Văn Tiêu Tiêu đột nhiên cảm thấy vô cùng hồi hộp. Lòng bàn tay giấu trong tay áo của cô rịn ra một lớp mồ hôi mỏng, trái tim cũng đập thình thịch liên hồi.
"Tiêu Tiêu, làm bạn gái anh nhé!"
Lời tỏ tình của Tần Lẫm đến quá đỗi bất ngờ, nhưng khi ngẫm kỹ lại, Văn Tiêu Tiêu lại cảm thấy mọi chuyện vốn dĩ rất tự nhiên. Suốt chặng đường bôn ba vừa qua, sự chăm sóc và quan tâm mà cả hai dành cho nhau đã sớm vượt qua ranh giới của tình bạn bình thường.
Nhưng đồng thời cô cũng có hơi bối rối. Chẳng lẽ bấy lâu nay, quan hệ giữa họ không phải là tình thân sao? Nhỡ đâu vì nương tựa vào nhau quá lâu, Tần Lẫm mới sinh ra ngộ nhận thì sao?
Như cảm nhận được những nỗi băn khoăn trong lòng Văn Tiêu Tiêu, Tần Lẫm lại dịu dàng lên tiếng: "Tiêu Tiêu, anh thích em. Không phải kiểu xem em như trẻ con, cũng chẳng phải tình cảm dành cho em gái, mà là thứ tình cảm khiến anh muốn hôn em, muốn ôm em vào lòng. Vậy nên, bây giờ anh có thể ôm em được không?"
Văn Tiêu Tiêu ngước mắt lên nhìn anh. Trong đôi mắt trong veo của cô lúc này như phản chiếu cả một dải ngân hà lấp lánh. Và rồi ngay sau đó, cô bất ngờ lao thẳng vào lòng Tần Lẫm.
"Cho anh ôm một cái, đổi lấy một nụ hôn có được không, bạn trai?"
Đôi môi Văn Tiêu Tiêu kề sát bên tai Tần Lẫm. Lời thì thầm của cô nhẹ tựa lông hồng nhưng lại mang một sự mê hoặc khó cưỡng.
Tần Lẫm phải mất một lúc mới phản ứng lại. Anh siết chặt vòng tay ôm lấy cô vao lòng: "Tất nhiên là được rồi, bạn gái của anh."
Tần Lẫm cúi đầu, trong ánh mắt ngập tràn ý cười hạnh phúc.
Từ nay về sau, cô gái nhỏ xinh đẹp đến tinh xảo này sẽ chỉ thuộc về một mình mình.
Bên ngoài, tuyết vẫn rơi trắng xóa cả góc trời, trong không khí còn phảng phất chút mùi khói pháo nổ. Giữa khung cảnh băng tuyết mênh mông ấy, họ lặng lẽ trao nhau một nụ hôn sâu, hai trái tim nóng rực hòa chung cùng một nhịp.
Sáng sớm hôm sau, Văn Tiêu Tiêu bị tiếng pháo nổ dưới lầu đánh thức. Cô lười biếng trở mình, vùi sâu khuôn mặt vào gối. Trong cơn ngái ngủ mơ màng, những ký ức ngọt ngào của đêm qua bất chợt ùa về. Cô thò tay xuống dưới gối, nơi đó vẫn còn nguyên một túi tinh thạch đầy ắp, đây là món quà mừng tuổi mà Tần Lẫm đã đưa cho cô đêm qua.
Ừm, vậy là kể từ hôm nay, mình đã có bạn trai rồi.
Tiểu Tuyết đang nằm trong chiếc ổ nhỏ đặt ở đầu giường cũng lười nhác rúc sâu vào trong, tư thế ngủ chẳng khác nào chủ nhân của nó. Có điều, lúc này Văn Tiêu Tiêu đã tỉnh táo hẳn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/m-t-th-n-ph-ph-o-h-i-xuy-n-s-ch-ch-mu-n-l-m-c-m-n&chuong=82]
Thấy dáng vẻ đáng yêu ấy, cô liền chộp lấy nhóc chuột nhỏ, ôm chặt vào lòng rồi nựng một trận tơi bời.
"Đi thôi,rửa mặt nào."
"Chít chít!"
Tiểu Tuyết ré lên bất mãn. Nhưng mọi sự kháng nghị đều vô hiệu, nó vẫn bị Văn Tiêu Tiêu thẳng tay xách vào phòng tắm.
Hôm nay là mùng Một Tết. Văn Tiêu Tiêu kéo rèm cửa sổ ra. Tuyết bên ngoài đã ngừng rơi tự bao giờ, những tia nắng ấm áp đầu năm khẽ len lỏi qua ô kính chiếu rọi vào căn phòng.
Dưới đường, những con người đang nỗ lực sinh tồn trong căn cứ đã bắt đầu một ngày mới hối hả. Sự náo nhiệt và bình yên của đêm Giao thừa vừa qua tựa như một giấc mộng đẹp. Để rồi khi mở mắt ra, trước mặt họ vẫn là một thế giới tận thế tàn khốc đầy rẫy tang thi, nơi mà cuộc sống mưu sinh luôn chất chồng muôn vàn gian khó.
Văn Tiêu Tiêu xuống nhà nhưng không thấy Tần Lẫm đâu. Dẫu vậy, anh đã chuẩn bị sẵn bữa sáng cho cô.
Sau khi dùng bữa xong, cô tự giác đi rửa bát đĩa rồi thong thả bước ra ngoài. Vừa ra đến cửa, Văn Tiêu Tiêu liền nhận thấy nhiệt độ bên ngoài đã ấm lên. Lớp băng tuyết đóng dày dọc hai bên đường nội khu căn cứ Hắc Sơn nay đã bắt đầu tan. Mùa đông khắc nghiệt và tăm tối này cuối cùng cũng sắp sửa qua đi rồi.
Sau khi tường thành được xây xong, Trần Hy và Võ Thiên Du tạm thời rảnh rỗi nên đã chuyển sang hỗ trợ quản lý khu mỏ dầu. Trên đường đi, Văn Tiêu Tiêu tình cờ gặp hai người bọn họ. Dưới đôi mắt ai nấy đều hằn rõ quầng thâm, trông như vừa thức trắng cả đêm.
Văn Tiêu Tiêu cất tiếng chào rồi tiện hỏi thăm: "Hai anh đi đâu đấy?"
Trần Hy đáp: "Đội trưởng Chu đến rồi, chắc là lại sang thu mua dầu, nên tụi anh ra kho xem thử tình hình."
"Chu Cẩm á? Anh ấy đến sớm thế?" Văn Tiêu Tiêu tặc lưỡi kinh ngạc. Vị đội trưởng Chu này đúng là tấm gương lao động mẫu mực mà.
"Hình như anh ấy có chuyện quan trọng muốn bàn bạc với cậu Tần."
Khác hẳn với một Văn Tiêu Tiêu vốn đã quá thân thuộc, các thành viên còn lại của tiểu đội Thần Phong từ trước đến nay vẫn luôn giữ một sự kính sợ nhất định đối với Tần Lẫm. Thậm chí, ngay cả Giang Vũ cũng chẳng mấy khi dám đùa giỡn quá trớn trước mặt anh.
"Thế hai anh mau đi việc của mình đi, còn em thì đến khu nhà kính."
Văn Tiêu Tiêu hào hứng nói, cô đang rất muốn xem thử xem mấy gốc cà chua bi do chính tay mình chăm bón dạo này đã lớn thêm được chừng nào rồi.
Tạm biệt hai người, Văn Tiêu Tiêu đi hướng về khu nhà kính.
Sau hơn một tháng xây dựng ròng rã, khu nhà kính của căn cứ Hắc Sơn giờ đây đã được mở rộng với quy mô lên tới hơn một trăm mẫu đất. Hơn nữa, nhờ có Văn Tiêu Tiêu thường xuyên tới lui chăm nom nên hoa màu cây trồng ở đây đều sinh trưởng cực kỳ tươi tốt.
Thế nhưng lúc này, chỉ có chú Lý phụ trách quản lý khu ruộng lúa nước là đang mang vẻ mặt sầu não. Chú cứ ngồi xổm bên bờ ruộng, chốc chốc lại than ngắn thở dài.
Thấy Văn Tiêu Tiêu đến, Lý Trọng Xuân liền vội gọi cô lại: "Tiêu Tiêu, cháu xem này."
Chú đưa cho cô xem một nhánh mạ, rồi thở dài: "Ruộng lúa của chúng ta bị nhiễm rầy nâu mất rồi."
Văn Tiêu Tiêu không biết rầy nâu là gì, nhưng nhìn những vết xước và đốm nâu trên lá lúa, cô cũng hiểu là ruộng đã có sâu bệnh.
"Nhưng chẳng phải giờ vẫn đang là mùa đông sao chú?" Văn Tiêu Tiêu thắc mắc, không biết đám sâu bọ này từ đâu chui ra.
"Nhiệt độ bên trong khu nhà kính của chúng ta luôn được giữ đủ ấm, ruộng lúa lại có môi trường bùn đất ẩm ướt, thành ra lại tạo điều kiện lý tưởng cho lũ sâu bọ này sinh sôi nảy nở." Nét mặt Lý Trọng Xuân hiện rõ vẻ u sầu.
Nếu là trước tận thế, tình trạng này đã có thể dễ dàng phát hiện và phun thuốc phòng ngừa từ sớm. Khổ nỗi bây giờ đến cả dụng cụ cơ bản còn thiếu thốn, thuốc trừ sâu lại càng không có. Đúng là không bột đố gột nên hồ, chú cũng chẳng biết phải xoay xở ra sao.
"Để cháu nghĩ cách xem sao!"
Văn Tiêu Tiêu trước giờ chưa từng có chút kinh nghiệm diệt sâu bọ, đã vậy cô còn cực kỳ sợ mấy thứ sinh vật nhỏ bé bò lổm ngổm ấy. Nhưng hiện tại cô chẳng còn lựa chọn nào khác, những cây mạ non tuyệt đối không thể bị hủy hoại trong tay lũ rầy.
Vừa ra khỏi khu nhà kính, Văn Tiêu Tiêu liền tìm đến ngay nhà của Phùng Kim Châm, vị thầy thuốc Đông y lão luyện của căn cứ Hắc Sơn. Ông cụ quanh năm suốt tháng làm bạn với các loại thảo dược, cô nghĩ bụng biết đâu ông lại nắm giữ phương thuốc dân gian nào đó hiệu nghiệm để đặc trị đám sâu bệnh này.
Phùng Kim Châm sau khi nghe Văn Tiêu Tiêu bày tỏ rõ mục đích ghé thăm thì liền rơi vào trầm ngâm suy nghĩ. Thế nhưng, ông cụ cứ ngồi im lìm một lúc lâu mà chẳng chịu hé răng nửa lời.
"ông Phùng, ông ngủ quên rồi đấy ạ?" Văn Tiêu Tiêu khua khua tay trước mặt ông.
"Ừm... Nếu muốn dùng thảo dược để trị sâu bệnh thì có thể dùng lá thầu dầu, thiên nam tinh, lang độc..." Phùng Kim Châm liệt kê một loạt cái tên, nhưng cuối cùng lại chốt một câu: "Tiếc là chỗ ta không có loại nào cả. Mà dù có kiếm được một hai loại cây thì cũng chẳng thấm vào đâu."
Văn Tiêu Tiêu nghe xong mà nhất thời cạn lời.
"Hơn nữa, một khi sâu bệnh trên lúa nước đã bùng phát thì quy mô của nó sẽ cực kỳ khủng khiếp, cháu nhất định phải tìm cách phòng ngừa sớm!" Ông lão chậm rãi dặn dò thêm.
"Cháu cảm ơn ông Phùng ạ."
Bước ra khỏi khoảng sân nhỏ sau khi chào tạm biệt Phùng lão, Văn Tiêu Tiêu gần như rơi vào trạng thái tuyệt vọng hoàn toàn.
Trong đầu cô thậm chí còn nảy ra vài ý nghĩ vô tri kiểu như: Hay là mình đi tạt nước sôi luộc chín luôn đám sâu đáng ghét đó nhỉ? Nhưng làm vậy chẳng khác nào tiễn luôn cả đám mạ non đi đời nhà ma.
Đầu óc cô cứ mơ màng, luẩn quẩn mãi với mớ suy nghĩ làm sao để tống khứ cái lũ rầy nâu tai quái kia.
Cô bất chợt va phải ánh mắt đầy hoảng hốt của một nhóm thiếu nữ ở phía đối diện.
"Chuyện gì thế?"
Văn Tiêu Tiêu quay sang nhìn Trần Lực: "Họ là ai thế?"
Giữa ngày đông giá rét mà trán Trần Lực đã túa ra một lớp mồ hôi lạnh. Thực ra từ đằng xa, anh ta đã nhìn thấy vị tiểu tổ tông này rồi nên định bụng lén né đi chỗ khác, nào ngờ vẫn bị cô gọi giật lại.
"Là người do đội trưởng Chu đưa tới. Chắc là anh ta có chuyện muốn nhờ cậu Tần giúp đỡ nên mới..."
Trần Lực trả lời ấp a ấp úng, nhưng Văn Tiêu Tiêu đâu có ngốc, nhìn qua một lượt là cô liền lập tức hiểu ngay ra vấn đề.
"Thế anh ấy đã gặp bọn họ chưa?"
Văn Tiêu Tiêu nhướng đôi mày thanh tú. Đôi mắt hoa đào của cô nheo lại, khóe môi đỏ mọng cong lên thành một nụ cười rạng rỡ, trông chẳng khác nào một con hồ ly nhỏ.
"Tuyệt đối chưa ạ. Bọn họ vừa mới tới nên vẫn chưa có chỗ ở, tôi đang định sắp xếp phòng cho họ."
Trần Lực khom người, cúi gằm mặt xuống đất, hoàn toàn không dám ngẩng lên.
Mà Văn Tiêu Tiêu là ai cơ chứ? Nếu Tần Lẫm là đại ca của bọn họ, vậy Văn Tiêu Tiêu chắc chắn chính là vị đại tỷ bất khả xâm phạm. Hơn nữa, cô vừa xinh đẹp vừa mạnh mẽ, thừa sức ngồi sau rèm nhiếp chính bất cứ lúc nào.
Trần Lực thật sự không có gan dâng đám phụ nữ này cho Tần thiếu. Tục ngữ nói quả không sai, so người với người chỉ tổ tức chết, so hàng với hàng chỉ muốn vứt đi. Trước đó gã không mấy để ý, nhưng giờ đám phụ nữ này vừa đứng cạnh Văn tiểu thư đã lập tức bị cô đè bẹp hoàn toàn, chẳng còn chút gì nổi bật nữa.
Trừ phi... Tần thiếu đột nhiên đổi gu, thích kiểu người lớn tuổi và dày dặn kinh nghiệm tình trường thôi.
"Ừm, vậy anh đi sắp xếp đi. Cơ mà biệt thự của tụi tôi vẫn còn nhiều phòng trống lắm, hay là..."
Văn Tiêu Tiêu ngập ngừng nhìn Trần Lực, dáng vẻ ra chiều muốn nói lại thôi.
Hứ!
Nếu là ngày hôm qua, Văn Tiêu Tiêu chưa chắc đã có đủ dũng khí này. Nhưng hôm nay thì khác rồi, cô đã là bạn gái danh chính ngôn thuận của Tần Lẫm.
Kẻ nào còn dám bén mảng đến gần anh, thậm chí tính chuyện ăn vụng sau lưng cô, chắc chắn sẽ phải gánh hậu quả vô cùng nghiêm trọng!
"Không cần, không cần đâu ạ... Bọn họ không xứng!"
Chỉ một câu nói vô tình của Trần Lực đã lập tức đắc tội cả năm mỹ nhân đứng bên cạnh.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận