Sáng / Tối
⋆⋆⋆
Lời này của cậu gần như là một lời ám chỉ rõ ràng.
Lúc trước trong lòng Mẫn Sơ chưa nắm chắc, chỉ dám rụt rè thăm dò Ngụy Trường Xuyên, rồi bị anh lấy "quy định" của căn cứ ra để chặn lại. Thế nhưng lúc này Mẫn Sơ đã nhìn thấu mọi chuyện, hôm nay cậu chỉ khen ngợi mái tóc vàng của người khác vài câu thôi mà Ngụy Trường Xuyên đã không vui rồi, cậu không tin người đàn ông này chỉ coi mình như một đối tượng được cứu viện bình thường.
Mẫn Sơ có chút căng thẳng nhìn Ngụy Trường Xuyên, không muốn bỏ lỡ bất cứ biểu cảm nào trên khuôn mặt anh.
Ngụy Trường Xuyên dường như không ngờ cậu lại dám hỏi thẳng như vậy, trên mặt thoáng qua một tia kinh ngạc, nhưng rất nhanh sắc mặt liền sầm xuống, đôi mắt đen sâu thẳm nhìn chằm chằm Mẫn Sơ.
Dưới ánh đèn mờ ảo, nét mặt anh trông gần như nghiêm khắc.
Nhìn thấy bóng tối hằn sâu giữa hai hàng lông mày của anh, Mẫn Sơ vẫn cảm thấy sợ.
Cậu như một chú chuột nhắt rụt người vào trong chăn, làm bộ định lùi về phía góc tường: "Anh, em hỏi lung tung thôi, anh cứ coi như em chưa nói gì đi ——"
Thế nhưng chưa đợi cậu nhích ra xa được nửa tấc, Ngụy Trường Xuyên đã vươn tay túm chặt lấy vai cậu. Động tác của Mẫn Sơ chợt khựng lại, 'vèo' một cái trực tiếp bị kéo sát vào người đàn ông.
Mẫn Sơ mở to hai mắt, cảm thấy cẳng chân mình dưới lớp chăn đụng phải bắp thịt cứng ngắc, lập tức rụt lại như bị điện giật. Rụt rè ngẩng đầu lên, nhìn Ngụy Trường Xuyên đang chăm chú nhìn mình từ trên cao, giọng nói cũng có phần run rẩy:
"…… Anh?"
Ngụy Trường Xuyên đè cậu lại, cũng không nói lời nào, trong hốc mắt sâu thẳm ánh mắt tối sầm lại, không nhìn rõ là biểu cảm gì.
Mẫn Sơ sắp phát khóc đến nơi rồi, cảm thấy bản thân như một chú thỏ con bị con hổ đè dưới vuốt. Con hổ ấy không biết là muốn trêu đùa cậu trước, hay là cắn chết cậu ngay lập tức.
Thấy Mẫn Sơ cuộn tròn thành một cục trong lớp chăn mềm mại, Ngụy Trường Xuyên bỗng nhiên nhướng mày, bàn tay đang đè trên vai cậu nhấc một ngón trỏ lên, miết nhẹ vào gò má mềm mại của thanh niên:
"Nhìn cái bộ dạng nhát gan của cậu kìa."
Mẫn Sơ run lên một cái: "Anh……" Cậu ngước mắt nhìn Ngụy Trường Xuyên, nhỏ giọng cầu xin: "Em, em đau vai."
Ngụy Trường Xuyên nhìn cậu, dường như khẽ cười một tiếng, lực trên tay nới lỏng ra chút ít, nhưng vẫn không buông cậu ra.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/mat-the-song-lay-lat-tren-ao-greenland-en-ngay-tan-the&chuong=24]
Năm ngón tay lần theo xương bả vai trượt lên trên, nắm lấy phần gáy gầy guộc của thanh niên, gom luôn cả mớ tóc sau gáy nằm gọn trong tay.
Rõ ràng động tác của anh coi như là nhẹ nhàng, nhưng Mẫn Sơ lại không kìm được mà rùng mình một cái, cảm thấy dưới động tác nhẹ nhàng đó Ngụy Trường Xuyên dường như đang kiềm chế một điều gì đó, ngón tay miết trên lớp da sau gáy cậu, như đang xót xa, lại như có thể hung hăng nhéo cậu một cái bất cứ lúc nào.
Ngụy Trường Xuyên rũ mắt nhìn cậu, hồi lâu sau mới cất giọng trầm thấp: "Nếu như tôi không tuân thủ quy củ ——"
Anh nói được một nửa thì lại dừng lại.
Mẫn Sơ nín thở, chờ đợi hồi lâu chỉ thấy đường nét cằm sắc sảo của người đàn ông hơi khép lại, không nói tiếp nữa, anh quay mặt đi, tắt chiếc đèn ngủ ở đầu giường.
Phòng ngủ lập tức chìm vào bóng tối, Mẫn Sơ giật mình, chưa kịp mở miệng thì bên cạnh đã truyền đến một tiếng sột soạt. Ngay sau đó, một cánh tay vắt ngang qua người cậu, toàn thân bị nhiệt độ nóng rực bao bọc, đến cả hai chân cũng bị đè chặt.
Mẫn Sơ cứ thế bị Ngụy Trường Xuyên ôm trọn bằng một phương thức gần như trấn áp, nghe thấy người đàn ông ra lệnh bên tai mình:
"Ngủ đi."
Mẫn Sơ: ……
Cậu bị bọc cả người lẫn chăn trong lòng Ngụy Trường Xuyên, cố gắng thò đầu ra, nhìn đồng hồ trên tường mới chỉ 6 giờ, hợp lý nghi ngờ Ngụy Trường Xuyên đang cố ý lảng tránh vấn đề.
Nhưng dũng khí của cậu đã vơi cạn sau ba lần bảy lượt, đành phải thừa nhận một cách thiếu nghị lực rằng lúc này mình chẳng còn can đảm để hỏi tiếp nữa, đành ngoan ngoãn nằm im trong lòng người đàn ông.
Ngụy Trường Xuyên lại dường như không bị giới hạn bởi đồng hồ sinh học, tắt đèn chưa được bao lâu, Mẫn Sơ đã nghe thấy nhịp thở dài và đều đặn của anh.
Chẳng hỏi được gì, Mẫn Sơ có chút bực bội, nhưng cũng không dám ho he gì thêm, chỉ đành ngoan ngoãn nằm im trên giường như một con gà.
Dẫu sao cậu cũng vừa mới ốm dậy chưa được bao lâu, sinh lực chưa hoàn toàn hồi phục, hôm nay lại gặp phải nhiều chuyện kinh hãi, cứ nằm như vậy một lát, thế mà cũng thiếp đi lúc nào không hay.
Tuy nhiên, giấc ngủ này của Mẫn Sơ cũng chẳng kéo dài được bao lâu.
Ban đầu giấc mơ rất ấm áp và ngọt ngào, có Ngụy Trường Xuyên ở đó, trong chăn lúc nào cũng ấm sực. Thế nhưng qua một khoảng thời gian không biết là bao lâu, Mẫn Sơ cảm thấy nhiệt độ xung quanh dần tăng lên, đạt đến mức khiến người ta cảm thấy hơi nóng bức. Cậu cảm thấy rất nóng, hơn nữa còn có một sự bồn chồn khó tả, giấc mơ bắt đầu trở nên hỗn loạn và phức tạp, cậu bắt đầu trằn trọc lăn lộn trong chăn một cách bất an.
Không biết qua bao lâu, sau một lần trở mình, Mẫn Sơ đập đầu vào thành giường, chợt bừng tỉnh.
Phòng ngủ chìm trong bóng tối, nhịp thở của Mẫn Sơ có phần dồn dập, đưa tay sờ lên trán, quả nhiên thấy mồ hôi đầm đìa.
Nóng quá……
Mẫn Sơ nhíu mày, phát hiện chăn đắp trên người đã bị mình đạp tung ra, cậu quay đầu nhìn, nhận ra Ngụy Trường Xuyên không có bên cạnh. Lúc này, cậu mới để ý thấy phòng tắm đang sáng đèn, bên trong văng vẳng tiếng nước chảy rào rào.
Ngụy Trường Xuyên đang đi tắm.
Nhận ra điều đó, Mẫn Sơ liền quay đầu lại, cảm thấy họng hơi khô nên ngồi dậy khỏi giường.
Thế nhưng cậu vừa cử động, động tác liền đột ngột cứng đờ.
Lúc nãy cậu vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo khỏi giấc ngủ, nhưng giờ vừa cử động, các dây thần kinh ở tứ chi cũng theo đó mà thức tỉnh, bắt đầu trung thực phản hồi lại cảm giác từ các bộ phận trên cơ thể. Mẫn Sơ cứng đờ người dựa vào đầu giường, hai bên gò má nhanh chóng chuyển từ màu hồng nhạt sang đỏ bừng, cậu không thể tin nổi mà cúi đầu xuống, lộ ra vẻ mặt kinh ngạc tột độ.
Cậu…… Cậu lại có thể!
Trời không tuyệt đường người!
Mẫn Sơ suýt chút nữa thì cảm động đến rơi nước mắt, cậu thực sự cho rằng cơ thể tàn tạ này của mình cả đời này cứ như vậy rồi, không ngờ cậu lại có thể! Tuy rằng Mẫn Sơ không nghĩ mình có thể làm nên trò trống gì, nhưng dù sao cậu vẫn là một người đàn ông, tuy rằng cơ thể không được khỏe mạnh cho lắm, nhưng khả năng trong chuyện này vẫn mang ý nghĩa to lớn, liên quan đến chút ít lòng tự tôn của người đàn ông.
Ngay lúc cậu đang mừng rỡ như điên, tiếng nước trong phòng tắm ngừng lại, tiếp đó là âm thanh cửa bị đẩy ra vang lên.
Mẫn Sơ giật mình, ngẩng đầu lên liền thấy hơi nước mờ mịt từ phòng tắm tràn ra, một bóng người cao lớn xuất hiện ở cửa, là Ngụy Trường Xuyên đã tắm xong bước ra.
Đầu Mẫn Sơ 'oanh' một tiếng, lúc này mới muộn màng cảm thấy xấu hổ, cuống cuồng kéo chăn lên che kín người trước khi Ngụy Trường Xuyên kịp bước tới.
Khi Ngụy Trường Xuyên bước đến bên giường, cậu chật vật lắm mới vắt được chăn ngang eo, gắng gượng giữ cho nét mặt bình tĩnh rồi mới ngẩng đầu nhìn người đàn ông:
"Anh…… Anh tắm xong rồi à?"
Ngụy Trường Xuyên đứng ở cửa, không đáp lời.
Trong phòng ngủ không bật đèn, chỉ có ánh sáng vàng nhạt hắt ra từ hướng phòng tắm, chiếu rọi hình dáng cường tráng, cao lớn của Ngụy Trường Xuyên.
Mẫn Sơ nheo mắt lại, không nhìn rõ biểu cảm của Ngụy Trường Xuyên, lại có chút kỳ lạ liếc nhìn về phía phòng tắm —— cửa phòng tắm không đóng, đèn cũng không tắt.
Ngụy Trường Xuyên làm việc luôn cẩn thận, bao giờ cũng có đầu có đuôi, tắm xong cũng sẽ tắt đèn và đóng cửa đàng hoàng, cho nên cậu không khỏi cảm thấy có chút kỳ lạ.
Mẫn Sơ thu hồi ánh mắt, Ngụy Trường Xuyên không nói gì, cũng không nhúc nhích, cậu nhíu mày, sờ soạng trong bóng tối vươn tay ra: "Anh, anh đứng đó làm gì vậy?"
Thế nhưng vừa chạm vào, Mẫn Sơ liền kinh hãi.
Tay Ngụy Trường Xuyên lạnh ngắt, làn da ướt sũng và buốt giá, vẫn chưa được lau khô hoàn toàn. Mẫn Sơ ban đầu nắm lấy cổ tay anh, sau đó sờ soạng lên trên, chạm vào một cánh tay đầy nước lạnh ngắt.
Mẫn Sơ mở to hai mắt, kinh ngạc hỏi: "Anh, tay anh sao lại ——"
Mẫn Sơ nói được một nửa thì bỗng nhiên nhận ra điều gì đó, chợt im bặt.
Ngụy Trường Xuyên vừa đi tắm nước lạnh.
Mà nửa đêm nửa hôm thế này, tại sao một người đàn ông lại đi tắm nước lạnh, nguyên nhân không cần nói cũng biết.
Mẫn Sơ nghĩ đến món cà ri thịt nai bữa tối, chợt rụt tay lại như bị điện giật, hai má đỏ bừng.
Lúc này, mắt cậu đã dần thích ứng với bóng tối, chợt nhận ra Ngụy Trường Xuyên lại không mặc áo, chỉ quấn một chiếc khăn tắm ngang hông. Dưới ánh sáng mờ ảo dịu nhẹ từ phòng tắm, đường nét từ ngực đến bụng hiện lên vô cùng rõ ràng.
"Anh ——" Mẫn Sơ như bị điện giật rụt tay lại, lưỡi líu cả vào nhau: "Anh, anh thế này là ——"
Ngụy Trường Xuyên vẫn im lặng như cũ, thế nhưng nếu thị lực của Mẫn Sơ đủ tốt, lúc này cậu có thể nhìn thấy làn da sẫm màu trên ngực người đàn ông đang ửng đỏ, gân xanh trên cổ và mu bàn tay nổi rõ, trong đôi mắt là một màu đen sẫm đặc quánh không thể hòa tan, cả người đang ở trong một trạng thái căng như dây đàn. Nhưng Mẫn Sơ không nhìn rõ biểu cảm của anh, tự nhiên cũng bỏ lỡ cơ hội cuối cùng để phát hiện ra tín hiệu cảnh báo nguy hiểm.
Trong khi đó, Ngụy Trường Xuyên nhờ vào thị lực ban đêm tuyệt vời có được sau khi biến dị, đã thu trọn mọi biểu cảm nhỏ nhặt của Mẫn Sơ vào trong mắt.
Thanh niên dường như đang rất xấu hổ, lớp da mặt mỏng manh bị dục vọng hun đến đỏ bừng, rụt vai dựa vào đầu giường, một tay nắm chặt chăn che ngang hông, có vẻ rất sợ bị anh phát hiện.
Ngụy Trường Xuyên nhìn cậu một lúc, sau đó đưa tay vuốt ngược mái tóc ra sau, cười nhạt một tiếng:
"Giấu giếm làm gì?"
Giọng nói của anh khàn đục hơn ngày thường, mang theo một tia hơi nóng chưa tan nổ vang bên tai Mẫn Sơ, trực tiếp khiến sống lưng cậu chạy dọc một dòng điện, từ mặt đến tai đều đỏ bừng.
Hầu hết thời gian Ngụy Trường Xuyên đều rất đứng đắn, thậm chí là khắc nghiệt, Mẫn Sơ không ngờ người này khi không đứng đắn lại thế này. Cậu khẽ cựa quậy, gần như ngay lập tức cảm nhận được tác dụng từ câu nói này của Ngụy Trường Xuyên, nhịp thở cũng trở nên dồn dập hơn.
Giữa sự hoảng loạn, Mẫn Sơ cảm thấy xấu hổ, nhưng đi kèm với đó là một nỗi không cam lòng mãnh liệt.
Rõ ràng biết cậu thích con trai, rõ ràng vài giờ trước còn úp mở không chịu nói rõ mọi chuyện, thế mà bây giờ lại đến trêu chọc cậu.
Mẫn Sơ cảm thấy rất nóng, không chỉ về mặt sinh lý, mà càng nóng hơn ở trong lòng. Cậu cắn chặt răng, trừng mắt nhìn Ngụy Trường Xuyên, dứt khoát làm tới cùng, hất tung chăn lên:
"Thế nào?" Cậu đỏ mặt, cố gắng ưỡn ngực, muốn làm ra vẻ quang minh chính đại, ngước mắt nhìn Ngụy Trường Xuyên: “Anh muốn giúp em sao?”
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận