không buông, còn lấy sạch cẩn thận lau từ bàn tay đến kẽ móng, mỉ đến mức một cũng không bỏ sót.

A Cửu hơi sững sờ, hoàn không hiểu nàng đang làm

Sở Hòa nhét nửa cái màn vào tay hắn, lúc này sạch sẽ: “Ăn đi.”

A Cửu liếc nàng một cái. lòng hắn bỗng nổi lên cảm giác kỳ quái mà không nói rõ được. này hắn không từ chối, cắn một miếng.

… Không ngon chút nào.

Sở Hòa đảo mắt, kéo góc hắn, lôi hắn đến bên nước nhỏ. Nàng ngồi xổm chỉ vào mặt nước: thấy hồ này giống như dòng chảy. Ngươi nói phía phải có đường thông bên ngoài không?”

A Cửu dứt khoát: “Không có.”

Sở Hòa ngẩng đầu: “Ngươi làm biết?”

A Cửu: “Ta biết là không Nếu có đường thoát, cũng đến mức bao nhiêu người nhốt cả đời ở chốn tối tăm này.

Sở Hòa thở dài thườn thượt. Cửu chẳng hứng thú với xúc của nàng, cũng lười

Nhưng nàng lại túm áo hắn nữa: “A Cửu…”

“Làm gì?”

“Ngươi không muốn rời khỏi đây Sở Hòa nói, “Bên ngoài mặt trời ban ngày, có trăng ban đêm, có mùa thay đổi, có gió Chúng ta… có thể sống sống bình thường.”

A Cửu không có cảm xúc: thứ ngươi nói, ta chưa thấy. Có thấy hay không chẳng khác gì.”

Mí mắt Sở Hòa giật giật: không thể để chúng ta đời ở đây được! Hiện chỉ có hai chúng còn ổn, nhưng… lỡ như…lỡ Tiểu Bảo tới thì sao?!”

A Cửu nhíu mày: “Tiểu Bảo ai?”

“Hài tử của chúng ta chứ

Sở Hòa đứng bật dậy, kéo hắn đặt lên bụng mình, túc đến mức khó tin: từng nói, nếu tương chúng ta có con, sẽ tên là Tiểu Bảo. Hài rất quý giá, sinh bệnh phải tìm đại phu, chút phải học chữ, đọc Tương lai thằng bé phải vợ sinh con nữa. Chúng không thể để Tiểu Bảo lớn trong cái nơi quỷ quái này!”

A Cửu: “…”

“Ta thì không sao, chỉ cần cạnh ngươi là được. Nhưng Tiểu Bảo thì không được. không muốn nó sống đời như thế.”

Nàng nói chân thành đến mức ra ánh sáng của một mẹ, dù nàng còn chưa mẹ thật.

A Cửu lại không dễ lừa thế: “Ngươi trong bụng không Tiểu Bảo.”

Nói thẳng ra: nàng không hề thai.

Không biết do hoảng hay gan nhất từ trước tới nay, Hòa vẫn cố chấp: “Hiện là không có! Nhưng hôm qua… hôm qua chúng như vậy rồi… Nói không một tháng nữa sẽ có!”

Tay A Cửu cầm cái màn run lên: “Như vậy… là nào?”

“Thì… thì là chúng ta xúc da thịt!” Sở Hòa bừng mặt, không dám nhìn “Chỉ cần có thân như vậy, là có thể thai. Ngươi… ngươi không biết

A Cửu: “…"

Hắn thật sự không biết.

Sở Hòa bối rối, giọng thẹn như kẹp vào tim người, A Cửu không khỏi rùng “Hơn nữa, chúng ta thân thiết, da thịt gắn lâu như vậy… bây giờ muốn tránh thai cũng đã rồi. Hơn nữa, ngươi lợi hại như vậy, lại… nhiệt tình như thế…”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/l-cua-o-thieu-chu-mieu-cuong&chuong=4]

A Cửu im lặng, không biết đáp sao.

Sở Hòa quay người nhìn hắn, mắt chứa đầy tình cảm, thốt: “Vạn nhất ta sinh cũng không phải là thể…”

“Bang!” Một tiếng vang, màn thầu tay A Cửu rơi xuống

Sở Hòa nắm chặt tay hắn, trọng nói: “Cho nên, A tương lai hài tử chúng ta, chúng ta định phải tìm cách rời nơi này, đúng chứ?”

Nàng lo lắng sốt ruột: “Nếu rời đi, Tiểu Bảo vừa ra sẽ rơi vào tay kẻ dược nhân nơi lúc đó làm sao đây?”

A Cửu tuy lớn mạnh, nhưng những chuyện tình cảm lại tờ giấy trắng. Sở Hòa phen thêu dệt chuyện quỷ, khiến hắn tin hơn

Trước đây, bọn họ vốn không quan hệ vợ chồng, nàng hề mang thai Tiểu Bảo. hôm qua, hai người gần gũi, ôm nhau lâu vậy, nên khả năng Sở mang thai lần này là lớn.

Sở Hòa biết, với A Cửu hại như vậy, nếu có nàng hoàn toàn có thể đôi.

Nàng ngầm nghiến răng, quyết định để thiếu niên này lợi Nhón mũi chân, chậm rãi gần, giọng trầm thấp: Cửu, Tiểu Bảo tuyệt đối thể sinh ra nơi này.”

Môi nàng chợt chạm vào hắn chớp mắt, cả người A căng cứng.

Bên ngoài u ám, ánh nến lòe, chiếu lên sàn nhà những bức tượng gỗ tiểu rối rắm, chia năm bảy, như từng con người sót đã bị tàn sát, tành khắp nơi.

Trong bóng tối, một bóng người tĩnh lặng.

Ánh bạc lướt qua, chạm nhẹ thanh leng keng trong veo, tóc rung động, đôi khuyên đỏ như máu biến trong bóng tối, mang theo lạnh.

Tay trắng bệch từ đống gỗ nhấc lên một con rối hoàn hảo, nhìn chăm chút, mắt đỏ hẹp dài nhàng mị hoặc.

Bên ngoài mật thất, là nơi giữ môn đồ Vu Cổ

“Trưởng lão nói thiếu chủ thiên tuyệt vời, nhất định sẽ chóng chặt đứt thất tình dục, trở thành Cổ

“Đó là điều tất nhiên. Chỉ thiếu chủ thành cổ vương, lực Vu Cổ môn sẽ cả Trung Nguyên đại khó lòng theo kịp.”

“Hiện giờ thiếu chủ đã chém tình ngũ dục, chỉ còn nhất tình nhất dục, sắp cổ vương."

“Chờ xem, ngày rầm rộ của Cổ môn không còn xa

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận