Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Đoàn Sủng Bạch Nguyệt Quang Ba Tuổi Rưỡi

Chương 41

Ngày cập nhật : 2026-05-02 22:59:55

Nhưng Ngô Di nghe vậy lại tỏ ra thờ ơ, với lấy lon Sprite bên cạnh uống một ngụm.

"Gấp cái gì, đạo diễn với diễn viên chính còn chưa sốt ruột, tôi một vai phụ thì cuống lên làm gì." 

Uống xong, Ngô Di xoay xoay lon nước trong tay: 

"Tin tức chính thức từ đoàn phim còn chưa có mà cô đã vội vàng đòi giải ước, cô coi đạo diễn với đoàn phim là khỉ để cô dắt mũi à?"

Mấy cái tin nhắn ồn ào trong nhóm chat đã bị cô để chế độ im lặng từ lâu. Lúc này cô vừa xem tin tức vừa nhâm nhi nước ngọt, trông khá là nhàn nhã.

Chỉ là, trong lòng cô cũng đang âm thầm tính toán. Chuyện lần này có thể coi là thiên tai, dù sức mạnh con người có tiến bộ vượt bậc đến đâu thì khi đối mặt với sự phẫn nộ của thiên nhiên, ai nấy đều trở nên bất lực. 

Tránh được kiếp này, chỉ có thể nói là họ quá mạng lớn.

Cũng không đúng.

Nghĩ đến đây, sắc mặt Ngô Di bỗng trở nên nghiêm trọng. Trong đầu cô bắt đầu xâu chuỗi nhanh chóng những sự kiện vừa qua.

Trịnh Khả Khả muốn hại Bạch Sơ Hiểu, cô định cứu bé nhưng lại bị Trịnh Khả Khả đẩy xuống, suýt nữa còn bị đổ oan, cuối cùng là Giang Phù Liễu dẫn theo một đám người hùng hổ mới át được hiện trường. 

Khi đạo diễn Lý bảo mọi người nghỉ, cô vì ghét bỏ bộ quần áo lấm lem bụi đất nên là người rời đi đầu tiên. Vừa về ăn xong bữa cơm thì bên ngoài mưa bão trút xuống.

Tiếp đó là tin phim trường bị sập.

Nếu lúc đó cô không bị đẩy xuống hố, quần áo không bẩn thỉu đến mức không nhìn nổi, thì khi đạo diễn cho nghỉ, rất có thể cô sẽ vì buồn chán mà nán lại phim trường để xem có gì hay ho không.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/oan-sung-bach-nguyet-quang-ba-tuoi-ru-i&chuong=41]

Nếu cô thực sự ở lại đó...

"Sẽ không trùng hợp đến thế chứ..."

"Trùng hợp cái gì cơ?" 

Trợ lý nghe thấy cô lẩm bẩm liền tò mò hỏi, rồi tự hồ như cũng nghĩ ra điều gì đó.

"Nói đi cũng phải nói lại, chuyện này đúng là xảo thật. Đoàn phim vừa báo nghỉ cái là gặp chuyện ngay, cứ như thể cô bé kia đã gánh hạn giúp mọi người vậy."

"Nói bậy bạ gì đấy, phải tin vào khoa học không được mê tín." 

Ngô Di nghe vậy liền lườm trợ lý một cái: 

"Gánh hạn cái gì, nếu cái hạn đó gánh được thì đất đã không sập như thế."

Bị mắng, trợ lý tự biết mình đuối lý nên im bặt.

Ngô Di ngồi trầm ngâm giữa tiếng tivi làm nền, một lúc sau lại hỏi: 

"Cô có ảnh con bé không?"

"Hả?" 

Câu hỏi khiến trợ lý ngơ ngác: 

"Con nhà người ta thì em lấy đâu ra ảnh? Mà chị lấy ảnh bé làm gì?"

"Còn làm gì nữa." 

Ngô Di quay sang nhìn trợ lý, thở dài một tiếng: 

"Tôi càng nghĩ càng thấy con bé này thần kỳ thật, nên muốn xin cái ảnh về 'cúng' một chút, cầu cho con bé phù hộ tôi sớm ngày đạp Giang Phù Liễu xuống dưới chân để lên ngôi Ảnh hậu."

Chuyện của Bạch Sơ Hiểu khiến cả đoàn rút lui sớm, vô tình cứu mạng tất cả mọi người, xét ở góc độ nào đó thì bé chính là ân nhân cứu mạng của họ. 

Suy rộng ra, nếu vì chuyện này mà mọi người đều nợ Bạch Sơ Hiểu một ân tình và đem lòng cảm kích bé, thì nó hoàn toàn khớp với cốt truyện trong nguyên tác.

Trước đó cô còn thắc mắc một đứa trẻ như bé thì làm được trò trống gì mà khiến mọi người cảm động đến mức đó, giờ xem ra đã có câu trả lời rồi. 

Chỉ là không ngờ cái "vòng hào quang" của nguyên tác lại kiên cường đến vậy, dù có sự can thiệp ngang ngược của Trịnh Khả Khả và cả sự quấy nhiễu của một kẻ xuyên thư như cô, thì cốt truyện vẫn ngoan cường đi đúng quỹ đạo.

Đúng là dở khóc dở cười. 

Có khi nào Bạch Sơ Hiểu thực sự là con rơi của Nữ thần May mắn không, nếu không thì mấy chuyện này hoàn toàn không thể giải thích nổi.

Trợ lý nghe xong: "..."

Cô nghi ngờ có phải ban ngày Ngô Di ngã một cái rồi tối lại xem tin tức này nên bị kích thích quá độ, thần trí có vấn đề rồi không. 

Chưa nói đến việc Bạch Sơ Hiểu là một con người bằng xương bằng thịt, việc đem ảnh bé về "cung phụng" nghe thế nào cũng thấy kỳ quái, cứ như chuẩn bị thổi kèn xô-na đến nơi vậy. Hơn nữa...

Cứ cho là Bạch Sơ Hiểu linh nghiệm thật đi, nhưng Giang Phù Liễu mới là mẹ ruột của bé. 

Người ta xưa nay đều bênh vực người thân, Ngô Di định nhờ con gái người ta giúp mình hạ bệ mẹ ruột người ta, đầu óc Bạch Sơ Hiểu phải vào nước bao nhiêu mới đi thực hiện cái nguyện vọng đó cho cô chứ?

Tổng hợp lại các lý do, cô càng tin chắc Ngô Di đang không được bình thường.

Nhưng Ngô Di hoàn toàn không nhận ra tâm trạng phức tạp của trợ lý, thậm chí còn đang nghiêm túc cân nhắc: 

"Cô nói xem nên cúng món gì thì hợp nhỉ? Chocolate? Kẹo mút? Sữa? Hay là bánh quy?"

Trợ lý: "Em thấy... làm vậy dường như không ổn lắm đâu."

Cái cảnh một tấm ảnh em bé cười ngây thơ vô số tội, trước mặt đặt mấy cái đĩa đựng đầy kẹo mút với chocolate... hình ảnh đó đúng là có chút khó coi.

Chuyện này ngoài việc khiến nội bộ đoàn phim xôn xao, thì trên mạng lúc này cũng đã bùng nổ. 

Công chúng vốn luôn nhạy cảm với những sự kiện xã hội lớn, mà chuyện này vừa là thiên tai xã hội, vừa liên quan đến giới giải trí, độ nóng cứ thế mà tăng vọt. 

Cộng thêm tin tức từ các diễn viên khác, từ khóa về vụ sạt lở phim trường gần như chiếm trọn bảng xếp hạng tìm kiếm.

Đứng mũi chịu sào đương nhiên là đoàn phim của Giang Phù Liễu. 

Bản thân bà đã có lượng fan hùng hậu, chưa kể dàn nghệ sĩ trong đoàn ai cũng là tên tuổi lẫy lừng. 

Các diễn viên lần lượt lên tiếng báo bình an khiến fan yên lòng hơn, nhưng kéo theo đó là những cuộc thảo luận không hồi kết.

Rõ ràng đây là một tai nạn, nhưng chủ đầu tư phim trường chắc chắn không thoát khỏi trách nhiệm. 

Ngay sau khi sự việc xảy ra, ông chủ phim trường đã bị cảnh sát triệu tập điều tra. 

Những bên liên quan vì không muốn danh tiếng phim trường bị hủy hoại gây tổn thất cho mình nên đã ráo riết tìm đội ngũ PR để dìm tin xuống.

Nhưng có lẽ do trình độ của đội ngũ PR quá kém, hoặc do họ quá coi thường môi trường internet hiện nay, cứ nghĩ như nhiều năm trước chỉ cần dùng tiền bịt miệng báo chí là xong. 

Chính cái thao tác vụng về đó đã thổi bùng ngọn lửa phẫn nộ trong lòng công chúng.

Chỉ trong thời gian ngắn, nhiệt độ sự việc lại tăng lên một tầm cao mới.

Tôn Vi Vi đang dùng máy tính xem đồ thì tình cờ thấy tin này, xem xong chỉ cảm thấy có chút... đáng tiếc. 

Cùng là kẻ xuyên thư, cô ta biết rõ thời gian này Bạch Sơ Hiểu cũng có mặt trong đoàn phim.

Nghĩ đến việc trước đó mình định tìm Chu Vũ nhưng lại nghe được những tin tức không hay, trong lòng cô ta đinh ninh chắc chắn là do Bạch Sơ Hiểu cố tình làm mình mất mặt nên mới không ra tay giúp Chu Vũ, vì thế Tôn Vi Vi nhìn Bạch Sơ Hiểu thế nào cũng thấy ngứa mắt. 

Tuy bảo là trẻ con không biết gì, nhưng những đứa trẻ tâm cơ, thích trêu chọc người khác thì thiếu gì, ai biết được Bạch Sơ Hiểu có phải một trong số đó hay không.

Tại sao trong đoàn phim của Giang Phù Liễu lại không có bất kỳ ai bị thương, lúc xảy ra chuyện lại vừa vặn là khi tất cả bọn họ đều không có mặt?

Nếu như lúc đó toàn bộ người trong đoàn đều chết trong trận thiên tai này, Bạch Sơ Hiểu chắc chắn cũng không thoát được cái chết. Đâu có như bây giờ, con bé lại có thể an ổn mà sống sót.

Nhìn thấy dưới phần bình luận toàn là những lời cảm thán mọi người thật may mắn, tiện thể mắng chửi phía phim trường, sự đố kỵ trong lòng cô ta lại càng bùng lên mãnh liệt.

Ma xui quỷ khiến thế nào, cô ta liền gõ một hàng chữ vào ô bình luận rồi nhấn gửi đi.

"Theo tôi thấy, đứa con gái kia của Giang Phù Liễu chính là khắc tinh, bằng không tại sao con bé vừa đến đoàn phim thì nơi đó liền xảy ra chuyện chứ?"

Phát ngôn này của cô ta tới thật vô căn cứ, tự nhiên có không ít người qua đường nhìn thấy liền nhảy vào phản bác.

"Bạn nói thế này thì quá đáng quá rồi, chuyện này vốn dĩ là tai nạn ngoài ý muốn, sao có thể đổ lên đầu một đứa trẻ được."

"Tôi thấy não bộ của bạn dường như không được tỉnh táo lắm, có cần tôi giúp bạn gọi bác sĩ không?"

"Nếu nhớ không lầm thì con gái Giang Phù Liễu mới hơn ba tuổi thôi nhỉ, trong đầu bạn chứa cái gì mà lại nghĩ một đứa trẻ có thể thao túng được mấy chuyện này vậy?"

"Bạn là ai thế, có phải ngoài đời sống không như ý nên chỉ biết lên mạng làm anh hùng bàn phím, vô năng cuồng nộ không?"

"Giang Phù Liễu mang con gái đến đoàn phim chắc cũng chỉ để chơi thôi, gặp phải chuyện này vốn đã đủ phiền lòng rồi, không ngờ còn có kẻ nhảy vào phun ra mấy lời này."

"Tâm lý phải âm u đến mức nào mới có thể dùng thuyết âm mưu để nói về một đứa trẻ như vậy chứ."

Những lời phản bác này đối với Tôn Vi Vi chẳng khác nào đổ thêm dầu vào lửa, cô ta nhất thời không nhịn được, lại bắt đầu hồi đáp những người đó.

"Các người thì biết cái gì, con bé đó chính là đồ sao chổi, là hạng trà xanh nữ biểu, suốt ngày giả vờ như không biết gì để diễn vẻ đáng yêu đáng thương, thực tế thì tâm cơ thâm trầm, chuyện gì cũng tính toán hết rồi, chỉ có hạng đơn thuần như các người mới bị nó dắt mũi thôi."

(Nữ biểu tương đương với bitch mang nghĩa miệt thị)

Hiển nhiên, loại ngôn luận này càng không thể nhận được sự tán đồng từ đại chúng.

"Não bạn có vấn đề thật rồi đấy, con gái Giang Phù Liễu từ khi sinh ra đã được bảo vệ rất kỹ, ngay cả ảnh chụp bên ngoài còn không có, bạn là cái thá gì mà biết người ta tâm cơ thâm trầm, Viên Thiên Cang cũng chẳng lợi hại bằng bạn đâu."

(Viên Thiên Cang: nhà tiên tri nổi tiếng cuối thời Tùy đầu thời Đường)

"Cầu xin bạn có bệnh thì đi bệnh viện mà trị, không có tiền thì cứ mở quỹ quyên góp, cái bộ dạng này của bạn thật sự rất khó coi."

"Sao thế, bây giờ thịnh hành kiểu bôi đen người khác bắt đầu từ con cái nhà người ta à? Có phải vì trước đây bôi đen mẹ nó toàn bị nhìn thấu nên giờ định đổi đối tượng sao?"

"Tấn công một đứa trẻ, tôi thấy chính bạn mới là người có vấn đề đấy, mấy cái tính từ đó vận vào người bạn thì hợp hơn, đừng có làm hại trẻ con."

Những lời lẽ của Tôn Vi Vi thực sự khiến người ta không thể chấp nhận nổi. Trong khi đa số mọi người đều đang lo lắng cho công tác cứu hộ và an nguy của nạn nhân, thì sự xuất hiện của những bình luận này trông cực kỳ chướng mắt.

Suy cho cùng, cư dân mạng phần lớn cũng không có tâm địa xấu xa đến thế, dù có tức giận hay tranh cãi thì họ vẫn luôn giữ một chừng mực nhất định.

Địa vị của Giang Phù Liễu vô hình trung đúng là có cản trở con đường phát triển và tài nguyên của một số nữ nghệ sĩ khác, dẫn đến việc fan giữa các nhà có đôi chút mâu thuẫn. 

Thế nhưng dù có nhắm vào nhau thì cũng chỉ dừng lại ở chính chủ, còn việc lôi người nhà vào cuộc xưa nay luôn bị dư luận lên án gắt gao.

Bình Luận

0 Thảo luận