Sáng / Tối
⋆⋆⋆
Mẫn Sơ có chút kinh ngạc. Cậu chỉ từng nhìn thấy cảnh vệ trên đảo ở thủ đô Nuuk. Bởi vì đảo Greenland không có quân đồn trú, nên đội cảnh vệ mang chút tính chất của lực lượng tự vệ, kiêm luôn cả vai trò quân cảnh, chịu trách nhiệm xử lý mọi sự vụ liên quan đến an ninh trên đảo. Hồi bến cảng và sân bay đóng cửa, Mẫn Sơ đã từng đến đồn cảnh vệ rất nhiều lần để hỏi thăm khi nào mới có chuyến tàu.
Mẫn Sơ tức khắc căng thẳng hẳn lên: "Anh ơi, không phải là bọn họ điều tra ra em là người cư trú bất hợp pháp đấy chứ?"
Ngụy Trường Xuyên đi phía trước dừng bước, quay đầu nhìn cậu một cái. Mẫn Sơ lúc này mới sực nhớ ra đã là thời mạt thế rồi, làm gì còn ai rảnh rỗi quản việc visa của cậu có hết hạn hay không chứ.
Có lẽ Ngụy Trường Xuyên cảm thấy cậu hơi ngốc, im lặng một lát mới thu hồi ánh mắt: "Chắc là đến tìm tôi đấy."
Lúc này, tiếng gõ cửa lại vang lên lần nữa: "Anh Ngụy, chúng tôi là đội cảnh vệ."
Người bên ngoài nói tiếng Anh, hơi mang theo chút khẩu âm Bắc Âu, trong đó từ "Ngụy" phát âm không được chuẩn cho lắm, nhưng Mẫn Sơ vẫn có thể miễn cưỡng hiểu được, quả thực bọn họ đến tìm Ngụy Trường Xuyên.
Mẫn Sơ vội vàng tiến lên định mở cửa, thế nhưng tay vừa đặt lên tay nắm cửa, đã bị Ngụy Trường Xuyên nắm chặt lấy cổ tay: "Đừng mở cửa."
Mẫn Sơ sửng sốt, ngay sau đó liền bị kéo sang một bên: "Đứng xa ra một chút."
Mẫn Sơ bị ép lùi lại vài bước, nhìn bóng lưng Ngụy Trường Xuyên, chợt nhớ lại trước đó anh từng cảnh báo cậu không được tới gần người lạ, cậu có chút ngượng ngùng sờ sờ cánh tay. Cuộc sống bình yên trôi qua quá lâu, khiến cậu luôn quên mất bên ngoài là thời mạt thế đầy rẫy hiểm nguy, có thể bị nhiễm virus bất cứ lúc nào.
Ngụy Trường Xuyên đứng ở cửa, cũng không mở cửa ra, chỉ nói vọng qua lớp gỗ: "Là tôi."
Thấy anh quả thực đang ở đây, người bên ngoài dường như thở phào nhẹ nhõm, nói: "Anh đã lên đảo thành công rồi, anh Ngụy."
Ngụy Trường Xuyên nhàn nhạt ‘ừm’ một tiếng. Người bên ngoài tiếp tục dùng thứ tiếng Anh có phần gượng gạo nói: "Chúng tôi nhận được tin tức vào tháng chín, theo kế hoạch đáng lẽ phải đến tiếp ứng anh lên đảo sớm hơn, nhưng vì thủ đô xảy ra sự cố ngoài dự kiến, cộng thêm thời tiết mưa tuyết khiến đường sá bị phong tỏa, dẫn đến sự chậm trễ này, thành thật vô cùng xin lỗi anh."
Mẫn Sơ đứng một bên, nghe lọt tai vài câu, hơi há hốc miệng. Hóa ra trên đảo đáng lẽ phải có người tiếp ứng, nhưng vì sự cố ngoài ý muốn nên mới không ai tới, khiến Ngụy Trường Xuyên được cậu nhặt về.
Nét mặt Ngụy Trường Xuyên không chút biểu cảm: "Không sao."
Người dẫn đầu nghe thấy lời này, liền thở phào nhẹ nhõm. Ngụy Trường Xuyên là một trong những người miễn dịch có đặc quyền cao nhất tại một vài căn cứ nhân loại hiện có, trong suốt những năm ôn dịch bùng phát, hiệu suất cứu viện và tỷ lệ hoàn thành nhiệm vụ của anh luôn đứng đầu bảng. Lần này đối phương mang theo nhiệm vụ bí mật tới đây, căn cứ Viễn Đông đã thông báo trước cho phía đảo Greenland vài tháng, nếu vì tiếp ứng chậm trễ mà làm lỡ dở nhiệm vụ, trách nhiệm của bọn họ sẽ rất lớn.
Vị cảnh vệ dẫn đầu ngẩng mặt lên, nhìn tấm biển hiệu tỏa ra ánh sáng mờ nhạt giữa màn tuyết bay —— ai mà ngờ được trên cái thị trấn nhỏ bị giá rét bủa vây này lại có một quán ăn như thế.
Lúc này, gió bắt đầu nổi lên xung quanh, tuyết cũng rơi dày hơn một chút, nhiệt độ không khí dần dần hạ thấp, không thể phủ nhận rằng ánh sáng màu ấm áp tỏa ra từ nhà hàng Trung Quốc quả thực có sức hấp dẫn tuyệt vời đối với những người lữ hành đang lạnh cóng bên ngoài.
"Anh Ngụy……" Giọng nói của người bên ngoài bị lạnh cóng đến mức hơi run rẩy: "Chúng tôi, chúng tôi có thể vào trong không?"
Thế nhưng Ngụy Trường Xuyên lại rất lạnh lùng: "Xin lỗi, không được."
Những người ngoài cửa dường như không ngờ rằng người miễn dịch như Ngụy Trường Xuyên lại từ chối bọn họ một cách dứt khoát và lưu loát đến vậy, nhất thời chìm vào một khoảng lặng có phần sửng sốt.
Mẫn Sơ nghe xong, nhìn ra ngoài cửa sổ, nhận thấy bên ngoài gió rít tuyết rơi, nhiệt độ chắc phải âm mấy chục độ. Mấy người của đội cảnh vệ kia cũng không biết đã đứng bên ngoài bao lâu rồi, trên bộ quân phục đã đọng lại một lớp tuyết trắng mỏng.
"Anh……" Cậu không nhịn được vươn tay ra, kéo kéo tay áo Ngụy Trường Xuyên: "Hay là cứ cho bọn họ vào đi."
Ngụy Trường Xuyên khựng lại, lạnh lùng quay sang nhìn cậu.
Mẫn Sơ bị anh nhìn đến mức rùng mình, rụt cổ lại: "Chẳng phải anh bảo đảo Greenland là khu vực chưa bị lây nhiễm sao? Chắc là sẽ không sao đâu."
Ngụy Trường Xuyên chăm chú nhìn cậu một lát, đuôi lông mày hơi chùng xuống, dường như có phần bất lực, anh đưa tay lên day day mi tâm.
Sau đó, anh xoay người mở cửa bước ra ngoài, rồi lại ‘rầm’ một tiếng đóng sầm cửa lại, động tác nhanh chóng đến mức gần như không để chút khí lạnh nào bên ngoài lọt vào.
Mẫn Sơ đứng bên cửa sổ, tò mò ngó ra ngoài, thấy Ngụy Trường Xuyên lại lấy chiếc máy kiểm tra kia ra kêu ‘tít tít tít’ vài tiếng trước mặt mấy người nọ, dường như là để xác nhận họ không bị nhiễm virus, sau đó cất máy đi, nói điều gì đó với mấy người kia.
Ngay sau đó, cậu đột ngột mở to hai mắt.
Chỉ thấy giữa nền tuyết trắng, mấy người của đội cảnh vệ bỗng nhiên bắt đầu cởi quần áo.
Đầu tiên là áo khoác bên ngoài, tiếp đến là bộ quân phục, thậm chí đến cả đồ lót bên trong cũng không có dấu hiệu dừng lại. Chỉ chốc lát sau, vài người đã trở nên trần như nhộng, đứng trơ trọi giữa trời tuyết.
Mẫn Sơ: ???!!!
Mẫn Sơ chìm trong sự kinh ngạc tột độ, khi thấy cánh cửa lớn mở ra, cậu lùi lại vài bước, hoảng loạn nhìn Ngụy Trường Xuyên dẫn mấy người đàn ông cao lớn đang trần như nhộng bước vào.
Mấy người của đội cảnh vệ này đều rất cao to, dân số trên đảo Greenland chủ yếu là người nhập cư Bắc Âu và người Inuit bản địa. Người đàn ông đi đầu tiên là một người da trắng, vóc dáng cao lớn, làn da nhợt nhạt vì bị lạnh cóng mà hơi ửng đỏ, trên vòm ngực vạm vỡ phủ kín những sợi lông tơ màu vàng kim.
Hai người phía sau anh ta thì có làn da sẫm màu, mái tóc đen, diện mạo gần giống với người bản địa hơn.
Nhưng hiện tại Mẫn Sơ không còn tâm trí đâu để ý xem bọn họ trông như thế nào nữa —— ba người này quả thực là không mặc một mảnh vải che thân, lúc này đang bối rối dùng tay che chắn vùng nhạy cảm.
Ngụy Trường Xuyên liếc nhìn cậu một cái, giải thích: "Trên quần áo có khả năng còn lưu lại virus."
Hai má Mẫn Sơ nóng bừng lên, ‘à’ lên một tiếng, thầm nghĩ thì ra là vậy. Cậu căng thẳng đến mức líu cả lưỡi: "Ừm —— Hoan, hoan nghênh."
Cậu suýt nữa thì buột miệng thốt ra câu 'Hoan nghênh quý khách', lời đến cửa miệng đành cứng nhắc sửa lại: "Mời, mời vào."
Mấy người của đội cảnh vệ dường như cũng rất ngại ngùng, nhìn thấy Mẫn Sơ lại có chút ngạc nhiên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/mat-the-song-lay-lat-tren-ao-greenland-en-ngay-tan-the&chuong=28]
Bọn họ còn tưởng rằng Ngụy Trường Xuyên sau khi đổ bộ đã tìm thấy nhà hàng này làm căn cứ điểm, không ngờ bên trong lại vẫn còn một cậu trai Châu Á gầy gò nhỏ bé.
Người đàn ông tóc vàng kim đi đầu nhìn thấy cậu, ngạc nhiên hỏi: "Cậu là người sống sót sao?"
Mẫn Sơ sững sờ, ngay sau đó gật đầu: "Đúng vậy, tôi sống ở đây…… Đây là nhà hàng Trung Quốc do tôi mở."
Nghe vậy, người đàn ông nhíu mày hỏi: "Cậu không nhận được thông báo sơ tán sao?"
Mẫn Sơ ngẩn người: "Cái gì cơ?"
"Thưa trung tá, nơi này không được kết nối với mạng lưới thông tin liên lạc truyền hình và phát thanh." Một người đứng sau anh ta lên tiếng: "Nhiệm vụ sơ tán lúc đó được giao cho đội cảnh vệ bờ biển, sau đó hình như là do nguyên nhân về đường biển, nghe nói cuối cùng đã bị đình trệ."
Qua cuộc trò chuyện của mấy người họ, Mẫn Sơ mới hiểu được, hóa ra vào thời điểm đại dịch toàn cầu bùng phát đến đỉnh điểm 5 năm trước, đảo Greenland từng tiến hành một cuộc sơ tán quy mô lớn. Để quản lý và kiểm soát dân cư tốt hơn, tiết kiệm tài nguyên, cũng như kiểm soát việc ra vào các bến cảng, toàn bộ cư dân ở các thị trấn đều được chuyển đến một số khu vực tập trung trong phạm vi mười kilomet quanh thủ đô. Tuy nhiên, do thị trấn nhỏ nơi Mẫn Sơ sinh sống quá hẻo lánh nên căn bản không nhận được đợt thông báo sơ tán đầu tiên và thứ hai qua truyền hình, phát thanh. Sau đó, cuộc sơ tán lại bị đình trệ do những tảng băng trôi mở rộng ra bên ngoài dưới thời tiết cực kỳ giá rét làm cản trở tuyến đường biển. Thế là trong sự tình cờ trớ trêu ấy, người dân trên thị trấn nhỏ hoàn toàn không biết thế giới bên ngoài đã xảy ra chuyện gì.
Có điều tính đến hiện tại, trên thị trấn cũng chỉ còn lại mỗi mình cậu.
Người đàn ông tóc vàng kim được gọi là "trung tá" sau khi nắm rõ sự tình, liền quay đầu nhìn về phía Mẫn Sơ, vô cùng trịnh trọng vươn tay về phía cậu:
"Rất xin lỗi, anh Mẫn." Anh ta hơi nhíu mày, giọng điệu rất nghiêm túc: "Đây là sự thiếu trách nhiệm của chúng tôi, tôi đại diện cho đội cảnh vệ gửi lời xin lỗi đến anh."
Mẫn Sơ nghe xong, hai má đỏ bừng lên với tốc độ chóng mặt, thầm nghĩ bản thân chỉ là một người cư trú bất hợp pháp đến thân phận hợp pháp còn chẳng có, thực ra chính quyền đảo Greenland căn bản không có nghĩa vụ phải quản lý cậu.
Thái độ của người đàn ông lại thành khẩn như vậy, cậu càng thấy ngại ngùng hơn, gần như có chút hoảng loạn đưa tay ra:
"Không, không có gì đâu." Để bày tỏ sự tôn trọng, Mẫn Sơ dùng cả hai tay nắm lấy tay người đàn ông, ngẩng đầu lên nói: "Trung tá không cần phải xin lỗi, tôi sống ở đây cũng khá tốt, ừm ——"
Câu nói của Mẫn Sơ đột ngột bị cắt ngang, cậu kinh hãi mở to hai mắt, hai má bỗng chốc đỏ bừng lên, gần như không thể tin vào những gì mình vừa nhìn thấy.
Thực ra cũng chẳng có gì lạ, bởi vì vị trung tá này hiện tại chẳng mặc gì cả, tay phải anh ta đang vươn ra, tay trái buông thõng bên người, phần giữa tự nhiên không có vật gì che chắn.
"Ừm, tôi…… Tôi định nói là……" Mẫn Sơ cảm thấy bản thân biến thành một cỗ máy rỉ sét, các dây thần kinh trong não như những bánh răng kẹt cứng vào nhau, chuyển động một cách khó nhọc: "Ngài…… Ngài không cần để bụng đâu……"
Người đàn ông Bắc Âu tóc vàng kim hiển nhiên được thừa hưởng sự phóng khoáng từ tổ tiên người Viking, mới nói được hai câu đã hoàn toàn không còn ý định che đậy cơ thể nữa: "Không, anh Mẫn, xin nhất định phải để chúng tôi bồi thường."
Mẫn Sơ sắp ngất xỉu đến nơi rồi, ngay cả lời nói cũng thốt không nên lời. Cậu là người lớn lên ở miền Nam, ngoài những lúc phải giúp mấy đứa trẻ nhỏ tắm rửa hồi còn bé trong cô nhi viện ra, ngay cả nhà tắm trong trường đại học cũng đều có vách ngăn. Cậu cũng chưa từng yêu đương, có thể nói đây là lần đầu tiên cậu nhìn thấy cơ thể trần trụi của một người đàn ông rõ ràng đến thế giữa thanh thiên bạch nhật ——
Đúng lúc này, một bàn tay ấn chặt lên vai cậu.
Mẫn Sơ cảm thấy một sức mạnh khổng lồ kéo mình lùi lại phía sau, chân nam đá chân chiêu lảo đảo một cái, hai tay cũng theo đó mà buông ra.
"Đi lấy vài bộ quần áo cho khách đi." Giọng nói trầm thấp của Ngụy Trường Xuyên vang lên bên tai cậu.
Mẫn Sơ sửng sốt, ngay sau đó liền bừng tỉnh, thở phào nhẹ nhõm một hơi dài, vội vàng đáp ứng: "Vâng. Em, em đi ngay đây." Nói rồi lật đật xoay người chạy vào phòng ngủ.
Đợi đến khi vào trong phòng ngủ, cậu mới thả lỏng hơn một chút, đưa tay lên ôm lấy mặt. Cảm thấy bản thân thật sự quá kém cỏi, mới nhìn thấy đàn ông trần truồng thôi mà đã hoảng hốt đến mức này, rõ ràng xét về cấu tạo cơ thể thì cậu và họ cũng đâu có gì khác biệt ——
Mặc dù kích cỡ chênh lệch nhau rất nhiều thì có.
Mẫn Sơ nhớ lại hình ảnh mình vừa nhìn thấy, cảm thấy có chút bị đả kích, lắc đầu thật mạnh để xua tan những suy nghĩ hỗn độn ra khỏi tâm trí, rồi tập trung cúi đầu tìm quần áo. Quần áo thì có rất nhiều, chỉ là kích cỡ hơi không phù hợp, Mẫn Sơ chọn vài bộ mà Ngụy Trường Xuyên mặc bị rộng, cầm lên ngắm nghía, cảm thấy kích cỡ chắc là vừa vặn.
Đúng lúc này, phía sau cậu vang lên tiếng 'cộc' một cái.
Mẫn Sơ quay đầu lại, liền thấy Ngụy Trường Xuyên đang khoanh tay trước ngực, dựa người vào khung cửa.
"Anh ơi." Mẫn Sơ xoay người lại: "Sao anh lại tới đây? Em đang tìm quần áo mà."
Ngụy Trường Xuyên không trả lời, chỉ ngước mắt nhìn cậu. Ngược sáng, đôi mắt anh trông thật sâu thẳm.
Mẫn Sơ không hiểu sao lại cảm nhận được một tia nguy hiểm, chớp chớp mắt, nhỏ giọng hỏi: "Anh…… Có chuyện gì vậy?"
Ngụy Trường Xuyên không nói gì, rũ mắt xuống, buông hai tay đi đến bên cạnh cậu, tùy ý cầm một bộ quần áo trên giường lên rồi gấp lại.
Thấy vậy, Mẫn Sơ cứ ngỡ anh đến để giúp đỡ, khẽ thở phào nhẹ nhõm, cũng cúi đầu bắt đầu gấp quần áo.
Thế nhưng đúng lúc này, Ngụy Trường Xuyên bỗng nhiên lạnh lùng cất tiếng:
"Cậu đỏ mặt cái gì?"
Trong căn phòng ngủ tĩnh lặng, giọng nói của anh vang lên đặc biệt rõ ràng, ngữ điệu có chút không khách khí. Mẫn Sơ khựng lại, ngơ ngác ngẩng đầu lên: "Đỏ mặt gì cơ ——"
Động tác trên tay Ngụy Trường Xuyên không hề dừng lại, anh gấp bộ quần áo thành một khối vuông vức, liếc nhìn cậu một cái:
“Còn dám nhìn chằm chằm nữa chứ.”
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận