Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

[Mạt Thế] Sống Lay Lắt Trên Đảo Greenland Đến Ngày Tận Thế

❄️ Chương 20 Chia ly

Ngày cập nhật : 2026-06-07 16:40:38

⋆⋆⋆

Trên đảo Greenland không có quốc lộ, giữa các thị trấn chỉ có thể di chuyển bằng tàu thủy hoặc máy bay.

Thị trấn nhỏ nơi Mẫn Sơ ở không có sân bay, nhưng có vài bến cảng. Gần nhà Mẫn Sơ nhất là một cảng nước nông, cảng nước sâu cũng không tính là quá xa, có điều bên kia đá ngầm san sát, xe chó kéo không đi qua được, chỉ có thể đi bộ.

Sau khi ăn xong bữa trưa, hai người xuất phát.

Ngụy Trường Xuyên vốn dĩ không muốn để cậu tiễn, nhưng Mẫn Sơ khăng khăng đòi đi, anh không lay chuyển được, vả lại vịnh Thâm Thủy cũng không quá xa nên đành đồng ý. Tuy nhiên anh yêu cầu Mẫn Sơ mang theo một chú chó kéo xe tên là Kỳ Khắc, để lát nữa nó dẫn cậu về nhà.

Mẫn Sơ có chút không phục: “Anh không tin tưởng em sao? Nơi đó em đi qua rất nhiều lần rồi, sẽ không lạc đường đâu.”

Ngụy Trường Xuyên nói: “Không phải không tin.”

Anh nửa quỳ xuống, đang đeo dây kéo vào cổ chú chó. Nói xong anh ngước mắt nhìn chú chó một cái, chú chó Alaska Kỳ Khắc kêu lên một tiếng rất dịu dàng, dường như đã nhận được mệnh lệnh nào đó từ anh.

Mẫn Sơ đứng một bên: ……

Cứ cảm thấy Ngụy Trường Xuyên tin tưởng một con chó còn nhiều hơn tin tưởng cậu vậy.

Rõ ràng người luôn lạc đường là Ngụy Trường Xuyên, lần trước ở sông băng cũng chính cậu là người tìm được anh về đấy thôi. Những lời này Mẫn Sơ chỉ dám thầm mắng trong lòng chứ không nói ra.

Lúc này, Ngụy Trường Xuyên quay đầu lại, đưa cho cậu một vật. Mẫn Sơ cúi đầu nhìn, phát hiện đó là một thiết bị nhỏ màu đen, bên trên có một cái nút, không biết dùng để làm gì.

Ngụy Trường Xuyên nói: “Khi nào cậu về đến nhà, hãy ấn cái nút này một cái, tôi sẽ biết.”

Mẫn Sơ gật gật đầu, sau đó bỗng nhiên nghĩ đến điều gì đó, ngẩng đầu hỏi: “Anh ơi, sau khi anh đi rồi, em có cách nào để liên lạc với anh không?”

Trên đảo Greenland có rất nhiều nơi không có tín hiệu, thị trấn của Mẫn Sơ cũng vậy. Điện thoại của cậu từ nhiều năm trước đã thành một cái hộp sắt vô dụng, lúc đầu còn chơi được vài trò chơi ngoại tuyến nhỏ, sau đó có một lần Mẫn Sơ làm rơi nó vào đống tuyết, thế là hỏng hoàn toàn vì bị đông đá.

Nhưng dù có dùng được chắc cũng chẳng để làm gì, hiện tại bên ngoài đã thành ra thế kia, chắc cũng chẳng còn nhà mạng viễn thông nào hoạt động. Viết thư ư? Phỏng chừng cũng chẳng có người đưa thư. Lòng Mẫn Sơ dần trĩu nặng, cậu nhận ra rằng một khi Ngụy Trường Xuyên rời đi, cậu dường như không còn phương thức nào để liên lạc được với đối phương.

Quả nhiên, Ngụy Trường Xuyên im lặng không nói.

Phương thức thông tin thời mạt thế vô cùng hạn chế, về cơ bản chỉ có vài thiết bị liên lạc cố định có thể truy cập qua tín hiệu vệ tinh. Ngụy Trường Xuyên là một trong số ít người trên thế giới có thể mang theo thiết bị liên lạc cá nhân, nhưng ngay cả thiết bị trên tay anh cũng chỉ có thể kết nối với các thiết bị cố định trên tàu ngầm, đôi khi tín hiệu còn rất tệ, cơ bản chỉ bảo đảm được mức giao tiếp tối thiểu.

Và anh không thể để lại thiết bị đó cho Mẫn Sơ, dù anh rất muốn làm vậy.

Nhưng Mẫn Sơ đã hiểu tất cả từ sự im lặng của anh, cậu không nói gì thêm, chỉ bảo: “Không sao đâu.” Cậu giơ cái hộp đen nhỏ trong tay lên, nở nụ cười rạng rỡ với Ngụy Trường Xuyên: “Vậy lúc nào rảnh em sẽ ấn cái này thật nhiều, để anh biết là mọi thứ của em vẫn ổn.”

Giọng nói của thanh niên vui vẻ trong trẻo, không hề có chút bi thương nào.

Ngụy Trường Xuyên rũ mắt nhìn khuôn mặt trắng trẻo của Mẫn Sơ, đôi mắt cong cong, khóe môi hiện rõ lúm đồng tiền nhỏ. Chỉ là khí sắc không được tốt lắm, sắc mặt trắng đến mức gần như trong suốt, đôi môi hiện lên màu hồng nhạt thiếu máu. Cơ thể không khỏe mạnh đã làm giảm đi vẻ huyết khí phương cương nên có ở một chàng trai tuổi này, tính cách Mẫn Sơ rất dịu dàng, thân thiện, dường như lúc nào cũng rất hiểu chuyện, không bao giờ làm người khác khó xử.

Ngụy Trường Xuyên chăm chú nhìn nụ cười của cậu, hồi lâu sau mới quay đi, thuận tay xoa nhẹ sau gáy thanh niên: “Đi thôi.”

Lúc một giờ chiều, hai người hướng về cảng nước sâu xuất phát.

Hôm nay thời tiết rất đẹp, trời quang đãng mang theo chút gió nhẹ, bình nguyên băng và những vách tuyết đứng sững dưới ánh mặt trời, trong không khí toàn là mùi hương sạch sẽ của băng tuyết.

Kỳ Khắc chạy phía trước, lúc này thời tiết tốt nên không cần dắt, cứ để nó tự do chạy nhảy trên bình nguyên. Lớp lông màu nâu đỏ trên lưng chú chó Alaska nhấp nhô theo nhịp chạy, nhìn từ xa như một đóa mây hồng. Loại chó kéo xe không phải màu đen trắng này rất được ưa chuộng ở vùng địa cực, vì màu lông sẽ không bị lẫn vào băng tuyết, tương đối dễ nhận biết.

Mặc quần áo cũng cùng một đạo lý như vậy, Mẫn Sơ vốn mặc một chiếc áo khoác lông màu trắng, Ngụy Trường Xuyên nhất định bắt cậu khoác thêm một chiếc áo khoác gió màu đỏ thẫm bên ngoài, trông vô cùng nổi bật giữa cánh đồng tuyết.

Mẫn Sơ bị bọc như một chiếc bánh chưng, bước đi không mấy nhẹ nhàng trên bình nguyên băng. Ánh mặt trời hơi chói, cậu nâng tay đẩy chiếc mũ len lên một chút, nheo mắt dưới ánh sáng trắng xóa.

Đúng lúc này, một bàn tay đưa tới, nắm lấy bàn tay đang đặt trên mũ của cậu kéo xuống, giữ chặt trong lòng bàn tay.

Hơi ấm quen thuộc bao phủ lấy, Mẫn Sơ cong mắt cười, ngẩng đầu nhìn người đàn ông: “Anh ơi, hôm nay không có tuyết.”

Ngụy Trường Xuyên không quay đầu lại, dắt cậu đi về phía trước: “Đường trơn.”

Trên cánh đồng tuyết mênh mông, hai người cứ thế nắm tay nhau, người trước người sau mà đi.

Mẫn Sơ ngước mắt nhìn, bóng lưng đen của người đàn ông tung bay trong gió, chắn đi phần lớn gió lạnh cho cậu. Cảnh sắc xung quanh đẹp như tranh vẽ, nắng ấm chiếu trên nền tuyết, những tảng băng trôi trên đường bờ biển phía xa, gần như chỉ thấy được trong những giấc mơ. Nếu lờ đi chuyện đây là thời mạt thế, nhân loại đang đứng trước nguy cơ diệt vong và cuộc chia ly sắp tới, thì đây gần như là một buổi hẹn hò.

Cậu ngước nhìn Ngụy Trường Xuyên, rồi lại cúi đầu nắm chặt tay anh hơn, tự mình quyết định coi đây là một buổi hẹn hò.

Dù Ngụy Trường Xuyên vẫn chưa thực sự nói rằng anh thích cậu.

Nhưng giờ có muốn nói chắc cũng đã muộn, Mẫn Sơ quyết định bỏ qua những tiểu tiết đó, cậu luôn là người rất dễ thỏa mãn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/mat-the-song-lay-lat-tren-ao-greenland-en-ngay-tan-the&chuong=20]

Nghĩ theo một hướng khác, có thể nắm tay một đại soái ca tản bộ ở một nơi phong cảnh hữu tình như đảo Greenland thế này, nếu là một nam sinh đại học bình thường như trước kia thì có nằm mơ cậu cũng chẳng dám nghĩ tới.

Nghĩ vậy, Mẫn Sơ thấy vui vẻ hơn, lấn át đi chút ưu sầu do sự chia ly mang lại.

Hai người đi từ trưa đến chiều, khi mặt trời đã ngả bóng về tây, cuối cùng cũng đến vịnh. Bên cạnh cảng nước sâu không có bãi cát, thay vào đó là những rặng đá đen nhấp nhô khắp nơi, cộng hưởng với những mảng băng trôi khổng lồ trên mặt biển phía xa, tạo nên một cảnh sắc hoàn toàn khác biệt với bãi biển thông thường.

Mẫn Sơ nhìn những ngọn núi băng di động phía xa đến ngẩn người, không chú ý đến việc Ngụy Trường Xuyên đã buông tay cậu ra từ lúc nào.

“Đang nghĩ gì thế?”

Giọng nam trầm thấp vang lên, Mẫn Sơ bừng tỉnh, thấy Ngụy Trường Xuyên đang đứng trên một tảng đá ngầm, nhìn xuống cậu từ trên cao.

Bản thân Ngụy Trường Xuyên đã cao lớn, lại đứng ở vị trí đó cúi đầu nhìn xuống, bóng vành mũ che khuất đôi mắt, chỉ còn lại vóc dáng mang theo cảm giác áp bức mạnh mẽ.

Mẫn Sơ ngẩn ngơ, thầm nghĩ cứ thế này mà chụp ảnh lại thì có thể đi đóng vai phản diện trong điện ảnh luôn được, đồng thời lại thấy rất ngầu, bộ quân phục này phải để người như anh mặc vào mới đúng chất.

Ngụy Trường Xuyên nhìn cậu, thấy thanh niên vẫn còn ngây người, bèn ngoắc ngoắc tay: “Lại đây.”

Mẫn Sơ theo bản năng bước tới, ngay giây tiếp theo đã bị nắm lấy cánh tay kéo lên tảng đá. Cậu đứng không vững, theo bản năng dùng tay chống vào ngực Ngụy Trường Xuyên, nhìn xuống dưới một cái: “Cao quá!”

Ngụy Trường Xuyên giữ chặt cậu: “Nhìn đằng kia kìa.”

Mẫn Sơ nhìn theo hướng anh chỉ, lập tức mở to mắt: “Oa.”

Phía xa vừa hay có thể thấy một eo biển khổng lồ, ngàn vạn năm qua sông băng không ngừng bào mòn xuống dưới, hình thành nên vách đá chênh vênh, tấm băng dâng lên từ rìa lục địa, nghiêng xuống theo vách đá, tạo thành một góc gần như vuông góc với mặt biển.

Dưới ánh nắng, vách băng tỏa ra vẻ trong suốt ở rìa và màu xanh thẳm ở giữa, lặng lẽ sừng sững trên mặt biển như một bức tường băng hiện ra từ hư không.

“Đẹp quá.” Mẫn Sơ lẩm bẩm.

Hai người lặng lẽ ngắm nhìn một lúc, Mẫn Sơ bị gió biển thổi đến mức hơi nheo mắt, cúi đầu nhìn cánh tay Ngụy Trường Xuyên đang vòng qua eo mình, bỗng nhiên nghĩ đến điều gì đó, cậu quay sang nói: “Anh ơi, chúng ta thế này có chút giống như đang đóng phim Titanic không?”

Lời vừa thốt ra, chỉ một giây sau Mẫn Sơ đã kinh giác mình nói sai lời. Cậu tự mình coi đây là hẹn hò, hoàn toàn là tự tiêu khiển, còn người ta nghĩ thế nào thì cậu chưa biết, dùng một bộ phim tình cảm để ví von thật không thích hợp.

“Anh, em ——” cậu có chút hoảng hốt, định bảo anh đừng để tâm, thì thấy Ngụy Trường Xuyên quay đầu lại nhìn cậu nói: “Cũng có chút giống.”

Ngụy Trường Xuyên mỉm cười với cậu, xoay người nhảy xuống tảng đá, tiếp đất một cách vững chãi, ngay sau đó xoay người lại, đưa tay về phía Mẫn Sơ đang đứng trên đá: “Xuống đi, tôi đỡ cậu.”

Trên tảng đá, Mẫn Sơ đỏ mặt, cậu khựng lại một lát mới đưa tay ra đặt vào lòng bàn tay Ngụy Trường Xuyên.

Ngụy Trường Xuyên dắt tay cậu, một tay giữ lấy eo, bế Mẫn Sơ từ trên tảng đá xuống.

Bế xuống rồi anh cũng không buông tay. Mẫn Sơ cúi đầu nhìn hai bàn tay đang nắm chặt, lòng dâng lên một chút ấm áp.

Cậu không ngốc, tự nhiên cảm nhận được chút tình ý mập mờ đang lan tỏa giữa hai người.

Tuy rằng khi họ vừa gặp mặt, Ngụy Trường Xuyên trông giống như một người rất lạnh lùng, nhưng có lẽ vì thương hại cậu nên người đàn ông này thực ra vẫn luôn rất ôn nhu. Còn hôm nay Ngụy Trường Xuyên dường như càng nhu hòa hơn, tuy anh chẳng nói lời nào nhưng Mẫn Sơ có thể cảm nhận được những tình cảm đó qua hành động của anh.

Giữa họ, có lẽ không chỉ đơn thuần là tình bạn, nhưng ở thời điểm và địa điểm này, dường như cũng không cần thiết phải nói toạc ra.

Mẫn Sơ mím môi, nghĩ đến bộ phim lúc nãy lại nhớ đến chuyện mình lo lắng, bèn ngẩng đầu hỏi Ngụy Trường Xuyên:

“Anh, em vừa mới nghĩ, trên biển nhiều băng trôi như vậy, tàu ngầm có thể lái qua đây được không?”

Ngụy Trường Xuyên nói: “Băng trôi không thành vấn đề.”

Trọng lượng, chất liệu và tính năng của tàu ngầm quân sự hoàn toàn khác với tàu khách dân dụng. Đối với loại tàu ngầm được thiết kế để chống lại ngư lôi và các loại đạn pháo thì băng trôi hay núi băng nhỏ đều không phải vấn đề, huống hồ tàu ngầm nhỏ gọn và linh hoạt hơn cũng có thể né tránh chướng ngại vật rất nhanh khi phát hiện ra chúng.

Nghe vậy, Mẫn Sơ yên tâm: “Vậy thì tốt rồi.”

Chỉ cần đừng đâm vào núi băng rồi chìm như tàu Titanic là được, Mẫn Sơ nghĩ vậy liền lắc đầu thật mạnh, xua tan cái suy nghĩ như đang tự cắm cờ báo tử đó ra khỏi đầu mình.

Lúc này, mặt trời đã ngả về tây rất nhiều. Ánh nắng rực rỡ dần lặn vào trong tầng mây, ánh sáng trắng xóa ban nãy chuyển thành màu cam rực rỡ và lãng mạn, nhuộm bầu trời thành một màu vỏ quýt tuyệt đẹp.

Mẫn Sơ nhìn đồng hồ, ngẩng đầu thở dài: “Phỏng chừng không quá hai ngày nữa là đêm cực sẽ bắt đầu rồi.”

Một khi đã chìm vào bóng tối, những ngày tháng không thấy ánh mặt trời đó sẽ kéo dài cho đến tận mùa xuân năm sau.

Ngụy Trường Xuyên đứng sau cậu, tay đặt trên eo cậu, không nói gì.

Mẫn Sơ dường như biết anh đang nghĩ gì, cậu quay đầu lại nói: “Anh đừng lo, em đã quen rồi.”

Nghe vậy, Ngụy Trường Xuyên rũ mắt nhìn cậu, vẫn im lặng, chỉ đưa tay vén một lọn tóc trên trán thanh niên ra sau tai.

Sau đó, cả hai ăn ý không nói thêm lời nào nữa, cứ thế tĩnh lặng dựa vào nhau, lặng lẽ ngắm nhìn ánh ráng chiều nơi chân trời, dường như đang chờ đợi điều gì đó xảy ra, lại dường như muốn kéo dài mãi khoảnh khắc yên bình này.

Nhưng cũng giống như ánh ráng chiều, khoảnh khắc tốt đẹp luôn ngắn ngủi.

Khi bầu trời chuyển từ sắc cam cháy rực rỡ sang màu hồng tím trầm mặc, một âm thanh sắc nhọn vang lên.

Tiếng chuông thanh thúy phá tan bầu không khí yên tĩnh, Mẫn Sơ nghe tiếng cúi đầu nhìn xuống, thấy bên hông Ngụy Trường Xuyên đang nháy ánh sáng đỏ.

Ngụy Trường Xuyên lấy thiết bị truyền tin ra, ấn nút ở phía trên bên phải, tiếng chuông và ánh sáng nhấp nháy đồng thời biến mất.

Mẫn Sơ hiểu ra điều gì đó, ngước mắt lên: “Tàu ngầm đến rồi sao?”

Ngụy Trường Xuyên nhìn cậu, gật đầu.

Ngay khoảnh khắc này, tia hồng nhạt cuối cùng nơi chân trời biến mất, bầu trời chợt tối sầm lại, một luồng ánh sáng tím xanh mờ ảo bao phủ bình nguyên băng.

Ngụy Trường Xuyên buông cậu ra, hơi nới lỏng khoảng cách giữa hai người.

Hơi ấm nóng bỏng bao quanh cậu rút đi, gió lạnh tràn vào, Mẫn Sơ chợt rùng mình một cái.

Rõ ràng môi trường xung quanh không đổi, nhưng vào khoảnh khắc này Mẫn Sơ lại bừng tỉnh có cảm giác như từ trong căn nhà ấm áp bước ra giữa trời băng tuyết, cậu mím môi, không để lộ dấu vết nào trên mặt, mỉm cười ngẩng đầu:

“Vậy là chúng ta phải nói lời tạm biệt rồi, anh ơi.”

Cậu nhìn về phía Ngụy Trường Xuyên, thái độ thân thiện và tích cực nói:

“Thời gian qua cảm ơn anh đã chăm sóc, sau này anh nhớ tự mình ăn uống cho hẳn hoi.” Cậu nghĩ một chút rồi bổ sung thêm: “Bên ngoài có vẻ rất nguy hiểm, dù anh có miễn dịch với virus thì khi đi làm nhiệm vụ vẫn phải cẩn thận, đừng để bị thương.”

Mẫn Sơ nói những điều đó, nghĩ lại thấy chẳng còn gì để dặn dò thêm, liền ngẩng đầu nhìn Ngụy Trường Xuyên.

Ngụy Trường Xuyên đứng ở phía ngược sáng, sau lưng anh là bầu trời màu tím thẫm.

Dưới ánh sáng đang mờ đi nhanh chóng, Mẫn Sơ không nhìn rõ đôi mắt anh, chỉ thấy được đường nét rõ ràng của chiếc cằm và vùng cổ của người đàn ông.

Anh im lặng, chiếc cằm cứng cáp khẽ động đậy, nhưng ngay khi Mẫn Sơ tưởng anh định nói điều gì đó, Ngụy Trường Xuyên lại quay đầu đi: “…… Vậy tôi đi đây.”

Mẫn Sơ gật đầu: “Vâng.” Cậu mỉm cười với người đàn ông: “Chúc anh thuận buồm xuôi gió.”

Ánh mắt Ngụy Trường Xuyên dừng lại trên mặt cậu lần cuối trong một khoảnh khắc, rồi anh xoay người bước về phía bờ biển.

Mẫn Sơ nhìn theo bóng lưng anh, vóc dáng người đàn ông thon dài, chiếc áo choàng đen sau lưng tung bay trong gió, giống hệt như lúc anh đột ngột xuất hiện giữa cơn bão tuyết ngày ấy.

Mẫn Sơ cố gắng ghi nhớ khoảnh khắc này, dù sao đây rất có thể là lần cuối cùng cậu và Ngụy Trường Xuyên gặp nhau. Người đàn ông sẽ trở về căn cứ, đi khắp thế giới thực hiện nhiệm vụ, còn cậu sẽ ở lại hòn đảo này, có lẽ một ngày nào đó sẽ nhiễm virus, hoặc bị một căn bệnh đột ngột nào đó đánh bại. Khoảng thời gian chung sống ngắn ngủi này tuy không có kết quả gì, nhưng lại là ký ức đáng để cậu hoài niệm cả đời.

Thế nhưng đúng lúc này, cậu thấy dáng người Ngụy Trường Xuyên khựng lại, sau đó đột ngột xoay người bước nhanh về phía cậu, chỉ vài bước đã quay lại trước mặt cậu.

Mẫn Sơ kinh ngạc ngẩng đầu: “Anh, sao anh lại ——”

Lời cậu chưa kịp thốt ra đã bị Ngụy Trường Xuyên ôm chặt lấy.

Đó là một cái ôm vô cùng chặt chẽ, đôi cánh tay mạnh mẽ của Ngụy Trường Xuyên vòng qua vai và lưng cậu, nhiệt độ cơ thể nóng rực bao phủ lấy cậu.

“…… Hãy tự chăm sóc tốt cho bản thân.” Giọng nói khàn khàn của người đàn ông vang lên bên tai cậu, họ dựa vào nhau rất gần, Mẫn Sơ gần như có thể cảm nhận được đôi môi ấm áp lướt qua vành tai mình, Ngụy Trường Xuyên nói nhỏ: “Chờ lúc thích hợp, tôi sẽ đến đón cậu.”

Nhịp thở của Mẫn Sơ nghẹn lại, thậm chí cậu không thể lập tức hiểu được ý nghĩa của câu nói này, nhưng Ngụy Trường Xuyên đã buông cậu ra, xoay người đi về phía bờ biển.

Vài giây sau, Mẫn Sơ mới sực tỉnh lại, đưa tay sờ sờ lỗ tai mình.

Đến đón cậu?

Nghĩa là anh sẽ còn quay lại sao?

Mẫn Sơ nghe thấy tiếng tim mình đập loạn nhịp, bên trong dường như có thứ gì đó vừa được thắp sáng. Nhưng lúc này cậu không rảnh để suy ngẫm thêm về cảm xúc của mình, Mẫn Sơ kiễng chân nhìn ra bờ biển, chỉ thấy giữa mặt biển đang yên bình bỗng xuất hiện một xoáy nước và nó đang không ngừng mở rộng ra.

Nước biển xung quanh dường như bị xoáy nước thu hút, tốc độ chảy ngày càng nhanh, vài bong bóng nhỏ nổi lên từ mặt nước, Mẫn Sơ nhìn mà thấy lo lắng, không kìm được há hốc mồm —— đây chắc chắn là một chiếc tàu ngầm rất lớn.

Cách đó không xa, Ngụy Trường Xuyên đứng bên bờ biển, bộ đồng phục bay phất phới trong gió biển.

Anh chăm chú nhìn xoáy nước giữa biển, hơi nheo mắt lại, bỗng sắc mặt thay đổi, đột ngột lùi lại khỏi bờ biển.

Đồng thời anh còn hét lớn với Mẫn Sơ đang đứng chờ xem tàu ngầm nổi lên: “Lùi lại!”

Mẫn Sơ giật mình, theo bản năng làm theo lời anh lùi lại một bước. Nhưng ngay trong tích tắc đó, Ngụy Trường Xuyên đã lao đến trước mặt cậu, một tay ôm chặt lấy cậu.

Mẫn Sơ bị ôm lấy bất ngờ nên trọng tâm ngả về sau, cùng lúc đó ánh mắt cậu lướt qua vai anh, nhìn thấy một thứ trên mặt biển ——

Chỉ thấy từ trong xoáy nước vừa rồi bỗng nhiên vọt lên một con cá voi sát thủ khổng lồ!

Chiếc đầu đen trắng của nó phá tan mặt nước, vì khoảng cách quá gần nên nó trông to lớn đến mức không tưởng. Chưa đầy nửa giây, toàn bộ cơ thể nó đã nhảy khỏi mặt biển, tạo nên một đường cong tuyệt mỹ rồi nặng nề rơi xuống nước.

“Ầm!”

Theo một tiếng động lớn, nước biển bị kích động tạo thành những đợt sóng khổng lồ. Cơ thể con cá voi sát thủ chìm hẳn xuống biển, nhưng cái đuôi khổng lồ của nó vẫn lộ ra ngoài, cái đuôi quất xuống, lập tức đánh tan nát một mảng băng trôi ven bờ.

“Rào rào!”

Nước biển đổ xuống như mưa, Ngụy Trường Xuyên đứng chắn trước mặt Mẫn Sơ, che đi phần lớn nước biển.

Mẫn Sơ nhắm chặt mắt theo phản xạ, khi mở ra lại thấy Ngụy Trường Xuyên trước mặt đã ướt sũng từ đầu đến chân, mái tóc đen dính bết vào trán.

“Anh ơi!” Mẫn Sơ kinh hãi.

Ngụy Trường Xuyên buông cậu ra: “Tôi không sao.”

Cả hai cùng quay đầu lại, nước biển dưới cú va đập khổng lồ vẫn đang từng đợt tràn lên bờ, còn con cá voi khổng lồ kia đã biến mất không thấy tăm hơi, chỉ còn tiếng cá voi vang vọng ngân dài trong không trung.

“Chuyện này là sao chứ?” Mẫn Sơ ngơ ngác đến mức thẫn thờ: “Tại sao lại là cá voi? Tàu ngầm đâu rồi?”

Ngụy Trường Xuyên hiển nhiên cũng không ngờ lại có chuyện này xảy ra —— hiện tại anh bị nước biển dội cho ướt như chuột lột, trông khá chật vật. Anh khựng lại một chút, đầu tiên là quay lại nhìn Mẫn Sơ một lượt từ trên xuống dưới, sau khi xác nhận quần áo trên người cậu vẫn khô ráo mới cúi đầu xuống, cầm thiết bị truyền tin lên ấn thêm một nút nữa.

Mẫn Sơ nghe thấy một tràng tiếng rè rè từ điện lưu, sau đó bên trong truyền đến một giọng nói hơi nghẹt: “Tiểu đội tàu ngầm A8045 báo cáo —— này! Giữ chắc tay lái đi chứ!”

Giọng nói ở đầu dây bên kia lúc đầu còn ổn định, nhưng sau đó bỗng trở nên hoảng loạn. Mẫn Sơ hơi mở to mắt, thấy Ngụy Trường Xuyên nhíu mày hỏi:

“Các cậu đang ở đâu?”

Đầu bên kia lại phát ra tiếng rè rè, dường như tín hiệu không ổn định, thỉnh thoảng mới có tiếng người chen vào:

“Lão đại…… cá voi…… đang định cập cảng, xin anh đợi một lát……”

Nhưng rất nhanh sau đó, âm thanh truyền lại đã trở nên hốt hoảng:

“Khoan đã! Đừng chạm vào bên đó…… Lão Tiêu đâu? Mau gọi anh ta đến đây!”

“Bẻ lái hết sang trái! Này đừng có chạm vào…… Đợi một chút……”

“Chết tiệt! Tăng hết tốc lực đi! Có mạch nước ngầm tới ——”

Bên trong tàu ngầm dường như đang vô cùng hỗn loạn, rất nhanh sau đó, ngoài tiếng người và những âm thanh ồn ào còn có tiếng bước chân hoảng loạn cùng tiếng máy móc nặng nề. Mẫn Sơ nghe thôi cũng thấy kinh hồn bạt vía.

Chẳng bao lâu sau, thiết bị truyền tin dường như cũng không chịu nổi gánh nặng, sau hai tiếng rè lớn đã hoàn toàn im bặt.

Giữa hai người giờ chỉ còn lại tiếng sóng biển vỗ vào bờ, con cá voi khổng lồ kia dường như đã bơi ra xa, mặt biển trở lại yên bình.

Bình Luận

0 Thảo luận