Vào ngày tường thành bao quanh căn cứ Hắc Sơn hoàn thành, Tần Lẫm dẫn mọi người đi cắt băng khánh thành, đồng thời treo tấm biển biểu tượng của căn cứ lên cổng thành.
Toàn bộ căn cứ đã rũ bỏ vẻ xập xệ, tồi tàn trước kia, trông khang trang và bề thế hơn hẳn.
Văn Tiêu Tiêu không khỏi cảm thán: Đúng là vẻ ngoài quan trọng thật. Căn cứ Hắc Sơn bây giờ nhìn có khí thế hơn hẳn rồi!
Sau khi lễ khánh thành kết thúc, mọi người dần tản đi. Văn Tiêu Tiêu và Tần Lẫm men theo con đường nhỏ trong căn cứ, thong thả đi bộ về. Bầu trời bắt đầu lất phất những bông tuyết, chẳng mấy chốc tuyết đã rơi phủ trắng xóa cả mặt đất.
Lúa nước của căn cứ vừa mới thu hoạch xong thì trận tuyết đầu mùa đã kéo đến. Tuyết rơi vừa đúng lúc, nhưng cũng vô tình khơi lại những ký ức không mấy tốt đẹp.
Tuyết lớn phủ kín núi, băng giá bao trùm suốt ba tháng!
Trận tuyết đầu tiên sau tận thế ập đến vào những tháng ngày mệt mỏi chạy trốn, khiến mọi người không thể nào quên được.
Văn Tiêu Tiêu thầm nghĩ: May mà trước đó Tần Lẫm đã dùng dầu để đổi lấy một lượng lớn lương thực, lại còn dựng được nhà kính thu hoạch thêm ít rau củ. Nếu không thì trận bão tuyết này chắc chắn sẽ khiến cả căn cứ Hắc Sơn gặp khó khăn.
Cô vô cùng khâm phục tầm nhìn xa trông rộng của Tần Lẫm. Còn Tần Lẫm thì không nói gì.
Em mới lợi hại đấy, ngốc ạ!
Anh nắm lấy tay Văn Tiêu Tiêu, hai người từng bước chầm chậm đi về, để lại những dấu chân song song trên lớp tuyết mỏng.
Trận tuyết rơi liên tục suốt ba ngày liền mà vẫn chưa có dấu hiệu ngừng lại. Khi Giang Vũ tìm đến Tần Lẫm, cô có vẻ như muốn hỏi điều gì đó nhưng lại do dự.
"Sao vậy?"
Tần Lẫm không hiểu chuyện gì khiến cô trông băn khoăn như vậy.
Giang Vũ: "Khụ khụ, chị đến là muốn hỏi cậu... liệu Tết này chúng ta có tổ chức đón mừng gì không?"
Cô vừa nói vừa kéo Lữ Lương ngồi xuống sofa, nhón lấy quả cà chua bi trên bàn trà rồi bỏ vào miệng.
Ngọt quá! Đúng là tự mình Tiêu Tiêu chăm sóc có khác!
Câu hỏi của Giang Vũ khiến Tần Lẫm thoáng sững sờ giây lát.
Hóa ra, thoáng cái mà họ đã đón cái Tết đầu tiên kể từ sau tận thế rồi.
Tần Lẫm: "Chị lấy một ít lương thực và vật tư trong kho ra để phát cho người dân trong căn cứ đi. Còn mọi người nếu muốn tụ tập ăn một bữa tất niên thì cứ việc tổ chức."
Sau khi nghe thấy câu trả lời của Tần Lẫm, Giang Vũ bấy giờ mới cảm thấy yên tâm mà bắt tay vào việc chuẩn bị.
Cư dân của căn cứ Hắc Sơn vốn ít, nên dù có phát phúc lợi năm mới cho mọi người cũng không làm ảnh hưởng quá nhiều đến kho dự trữ.
Văn Tiêu Tiêu vừa phụ giúp Giang Vũ phát quà, lại vừa chê rằng không khí Tết ở đây vẫn chưa đủ. Thế là cô nhất quyết phải thắt thêm những chiếc nơ đỏ vào từng phần lương thực và vật tư thì mới chịu.
Văn Tiêu Tiêu: "Anh có biết viết câu đối xuân không?"
Trong biệt thự, cô đang quỳ trên thảm, cả người nằm dài ra chiếc bàn trà. Trên tay cô là cây bút lông dính đầy mực đen, chẳng biết cô đã kiếm nó ở đâu ra mà làm cho đôi bàn tay nhem nhuốc hết cả.
Tần Lẫm: "..."
Văn Tiêu Tiêu: "Dính lên quần áo là không giặt sạch được đâu!"
Tần Lẫm bèn nhận lấy cây bút lông, rồi viết hai chữ "Tiêu Tiêu" lên tờ giấy đỏ. Nét bút của anh mạnh mẽ, rồng bay phượng múa, khiến Văn Tiêu Tiêu nhìn theo với ánh mắt đầy vẻ ngưỡng mộ.
Tần Lẫm: "Hồi bé anh từng qua."
Anh khiêm tốn nói vậy, nhưng trong lòng lại không khỏi kiêu ngạo.
Văn Tiêu Tiêu: "Vậy thì tốt quá rồi, toàn bộ câu đối của căn cứ chúng ta xin giao phó cho anh hết đấy!"
Nói xong, cô liền trao cho Tần Lẫm một trọng trách lớn lao.
Tần Lẫm bấy giờ còn biết nói gì thêm được nữa chứ, dĩ nhiên là anh chỉ có thể gật đầu đồng ý rồi lặng lẽ chấp nhận làm trâu làm ngựa cho cô mà thôi.
Sáng sớm ngày hai mươi chín tháng Chạp, bầu trời vẫn còn lất phất những bông tuyết rơi. Văn Tiêu Tiêu và Tần Lẫm cùng nhau đi đến từng nhà để tặng câu đối xuân.
Giang Vũ vẫn còn đang ngái ngủ, nhìn hai người bọn họ rồi cất giọng trêu đùa: "Chà, đôi vợ chồng son đi tặng quà Tết đấy à?"
Tần Lẫm im lặng không đáp, anh chỉ đưa ánh mắt u ám lướt qua khiến Giang Vũ lập tức tỉnh ngủ hẳn. Chị bèn cười xòa: "Ha ha, tôi đùa chút thôi mà. Cảm ơn hai người nhé, lát nữa tôi sẽ đem câu đối này treo lên thật cẩn thận."
Văn Tiêu Tiêu: "Chị đừng vội vào nhà, đi tặng câu đối cùng bọn em luôn đi!"
Văn Tiêu Tiêu vừa nói vừa chớp chớp đôi mắt ngây thơ, hôm nay cô mặc một chiếc áo bông nhỏ màu đỏ trông vô cùng rực rỡ. Thế là chỉ vì lỡ lời một câu mà Giang Vũ đã bị bắt làm lao động công ích.
Giang Vũ và Lữ Lương phụ trách khu phía Tây, còn Tần Lẫm cùng Văn Tiêu Tiêu thì đảm nhận khu phía Đông.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/m-t-th-n-ph-ph-o-h-i-xuy-n-s-ch-ch-mu-n-l-m-c-m-n&chuong=80]
Nhờ có sự phân chia này mà mọi việc diễn ra nhanh hơn rất nhiều, vậy nên khi chưa đến trưa thì họ đã tặng xong hết rồi.
Trong ngày hôm đó, rất nhiều gia đình ở căn cứ Hắc Sơn khi vừa mở cửa ra đã nhìn thấy một bức câu đối đỏ đặt ngay trước cửa, trên đó viết những lời chúc tụng tốt đẹp cho một năm mới sắp đến.
Nhiều người nhận được những vế đối kiểu như: "Tiền đầy túi, sắc đầy mình, phúc khí ngập tràn; ăn nhiều không béo, sức khỏe vô biên!" hay là "Ăn uống no say chẳng lo béo, mải chơi thức khuya chẳng sợ già." Ai nấy đọc xong cũng đều không khỏi cảm động đến mức muốn rơi nước mắt.
Chẳng cần phải nói thì ai cũng biết những câu từ kỳ lạ này đều là do Văn Tiêu Tiêu ép Tần Lẫm viết ra. Dĩ nhiên, bên cạnh đó vẫn có rất nhiều câu đối mang ý nghĩa hàm súc, giàu chiều sâu văn hóa và đậm chất truyền thống. Thế nên, việc ai nhận được loại nào thì hoàn toàn phải dựa vào vận may của người đó mà thôi.
Sau khi tặng xong bức câu đối cuối cùng, Văn Tiêu Tiêu mới chuẩn bị về dán cho chính căn nhà của mình.
Đứng trước cổng lớn biệt thự, Tần Lẫm nhíu mày rồi hỏi lại lần nữa: "Em thực sự muốn dán cái này sao?"
Chỉ thấy Văn Tiêu Tiêu đứng trong sân, tay cầm một bức câu đối, trên đó viết:
"Trời thêm năm tháng, chuột thêm thọ.
Thóc đầy trời đất, đồ đầy nhà."
Kèm theo đó là một bức hoành phi với bốn chữ: Người chuột cùng vượng.
Văn Tiêu Tiêu: "Đương nhiên rồi, cái này không hay sao? Có anh, có em lại còn có Tiểu Tuyết nữa!"
Cô cảm thấy bức này chẳng có vấn đề gì cả, thậm chí còn thấy nó rất tuyệt là đằng khác.
Tần Lẫm: "Hay lắm, Tiểu Tuyết chắc chắn sẽ cảm động đến chết đi sống lại cho mà xem."
Mình biết ngay cô nhóc sẽ lén giấu bức hoành phi này rồi cuối cùng cũng dán cho nhà mình mà.
Lúc này, Tiểu Tuyết từ trong túi áo của Văn Tiêu Tiêu chui ra. Cô liền đưa tờ hoành phi cho nó ôm lấy, khung cảnh nhìn vào thật ấm áp và dễ thương.
Tần Lẫm đành phải thỏa hiệp, anh còn chủ động đi dán câu đối lên cổng chính giúp cô.
Đến tối, tuyết rơi mỗi lúc một dày hơn. Vì năm nay là năm nhuận nên không có ngày ba mươi, vậy nên ngày hai mươi chín chính là đêm Giao thừa.
Năm đầu tiên của thời mạt thế đã trôi qua trong những ngày bôn ba tất bật. Giang Vũ chuẩn bị một bữa cơm tất niên thịnh soạn ở biệt thự của mình, rồi mời mọi người cùng đến đón năm mới.
Giang Vũ cùng những người khác đang bận rộn gói sủi cảo. Vì tay nghề quá tệ nên Văn Tiêu Tiêu bị coi là kẻ phá hoại và đành phải ngậm ngùi bị đuổi thẳng ra khỏi bếp.
Cô thẫn thờ ngồi trên chiếc ghế xích đu trước cửa kính sát đất, may sao vẫn còn có Tiểu Tuyết ngoan ngoãn nằm trên đùi bầu bạn cùng cô.
Khi nhìn ánh đèn ấm áp hắt ra từ muôn nhà bên ngoài khung cửa sổ, Văn Tiêu Tiêu bỗng thấy nhớ nhà.
Không biết là ba mẹ với anh chị đang làm gì giờ này, còn bản thân mình ở thế giới bên kia giờ đã ra sao rồi...
Trong lòng cô bỗng dâng lên một cảm giác trống rỗng và hơi chua xót. Cô chẳng thể kìm nén được mà để những giọt nước mắt lăn dài từ khóe mi xuống đôi gò má.
Còn Tần thiếu vốn là người luôn toát lên vẻ lạnh lùng, thanh cao và chẳng mảy may vướng chút bụi trần, thế mà lúc này anh lại khiến cho mọi người phải nhìn mình bằng một con mắt hoàn toàn khác. Anh đúng thực là mẫu đàn ông lý tưởng của gia đình khi vừa có thể gánh vác việc lớn, lại vừa giỏi trong chuyện bếp núc. Thậm chí, tay nghề gói sủi cảo của anh còn khiến cho chính Giang Vũ cũng phải cảm thấy tự hổ thẹn.
Tần Lẫm bước ra khỏi phòng bếp với ống tay áo len xắn cao còn dính chút bột mì trắng, khiến cả người anh bỗng toát lên vẻ bình dị và gần gũi vô cùng.
Hình bóng Văn Tiêu Tiêu ngồi lặng lẽ trước cửa sổ chợt lọt vào tầm mắt anh. Bên ngoài cửa kính là cơn gió bấc lạnh thấu xương cùng tuyết bay mịt mù, còn bên trong lại là ánh lửa ấm áp cùng người con gái mà anh hằng thương yêu.
Tần Lẫm bước đến gần, vốn định trò chuyện vài câu với Văn Tiêu Tiêu, thế nhưng lại thấy gương mặt cô đã đầm đìa nước mắt.
"Sao vậy?"
Trái tim anh bỗng thắt lại. Anh quỳ một gối xuống sàn, đưa tay lên vuốt ve gò má đã hơi lạnh của cô.
Văn Tiêu Tiêu vội vàng lấy tay lên quệt nước mắt.
Thật là, sao mình lại vô cớ mất khống chế thế này chứ.
Nhìn dáng vẻ lo lắng của Tần Lẫm, cô vội đáp: "Em không sao, chỉ là... không kìm lòng được thôi."
Tần Lẫm: "Em nhớ nhà sao?"
Chắc đây là lần đầu tiên cô nhóc nhỏ đón Tết xa gia đình.
Văn Tiêu Tiêu: "Vâng."
Cô gật đầu, nhưng trong lòng không phải đang nhớ về gia đình ở thế giới này, mà là những người thân ở một thế giới mà cô đã vĩnh viễn rời xa.
Mong những người thân yêu của con ở nơi đó luôn được bình an.
Tần Lẫm ôm Văn Tiêu Tiêu vào lòng: "Chúng ta sẽ nhanh chóng quay về thôi, nếu như..."
Chữ "nếu như" còn chưa kịp nói hết thì đám người trong bếp đã ồn ào ùa ra ngoài.
Giang Vũ đã huấn luyện một đám đàn ông to xác răm rắp nghe theo mình, nên tất cả đều đang ngoan ngoãn chờ được ăn sủi cảo.
Tương Tú, cô gái trong nhóm của Lữ Lương thuộc tiểu đội Thần Phong, cười mỉm rồi nói: "Mọi người đợi thêm một lát, để tôi xào thêm mấy món nữa."
Nghe vậy, mọi người lại càng thêm phấn khích, nhao nhao lên tiếng: "Làm phiền Tương Tú quá, vất vả cho cô rồi!"
Khung cảnh náo nhiệt trước mắt khiến cô chợt mỉm cười.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận