Sáng / Tối
Bát hoàng tử đến đây cũng chỉ để nhắc nhở Ngụy Ngọc một tiếng.
Thấy Ngụy Ngọc đã tự có tính toán trong lòng, hắn cũng không nhắc lại nữa, chỉ chuyên tâm giải quyết đĩa bánh mã thầy của mình. Chẳng mấy chốc, cả đĩa bánh đã trôi tọt vào bụng Bát hoàng tử
Nhìn cái tướng ăn như rồng cuộn hổ vồ kia...
Ngụy Ngọc lặng lẽ nhìn, không nhịn được mà hỏi:
"Bát ca, huynh vẫn chưa dùng bữa tối sao?"
Bữa tối thường bắt đầu từ khoảng 3 đến 5 giờ chiều, mà giờ tan học của các hoàng tử lại là 4 giờ. Thế nên đa phần vừa tan học là các hoàng tử sẽ đi dùng bữa ngay. Ngụy Ngọc ăn no nê rồi mới ngồi hóng drama, bụng no nên không đói. Thấy Bát hoàng tử ăn nhiều như vậy, hắn khó tránh hỏi thêm một câu.
Bát hoàng tử đâu có rảnh rỗi, vô lo vô nghĩ như Ngụy Ngọc.
Hắn hằng ngày tan học phải sang chỗ Vinh phi thăm Tĩnh An công chúa, sẵn tiện thỉnh an Vinh phi để vun đắp tình cảm, duy trì quan hệ, sau đó mới về tẩm điện của mình ôn lại kiến thức Thái sư vừa dạy, rồi lại cặm cụi viết cho xong bài tập được giao. Mà đâu chỉ có thế, hắn còn phải lén lút viết thêm một bản khác đầy rẫy lỗi sai để che mắt thiên hạ!
Làm xong hết đống đó, Bát hoàng tử mới được ăn tối
Lau miệng xong xuôi, lại nhấp ngụm trà nhuận họng, Bát hoàng tử chỉnh đốn y phục rồi đứng dậy:
“Xong rồi, những gì cần nói ta cũng đã nói cả rồi, bản thân đệ phải chú ý cho kỹ, ta về đây.”
Đúng là đến cũng nhanh mà đi cũng nhanh, còn "tiễn biệt" luôn cả đĩa bánh mã thầy.
Ngụy Ngọc im lặng mất ba giây, cuối cùng đứng phắt dậy đi thẳng về phía giường.
Giờ hoàng đạo đã đến, hắn phải tiếp tục sự nghiệp cày phim “thám tử lừng danh Conan“ thôi.
…
Mười ngày trôi qua, nói dài không dài, nói ngắn cũng không ngắn.
Ngụy Ngọc vẫn là con cá mặn rảnh rỗi đến phát chán, suốt ngày tóm lấy bọn Tiểu Trần Tử để hóng drama
Tuy nhiên, cũng bởi màn nổi trận lôi đình đầy bất ngờ của Hoàng Đế mà đám quan lại từ trên xuống dưới của Đại Ngụy từ không kịp trở tay ban đầu cũng đã biết thân biết phận mà thu liễm lại.
Bởi vậy, mấy ngày gần đây, các drama mà Tiểu Trần Tử mang tới không còn thú vị như trước nữa.
Drama mà Ngụy Ngọc hôm qua nghe được cũng chỉ toàn mấy chuyện tẻ nhạt kiểu như: Ngự sử đàn tố cáo Đại Lý Tự làm việc quá thô bạo, đúng là nhạt nhẽo.
Ngồi xổm ở khung cửa, Ngụy Ngọc cầm một nắm hạt dưa trong tay, vừa định cắn thì nghe Tiểu Trần tử kích động nói:
“Điện hạ! Đám sứ giả tự xưng là từ Tây Kỳ đến đã vào kinh rồi! Nghe nói mang theo rất nhiều bảo vật!”
“Hả?”
Hạt dưa đưa đến miệng mà quên cả cắn.
Ngụy Ngọc liếc mắt qua:
“Có biết được là bảo vật gì không?”
Tiểu Trần Tử đáp:
“Chuyện này đâu cần nô tài phải dò hỏi! Người quen của nô tài làm việc ở Thái Hòa Môn bảo, lúc đám sứ giả Tây Kỳ vào kinh, bảo vật chất đầy ba mươi sáu chiếc xe ngựa! Trước sau không biết bao nhiêu người kéo đến xem…”
“Nào là thứ biết bay trên trời, chạy trên đất, bơi dưới nước, toàn những dị thú chưa từng thấy! Còn mang theo rất nhiều vàng bạc châu báu, nghe nói còn có một loại lưu ly trong suốt nữa! Đẹp vô cùng, khiến không ít người muốn bỏ giá cao mua lại!”
Lưu ly trong suốt?
Đây là thủy tinh?
Ngụy Ngọc chớp mắt, mơ hồ có cảm giác mình đã ngộ ra chân tướng.
Hắn hỏi tiếp:
"Gì nữa?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/phu-hoang-cua-ta-biet-oc-tam&chuong=18]
Có biết khi nào sứ giả vào cung diện thánh không?"
Tiểu Trần Tử lúng túng:
"Cái này thì nô tài chịu thôi ạ."
Ngụy Ngọc nghĩ cũng đúng, chuyện này liên quan đến triều chính, sứ giả muốn vào cung thì bên Lễ bộ còn phải xin chỉ thị từ phụ hoàng mới được.
Lưu Bình đứng bên cạnh cũng chen vào:
"Điện hạ, nô tài nghe nói sứ giả Tây Kỳ mang theo rất nhiều da thú, hình như là da bò rừng ạ."
Vẻ mặt Lưu Bình có chút không nỡ:
“Bò quý như vậy, Tây Kỳ lại còn giết lấy da… đúng là man rợ.”
Luật pháp Đại Ngụy không cho phép dân thường giết bò.
Dù sao bò là công cụ sản xuất quan trọng trong nông nghiệp, vừa để duy trì năng suất quốc gia, vừa giữ ổn định kinh tế tiểu nông.
Nghe cũng bắt đầu sặc mùi văn bản nhà nước rồi đấy.
“Thì mỗi quốc gia có một đặc thù riêng mà."
Ngụy Ngọc tùy tiện giải thích:
"Ở Đại Ngụy của chúng ta, bò là trợ thủ đắc lực cho việc cày cấy, nhưng ở phía Bắc thì như thế nào? Đất đai bên đó không thích hợp trồng trọt, lại thiếu lương thực, nên cứ đến mùa đông là họ lại kéo xuống phía Nam xâm phạm lãnh thổ Đại Ngụy, đốt phá, cướp bóc. Hung Nô đã vậy, nói gì đến Tây Kỳ xa xôi hơn, bò ở chỗ họ chắc cũng chẳng khác gì gà vịt đâu."
Nói rõ như vậy rồi, Tiểu Trần Tử, Lưu Bình, Tiểu An Tử đứng bên cạnh cũng đều hiểu hết.
Ba tiểu thái giám thần sắc ngẩn ngơ, suy ngẫm một hồi, rồi đồng loạt bừng tỉnh
“Ồ—— thì ra là vậy! Điện hạ thật lợi hại!”
Tiểu Trần tử hai mắt đầy ngưỡng mộ:
“Điện hạ học rộng hiểu nhiều, nghe ngài nói xong, nô tài cũng thấy mình thông minh hơn hẳn!”
Ngụy Ngọc khiêm tốn xua tay:
“Ôi chà, khiêm tốn thôi, chuyện nhỏ chuyện nhỏ.”
Được khen thế này đúng là hơi ngại thật, người từng trải qua chín năm giáo dục bắt buộc như hắn chỉ cần học qua mấy lớp văn hóa là hiểu ngay đạo lý này thôi mà.
Điện hạ thì khiêm tốn, nhưng hai vị tiểu thái giám thì không ngừng nịnh hót:
“Không không không, điện hạ thông minh hơn người, nô tài từ lâu đã thấy ngài mới là người đỉnh nhất trong các hoàng tử!”
“Điện hạ yên tâm, trong lòng nô tài đều hiểu cả, tuyệt đối sẽ không tiết lộ bí mật của ngài!”
Ngụy Ngọc: …?
Tay đang cầm hạt dưa bỗng khựng lại.
Hắn nhìn hai tiểu thái giám trước mặt — người sau kích động hơn người trước, còn tranh nhau tỏ lòng trung thành — mà hoàn toàn không hiểu tình hình đang đi đâu.
“Hiểu cả”?
Hiểu cái gì cơ chứ?!
Hai tiểu thái giám kích động, trong lòng âm thầm hít sâu.
Cửu điện hạ ở trong cung luôn bị người ta coi thường, thậm chí còn bị đồn là kẻ ngốc. Nhưng chỉ những người từng tiếp xúc mới biết: điện hạ không hề ngốc! Ngược lại còn rất thông minh! Ngài đang âm thầm tích lũy lực lượng, chờ ngày bùng nổ!
Bọn họ - những người âm thầm đi theo điện hạ nhất định không được kéo chân ngài!
Tự cổ vũ bản thân xong, Tiểu Trần tử đột nhiên đứng dậy, cung kính cáo lui:
“Điện hạ, trời cũng không còn sớm, nô tài xin phép về trước. Khi nào có tin mới, nô tài lại đến báo với ngài!”
Nhìn theo bóng lưng hừng hực khí thế của hai tiểu thái giám, Ngụy Ngọc nghiêng đầu, kéo dài một tiếng “à”, rồi cúi xuống nhìn nắm hạt dưa trong tay vẫn chưa cắn hết.
“Không phải chứ!”
Cái quái gì vậy?
Hai đứa này bị chập mạch à?
Ta vẫn còn chưa hóng hớt xong mà!
"Tiểu An Tử, ngươi nói xem hai người họ bị làm sao thế?"
Ngụy Ngọc quay sang hỏi Tiểu An Tử đang đứng gác cửa.
Tiểu An Tử nghiêng đầu nhìn hắn, thật thà đáp:
"Điện hạ, nô tài cảm thấy chắc là do mấy lời ngài vừa nói vượt xa trình độ bình thường của ngài, nên bọn họ bị dọa sợ đấy ạ."
Ngụy Ngọc: …
To gan!
Dám bôi nhọ hắn!
Tên ngốc này không giữ lại được nữa rồi.
Ngụy Ngọc lặng lẽ nhìn hắn:
“Ba ngày tới, nhiệm vụ quét nhà xí sẽ giao cho ngươi. Nơi đó phong thủy rất tốt, thích hợp để ngươi tỉnh táo đầu óc.”
“Hả? Điện hạ, nhưng mà…”
“Không nhưng nhị gì hết! Phản đối vô hiệu!”
Nói xong, Ngụy Ngọc quay đầu chuồn luôn, không thèm nhìn cái mặt tủi thân đến mức đáng thương của Tiểu An tử.
Hừ.
Không bắt hắn quét đến lúc xuất phủ là còn nhẹ đấy, dám nói hắn như vậy.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận