Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

MẠT THẾ: NỮ PHỤ PHÁO HÔI XUYÊN SÁCH CHỈ MUỐN LÀM CÁ MẶN

Chương 81: Điều ước năm mới là có bạn gái

Ngày cập nhật : 2026-05-20 11:31:22
Trên bàn ăn, mọi người đùn đẩy nhau để Tần Lẫm ngồi vào ghế chủ tọa. Dù sao anh cũng là người đứng đầu, , dĩ nhiên phải có cái uy của riêng mình.
Khi thấy mọi người đồng loạt đổ dồn ánh mắt về phía mình, Tần Lẫm bèn hỏi: "Mọi người cứ ăn đi, nhìn tôi làm gì?"
Anh đâu phải kiểu người thích phát biểu trước đám đông.
Mọi người lúc này mới thu hồi ánh mắt.
Giang Vũ nâng ly rượu lên với vẻ mặt ngạc nhiên xen lẫn mừng rỡ: "Tần thiếu, cậu kiếm đâu ra chai rượu này vậy?"
Nếu cô không đoán sai thì chai rượu này trước tận thế chắc chắn phải có giá lên tới sáu con số.
Tần Lẫm chỉ đáp qua loa: "Nhặt được thôi."
Anh trả lời cho xong chuyện, rồi tiện tay gắp một cái đùi gà bỏ vào bát của Văn Tiêu Tiêu.
"Nào, Chúng ta cụng ly nào. Chúc mọi người sống lâu trăm tuổi và ngày càng phát đạt nha!" Giang Vũ nâng ly, cười tươi như hoa.
Mọi người cùng nâng ly, tiếng lanh canh của những chiếc ly thủy tinh va vào nhau vang vọng khắp gian phòng khách. Dù cho mai sau có ra sao đi nữa thì trong khoảnh khắc tối nay, tâm trạng của tất cả mọi người đều nhẹ nhõm và ngập tràn hy vọng.
"Cạn ly!!!"
Khi vừa đặt ly rượu xuống, mọi người chẳng còn bận tâm đến những lời khách sáo nữa mà bắt đầu ăn uống thỏa thích.
Sủi cảo nhân củ cải trộn với thịt băm có lớp vỏ mỏng, nhân thì đầy đặn. Khi cắn vào, vị thanh mát của củ cải hòa quyện với độ béo ngậy của thịt lợn, tạo nên vị ngọt thanh lan tỏa.
Ở đây không thể không dành lời biểu dương Lôi Đìnhm kẻ đã vinh dự được nhận cát-xê sớm. Trong suốt thời gian gã cai quản căn cứ Hắc Sơn, quyết định sáng suốt nhất có là chính là việc cho nuôi rất nhiều gia súc.
Sau khi tiếp quản nơi này, Tần Lẫm đã phát huy mạnh mẽ đức tính tốt đẹp ấy, nhờ vậy mà mọi người mới có bữa cơm tất niên ấm cúng và đủ đầy như hôm nay.
Hơn nữa, không chỉ có tiểu đội Thần Phong được hưởng đãi ngộ này mà ngay từ trước Tết, thịt và rau củ đã được phân phát đến các hộ gia đình.
Năm đầu tiên của tận thế cũng sắp sửa khép lại.
Trần Hy vừa nhai miếng sủi cảo vừa hối thúc: "Ăn nhanh lên, lát nữa còn có bất ngờ nữa đấy."
Giang Vũ: "Mấy người lại bày trò gì nữa vậy?"
Cô biết ngay mà. Đám này cứ úp úp mở mở như vậy, chắc chắn là đã chuẩn bị trò gì đó.
Trần Hy nháy mắt với những người khác, rồi lắc đầu cười bí hiểm: "Bí mật!"
Văn Tiêu Tiêu ngồi bên cạnh vừa hào hứng mong chờ tiết mục bất ngờ, lại vừa dán mắt vào chiếc ly của Tần Lẫm.
Tại sao trong ly của mình lại là sữa tươi chứ?
Rốt cuộc Tần Lẫm đã tích trữ bao nhiêu sữa trong không gian vậy? Có khi nào anh nuôi luôn cả một con bò sữa ở trong đó không?
Cảm nhận được ánh mắt vừa ngưỡng mộ lại vừa thèm thuồng của Văn Tiêu Tiêu, Tần Lẫm lên tiếng hỏi: "Muốn uống không?"
"Muốn!" Văn Tiêu Tiêu gật đầu lia lịa như gà mổ thóc.
Thực ra, trước khi xuyên sách, sức khỏe cô vốn không được tốt nên người nhà chưa bao giờ cho phép cô đụng đến rượu. Vì vậy, dù đã trưởng thành từ lâu nhưng cô chưa từng nếm thử mùi vị rượu vang đỏ thế nào.
Tần Lẫm nhẹ nhàng lắc ly rượu, rõ ràng là không có ý định đưa cho cô: "Năm nay em bao nhiêu tuổi rồi?"
"Em... mười chín?"
Văn Tiêu Tiêu bỗng nhớ ra cơ thể trong sách này dường như vẫn chưa đến hai mươi.
Nhưng mà tuổi tâm lý của mình đã hai mươi mốt rồi, không còn nhỏ nữa, có khi mình còn lớn tuổi hơn anh ấy chứ!
"Ái chà...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/m-t-th-n-ph-ph-o-h-i-xuy-n-s-ch-ch-mu-n-l-m-c-m-n&chuong=81]

Tiêu Tiêu mới mười chín thôi à! Thế thì vẫn còn là trẻ con rồi." Giang Vũ vừa gắp thức ăn cho Lữ Lương vừa cười trêu ghẹo.
Văn Tiêu Tiêu: "..."
Không hề nhỏ chút nào nhé! Em việc gì cũng làm được hết, em là người lớn rồi mà!
"Phụt..." Tần Lẫm không kìm được mà bật cười thành tiếng.
Văn Tiêu Tiêu không phục, quay sang vặn hỏi anh: "Anh học cùng khóa với em, vậy anh lớn hơn em bao nhiêu tuổi?"
"Cái gì mà lớn cơ?" Trần Hy đang mải ăn bên cạnh bỗng nhiên oang oang xen vào một câu.
Mọi người: "..."
Văn Tiêu Tiêu lườm Tần Lẫm một cái rồi cúi đầu xuống tiếp tục ăn sủi cảo. Những người khác cũng nhanh chóng chuyển hướng sự chú ý, căn phòng lại rộn ràng tiếng trò chuyện đủ thứ trên đời.
Tần Lẫm lúc này lại càng cười rạng rỡ hơn. Anh đưa ly rượu của mình đến sát môi Văn Tiêu Tiêu rồi dặn dò: "Chỉ được nhấp thử một ngụm thôi đấy nhé."
Văn Tiêu Tiêu ghé môi vào nhấp một ngụm nhỏ, Đầu lưỡi cô bỗng cảm thấy tê tê và hơi chát.
Rượu chẳng ngon chút nào!
Cô đành tiếp tục ăn sủi cảo để tự an ủi mình.
Nhưng vừa ăn xong, cô bỗng khựng lại rồi nhìn Tần Lẫm.
Khoan đã, cái ly vừa rồi chẳng phải là ly của anh ấy đang dùng sao?
Văn Tiêu Tiêu lén lút liếc nhìn anh một cái, rồi thở phào nhẹ nhõm.
Phù!!! May quá, có vẻ như anh ấy không nhận ra.
Thế nhưng vì đang mải chột dạ nên cô đã hoàn toàn bỏ lỡ mất nụ cười gian xảo trên khóe môi của Tần Lẫm.
Ăn xong sủi cảo, mọi người ngồi quây quần lại tán gẫu với nhau. Giang Vũ nhìn đĩa bánh trống trơn với vẻ khó hiểu: ""Ủa, không có ai ăn trúng cái sủi cảo có tiền xu may mắn sao? Rõ ràng là lúc gói tôi có bỏ vào mà!"
Sắc mặt mọi người bỗng cứng đờ. Võ Thiên Du dè dặt hỏi: "Chị dùng cái gì để gói thế?"
Giang Vũ nói với vẻ mặt đầy nghi hoặc: "Thì tìm mãi mà chẳng thấy đồng tiền xu nào, vừa hay thấy có mấy mẩu xương gà băm nhỏ nên tôi liền bỏ vào luôn."
"Xương gà á?"
"Chắc là bị ai nhai nát luôn rồi."
Dù sao thì ở đây toàn là dị năng nhẻ, sức nhai khỏe đến mức nghiền nát cả xương cũng chẳng phải chuyện gì lạ.
Văn Tiêu Tiêu cúi đầu nhìn Tiểu Tuyết.
Lúc nãy hình như Tiểu Tuyết vừa gặm xương thì phải? Đúng là bé chuột may mắn của mình mà!
Bị mọi người nhìn chằm chằm, Giang Vũ đành giơ tay đầu hàng: "Được rồi, là lỗi của tôi. Lần sau tôi sẽ đổi thứ khác!"
Khi bỏ tay xuống, cô nghĩ đi nghĩ lại lại vẫn thấy tức, bèn lớn giọng: "Mà đổi cái con khỉ ấy! Nếu không phải tại mấy người không tìm được tiền xu thì làm sao tôi phải nghĩ ra xương gà chứ. Chứ mấy người nói xem phải bỏ gì vào?"
Các thành viên tiểu đội Thần Phong: Chị Vũ, tụi em sai rồi, hay là tụi em quỳ xuống xin lỗi chị nhé?
"Chị Vũ bớt giận. Bọn em sẽ mang món quà bất ngờ lên ngay đây!"
Mới đó mà bàn ăn vừa rồi còn đông vui đã trở nên vắng tanh, chỉ còn lại Văn Tiêu Tiêu, Tần Lẫm, Lữ Lương và Giang Vũ.
À, còn có Tương Tú, một cô gái đến từ vùng Tương. Nghe đâu gia đình cô ấy vốn có nghề gia truyền là điều khiển cương thi. Lúc tận thế mới bắt đầu, nhà cô nuôi rất nhiều tang thi. Nhưng rồi vì sự tấn công của tang thi quá mạnh nên cả gia đình cô ấy đều chết, chỉ còn lại một mình Tương Tú sống sót.
Nhưng Tương Tú không hề thấy buồn. Trong mắt cô ấy, cha và ông nội mình đã đạt đến việc đắc đạo, cảnh giới cao nhất của thuật điều khiển cương thi.
Hồi mới gia nhập tiểu đội Thần Phong, ngày nào Giang Vũ cũng phải đề phòng Tương Tú vì sợ cô ấy lén dắt thây ma về căn cứ. Phải mãi sau này, thấy cô vẫn sinh hoạt bình thường thì Giang Vũ mới dần yên tâm.
Bên ngoài biệt thự, những ngọn đèn đường mới được lắp đặt đang tỏa sáng rực rỡ. Dưới ánh đèn, những bóng dáng cao lớn cứ tất bật chạy tới chạy lui, có vẻ như họ đang khuân vác thứ gì đó.
Sau khi đã bày biện xong xuôi, cả đám cười đùa rồi lùi lại phía sau. Trần Hy còn lúi húi chỉnh sửa thêm chút gì đó rồi cũng nhanh chân chạy biến!
Vài giây sau, từng đóa pháo hoa nở rực trên bầu trời đêm, xua tan màn sương mù mịt và cái giá lạnh của cơn gió bấc, đánh thức cả những người đã chìm vào giấc ngủ.
Đêm Giao thừa mà, làm sao có thể thiếu đi sắc màu của pháo hoa chứ!
Khi chiếc đồng hồ cơ treo trước cổng căn cứ Hắc Sơn điểm đúng mười hai giờ đêm, tất cả mọi người cùng hướng về phía những chùm ánh sáng trên cao, đồng thanh hô vang: "Chúc mừng năm mới!"
Bất kể là trong thời tận thế hay giữa những năm tháng thái bình, chúng ta cũng đã lớn thêm một tuổi.
Trong khi Trần Hy và đám thanh niên vẫn còn mải mê tụ tập nô đùa trong biệt thự của Giang Vũ, thì Văn Tiêu Tiêu đã bắt đầu cảm thấy buồn ngủ. Tần Lẫm thấy vậy bèn ân cần mặc thêm áo bông cho cô rồi dẫn cô đi về.
Còn Giang Vũ và Lữ Lương thì sớm đã biến mất từ lúc nào, hoàn toàn không tham gia vào trò vui đùa của đám thiếu niên nữa.
Trên đường về, những bông tuyết rơi lất phất làm lạnh đôi má Văn Tiêu Tiêu, giúp cô tỉnh táo hơn chút. Quãng đường về biệt thự vốn rất ngắn, nhưng chẳng hiểu sao hôm nay cả hai lại bước đi thật chậm.
Tần Lẫm nắm chặt lấy tay Văn Tiêu Tiêu, bóng của hai người trải dài trên mặt tuyết dưới ánh đèn đường hiu hắt.
Văn Tiêu Tiêu chợt cất tiếng hỏi: "Anh có điều ước gì cho năm mới không?"
Giọng cô nhỏ đến mức khiến Tần Lẫm suýt chút đã không nghe thấy.
"Sao nào, em muốn giúp anh thực hiện điều ước đó à?" Tần Lẫm khẽ cười, trong ánh mắt anh ngập tràn sự cưng chiều.
"Ừm. Nếu không quá đáng lắm thì bổn tiểu thư đây có thể xem xét." Văn Tiêu Tiêu cúi đầu, làm bộ như đang suy nghĩ.
Tần Lẫm bỗng dừng bước, chăm chú nhìn cô. Văn Tiêu Tiêu cũng khựng lại theo, hai người cứ thế nhìn sâu vào mắt nhau. Đôi mắt cô lúc này lấp lánh tựa những vì sao trên bầu trời trời đêm, thậm chí còn rực rỡ hơn cả ánh sao.
"Anh muốn có một cô bạn gái, em thấy có được không?"
Câu nói này của Tần Lẫm vô cùng nghiêm túc, từng chữ lọt vào tai Văn Tiêu Tiêu. một. Đôi mắt cô mở to hết cỡ, chút hơi men và cơn buồn ngủ khi nãy bỗng chốc bay biến sạch.
"Anh muốn ai? Là ai cơ?" Văn Tiêu Tiêu bị dọa đến mức nói năng lắp bắp.
Điều ước này có vẻ nguy hiểm quá nha!
Tần Lẫm không đáp lời mà chỉ lẳng lặng nhìn cô. 

Bình Luận

0 Thảo luận