Sáng / Tối
Chuyện sứ giả Tây Kỳ tiến cung được ấn định vào năm ngày sau.
Hoàng đế mở tiệc tại Thái Hòa Điện để tiếp đãi đoàn sứ giả Tây Kỳ. Trong những dịp trọng đại thế này, Ngụy Ngọc với thân phận hoàng tử đương nhiên bắt buộc phải tham dự.
Hoàng tử mà, vị trí luôn được xếp khá gần phía trước.
Chỗ ngồi của Ngụy Ngọc ở phía dưới bên trái của hoàng đế, hàng hai, ghế thứ hai.
Bát hoàng tử còn gần hơn một chút, ngồi ở vị trí đầu tiên của hàng thứ hai.
Dù sao thì đây cũng chẳng phải lần đầu hắn tham dự mấy cái đại tiệc kiểu này
Trước đây vào những dịp như thế này, đối với Ngụy Ngọc mà nói, đây chính là khoảng thời gian nghỉ ngơi thư giãn tuyệt vời nhất: vừa được ăn ngon, lại còn được cày phim, đọc tiểu thuyết.
Nếu phải dùng một hình ảnh so sánh về sự mong đợi của hắn đối với bữa tiệc này thì đó chẳng khác nào học sinh tiểu học trông ngóng đến ngày được đi dã ngoại, học sinh trung học mong chờ đến đại hội thể thao, hay sinh viên đại học ngày đêm tơ tưởng đến hai ngày nghỉ cuối tuần vậy!
Vẫn như mọi khi, sau khi thỉnh an Hoàng đế rồi trở về chỗ ngồi, việc đầu tiên Ngụy Ngọc làm là sắp xếp lại mấy đĩa điểm tâm trên bàn, chuẩn bị mở máy tính bảng ra tìm một cuốn tiểu thuyết thật hay rồi đọc.
Ai ngờ, tay hắn vừa mới thò ra định kéo cái đĩa lại thì Bát hoàng tử ngồi bên cạnh đã hắng giọng ho khẽ một tiếng.
Thôi xong
Bát ca đang cảnh cáo hắn đây mà
Ngụy Ngọc liếc mắt sang, vừa vặn chạm phải ánh mắt của Bát hoàng tử đang nhìn tới.
"Ngồi cho đoàng hoàng vào."
Lời cảnh cáo của Bát hoàng tử ngay lập tức thu hút sự chú ý của Lục hoàng tử và Thất hoàng tử ngồi phía trước.
Trước mặt Ngụy Ngọc là Lục hoàng tử, còn trước mặt Bát hoàng tử là Thất hoàng tử.
Cả bốn người đều chưa đến tuổi cập quan, nhưng duy nhất chỉ có Thất hoàng tử là có mẫu phi che chở, mà vị mẫu phi này lại còn được Hoàng Đế sủng ái. Thế nên so với một Lục hoàng tử luôn cẩn trọng, Thất hoàng tử có phần phóng túng và tự tin hơn hẳn.
***Tuổi cập quan” (及冠) là chỉ độ tuổi nam giới làm lễ trưởng thành, thường là 20 tuổi.***
Cả hai cùng quay đầu lại, Thất hoàng tử nhanh nhảu lên tiếng trước:
"Mấy đệ ồn ào cái gì, sứ giả còn chưa tới, đừng để đến lúc đó lại làm mất đi phong thái và thể diện của Đại Ngụy ta!"
Câu nói này làm Ngụy Ngọc có chút khựng lại.
Bát hoàng tử thì nhanh chóng nhận lỗi:
"Thất ca nói phải, bọn đệ sẽ chú ý ạ."
Thất hoàng tử thản nhiên "ừ" một tiếng rồi quay đầu lại ngồi ngay ngắn. Những lời giáo huấn trước đó đều đã bị Thất hoàng tử nói hết, Lục hoàng tử chớp chớp mắt, lẳng lặng nhìn Ngụy Ngọc và Bát hoàng tử một cái rồi cũng quay đi.
Ngụy Ngọc nhún vai nhìn về phía Bát hoàng tử.
Dưới cái lườm cảnh cáo của đối phương, Ngụy Ngọc mỉm cười ra hiệu cứ yên tâm, chưa kịp đợi Bát hoàng tử phản ứng, giây tiếp theo hắn đã quay ngoắt đi chỗ khác.
[Đùa gì vậy trời! Vào lúc thư giãn thảnh thơi thế này, ai nói gì ông đây cũng chẳng thèm nghe! Dù sao thì ta cũng ngồi ở tận phía sau, chả có ai để ý đâu...]
Trên long ỷ, Ngụy hoàng liếc nhìn về phía của Ngụy Ngọc, khẽ hừ một tiếng.
Lý Thành đứng bên cạnh nghe thấy động tĩnh, không nhịn được mà hỏi:
"Bệ hạ, ngài sao thế ạ?"
Ngụy hoàng gõ gõ lên bàn:
"Rót rượu."
"Tuân chỉ."
Thời gian chờ đoàn sứ giả Tây Kỳ cũng không lâu.
Ngụy Ngọc vừa mới đọc xong ba chương đầu của cuốn tiểu thuyết Long Ngạo Thiên, còn chưa kịp nghiền ngẫm xem trình độ tán gái của main cao thấp ra sao, thì đã nghe thấy tiếng thông báo:
"Truyền sứ giả Tây Kỳ yết kiến".
Vì cũng muốn xem thử mặt mũi sứ giả Tây Kỳ ra sao, nên ngay khi nghe thấy thông báo, Ngụy Ngọc lập tức cất máy tính bảng, ngồi ngay ngắn chờ đoàn sứ giả đến.
Chỉ thấy tại cửa lớn của Thái Hòa Điện, một nhóm hơn mười người mặc trang phục kiểu dị vực bước vào. Trang phục của họ phần lớn làm từ da thú, trông thô ráp nhưng lại mang chút phong tình của ngoại tộc, kiểu tóc thì khá giống người Hung Nô, đa phần để xõa hoặc tết thành từng bím nhỏ.
Còn về ngoại hình từng người…
Chậc.
【Không phải người Tây à.】
Ngụy Ngọc thất vọng cực kỳ.
Ngụy Ngọc thất vọng tràn trề.
Đám người Tây Kỳ này so với người Hồ chẳng khác là bao, cùng lắm là trông đô con hơn một chút.
Sự kỳ vọng của Ngụy Ngọc lập tức rơi "bộp" cái xuống đất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/phu-hoang-cua-ta-biet-oc-tam&chuong=19]
Hắn lập tức mất sạch hứng thú, mở máy tính bảng ra, chuẩn bị tiếp tục ‘nghiên cứu’ kỹ năng tán gái của gã Ngạo Thiên số 29.
Ngụy Ngọc không có hứng thú, nhưng những người khác trong Thái Hòa Điện thì lại không như vậy. Ngụy hoàng nhìn đám người tự xưng là sứ giả Tây Kỳ ở phía dưới, mỉm cười chuẩn bị phô diễn khí độ của một bậc quân vương đại quốc.
"Các vị sứ giả từ xa tới đây, quả thật vất vả rồi."
“Quốc quân Đại Ngụy khách sáo rồi. Tại hạ A Đỗ Lạc, là sứ thần Tây Kỳ. Chúng tôi vượt ngàn dặm đường biển tới đây, cũng chỉ là phụng mệnh Tây Kỳ vương, muốn kết giao với quốc quân mà thôi!”
Kẻ cầm đầu bước ra, chắp tay hành lễ với Ngụy hoàng, giọng nói vang như sấm, khí thế hùng hổ khiến cả Thái Hòa Điện dường như đều vang vọng lại tiếng của hắn.
Ngụy hoàng hơi ngẩn người trước lời lẽ thẳng tuột này.
Thẳng tính đến thế cơ à? Uổng công trong to xác như vậy.
Ngụy hoàng bật cười ha hả:
“Đã từ xa tới thì đều là khách. Tây Kỳ các ngươi đã có thành ý như vậy, Đại Ngụy tất nhiên không có lý nào lại từ chối…”
[Đây chẳng phải là thiết lập quan hệ ngoại giao sao?]
Tiếng lòng đột nhiên vang lên, nghe quen thuộc vô cùng.
Ngụy hoàng khựng lại, liếc mắt nhìn về phía Ngụy Ngọc đang chống cằm ăn điểm tâm ở phía bên trái. Cái dáng cứ một lần há miêng là một miếng điểm tâm kia trông ung dung tự tại làm sao.
Nhưng "thiết lập quan hệ ngoại giao giữa hai nước" có nghĩa là gì?
Ngụy hoàng bắt đầu nghiền ngẫm lời của Ngụy Ngọc.
Dù sao cũng là bậc đế vương học rộng hiểu sâu, rất nhanh, ông đã đại khái hiểu ra.
Giữa người với người có thể qua lại mà sinh tình nghĩa, vậy “thiết lập quan hệ ngoại giao”, hẳn là chỉ việc xây dựng quan hệ giữa các quốc gia với nhau
Ngụy hoàng lạnh lùng liếc Ngụy Ngọc một cái.
Thằng nhóc này nói chuyện vẫn cứ chẳng đâu vào đâu
Mục đích của chuyến đi lần này sứ giả Tây Kỳ đã nói xong. Đã muốn thiết lập quan hệ với Đại Ngụy, bọn họ đương nhiên không thể tay không mà tới. Vì thế, sau vài câu khách sáo, A Đỗ Lạc cho người dâng lễ vật lên.
Lễ vật đều được đựng trong các rương lớn, đặt bên ngoài Thái Hòa Điện.
Đám người Tây Kỳ lần lượt khiêng từng rương vào, bày giữa đại điện, rồi mở ra ngay trước mặt mọi người.
Chiếc rương thứ nhất, bên trong đầy ắp vàng bạc châu báu.
"Ở Tây Kỳ chúng tôi, thứ khác thì không có, chứ vàng thì nhiều vô kể! Tất cả chỗ này là Vương thượng Tây Kỳ gửi tặng quân chủ!"
Tặng thẳng vàng bạc tuy có hơi thô thiển, nhưng ai mà chê vàng nhiều cơ chứ?
Ngụy hoàng gật đầu cười nhận lấy.
Rương thứ hai, bên trong chứa toàn da thú trắng tinh thượng hạng.
"Đất Tây Kỳ của chúng tôi núi cao tuyết dày, có không ít dị thú lông trắng như tuyết, đây đều là những bộ da đẹp nhất chúng tôi chọn ra để dâng lên quân chủ!"
Loại da trắng muốt không một chút tạp chất thế này đúng là hiếm thấy.
Ngụy hoàng hài lòng nhận lễ.
Đến chiếc rương thứ ba, sau khi mở ra, tất cả mọi người trong điện đều kinh ngạc. Bởi vì bên trong chính là thứ lưu ly trong suốt đã được đồn thổi bấy lâu nay! Chất liệu lưu ly sạch sẽ xuyên thấu, có thể nhìn xuyên thấu, so với loại lưu ly màu phổ biến ở Đại Ngụy thì nó trông sáng rõ hơn hẳn!
Có vị đại thần không kìm được tiếng lòng:
"Đây là lưu ly của Tây Kỳ các ngươi sao?"
Giọng điệu có phẩn nôn nóng, y hệt mấy kẻ chưa từng thấy sự đời.
Mất mặt quá!
Ngụy hoàng liếc nhìn vị đại thần vừa lên tiếng, âm thầm ghi nhớ trong lòng.
Thật là làm mất mặt Đại Ngụy mà!
A Đỗ Mộc lộ rõ vẻ đắc ý, dõng dạc nói:
"Đúng vậy, đây chính là loại lưu ly không màu độc nhất vô nhị của Tây Kỳ, vốn chỉ dành cho quý tộc Tây Kỳ chúng tôi dùng, nay vì mối giao hảo hai nước, đặc biệt tặng cho quân chủ!"
Ngụy hoàng hơi nheo mắt, đang định lên tiếng thì bên tai lại nghe thấy một giọng nói đầy vẻ thờ ơ:
[Chẳng phải là mấy miếng thủy tinh thôi sao, có cái gì mà lạ với chả lùng, còn chẳng giá trị bằng đống vàng bạc châu báu lúc nãy đâu.]
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận