Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 23 / 82  ·  28%
Lỡ Cưa Đổ Thiếu Niên Miêu Cương
Chương 23: Nếu ta sắp chết
15/02/2026 21:34· 1,509 từ

Kịch liệt động tĩnh Tống Thính Tuyết tìm tới, trong hắn bất ngờ xuất một thanh trường kiếm, lao tới úp vào những bóng đang vật lộn.

Nhìn kỹ, những người đều là nữ nhân với sắc trắng bệch, tròng mắt trắng. Các nàng bị dây đằng quanh, thân thể cứng nhưng vẫn di chuyển hoạt, màu da tái nhợt, khí nặng nề, rõ ràng đã những xác không hồn.

Cảnh tượng càng thêm rợn khi nhìn thấy ngực các đều dính máu đã đen sẫm, đọng lại từ lâu, thành một vệt máu

Sở Hòa đuổi theo Cửu, nhưng không thấy A Cửu chỉ thấy một nữ bị dây đằng quấn chặt, ngồi trên đất, tay che thét chói tai:

“A Cửu! A Cửu! quỷ!”

Chỉ một chút sau, thi bị đá ra ngoài, văng vách đá, nhưng dây vẫn siết chặt, kéo thân thể quay trở lại. Tiếng ngắn du dương vang xen lẫn những động tĩnh hồ của loài bò sát ẩn xung quanh.

Nữ thi cách Sở chỉ ba bước nhưng không thể gần hơn, như thể một lực vô hình ngăn lại. kỹ, từng sợi dây khó thấy vẫn quấn tứ chi nàng, khiến nàng toàn bất lực.

Sở Hòa vẫn ngồi che mặt, bịt tai, dường như rằng chỉ cần không thấy, mọi thứ đáng sợ sẽ xuất hiện.

Bỗng nhiên, một tiếng nhẹ vang lên:

“Lúc trước nàng có nhặt chi tàn, cõng người tàn hành tẩu giữa biển sao giờ lại sợ hãi như

Sở Hòa mở ngón ra, nhìn xuyên qua khe hở, trước mắt là thiếu thân hình cao ráo, làn da khuôn mặt nghiêng xinh đôi mắt cong cong nụ cười lộng lẫy. Hắn sáo trúc, hoa văn tinh xảo, thế tiêu sái, nhẹ nhàng, càng gần, Sở Hòa cảm thấy chật vật, hoảng sợ

Sở Hòa hiện giờ còn tâm trí đôi co với Phía trước, Tống Thính vẫn một mình đối chọi với nữ thi đáng sợ mà nàng thì ôm co rúm lại, giọng nói rẩy:

“Cái đó… không giống

A Cửu liền bắt dáng vẻ nàng, cũng ngồi xổm cúi đầu nhìn nàng. chỉ cảm thấy bộ dạng hiện của nàng thật sự túng quẫn vừa đáng

“Như thế nào lại giống nhau?”

“Khi đó… khi đó đều sắp ch·ết rồi! Ta… ta nhiên không rảnh mà hãi!”

Ánh mắt A Cửu động: “Nếu sau này ta cũng ch·ết thì sao?”

Sở Hòa sững lại gì?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/l-cua-o-thieu-chu-mieu-cuong&chuong=23]

“Nếu ta sắp ch·ết, có giống lúc trước không? Liều chạy tới tìm ta?”

Sở Hòa vốn muốn “không”. Nhưng nghĩ đến chuyện bọn vẫn còn danh nghĩa hôn phu phu thê chưa giải mà nàng thì sợ ghi hận rồi tìm trả thù, nên chỉ có miễn cưỡng đáp:

“Đương nhiên sẽ!”

Khóe mắt thiếu niên cong, trong mắt như chứa đầy quang trong trẻo. Nụ của hắn nhẹ nhàng tựa tiếng bạc ngân trong rừng, không khí u ám nề xung quanh cũng thoáng đi vài phần.

Hắn nắm tay nàng, đầu khẽ chạm môi vào đầu tay nàng. Khi ngước nhìn nàng, sắc đỏ như bảo trong mắt hắn thoáng lên vẻ dính bám.

“Nói rồi đấy. Nếu làm không đúng lời, ta dù thành quỷ cũng sẽ từ địa ngục lên mà gi·ết

Sau lưng Sở Hòa tức lạnh buốt.

Không ổn. Không ổn nào!

Lời nói dối này nàng có phải hay không càng càng khó xong việc?

Tống Thính Tuyết bên đã một cây cột chẳng chống nhà, hắn khó khăn né qua một lần lợi trảo lén, sau đó lảo vài bước, miễn cưỡng vững thân mình.

Liền tính hắn hàm cực tốt, nhưng mắt thấy bên đôi nam nữ trẻ tự do như đi dã ngoại, lòng cũng muốn nhịn được, toát ra một khó có thể lý giải:

“A Cửu công tử, ngươi ra tay trợ giúp, thù định không thể thiếu.”

Lời này vừa nói nữ thi bị dây đằng quấn nhìn không thấy như dao sắc bén cắt đứt, thân nháy mắt mất đi lượng, ngã xuống đất, cuộc không còn động tĩnh.

Sở Hòa đi theo Cửu đứng lên, nàng đứng phía A Cửu, bắt lấy áo hắn, cẩn thận nhìn thân trên mặt đất trong hãi lại xen lẫn cảm và thương hại.

Những nữ tử chết đều thật sự rất trẻ, thoạt cùng nàng tuổi tác chênh nhiều. Các nàng vốn nên sống, rực rỡ, nay đã chết trong sơn xác chết còn bị điều tập kích từng người đi vào sơn động.

Sở Hòa nắm góc tay bỗng bị bẻ ra, lại tay lạnh lùng nắm tay nàng, giúp nàng tránh đi xác chết trên mặt tiến về phía trước.

Tống Thính Tuyết đã lại, nói: “A Cửu công tử, tạ ra tay tương

A Cửu đáp: “Thù

Tống Thính Tuyết nói: sau khi trở về, ta tự dâng lên thù lao.”

Sở Hòa nhỏ giọng “Những nữ tử này đều là mất tích trong khoảng gian này sao?”

Tống Thính Tuyết thần nghiêm trọng, gật đầu: “Trong thành từng dán thông báo các nàng, có vài cô nương, cũng đã gặp qua.”

Kỳ thật, thời điểm nàng mất tích, mọi người chỉ suy đoán, nhưng tận nhìn thấy xác chết, trong lòng giác vẫn không dễ

Triệu gia nhị tiểu trước đó cũng mất tích, hiện Triệu Vinh Nguyệt cũng vào tình trạng không rõ tung cũng đủ để khiến mặt Tống Thính Tuyết nên vô cùng không tốt.

Sở Hòa kéo tay Cửu. “Các nàng ngực đều có tích, là chuyện gì

A Cửu chỉ liếc một cái, giọng bình thản. “Tim bọn họ đã bị ta đào đi.”

Sở Hòa giật mình bị người đào đi rồi!?”

Nghĩ đến chuyện lúc vào thành, đám mã phỉ kia như cũng đánh chủ lên người nàng, Sở Hòa càng càng sợ, vô thức sát về phía A nắm chặt lấy tay hắn.

“Lúc trước… lúc trước giết đám mã phỉ kia, bọn khi nhìn thấy ta phải đã nói gì không?”

Nghe hai chữ “mã Tống Thính Tuyết cũng liếc mắt

A Cửu chớp đôi xinh đẹp. “Hình như có nói đó.”

“Là cái gì?”

“Ừm… hình như là muốn đem ngươi đưa lên.”

Đem nàng đưa lên?

Đưa đi đâu?

Sắc mặt Sở Hòa tức trắng bệch.

A Cửu nghiêng người phía nàng, còn cố ý mở cánh tay.

Quả nhiên, Sở Hòa lại gần, ôm lấy cánh tay rúc bên cạnh, hai dán chặt vào những cái xác đất, phảng phất như thấy chính mình vừa chết.

Trong lòng nàng vừa vừa giận. “Rốt cuộc là loại gì, có thể phát đến mức độ như vậy?”

A Cửu hỏi. “Nàng ghét người này?”

Sở Hòa gật đầu. ghét!”

A Cửu đưa tay vào đóa hoa trắng trên tóc chậm rãi cười. “Vậy sẽ giết hắn.”

Tống Thính Tuyết lên cắt ngang. “A Cửu công tử, cô nương. Những thi nữ tử này, ta sẽ thông cho người nhà họ nhận lại. Ta vừa Phương đại hiệp, hình như bị thương. Trong lúc đánh nhau, ta bị phân tán. Hiện việc cấp bách là tìm được Vinh Nguyệt, cũng phải lại Phương đại hiệp mới

Tống Thính Tuyết cho Phương Tùng Hạc, Sở Hòa và Cửu vốn là bằng cùng nhau hành động. Vì thế nói đến tình cảnh hiểm của Phương Tùng hắn cho rằng bọn họ định sẽ lo lắng sốt ruột.

Nhưng A Cửu lại toàn không có chút dao động

Trái lại, Sở Hòa có chút lương tâm. “Dù sao đã đến nước này, ta mau đi tìm bọn họ về đi!”

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận