Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

[Mạt Thế] Sống Lay Lắt Trên Đảo Greenland Đến Ngày Tận Thế

❄️ Chương 23 Vật tư

Ngày cập nhật : 2026-06-07 16:41:46

⋆⋆⋆

Mẫn Sơ rất khẳng định mình không nghe lầm, nhưng giọng điệu Ngụy Trường Xuyên hung dữ quá, cậu đành phải ngậm miệng.

Ngụy Trường Xuyên dẫn cậu xoay người rồi buông tay ra, đi trước Mẫn Sơ hai bước.

Họ tiếp tục đi xuống triền núi, tuyết đọng trên đường đã bị luồng gió từ đôi cánh lúc nãy quét sạch sành sanh, đi lại khá thuận tiện, hai người chẳng mấy chốc đã tới chỗ người đàn ông tóc vàng vừa đứng.

“Ơ?”

Đến gần rồi Mẫn Sơ mới thấy trên khoảng đất trống hình tròn vừa được dọn sạch tuyết có đặt hai cái túi nilon, cậu lạ lẫm hỏi: “Đây là cái gì thế?”

Hai cái túi đặt ngay chỗ người đàn ông kia vừa đứng, kích cỡ to bằng hai ba cái túi đi chợ thông thường, đều được hút chân không, miệng túi dán giấy niêm phong màu đỏ in mấy chữ cái tiếng Anh, trông hơi giống loại túi đóng gói đồ nguy hiểm trong phim ảnh.

Ngụy Trường Xuyên nói: “Vật tư.”

Mẫn Sơ tiến lại gần, lúc này mới nhìn rõ trong túi nilon trong suốt là đủ loại bao bì thực phẩm màu sắc sặc sỡ, mấy túi đường cát, mấy hộp muối ăn, bên cạnh còn có mấy gói thịt đóng gói chân không.

“Oa.” Mẫn Sơ có chút vui mừng, rồi bỗng nhiên nghĩ ra điều gì đó, cậu ngẩng đầu nhìn Ngụy Trường Xuyên: “Anh, lúc trước anh bảo có người sẽ đưa vật tư tới, chính là anh ta à?”

Lúc đó họ đều tưởng Ngụy Trường Xuyên sẽ đi luôn, Mẫn Sơ nhớ rõ Ngụy Trường Xuyên từng dặn cậu phải ở trong phòng không được ra ngoài, đợi người ta đi rồi mới được ra lấy vật tư.

Chính là người vừa rồi sao?

Mẫn Sơ liếc nhìn Ngụy Trường Xuyên một cái, thầm nghĩ chẳng lẽ anh cảm thấy tính cách "người chim" vừa rồi kỳ quái nên mới không cho mình ra cửa? Cậu thầm mắng trong lòng chứ không nói ra, nhưng Ngụy Trường Xuyên lại như nghe thấy tiếng lòng của cậu mà nói:

“Thấy người sống thì đừng lại gần.” Anh nói: “Virus có thể tồn tại bên ngoài cơ thể rất lâu, cũng đừng chạm linh tinh vào đồ đạc.”

Mẫn Sơ nghe vậy giật mình kinh hãi, có chút căng thẳng nhìn cái túi nilon trong tay Ngụy Trường Xuyên:

“Thế trên mấy cái này liệu có không?”

Ngụy Trường Xuyên đáp: “Đây là vật liệu do căn cứ nghiên cứu chế tạo, virus không thể lưu lại.”

Tính lây nhiễm và tính gây bệnh đều ở mức tối đa, có thể tồn tại ngoài cơ thể lại không thể dự phòng, có thể nói đây là thể tiến hóa hoàn chỉnh của giới virus, gần như là độc vương hoàn mỹ. Nhân loại gần như bó tay trước loại virus này, việc nghiên cứu thành công loại vật liệu có thể tránh bị lớp vỏ protein của virus bám vào đã là một trong những đột phá trọng đại. Đáng tiếc năng lực sản xuất của nhân loại đã sụt giảm nhanh chóng dưới sự tàn phá của dịch bệnh, sản lượng vật liệu này rất thấp, cơ bản đều cung cấp cho những người miễn dịch phải đi làm nhiệm vụ khắp nơi, ví dụ như bộ đồng phục căn cứ trên người Ngụy Trường Xuyên chính là làm từ loại vật liệu này.

“Ồ, ra là vậy.” Mẫn Sơ nghe xong mới hơi thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng virus là thứ mắt thường không thấy, tay không chạm được. Mẫn Sơ có cảm giác như bị một mối đe dọa vô hình bao vây, cả người thấy không thoải mái, bèn xoa xoa cánh tay mình. Cậu thầm nghĩ may mà trong phạm vi mười cây số ở đây chỉ có cậu và Ngụy Trường Xuyên, thị trấn hẻo lánh, sau khi cư dân rời đi đã trở thành một ngôi làng hoang vắng đúng nghĩa, giờ xem ra lại là một ưu điểm.

Ngụy Trường Xuyên xách hai túi nilon lên, hai người bắt đầu đi về hướng quán ăn Trung Quốc.

Sau khi vào đêm cực, mặt trời không còn mọc nữa, chỉ có vào giữa trưa trời mới hơi sáng lên một chút. Đứng trên tuyết một lát vừa rồi, chút ánh sáng le lói nơi chân trời đã biến mất, màn đêm dần bao trùm, nhiệt độ bắt đầu hạ thấp, xung quanh nổi lên chút gió, cứ nhằm cổ áo người ta mà chui vào.

Mẫn Sơ rùng mình, ngẩng đầu nhìn Ngụy Trường Xuyên:

“Anh, lạnh quá.”

Ngụy Trường Xuyên đi phía trước khựng bước, rồi chuyển hai cái túi sang tay trái, quay đầu chìa tay phải ra dắt lấy Mẫn Sơ.

Hai người tiếp tục đi tới, rời khỏi khu vực tuyết đã được dọn sạch, lại bắt đầu bước thấp bước cao trong tuyết đọng.

“Suýt nữa thì.” Mẫn Sơ lơ đễnh một chút, suýt thì trượt chân.

Ngụy Trường Xuyên dừng lại, quay đầu nhìn cậu một cái rồi buông tay ra. Mẫn Sơ ngẩn người, chưa kịp nói gì đã thấy người đàn ông cúi xuống bảo: “Lên đi.”

Mẫn Sơ vội nói: “Anh, không cần đâu, em tự đi được.”

Ngụy Trường Xuyên không nghe, chỉ lặp lại: “Lên đi.”

Mẫn Sơ lý nhí: “Thật sự không cần mà ——”

Ngụy Trường Xuyên: “Bớt nói nhảm đi.”

Mẫn Sơ nghẹn lời, rốt cuộc không từ chối nữa, ngoan ngoãn bò lên lưng anh.

Ngụy Trường Xuyên cõng cậu, tay vẫn xách hai túi vật tư đầy ắp, vậy mà trông vẫn không có vẻ gì là tốn sức, điều này khiến Mẫn Sơ cảm thấy cân nặng của mình trong mắt Ngụy Trường Xuyên chắc cũng chỉ như một cái ba lô.

Ngụy Trường Xuyên cõng cậu đi trên tuyết, tốc độ nhanh hơn nhiều so với lúc dắt tay, điều này làm Mẫn Sơ nhận ra tốc độ đi lúc trước hoàn toàn là Ngụy Trường Xuyên đang nhường nhịn cậu.

Mẫn Sơ: ……

Lần này cậu hoàn toàn không còn gì để nói, bèn nằm bò trên lưng Ngụy Trường Xuyên, giả vờ mình là một cái ba lô.

Chẳng qua yên tĩnh không được bao lâu, cái tính ham nói chuyện lại trỗi dậy, cậu bắt chuyện với Ngụy Trường Xuyên: “Anh, lúc nãy người kia nói việc đạt được mẫu virus họ được chia một nửa là có ý gì vậy?”

Người đàn ông tóc vàng vừa rồi lời ra tiếng vào đều có ý đối đầu với Ngụy Trường Xuyên, lại còn nhắc tới căn cứ Bắc Mỹ, Mẫn Sơ thấy hơi bận tâm.

Ngụy Trường Xuyên cũng không giấu cậu: “Anh ta là người miễn dịch của căn cứ Bắc Mỹ, năng lực biến dị là bay lượn. Để anh ta tới lấy mẫu vật là nhanh nhất, cho nên họ chọn hợp tác với căn cứ Bắc Mỹ, cái giá là mẫu vật phải chia cho họ một nửa.”

Nghe vậy, Mẫn Sơ theo bản năng nhíu mày, nhận ra chút mùi vị thừa nước đục thả câu. Nhưng lại nghĩ, xét từ góc độ sinh tồn của nhân loại, ai nghiên cứu ra vắc-xin trước cũng đều tốt cả, nên cậu cũng nguôi ngoai.

“Trước kia anh ta là người nước nào thế?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/mat-the-song-lay-lat-tren-ao-greenland-en-ngay-tan-the&chuong=23]

Tôi nghe giọng giống người Anh.” Mẫn Sơ tò mò hỏi: ““Người chim” với “Binh lính” là gì vậy? Là mật danh của các anh à?”

Ngụy Trường Xuyên cõng cậu bước đi trên tuyết, giọng thản nhiên trả lời câu hỏi trước: “Không biết.” Rồi trả lời câu sau: “Đúng vậy.”

Mẫn Sơ gật đầu, thầm nghĩ mật danh này đặt đúng là trực tiếp thật. Cậu bắt đầu phân tích xem người đàn ông tóc vàng đó rốt cuộc là người nước nào:

“Nghe giọng thì giống người Anh, nhưng cảm thấy anh ta nhiệt tình quá, lại hơi không giống.” Cậu nói tiếp: “Ở xa quá nên không nhìn rõ mặt mũi thế nào, nhưng thấy tóc màu vàng kim.”

Cậu nói rồi cảm thán: “Tóc anh ta đẹp thật đấy, trời tối thế mà vẫn thấy được, sáng lấp lánh như vàng vậy, thật xinh đẹp.”

Giọng thanh niên ríu rít như một chú chim nhỏ ồn ào.

Ngụy Trường Xuyên suốt buổi không nói gì, Mẫn Sơ không để ý đến sự im lặng của anh, cúi đầu hỏi tiếp:

“Đúng rồi anh, lúc nãy anh ta nói “ngoại thành” là có ý gì?”

Câu cuối cùng người đàn ông tóc vàng nói trước khi đi, tuy ở hơi xa nhưng Mẫn Sơ vẫn nghe được quá nửa, cậu hỏi: “Tại sao anh ta bảo không cần vào căn cứ, mà nên đi ngoại thành? Ngoại thành tốt hơn căn cứ ạ?”

Ngụy Trường Xuyên lúc này hoàn toàn dừng bước.

Mẫn Sơ không hiểu chuyện gì, vẫn đang hỏi: “Anh, sao anh không đi nữa?”

Ngụy Trường Xuyên hơi nghiêng đầu, trong bóng tối Mẫn Sơ không nhìn rõ sắc mặt anh, chỉ thấy mờ mờ đường nét cằm sắc sảo của người đàn ông:

“Anh ta có bệnh về thần kinh.” Giọng anh không được tốt cho lắm: “Đã bảo cậu là đừng có nghe rồi.”

Tuy nhìn không rõ, Mẫn Sơ lại cảm thấy Ngụy Trường Xuyên đang dùng ánh mắt đe dọa nhìn mình, cậu lập tức rén ngang, vội nói: “Được rồi, em không nói nữa.”

Ngụy Trường Xuyên đứng tại chỗ một lát mới tiếp tục đi tới.

Mẫn Sơ bị anh hung dữ nên không dám ho he gì, yên lặng một hồi, cơ thể hơi cứng đờ, tay ôm Ngụy Trường Xuyên theo bản năng nới lỏng ra.

“Ôm chặt vào.” Ngụy Trường Xuyên ra lệnh.

Mẫn Sơ lại giật mình một cái, lập tức siết chặt tay.

Sau đó hai người không đối thoại nữa, Ngụy Trường Xuyên cõng cậu về đến quán ăn Trung Quốc, mấy chú chó nhiệt tình quây lại, ghé mũi ngửi hai cái túi nilon. Ngụy Trường Xuyên nâng tay giơ túi lên cao, băng qua đám chó kéo xe xù lông đang bao quanh để đến trước cửa quán.

Cánh cửa vừa mở ra, hơi ấm ẩm ướt bao trùm lấy hai người.

Ngụy Trường Xuyên cúi đầu khom lưng thả cậu xuống.

Mẫn Sơ đặt hai chân xuống đất, theo bản năng muốn lùi lại nhưng lại bị Ngụy Trường Xuyên tóm được như thể sau đầu có mắt vậy.

Người đàn ông nắm lấy cánh tay cậu, đặt hai cái túi xuống trước rồi mới thay giày, tiếp theo quay mặt đi, ánh mắt đảo qua một lượt từ trên xuống dưới người Mẫn Sơ.

Mẫn Sơ mím môi, theo bản năng né tránh ánh mắt của anh: “Anh ——”

Ngụy Trường Xuyên rũ mắt, giơ tay bắt đầu vỗ tuyết trên người Mẫn Sơ từ trên xuống dưới: “Giận à?”

Mẫn Sơ bị hành động chăm sóc như với trẻ con này làm cho hơi ngượng ngùng, nhỏ giọng đáp: “Không có.”

Ngụy Trường Xuyên phủi sạch tuyết cho cậu, gỡ chiếc mũ len trên đầu thanh niên ra, rồi nhìn cậu nhận xét: “Cái miệng sắp treo được cả hũ dầu rồi đấy.”

Mẫn Sơ nghe xong theo bản năng thả lỏng khóe môi, rồi lại thấy hơi tủi thân, ngẩng đầu liếc Ngụy Trường Xuyên một cái, cúi đầu nói: “…… Anh toàn hung dữ với em thôi.”

Ngụy Trường Xuyên nghe xong khẽ thở dài, quay đầu đặt chiếc mũ sang một bên, rồi quay lại nhìn Mẫn Sơ bằng ánh mắt có chút bất đắc dĩ:

“Tôi không phải hung dữ với cậu.”

Mẫn Sơ không nói gì, chỉ liếc anh một cái, ý tứ thế nào không cần nói cũng biết.

Ngụy Trường Xuyên dường như thấy hơi buồn cười, lại hơi đau đầu, đưa tay day day mi tâm: “Rất nhiều người miễn dịch trong quá trình biến dị sẽ để lại di chứng, trạng thái tinh thần của người chim không ổn định, cậu đừng có để tâm đến những lời anh ta nói.”

Mẫn Sơ nghe xong có chút kinh ngạc, hóa ra Ngụy Trường Xuyên bảo anh ta có bệnh không phải là đang nổi cáu linh tinh mà là có thật. Thảo nào cậu cảm thấy giọng điệu người đàn ông tóc vàng kia có vẻ hưng phấn kỳ lạ, dường như không khống chế được việc muốn nói chuyện, hóa ra là di chứng. Cậu khựng lại một chút rồi hỏi:

“Vậy “ngoại thành” là do anh ta nói dối sao?”

Cậu vừa dứt lời, Ngụy Trường Xuyên liền trừng mắt nhìn, Mẫn Sơ sợ bị anh mắng nên co rụt cổ lại.

Thấy cái bộ dạng nhát gan đó, Ngụy Trường Xuyên định nói gì cũng không thốt ra được. Anh dừng lại một chút, thở dài, cuối cùng cũng chịu nói: ““Ngoại thành” là khu cư trú của người miễn dịch bên ngoài căn cứ.”

Để bảo vệ những người bình thường trong căn cứ, tránh thảm kịch từng xảy ra ở tháp Babel, căn cứ quy định bất kỳ ai từ bên ngoài muốn vào căn cứ đều bắt buộc phải cách ly ít nhất ba tháng tại khu vực chỉ định, sau khi trải qua kiểm tra toàn diện mới được vào. Nhiều người miễn dịch thường xuyên phải đi làm nhiệm vụ cảm thấy phiền phức, nên dứt khoát xây dựng nhà cửa ở nơi không xa căn cứ. Những ngôi nhà này ngày càng nhiều, dần dần trở thành khu cư trú của người miễn dịch, được gọi là ngoại thành.

Khác với căn cứ nằm sâu dưới lòng đất không thấy ánh mặt trời, ngoại thành gần gũi với các thị trấn nhân loại trước mạt thế hơn. Cho nên đôi khi có những người bình thường chịu không thấu cuộc sống quản lý tập thể trong căn cứ sẽ lén trốn ra ngoài để đến “ngoại thành” sinh sống.

“Hóa ra là vậy.” Mẫn Sơ hiểu ra nhưng vẫn còn chút thắc mắc: “Vậy người bình thường đến ngoại thành chỉ vì nơi đó rộng rãi hơn? Tự do hơn chút?”

Cậu cảm thấy hơi lạ, ngoại thành phơi nhiễm dưới bầu không khí chưa được tinh lọc, lại còn ở chung với những người miễn dịch chạy đôn chạy đáo bên ngoài mỗi ngày, rõ ràng nguy cơ lây nhiễm đối với người bình thường là rất cao. Chẳng lẽ chỉ vì lý do không gian rộng và không ai quản lý mà những người này có thể bất chấp an toàn tính mạng để đến ngoại thành cư trú sao?

Nghe thấy nghi vấn của cậu, Ngụy Trường Xuyên khựng lại một chút rồi dời mắt đi: “Tự do có thể khiến người ta làm được nhiều việc lắm.”

Mẫn Sơ nghĩ ngợi, cảm thấy cũng đúng. Sự theo đuổi tự do của con người luôn là nhất quán, nếu bảo cậu bây giờ rời khỏi quán ăn Trung Quốc này để chuyển vào căn cứ ngầm, cậu cũng không cam lòng.

Nhưng cậu vẫn mơ hồ cảm thấy có gì đó không đúng lắm, Mẫn Sơ lén nhìn Ngụy Trường Xuyên, sợ hỏi thêm anh lại nổi hỏa nên không hỏi nữa.

“Anh đói rồi nhỉ, em đi nấu cơm đây.”

Cậu mỉm cười, khóe môi hiện lên hai lúm đồng tiền nhỏ:

“Anh muốn ăn gì nào? Hôm nay có nhiều vật tư thế này, phải làm món gì ngon mới được.”

Thấy cậu cười, nét mặt Ngụy Trường Xuyên giãn ra, đáp: “Gì cũng được.”

“Lần nào anh cũng bảo gì cũng được.” Mẫn Sơ lẩm bẩm oán trách một câu, nhưng đúng là lần nào dù cậu làm món gì Ngụy Trường Xuyên cũng ăn rất ngon lành.

Cậu mang hai túi vật tư lớn vào bếp, dùng kéo cắt ra, lấy từng thứ đặt vào chỗ cũ. Vật tư ngoài các nhu yếu phẩm như muối, đường, dầu ăn, bột mì, gạo tẻ, còn có khoai tây, cà rốt, bắp cải, hành tây và các loại rau củ chịu được lưu trữ, cà phê, sô cô la, bánh quy mặn cùng một ít thịt đóng gói chân không.

Mẫn Sơ lấy hết vật tư ra kiểm kê một lượt, phát hiện quả nhiên là thực phẩm do căn cứ Bắc Mỹ cung cấp, phần lớn đều là những loại thực phẩm thường thấy ở các nước phương Tây, đến cả dầu ăn cũng là bơ vàng. Nhưng có thể thấy người chuẩn bị cũng đã cân nhắc đến thân phận của Ngụy Trường Xuyên nên đã cố gắng thêm vào một ít thực phẩm Châu Á. Ví dụ như Mẫn Sơ tìm thấy một hộp viên cà ri kiểu Nhật, thế là cậu vui vẻ quyết định tối nay sẽ ăn cơm cà ri.

Mẫn Sơ cầm gói thịt chân không nghiên cứu hồi lâu, mãi không nhìn ra đây là thịt của con gì, nhưng may mà là thịt đỏ, chắc cũng tương đương nhau thôi, cậu bèn đại khái mở một gói, ngâm vào nước đá cho ra hết máu, rồi cắt khối thịt có vân đẹp mắt này thành từng miếng nhỏ, dùng bơ vàng chiên cùng với hành tây trong nồi cho đến khi vàng đều hai mặt. Sau đó thêm nước hầm mềm thịt, rồi lần lượt cho khoai tây, cà cà rốt, một thìa nhỏ sốt cà chua đặc, một miếng nhỏ sô cô la đen cùng viên cà ri Nhật vào, hầm cho đến khi cạn nước, thế là thành một nồi cà ri thịt bò thơm nồng.

Ngoài món chính, Mẫn Sơ còn lấy chỗ mè trắng còn lại làm món cà rốt sợi trộn chua ngọt, nấu thêm bát canh bắp cải rồi cùng bưng lên bàn.

Mẫn Sơ nếm thử một miếng thịt trước, thấy loại thịt này vị đậm đà, thớ thịt mịn màng, hơi giống thịt bò nhưng hình như ít mỡ hơn ——

“Đây là thịt gì thế anh?” Cậu hỏi Ngụy Trường Xuyên.

Ngụy Trường Xuyên ăn một miếng rồi đáp: “Hình như là thịt nai.”

“Hóa ra là thịt nai, hèn chi em thấy lạ.” Mẫn Sơ hiểu ra.

Sau mạt thế, năng lực sản xuất công nông nghiệp của nhân loại đều bị đòn giáng nặng nề, để đảm bảo nguồn cung cấp thịt, các loại động vật hoang dã trong rừng gần căn cứ bao gồm nai, hoẵng, thỏ rừng cũng được đưa vào danh mục thực phẩm. Mẫn Sơ thực sự không biết thịt nai phải làm thế nào, may mà hầm cà ri vị cũng không tệ.

Ăn cơm xong, hai người theo lệ thường đi đánh răng rửa mặt sớm rồi nằm lên giường.

Trong đêm cực, bóng tối là vô tận, bên ngoài trời đông giá rét, cũng chẳng có việc gì làm. Hai người lên giường thực ra cũng không phải để ngủ ngay. Ngụy Trường Xuyên đã thay quân phục, mặc một chiếc áo len dáng rộng của Mẫn Sơ (tất nhiên mặc trên người anh thì thành áo bó sát), tựa vào đầu giường cầm một cuốn sách đang đọc.

Mẫn Sơ nằm trên giường liếc nhìn một cái, phát hiện đó là danh tác 《Chiến tranh và Hòa bình》.

Cậu nằm mãi không ngủ được, thấy hơi buồn chán bèn bắt chuyện: “Anh ơi, hay không?”

Ngụy Trường Xuyên đáp: “Cũng được.” Rồi anh liếc nhìn cậu một cái: “Muốn tôi đọc cho cậu nghe không?”

Mẫn Sơ sửng sốt một chút, rồi đỏ mặt nói: “…… Thôi không cần đâu.”

Ngụy Trường Xuyên gật đầu rồi lại thu hồi ánh mắt.

Mẫn Sơ nhìn Ngụy Trường Xuyên, cảm thấy đầu óc có chút rối loạn.

Ngụy Trường Xuyên đối xử với cậu rất tốt, có lúc cứ như coi cậu là đối tượng đặc biệt không thể tự chăm sóc bản thân, hoặc như chăm sóc trẻ con vậy. Nhưng cậu đâu có bệnh đến mức đó, cậu cũng chỉ kém Ngụy Trường Xuyên có 6 tuổi thôi mà.

Cậu không phân biệt được sự chăm sóc của Ngụy Trường Xuyên dành cho cậu rốt cuộc là đơn thuần vì thương xót, hay thực sự còn có gì khác.

Dưới ánh đèn vàng ấm áp ở đầu giường, cậu ngắm nhìn góc nghiêng của Ngụy Trường Xuyên, đôi mày rậm hơi nhíu lại, giữa trán có một vết hằn nhạt, hốc mắt sâu, tiếp đó là sống mũi cao thẳng, có thể nói là tuấn mỹ không tì vết. Diện mạo này của anh thật khó nói là trẻ trung hay chín chắn, thậm chí có chút không nhìn ra tuổi tác, đúng là vẻ đẹp chuẩn mực như trong sách giáo khoa.

Mẫn Sơ nhìn anh chăm chú một lát, rồi khẽ cựa quậy, nhích về phía người đàn ông, nhỏ giọng gọi: “Anh ơi……”

“Ừm?” Ánh mắt Ngụy Trường Xuyên không dời khỏi trang sách, một bàn tay đặt trên lưng cậu: “Sao thế?”

Mẫn Sơ ngước mắt nói: “Hôm nay, ông người chim kia dường như tưởng chúng ta đang yêu nhau.”

Ngụy Trường Xuyên dừng lại, dời mắt nhìn cậu.

Mẫn Sơ đón lấy ánh đèn đối diện với tầm mắt anh: “Anh chẳng phải bảo căn cứ không cho phép người miễn dịch và người bình thường yêu nhau sao? Nếu thế thì tại sao anh ta lại nghĩ như vậy?”

Ngụy Trường Xuyên nhìn cậu xuống, nếp nhăn giữa đôi mày sâu thêm một chút.

Khoảng cách từ mày đến mắt của anh vốn đã gần, giờ nhíu lại như vậy, đôi lông mày đen đậm ép lên hốc mắt sâu thẳm, khí thế đầy áp bức.

Mẫn Sơ theo bản năng thấy hơi chột dạ, nhưng không hỏi rõ ràng thì lại thấy không cam lòng, cậu nuốt nước miếng, lấy hết can đảm nói: “Anh ta đoán như thế chứng tỏ vẫn có người yêu nhau, không phải sao?”

Nét mặt Ngụy Trường Xuyên khựng lại, anh rũ mắt, nhìn thấy khuôn mặt Mẫn Sơ dưới ánh đèn mờ ảo.

Thanh niên quấn chặt chăn, dường như có chút sợ hãi, nhưng đôi mắt đan phượng kia lại lấp lánh nhìn anh đầy kiên định.

Anh thực ra nhận thấy Mẫn Sơ không phải không thông minh, chỉ là tính cách quá ôn hòa, có lẽ do từ nhỏ có vấn đề sức khỏe lại lớn lên trong cô nhi viện nên cậu có thói quen nhìn sắc mặt người khác, né tránh tranh chấp, vì vậy nhiều khi sẽ không đem những điều mình chú ý ra nói.

Anh cũng biết Mẫn Sơ có chút sợ mình, có đôi khi anh chỉ cần nặng lời một chút là thanh niên liền dùng ánh mắt sợ sệt nhìn anh, cái dáng vẻ đó khiến Ngụy Trường Xuyên làm việc hay nói chuyện đều không kìm được mà phải nhẹ nhàng hơn, nhẹ nhàng hơn nữa.

Nhưng đôi khi thanh niên lại rất có dũng khí. Ví dụ như lúc cậu lao ra khỏi hang động giữa đêm bão tuyết để gọi tên anh, hay ví dụ như đôi mắt đang chấp nhất nhìn anh lúc này.

Ngụy Trường Xuyên đối diện với ánh mắt trực diện của cậu, không thể nổi giận được, chỉ đành cúi đầu, đưa tay day day mi tâm:

“…… Đã có quy củ thì sẽ có người không tuân thủ quy củ.”

Mẫn Sơ nhạy bén nhận ra ý nhượng bộ trong lời nói của anh, hàng mi khẽ động, cậu ngước nhìn Ngụy Trường Xuyên:

“Vậy anh là người tuân thủ quy củ, hay là người không tuân thủ quy củ?”

Bình Luận

0 Thảo luận