Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Phụ Hoàng Của Ta Biết Đọc Tâm

Chương 34

Ngày cập nhật : 2026-04-16 21:48:12

 Sau khi biết còn có thể nhờ Hôi Vệ Sứ giúp đỡ, hai huynh đệ Ngụy Ngọc liền hớn hở lui xuống. Vừa bước ra khỏi cửa Dưỡng Tâm Điện, Tứ hoàng tử đã vội vàng lên tiếng cảm ơn:

"Cửu đệ, Tứ ca thật sự phải cảm ơn đệ, cảm ơn đệ đã nhường cơ hội này cho ta."

Tứ hoàng tử thở dài nói:

"Tứ ca của đệ bao năm qua trong tay cũng chỉ có mấy cái trang viên, vài tiệm nhỏ để duy trì chi tiêu trong phủ, thực sự là nghèo rớt mồng tơi mà."

Ngụy Ngọc — người đến cả trang viên lẫn cửa hàng cũng không có — câm nín.

Tứ hoàng tử vẫn tiếp tục lải nhải:

"Chuyện mở tiệm làm ăn này Tứ ca đã có ý định từ lâu, tiếc là việc này không được thể diện cho lắm, phụ hoàng chắc chắn không cho phép, nên ta cũng chỉ dám nghĩ thế thôi."

Nói đến đây, Tứ hoàng tử nhìn Ngụy Ngọc, ánh mắt đầy dò xét:

“Nhưng ta không ngờ phụ hoàng lại bị đệ thuyết phục cho hoàng tử đi kinh doanh. Đệ làm thế nào vậy?”

Làm thế nào cái gì chứ, rõ ràng là cha già đã tự mình tính toán từ lâu rồi, hắn chẳng qua chỉ là người đẩy thuyền thôi!

Ngụy Ngọc giả vờ e thẹn:

“À… nói ra cũng xấu hổ, đệ chẳng có bản lĩnh gì, chẳng qua là do phụ hoàng thương đệ thôi.”

Tứ hoàng tử: …

Chuyện thương hay không thì thôi, vẫn nên hỏi cái khác đi.

Tứ hoàng tử chuyển sang hỏi về vấn đề lúc nãy hắn bàn với Ngụy Hoàng:

“Lúc nãy đệ đang bàn với phụ hoàng về kiểu dáng thủy tinh phải không? Ta nghe đệ nói mấy kiểu trong cung không còn mới lạ nữa, phải làm cái gì đó độc đáo. Vậy thế nào mới gọi là mới lạ?”

Mới lạ à?

Vậy thì nhiều lắm.

Ngụy Ngọc hận không thể lôi ngay cái máy tính bảng ra cho Tứ ca xem mấy món đồ thủy tinh ngũ sắc lung linh thời hiện đại.

Hắn ngẫm nghĩ rồi bắt đầu mô tả:

"Trước hết mấy thứ như bình thủy tinh, ly thủy tinh, bộ đồ trà thủy tinh... cứ cho thợ làm ra những hình dáng độc lạ, mỹ miều vào. Có tiền mua tiên cũng được, cứ treo thưởng lớn là có thợ giỏi xuất hiện ngay, mấy thứ này coi như quà tặng kèm thôi."

"Cái này mà chỉ là quà tặng kèm?"

Tứ hoàng tử nhíu mày, còn chưa kịp nói gì thì đã nghe Ngụy Ngọc tiếp tục thao thao bất tuyệt tiếp:

“Tứ ca có thể làm bi thủy tinh. Loại này hình dáng giống như trân châu tiến cống, nhưng lại trong suốt, bên trong có thể thêm những mảnh lưu ly đủ màu để trang trí. Lưu ly có thể tạo thành các hoa văn khác nhau, như mai, lan, trúc, cúc, hay mèo, chó, thỏ… làm thành từng bộ sưu tập riêng.”

“Tứ ca còn có thể làm chụp đèn bằng thủy tinh, tượng điêu khắc bằng thủy tinh, loại có màu hay loại trong suốt đều được. Chỉ cần khách hàng chịu chi, còn có thể làm riêng theo yêu cầu cho từng người. À đúng rồi, Tứ ca còn có thể xây một căn nhà bằng kính, bên trong trưng bày toàn đồ thủy tinh, khách hàng không cần vào cửa hàng cũng có thể nhìn thấy rõ…”

Ngụy Ngọc càng nói, mắt Tứ hoàng tử càng sáng lên.

"Cái nhà bằng kính này hay đấy! Nghĩ thôi đã thấy sáng sủa rồi..."

Tứ hoàng tử vỗ tay cái bộp, ánh mắt sáng rực, dường như đã tưởng tượng ra cảnh căn nhà sau khi được hoàn thành:

"Nếu ta có một gian nhà thế này giữa vườn hoa, rừng trúc, trời mưa không cần tránh, ngồi trong đó uống trà ngắm cảnh, ban đêm không lo muỗi đốt, thưởng trăng đàm đạo...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/phu-hoang-cua-ta-biet-oc-tam&chuong=34]

Với giới văn sĩ mà nói, đây tuyệt đối là chốn phong lưu nhã nhặn để tụ tập bàn chuyện đời!"

Ngụy Ngọc thầm bái phục.

Giỏi thật, Tứ ca hắn định xây dựng một cái club - hội quán theo phiên bản giới thượng lưu thời cổ đại đây mà!

“Quá có triển vọng luôn!"

Ngụy Ngọc khẳng định chắc nịch:

"Ý tưởng rất hay, làm quy mô lớn một chút, ra ngoại thành chọn lấy một khu đất, xây cả một khu vườn có vườn hoa, rừng trúc, hồ bơi, chỗ đọc sách, chỗ nghỉ ngơi…Chỗ nào dùng được thủy tinh thì cứ dùng để làm cảnh quan. Lần đầu tiên sẽ chỉ mời giới học sĩ đến, tổ chức một bữa tiệc linh đình để gây tiếng vang, sau này ai muốn vào thì cứ thu vé vào cửa…”

Ngụy Ngọc đang nghĩ cách làm sao để kiếm tiền, còn Tứ hoàng tử lại nghĩ xa hơn:

"Một nơi như vậy dùng để thu hút nhân sĩ thì nổi bật quá, có lẽ vẫn nên xin ý chỉ của phụ hoàng trước."

Ngụy Ngọc bỗng khựng lại.

Hắn liếc Tứ ca một cái, chẳng dám nói ra còn một thứ "nổi bật" hơn nhiều.

Đó là thủy tinh có thể làm thành gương lõm, gương lồi.

Mà gương lõm, gương lồi dùng để làm gì?

Đầu tiên là kính viễn vọng.

Thứ này ở hiện đại thì quá bình thường, nhưng đặt vào cổ đại dùng trong quân sự thì đúng là "hack game".

Thứ hai là kính cận.

Người cận thị thời cổ không ít, đặc biệt là giới sĩ tử, gần như không có mấy ai trưởng thành mà mắt còn tốt.

Dù sao thì đọc sách là để thi cử làm quan, mà mức độ khắc nghiệt của khoa cử so với kỳ thi đại học hiện đại còn tàn khốc hơn cả trăm lần.

Hàng ngàn, hàng vạn sĩ tử, nhưng cuối cùng người đỗ đạt làm quan cũng chỉ vỏn vẹn có trăm người

Để có thể đỗ đạt làm quan, bọn họ gần như ngày đêm dùi mài kinh sử. Đêm xuống tối mịt, vẫn thắp nến tiếp tục đọc sách.

Thử hỏi với môi trường học tập như vậy, điều kiện đọc sách như thế, đôi mắt của người bình thường làm sao chịu nổi sự hành hạ kéo dài ấy?

Cận thị là chuyện quá đỗi bình thường.

Nếu thợ thủ công có thể làm ra gương lõm gương lồi, chế thành kính viễn vọng, kính mắt các loại thì chắc chắn sẽ giàu to.

Ngụy Ngọc nghĩ một lát, cuối cùng vẫn quyết định không nói điều này với Tứ ca.

Hắn nói:

“Tứ ca, chuyện này huynh cứ về suy nghĩ kỹ thêm đi. Nếu vẫn chưa ổn, để ta vẽ vài kiểu mẫu cho huynh, lúc đó cứ đưa cho thợ thủ công xem là được.”

Trong đầu Tứ hoàng tử lúc này toàn là “hội quán”, nghe vậy liền gật đầu:

“Được, để ta về nghĩ thêm đã, ta đi trước đây.”

Chia tay Tứ hoàng tử xong, Ngụy Ngọc cuối cùng cũng lết được xác về tẩm điện.

Lúc về, cơm canh Tiểu An Tử chuẩn bị cũng đã nguội, nhưng hắn cũng chẳng bận tâm, cầm bát lên là ăn ngay.

Tiểu An Tử rót cho hắn một chén trà nóng, nói:

“Điện hạ, lúc Bát hoàng tử về có dặn nô tài báo lại với người, bảo người rảnh thì giải thích cho ngài ấy ‘thủy tinh’ là gì.”

Ngụy Ngọc vừa ăn lia lịa, vừa qua loa “ừ ừ” hai tiếng.

Thấy hắn không để tâm, Tiểu An Tử lặng lẽ bổ sung thêm một câu:

“Bát hoàng tử đã mang cái rương thoại bản mà người giấu dưới gầm giường đi rồi.”

“Cái gì?!”

Đôi đũa trên tay Ngụy Ngọc cứng đờ.

Hắn trợn tròn mắt nhìn Tiểu An Tử, mồm vẫn còn đầy cơm:

"Lúc nào? Sao ngươi không ngăn lại hả!"

Mấy bộ truyện Long Ngạo Thiên trong máy tính bảng xem mãi cũng chán, thi thoảng hắn sẽ đổi gió quay sang đọc thoại bản do các thư sinh cổ đại viết...

Nội dung mấy quyển thoại bản thì thôi khỏi nói, quan trọng là cái rương kia kìa, không biết hắn lú lẫn như thế nào mà quên béng mất không khóa lại!

Bát ca sẽ không mở nó ra rồi đem đống "thức ăn tinh thần" của hắn đi hóa vàng hết đấy chứ!

Đừng mà!!!

Tiểu An Tử mặt không cảm xúc, chậm rãi nói:

“Bát điện hạ đã muốn lấy, nô tài làm sao cản được? Hơn nữa điện hạ, nô tài cũng đâu có biết người giấu rương thoại bản dưới gầm giường.”

Ngụy Ngọc nghẹn một cái trong lòng, đưa tay ôm ngực, đau đớn không nói nên lời.

Cái này… hắn biết giải thích sao đây?

Chẳng lẽ nói là hôm nay lúc đi học, Bát ca hỏi hắn tối qua có phải lại lén lút làm gì không, hắn lỡ miệng khai ra chuyện mình đọc thoại bản???

Nhìn đống thức ăn trên bàn, Ngụy Ngọc nhai nhai mấy miếng trong miệng, vẻ mặt tê liệt.

Thôi bỏ đi.

Đã qua nửa canh giờ rồi, chắc Bát ca chắc cũng lục xem hết sạch những thứ trong rương rồi…

Bình Luận

0 Thảo luận