Sáng / Tối
⋆⋆⋆
Trong lòng Mẫn Sơ nhất thời lạnh toát.
Bão tuyết bên ngoài vô cùng lớn, gió lạnh gào thét xuyên qua khe hở của dòng sông băng, phát ra những tiếng vang đinh tai nhức óc.
Tóc mái trên trán Mẫn Sơ bị gió thổi tung dán chặt vào mắt, cậu nhấc đèn lên định nhìn ra xa, nhưng ánh đèn chỉ có thể chiếu sáng những bông tuyết đang bay múa, bốn bề hoàn toàn không thấy bóng dáng Ngụy Trường Xuyên đâu.
Mẫn Sơ không nhìn thấy người, thầm nghĩ có thể là do mẫu vật vẫn chưa thu thập xong. Tuy rằng bão tuyết rất lớn, nhưng Ngụy Trường Xuyên tài giỏi như vậy, chắc là sẽ không có vấn đề gì đâu nhỉ?
Cậu nhìn bão tuyết bên ngoài, lại có chút lo lắng cho đàn chó kéo xe trượt tuyết đang đợi ở bên ngoài lưỡi băng. Có điều mấy chú chó đã được cậu sắp xếp ở một chỗ lõm tránh gió bên vách băng, hơn nữa lông chúng rất dày, khả năng sinh tồn trên nền tuyết còn tốt hơn cậu nhiều, chắc hẳn là không vấn đề gì lớn.
Nhiệt độ không khí bên ngoài đã giảm xuống rất nhiều, Mẫn Sơ chỉ đứng ở cửa hang vài phút mà mặt mũi tay chân đều đã lạnh cóng đến hơi tê dại, cậu đành phải xoay người đi trở lại vào trong hang.
May mà cái hang Ngụy Trường Xuyên tìm đủ sâu, bên trong cơ bản là không có gió. Mẫn Sơ đi sâu vào trong hang, thắp hết mấy ngọn đèn dầu mang theo lên, làm cho trong hang sáng rực, như vậy Ngụy Trường Xuyên chỉ cần đi đến gần là có thể nương theo ánh sáng mà tìm tới nơi này.
Tiếp đó, cậu lấy bình ga mini ra, dựng một cái bếp lò đơn giản, đun một ấm nước nóng, tự pha cho mình một ly sô cô la nóng. Uống xong lại cảm thấy hơi đói bụng, cậu liền pha thêm bát mì ăn cho đỡ đói.
Ăn xong bữa tối qua loa, thu dọn chỗ ngồi một chút, Mẫn Sơ liền bắt đầu chờ đợi Ngụy Trường Xuyên.
Trong tầm tay cậu đặt một hộp bánh quy mặn, trên đầu gối bày cuốn truyện tranh mang theo cùng với đủ loại thức ăn, cậu vừa xem vừa đợi Ngụy Trường Xuyên quay về.
Cuốn truyện tranh là một bộ truyện Nhật Bản thịnh hành từ thế kỷ trước, cuốn trên tay Mẫn Sơ vốn là bản dịch của Đài Loan, những dòng chữ phồn thể đen nhẻm tối tăm thoạt nhìn hơi nhức mắt. Nhưng đợi đến khi Mẫn Sơ lật giở đọc lõm bõm xong cả một cuốn rồi, Ngụy Trường Xuyên vẫn chưa trở về.
Bên ngoài hang, bão tuyết không những không tạnh mà còn có xu hướng ngày càng dữ dội hơn.
Gió lạnh mạnh mẽ gào thét giữa dòng sông băng, sắc lẹm thổi quét qua mặt băng. Tiếng gió dưới sự cộng hưởng của những âm vang dội lại, nghe có chút thê lương tựa như vô số người đang đồng loạt nức nở.
Mẫn Sơ bỏ cuốn truyện tranh xuống, dần dần có chút ngồi không yên, bắt đầu đứng dậy đi lại vòng quanh tại chỗ, thỉnh thoảng lại đi ra cửa hang ngó xem.
Thế nhưng sự chờ đợi này, thoắt cái đã đến quá nửa đêm. Bóng tối bốn bề có thể dùng câu đưa tay ra không thấy rõ năm ngón để hình dung, nếu không dùng đèn chiếu sáng, thì ngay cả tuyết đang bay cũng chẳng nhìn rõ.
Nhiệt độ trong hang cũng ngày càng xuống thấp, trên người trên vai Mẫn Sơ khoác đến hai lớp áo da lông thú, vậy mà vẫn cảm thấy hơi lạnh, nhưng lúc này cậu cũng chẳng còn tâm trí đâu mà màng đến chút giá rét ấy nữa.
Mẫn Sơ đứng sát cửa hang, cau mày nhìn ra bên ngoài.
Bão tuyết lớn như vậy, ánh trăng cũng chẳng nhìn rõ, liệu Ngụy Trường Xuyên có thể phân biệt được phương hướng hay không?
Cậu cũng chẳng thấy Ngụy Trường Xuyên mang theo la bàn hay thiết bị định vị gì, chỉ mang theo mỗi một tấm bản đồ, mà trên tấm bản đồ kia cũng đâu có vẽ địa hình cụ thể bên trong sông băng chứ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/mat-the-song-lay-lat-tren-ao-greenland-en-ngay-tan-the&chuong=16]
Hay là lại ngã từ chỗ nào xuống, rồi bị va đập đến ngất lịm đi rồi?
Mẫn Sơ càng nghĩ càng cảm thấy lo lắng, hàng mày càng nhíu chặt hơn.
Đúng lúc này, bên tai cậu bỗng nhiên truyền đến một âm thanh cực nhỏ.
Đó là một tiếng răng rắc vô cùng bé nhỏ, thế nhưng Mẫn Sơ vừa nghe thấy, cả người lập tức run lên, nhanh chóng bước lùi về phía sau.
Giây tiếp theo, khối băng trên cửa hang chợt đứt gãy, kéo theo lớp tuyết đọng ầm ầm rơi xuống.
Khối nhũ băng rơi xuống cắm phập thật sâu vào mặt băng, sau một tràng âm thanh trầm đục, trước cửa hang nháy mắt đã chất đống một bức tường tuyết cao nửa mét. Nếu vừa rồi Mẫn Sơ không kịp né tránh, may mắn một chút thì chỉ bị băng tuyết vùi lấp, còn nếu xui xẻo, phỏng chừng cơ thể đã bị nhũ băng đâm xuyên qua rồi.
Tuy nhiên Mẫn Sơ sinh sống trên đảo nhiều năm, đối với loại chuyện này đã hình thành phản xạ có điều kiện. Mẫn Sơ nhìn khối nhũ băng nhô ra từ trong đống băng tuyết, trong lòng thực ra chẳng có mấy cảm giác sợ hãi sau khi thoát nạn, lúc này điều cậu nghĩ đến toàn bộ đều là.
Ngụy Trường Xuyên không phải là bị tuyết vùi lấp rồi đấy chứ? Hay là ngã ở đâu rồi, bị thương không đi lại được, cho nên mới chưa về?
Cảnh tượng người đàn ông bị nhũ băng đâm xuyên qua, ngã gục trong vũng máu tức khắc hiện ra trong đầu Mẫn Sơ, cậu nhất thời rùng mình một cái, thầm kêu không ổn!
Ngụy Trường Xuyên đúng là rất mạnh, nhưng kỹ năng của anh chỉ cộng điểm vào thể lực và lượng máu, suy cho cùng vẫn là thân thể máu thịt, nếu thật sự bị nhũ băng đâm trúng thì liệu có còn sống nổi không??
Mẫn Sơ càng nghĩ càng cảm thấy phán đoán của mình rất đúng, địa hình sông băng không tính là quá phức tạp, theo lý thuyết cứ đi dọc theo rãnh nứt sâu là có thể đi đến điểm xuất phát của lưỡi băng. Ngụy Trường Xuyên lâu như vậy vẫn chưa quay về, chắc chắn là đã bị thương không thể đi lại được rồi!
Mẫn Sơ càng nghĩ càng sốt ruột, sau khi đứng đờ người tại chỗ một lúc lâu, rốt cuộc cắn răng dậm chân một cái, quay đầu túm lấy chiếc áo khoác lông thú, xách theo đèn mỡ cá voi rồi lao thẳng vào trong bão tuyết!
Vừa rời khỏi cửa hang, bão tuyết gào thét nhất thời bủa vây lấy cậu.
Mẫn Sơ giữ chặt lấy mũ của mình, trong nháy mắt gần như bị bão tuyết thổi cho không mở nổi mắt, gió lạnh thấu xương thốc vào mặt, gây ra từng cơn đau đớn hệt như dao cứa. Gió lạnh tạt thẳng vào mặt tạo thành lực cản khổng lồ quanh thân cậu, khiến Mẫn Sơ gần như không bước nổi một bước.
Gió quá lớn!
Gần như vào ngay khoảnh khắc bước chân vào bão tuyết, trong lòng Mẫn Sơ liền sinh ra một nỗi hối hận theo phản xạ sinh lý, cơ thể nhanh chóng mất đi hơi ấm cùng với bản năng né tránh rủi ro của con người đang thôi thúc cậu quay trở lại hang động ấm áp kia.
Thế nhưng khi Mẫn Sơ nghĩ đến Ngụy Trường Xuyên không biết đang ở đâu sống chết ra sao, cậu cắn chặt răng, một bước đạp vào lớp tuyết đọng mới chỉ trong vài tiếng ngắn ngủi đã chất cao đến tận bắp chân. Cậu tuy rằng vô dụng, nhưng dẫu sao cũng đã được nghỉ ngơi lâu như vậy, ăn ngon uống say nên thể lực đang vào lúc dồi dào nhất. Lúc này trong phạm vi trăm dặm cũng chỉ có hai người bọn họ, nếu Ngụy Trường Xuyên thật sự xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, thì người có thể trông cậy vào cũng chỉ có cậu mà thôi.
Dưới tình huống như vậy, mặc kệ người bị mắc kẹt là ai, Mẫn Sơ đều không thể làm ngơ thấy chết mà không cứu.
Huống hồ Ngụy Trường Xuyên lại còn đẹp trai đến thế!
Mẫn Sơ đón gió, gian nan lặn lội trên mặt tuyết, hướng về phía thung lũng sông băng khổng lồ hét lớn: “Ngụy Trường Xuyên”
Bão tuyết gào thét gần như lấn át hoàn toàn giọng nói của cậu, Mẫn Sơ khó nhọc lê bước trên nền tuyết, dùng chiếc đèn dầu trong tay chiếu sáng rãnh nứt dưới chân, cố gắng tìm kiếm dấu chân của người đàn ông, đồng thời không ngừng gào gọi tên anh:
“Ngụy Trường Xuyên, anh ơi, anh ở đâu?”
“Anh, anh ở đâu vậy”
“Nghe thấy thì đáp lại một tiếng đi, anh ơi”
Bão tuyết chẳng có chút dấu hiệu nào là muốn ngừng lại, lông mi Mẫn Sơ đều bị những bông tuyết dính bết lại với nhau, gần như là nhắm nghiền mắt mà đi trên tuyết.
Đúng lúc này, cậu bỗng nhiên cảm giác mình giẫm phải thứ gì đó, dưới chân trượt đi, nhất thời mất thăng bằng, ngã nhào về phía trước.
“Á!”
Mẫn Sơ chỉ kịp kêu lên nửa tiếng, theo bản năng muốn bảo vệ chiếc đèn mỡ cá voi, thế nhưng đúng lúc này, một sức mạnh khổng lồ bỗng nhiên túm chặt lấy cổ áo cậu, nhấc bổng cậu lên.
Mẫn Sơ chỉ cảm thấy cơ thể mình vèo một cái bay lên không trung, ngước mắt nhìn lên, liền thấy một khuôn mặt điển trai hiện ra phía sau màn băng tuyết.
Trước mắt Mẫn Sơ nhất thời sáng rực lên: “Anh!”
Trùng hợp quá! Cậu mới đi ra được hai bước đã tìm thấy rồi!
Mẫn Sơ mừng rỡ khôn xiết, thế nhưng những lời còn lại chưa kịp thốt ra khỏi miệng, bờ vai cậu đã bị đè chặt lấy:
“Cậu chạy ra ngoài này làm gì?!”
Giọng nói ngập tràn tức giận của người đàn ông nổ vang bên tai cậu. Mẫn Sơ nhất thời bị quát cho ngây người, trợn tròn mắt nhìn Ngụy Trường Xuyên sắc mặt đang hơi nhợt nhạt trước mặt.
Ngụy Trường Xuyên hiển nhiên tức giận không hề nhẹ, trên trán mơ hồ nổi hằn gân xanh, ánh mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm vào cậu, bàn tay bóp trên vai cậu giống hệt như một chiếc kìm sắt:
“Không phải đã bảo cậu đừng ra ngoài sao?”
Mẫn Sơ nhìn vào đôi mắt của người đàn ông, luống cuống đáp: “Em, em thấy anh lâu như vậy rồi mà vẫn chưa về. Sợ anh xảy ra chuyện.” Cậu nói rồi cựa quậy cánh tay, đáng thương tội nghiệp kêu lên: “Anh, anh bóp đau em quá”
Giọng nói của thanh niên mang theo chút tủi thân, Ngụy Trường Xuyên sững sờ, ngay sau đó buông tay ra nhanh như chớp.
Mẫn Sơ rơi xuống đất, theo bản năng xoa xoa bờ vai, dè dặt ngước mắt lên, thấy Ngụy Trường Xuyên đang đứng đó với sắc mặt âm trầm, cậu không khỏi rụt cổ lại, không dám lên tiếng nữa.
Bão tuyết gào thét thổi qua bên cạnh hai người, Mẫn Sơ đứng trên nền tuyết, bất giác rùng mình một cái.
Lúc này, Ngụy Trường Xuyên bỗng nhiên cựa mình. Anh bước tới vài bước, vươn cánh tay dài ôm ngang hông, trực tiếp kẹp chặt lấy Mẫn Sơ hệt như đang kẹp một tập tài liệu vậy.
Cơ thể Mẫn Sơ chợt nhẹ bẫng, còn chưa kịp phản ứng lại, hai chân đã rời khỏi mặt đất.
Cậu vươn tay bám chặt lấy cánh tay của người đàn ông theo phản xạ: “Anh, anh ơi?” Cậu cố gắng xoay đầu lại nhìn mặt Ngụy Trường Xuyên trong cái tư thế vặn vẹo này: “Anh, em tự đi được mà”
Thế nhưng Ngụy Trường Xuyên căn bản chẳng thèm để ý đến cậu, anh bước đi thoăn thoắt như bay, coi bão tuyết như không tồn tại, kẹp theo Mẫn Sơ đi vài bước đã về đến cửa hang.
Vừa bước vào hang động, tiếng gió rít bên ngoài lập tức nhỏ lại, ánh sáng vàng ấm áp của ngọn đèn mỡ cá voi hắt ra, soi sáng những lớp da lông thú mềm mại chồng lên nhau và đồ ăn vặt vương vãi khắp nơi trên mặt đất. Nước trong chiếc nồi nhỏ trên bếp vẫn còn vương lại hơi ấm, bốc lên chút hơi nước nhàn nhạt, đống áo lông xếp cạnh nồi lún xuống một mảng rất rõ rệt, trông như một cái ổ nhỏ xíu, gần như có thể khiến người ta tưởng tượng ra dáng vẻ Mẫn Sơ ôm truyện tranh ngồi cuộn mình bên trong.
Ngụy Trường Xuyên đứng giữa hương thơm ngọt ngào của ca cao nóng, lồng ngực phập phồng vài nhịp, đôi lông mày vương đầy sương tuyết dần dần giãn ra.
Giây tiếp theo, Mẫn Sơ cảm nhận được mình đã được thả xuống. Cậu vừa đứng vững, một bàn tay hơi vương chút lạnh lẽo liền đưa tới, đầu tiên là sờ sờ lên mặt cậu, sau đó chạm vào bên gáy, cuối cùng nắm lấy tay cậu, bao trọn cả năm ngón tay vào lòng bàn tay anh.
Mẫn Sơ không hiểu mô tê gì nhưng vẫn ngoan ngoãn đưa hai tay ra, ngẩng đầu nhìn người đàn ông. Liền thấy Ngụy Trường Xuyên đang cúi đầu, hàng lông mi đọng sương tuyết trắng xóa, mang theo một vẻ đẹp khác lạ.
“Ra ngoài bao lâu rồi?”
Mẫn Sơ nhìn anh, rồi lại nhìn hai bàn tay đang bị nắm chặt của mình, nuốt ực một ngụm nước bọt, cảm thấy giọng nói của bản thân có chút căng thẳng: “Mới ra ngoài được một lúc thôi.”
Ngụy Trường Xuyên cảm nhận được hơi ấm truyền đến từ năm ngón tay trong lòng bàn tay mình, nét mặt dịu đi đôi chút, liếc nhìn Mẫn Sơ một cái, lúc này mới chịu buông tay ra.
Mẫn Sơ rụt tay về nhanh như chớp, vò vò ống quần của mình, không dám nhìn thẳng vào mắt người đàn ông: “Em thật sự không sao đâu, mới đi được một đoạn ngắn thì gặp anh luôn mà.”
Ngay sau đó cậu có phần hoảng hốt quay đầu, đi lấy bình ga châm lửa bếp: “Anh ở ngoài đó lâu như vậy, lạnh lắm đúng không? Để em pha cho anh chút đồ uống nóng trước đã”
Cậu vừa cầm lấy bình ga, đã bị Ngụy Trường Xuyên đoạt lấy. Mẫn Sơ sửng sốt, quay đầu lại, liền thấy người đàn ông vô cùng thuần thục châm lửa, đặt nồi lên bếp, rồi lại đi ra ngoài bốc một nắm tuyết sạch bỏ vào nồi.
Trong lúc chờ đun tuyết, Mẫn Sơ chẳng tìm được việc gì để làm, đành phải ngồi phịch xuống thảm lông, trân trân nhìn Ngụy Trường Xuyên.
Nhìn một cái, cậu mới phát hiện trên áo choàng của Ngụy Trường Xuyên đã bám đầy tuyết đọng, Mẫn Sơ sực nhớ ra, vừa rồi cả lông mày và lông mi của người đàn ông đều vương đầy sương giá, trên mặt cũng chẳng có chút huyết sắc nào, lòng bàn tay vốn dĩ nóng bỏng người giờ đây cũng lạnh ngắt, chắc hẳn là đã phải đi lại trong bão tuyết rất lâu.
“Anh ơi, sao anh về trễ vậy?”
Mẫn Sơ không kìm được bèn hỏi: “Em còn tưởng là anh xảy ra chuyện gì rồi cơ.”
Nghe thấy vậy, động tác của Ngụy Trường Xuyên khựng lại, quay đầu nhìn về phía Mẫn Sơ.
Thanh niên ngồi cuộn tròn giữa lớp thảm lông thú mềm mại, trên đùi đắp một chiếc chăn lông trắng như tuyết, chiếc cằm nhọn rụt vào trong cổ áo, dùng đôi mắt đan phượng thon dài nhìn anh, ánh mắt trong veo ôn hòa, mang theo sự ngây thơ thuần khiết chưa từng trải qua lễ rửa tội tàn khốc của thời mạt thế.
Ngụy Trường Xuyên lặng thinh.
Anh cúi đầu, lấy từ dưới lớp áo choàng ra một chiếc ống nghiệm, bên trong ống thủy tinh trong suốt thon dài chứa hai viên nước đá nhỏ, ở một cấu trúc bên trong mà mắt thường không thể nhìn thấy được, ẩn chứa loại virus từ thời tiền sử đã bị đóng băng nơi sâu nhất của tầng băng.
“A.” Mẫn Sơ nhìn thấy chiếc ống nghiệm, mừng rỡ kêu lên: “Anh, anh lấy được mẫu vật rồi à?”
Ngụy Trường Xuyên không trả lời cậu. Trên thực tế, trước khi anh đi xuống nơi sâu nhất của ngọn sông băng, dựa theo những chỉ dẫn của các nhà khoa học trong căn cứ để tìm thấy lớp băng chính xác và thu thập thành công mẫu vật, mọi thứ đều diễn ra vô cùng suôn sẻ. Trên bầu trời quang đãng không một gợn mây, khối băng khổng lồ tỏa ra ánh sáng xanh thẳm huyền bí giữa ráng chiều màu hồng nhạt đang dần bao phủ lấy đất trời, cảnh sắc có thể tóm gọn trong hai chữ tráng lệ.
Thế nhưng đúng lúc anh thu thập xong mẫu vật và bắt đầu quay trở về, thời tiết bỗng nhiên đột biến, cơn bão tuyết chỉ trong chưa đầy nửa giờ đồng hồ đã càn quét qua toàn bộ ngọn sông băng, tầm nhìn sụt giảm xuống chưa tới một mét.
Nhưng dù có như vậy, Ngụy Trường Xuyên cũng không mảy may lo lắng. Đột biến gen mang lại cho anh sự tăng cường cảm ứng từ trường trái đất, không cần bất kỳ dụng cụ hay vật chuẩn dẫn đường nào, anh vẫn có thể xác định được phương hướng chính xác.
Thế nhưng trong trận gió lốc này, anh vậy mà lại lạc đường.
Giống hệt như lần trước khi một mình tiếp cận sông băng, Ngụy Trường Xuyên bị mắc kẹt giữa trận bão tuyết. Xung quanh hoàn toàn là sương tuyết trắng xóa mù mịt, anh dần dần mất đi ý thức về phương hướng khi chìm vào trong đó, ngay sau đó bắt đầu không cảm nhận được thời gian đang trôi đi, thân nhiệt cũng theo đó mà bắt đầu giảm xuống. Ngụy Trường Xuyên không có lời giải thích khoa học nào cho những hiện tượng này, nếu phải nói, thì chỉ có thể dùng cụm từ dân gian ma che mắt để hình dung mà thôi.
Anh không biết mình đã bước đi trong bão tuyết bao lâu, dường như đi thế nào cũng chẳng thể thoát ra khỏi vòng vây của trận gió lốc, tựa như đang tiến lên phía trước trong một không gian vô tận, lại giống như chỉ đang giậm chân tại chỗ chẳng đi được đến đâu.
Nếu đổi lại là một người có tâm lý không đủ vững vàng, gặp phải tình huống này e là đã suy sụp từ lâu rồi. Ngay cả là một người miễn dịch, việc phơi nhiễm lâu dài ở nhiệt độ như vậy cũng sẽ khiến thân nhiệt hạ xuống nhanh chóng.
Thế nhưng Ngụy Trường Xuyên không hề dừng bước, cứ đi mãi, đi mãi vô định giữa cơn bão tuyết, cho đến một khoảnh khắc nào đó, anh bỗng nhiên nghe thấy một giọng nói.
Đó là tiếng Mẫn Sơ đang gọi tên anh.
Giây tiếp theo, giống như có phép thuật, Ngụy Trường Xuyên bỗng nhiên nhìn thấy chuẩn xác một bóng dáng gầy gò giữa màn trắng xóa mù mịt, đang xách theo ngọn đèn tiến lại gần anh từ phía xa.
Anh chỉ với một cái đã tóm được Mẫn Sơ, khoảnh khắc nhìn thấy đôi gò má trắng trẻo của thanh niên, mọi thứ bất chợt trở lại bình thường. Ngụy Trường Xuyên thậm chí chẳng cần nhìn cũng xác định được phương hướng, anh kẹp thanh niên vào nách, đi chưa đến 50 mét đã về đến tận hang động.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận