Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 22 / 82  ·  26.8%
Lỡ Cưa Đổ Thiếu Niên Miêu Cương
Chương 22: Gọi tên của ta
15/02/2026 21:34· 1,809 từ

Sơn động phía sâu rối phức tạp, đi càng vào cảm giác chật chội nơi khí lại càng thêm liệt.

Đi trước một bước, dáng Phương Tùng Hạc đã biến cũng không biết hắn có kịp Tống Thính Tuyết không.

Sở Hòa toàn thân kháng cự việc tiến vào nơi tăm quỷ dị này, nhưng chịu nổi A Cửu cần nắm một bàn tay liền kéo được nàng đi thẳng phía trước.

Trái ngược với biểu như cha mẹ đều đã mất nàng, A Cửu thần thái rỡ, đôi mắt hồng thạch đẹp đến bất ngờ tục đảo nhìn bốn phương. Cảnh âm u như rừng tối này, tựa hồ đối với hắn tràn đầy thú vị.

Giống như một hài ra ngoài dạo chơi ngoại thành, phấn gần như không che được.

Sở Hòa muốn khóc không khóc nổi, bị hắn kéo mỗi bước đều nặng như đá.

A Cửu ngoái đầu nàng, hơi nghiêng nghiêng, đại khái không hiểu nổi biểu tình tả trên mặt nàng cuộc là làm sao.

“Có ta ở đây, sợ cái gì?”

Chính là bởi vì ở đây và thường thường phát cho nên nàng mới sợ

Sở Hòa nói: “Này… thực vật này lớn lên thật đáng sợ!”

“Đáng sợ sao?” A hơi mờ mịt. Sau đó hắn tay, nhẹ nhàng hái xuống đóa hoa màu tím, tới trước mặt nàng. “Chỉ U La hoa có tác dụng hoặc tâm thần thôi, không gì thật sự đáng sợ.”

Sở Hòa hơi sững

“Ngươi biết loại hoa gọi là gì?”

“Biết chứ.” A Cửu mắt cười. “Ở rừng Sương Nam Cương, mấy thứ này tiện nhìn đâu cũng

Sở Hòa giật mình.

“Đây là hoa đến chính Nam Cương?”

“Đúng vậy.”

“Vậy ngươi sao không sớm?”

“Ngươi cũng chưa từng ta nha.”

Sở Hòa nghẹn lại.

A Cửu cúi đầu thức đóa hoa trong tay. Sắc yêu dị càng tôn lên tay thon dài tái của hắn, trông quỷ khí đẹp đến rợn người.

“U La hoa sinh Nam Cương. Tuy lấy huyết nhục thức ăn, nhưng lại có cung cấp sinh cơ, dưỡng thân thể không già.”

Từ nơi sâu kín hoa tập kích mà đến, Sở chỉ cảm thấy đầu óc chốc trở nên vựng hồ hồ, giống như có tầng sương mỏng phủ lên ý

“Ngươi nói… hoa này tác dụng mê hoặc nhân tâm?”

“Đúng vậy.” A Cửu nhiên đáp, “Tâm chí không kiên, dễ dàng bị dục vọng hoặc.”

Trước mắt nàng, thiếu hơi cúi xuống nhìn mình. Dung lộng lẫy phảng phất ánh đáy mắt lại trẻo như nước rửa, hồn vô cấu, sắc thái rực rỡ chói mắt.

Hắn đẹp quá mức, đến mức khiến lý trí của hoàn toàn buông lỏng.

Ý thức Sở Hòa rời khỏi thân thể, chỉ còn một chút tâm ý mơ làm chủ. Ma xui khiến, nàng vươn tay khẽ lấy khuôn mặt xinh đẹp của tựa sát lại gần, đôi si mê khóa chặt hắn, không một cái.

A Cửu rũ mắt lại nàng, trong mắt lộ ra phần tò mò, cùng nàng mắt giao nhau.

“A Cửu, ngươi thật đẹp mắt.”

“Ta rất thích.”

“Có thể… hôn một không?”

Nghe nàng không chút giấu mà nói ra lời này, mắt thiếu niên sáng rực giống như bắt được vui.

“Không thể.”

Một tiếng cự tuyệt thừng rơi xuống, Sở Hòa lập như bị đánh trúng đả lớn. Nước mắt như trào ra, giọng nghẹn lại, theo ủy khuất vô bờ.

“Vì sao chứ…”

Dáng vẻ này của so với lúc ngày thường động chút liền hung hăng với còn thú vị hơn

Ác thú trong lòng Cửu trỗi dậy. Một bàn tay đưa lên, nhéo nhẹ vào nàng, mềm mềm, khiến trong mắt nàng càng thêm mang như mưa xuân mờ ảo. tượng kia lại càng làm môi hắn cong lên ác liệt.

Hắn nói: “Gọi tên ta.”

Sở Hòa ngoan ngoãn giọng mềm đến không thể mềm “A Cửu.”

Hắn lắc đầu, đôi đỏ như ánh tinh quang lướt mặt nàng, lại chậm rãi

“Gọi tên của ta. đã nói cho nàng rồi… Xi Đó mới là tên của

Nhưng Sở Hòa lại bị hắn khi dễ đến không môi run run, nước mắt khóe mắt rơi xuống, chấp không chịu làm theo hắn.

Nàng không phối hợp.

Vậy sao hắn có tiếp tục?

“A Hòa.”

Giọng hắn mềm đi chút.

“A Hòa ngoan.”

Hắn cúi người xuống, mắt đỏ sáng khóa chặt nàng, thở quấn lấy nhau, chóp chạm nhẹ. Đuôi tóc phía sau theo động tác hắn mà lắc nhẹ, cùng tiếng bên hông khẽ vang lên, động mà trẻ con.

“Gọi tên của ta.” thấp giọng dụ dỗ, “Ta liền nàng hôn.”

Sở Hòa cuối cùng mở miệng, giọng mềm đến không nổi:

“Xi Diễn.”

Hắn cong khóe môi, cười lan ra từng chút, nâng nàng, dán môi lên môi

Thiếu niên hồn nhiên cho rằng như vậy là đủ, ngờ ngay sau đó… đầu mềm ấm của nàng lướt qua môi hắn, như một vòng, khiến toàn thân hắn lại.

Đầu ngón tay hắn nàng móc lấy.

Giọng nữ hài mềm, theo chút bất mãn như sắp

“Ngươi vì sao không miệng?”

Hắn ngẩn ra, lúng “ồ” một tiếng. Trong lồng ngực, tim lạnh lẽo của hắn loạn, như báo trước gì tiếp theo. Có chút tự nhiên, có chút chờ mong.

Rồi… hắn cảm nhận đầu lưỡi nàng khẽ thử chạm

Một tia cảm giác dại như sao băng quét qua hắn.

Hắn còn nếm được son nhạt ở khóe môi nàng.

Va chạm ngây ngô, về, hơi thở dần trở nên loạn.

Bàn tay hắn vô siết chặt lấy vòng eo mảnh của nàng, kéo nàng gần

Không biết từ bao phấn hoa U La đã rơi mái tóc nàng, đậu trên hoa nhung mềm mại. khi hắn nhìn thấy, mới ý thức hai người đã sát mức có thể nghe tim nhau đập rộn ràng, hòa một nhịp hỗn loạn.

Phấn hoa trong không nồng đến mức như muốn tràn khỏi phổi.

Sở Hòa chỉ cảm thân mình mềm nhũn, chân đứng nổi, cả người ngã thẳng lòng ngực thiếu niên.

A Cửu khẽ nâng ngón tay vừa chạm vào khóe còn nóng của mình, ánh lóe lên từng điểm mang hỗn loạn.

Hắn không rõ Sở vừa làm gì, vì sao chỉ thoáng đã khiến hắn hoàn mất đi lực phản

Cảm giác xa lạ như thể trái tim không chịu lệnh mình nữa, kéo theo thân nóng lên, khó đến mức hắn cau mày.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/l-cua-o-thieu-chu-mieu-cuong&chuong=22]

“Ưm, Sở Hòa.”

Hắn một tay nâng nàng, buộc nàng đang mơ màng phải ngẩng đầu nhìn

“Vừa nãy… là cái Vì sao trước kia nàng không hôn ta như vậy?”

Đôi mắt Sở Hòa mông lung như phủ sương, ý tản mát, nhìn không rõ về.

Nàng vốn đâu phải có ý chí kiên định, lại hít quá nhiều phấn hoa chính thiếu niên đó nàng vào. Giờ phút này, căn bản không phân rõ đông chỉ chìm trong mê hương.

Son môi bị hắn đến mờ đi, nhưng sắc môi càng đỏ, càng đẹp đến khiến người nhìn muốn sai.

Ai đó nuốt xuống tiếng động nhỏ.

Thiếu niên cúi đầu, môi khẽ động, yết hầu nhẹ lên xuống.

Hắn biết rõ nàng này không thể cự tuyệt được, lòng bàn tay lại chậm lướt qua khóe môi ướt của nàng, giọng nói đi, như dụ hoặc:

“Ta lại cho nàng Nàng… mau tới hôn ta.”

“Phanh!”

Một tiếng vang lớn sâu trong sơn động vọng ra.

Tiếng động mạnh đến như xé toạc màn sương mộng, Sở Hòa từ mê hương lại.

Nàng mở mắt, phát mình còn đang ở trong sơn u tối, trước mặt là Cửu đang nắm tay không buông. Nàng chớp mắt lần, đầu óc trống rỗng.

“A Cửu…?”

Vừa mở miệng, nàng rụt lại vì đau. Miệng đau, cũng đau, như bị va đâu đó. Nàng nhăn đưa tay che môi.

“Ta làm sao vậy? ta đau quá…”

A Cửu nghiêng đầu, rất quan tâm:

“Nàng làm sao vậy?”

“Miệng ta bị rách!” Hòa thở dài đau đớn.

“Miệng nàng bị rách?” niên lặp lại, đôi mắt lấp lánh như thật sự biết.

Sở Hòa rõ ràng thấy phần môi trong đã rách, rát từng chút. Nhưng rõ trước đó nàng vẫn thường, chỉ trong chốc lát thành thế này.

Ánh mắt nàng nhíu nghi ngờ sắc bén: “Có phải… làm?”

A Cửu vẻ mặt trong như tuyết: “Ta có thể cái gì?”

Sở Hòa nheo mắt hoài nghi, đưa tay lên.

Lòng bàn tay nàng quệt qua khóe môi hắn…

Một vệt son đỏ dính lại trên tay nàng.

Nàng ngẩng đầu. Ánh nghiêm túc đến mức khiến người gáy.

A Cửu vẫn nghiêng như thể chẳng biết gì, tay lại đang vuốt ve Tiểu đang quấn trên cánh hắn, ra dáng xem diễn.

“A Cửu…”

Lại “phanh” một tiếng, này động tĩnh so với vừa còn gần hơn.

Hắn nói: “Phía trước người đang đánh nhau, nhất định thú vị.”

A Cửu lập tức lên trước.

Sở Hòa theo ngay sau, kêu to: “Xú A Cửu! có bản lĩnh thì đừng

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận