Sáng / Tối
Cái gì mà trẫm muốn bồi dưỡng Cửu hoàng tử? Trẫm hy vọng ông ta đứng về phía Cửu hoàng tử?
Ngụy Hoàng liếc xéo Tề Thích Thủ một cái, vừa cảm đầu óc ông ta hơi ngốc, lại vừa thấy ông ta dường như thông minh quá mức rồi.
Còn Ngụy Ngọc.
Sau khi nghe cha già bảo sẽ ban cho hắn một lời hứa, phản ứng đầu tiên của hắn chính là vui mừng khôn xiết
"Vậy nhi thần muốn nghỉ phép nửa năm!"
Ngụy Hoàng nghe xong mặt đen xì lại.
"Thân là hoàng tử, sao ngươi có thể lười biếng đến thế!"
Bị mắng cũng chẳng sao.
Chuyện này cũng giống như bị cấp trên phê bình trong lúc làm việc không nghiêm túc vậy, cứ để cho hắn mắng đi, dù sao bạn mắng là chuyện của bạn, bên ngoài tôi cũng đã khiêm tốn tiếp thu rồi, còn bên trong ấy hả, hì!
Tôi đây chính là cái đồ có chết cũng không hối cải đấy thì sao nào!
Ngụy Ngọc ủy khuất, nhìn cha già với vẻ mặt đáng thương:
"Phụ hoàng, chẳng phải chính người nói sẽ hứa với nhi thần một điều sao?"
【Lời vua không phải để nói chơi nha!】
Ngụy Hoàng không nghe:
"Trẫm có nói, nhưng trẫm chỉ nói là hứa một điều, chứ không nói để ngươi ở đây phát ngôn bừa bãi."
Tề Thích Thủ: Hóa ra "phát ngôn bừa bãi" là dùng như thế này sao? Học hỏi được rồi.
Ngụy Ngọc cảm thấy cha già đang cưỡng từ đoạt lý.
Hắn đưa ra một yêu cầu hợp tình hợp lý mà cũng gọi là phát ngôn bừa bãi sao? Mười lăm năm qua hắn thức khuya dậy sớm, vất vả như thế mà không thể cho hắn lấy một nghỉ một kỳ nghỉ dài sao???
Nghỉ phép cuối năm cộng với công lao gộp lại, kiểu gì chẳng đáng giá nửa năm chứ?!!
Ngụy Ngọc thấy mình chẳng sai chút nào, thế là bắt đầu tranh luận tới cùng với cha già.
"Sao lại gọi là phát ngôn bừa bãi được ạ? Phụ hoàng người phải nói đạo lý chứ, yêu cầu này của nhi thần vừa đơn giản lại vừa tiết kiệm tiền biết bao, nhi thần đâu có tham lam bảo vật trong tư kho của người, đến cả phong thưởng tước vị nhi thần cũng không đòi mà!"
"Vậy trẫm cho phép con tham lam, còn có thể phong tước vị trước cho con luôn."
"Nhi thần không cần! Nhi thần chỉ cần nghỉ phép!"
"Trẫm không cho."
"Nghỉ nửa năm mà người cũng không cho?"
"Không cho."
"Vậy ba tháng! Ba tháng chắc là được rồi chứ?"
"Không được."
"Quá đáng, thật sự quá đáng rồi... Một tháng! Một tháng chắc là được rồi chứ?"
"Không được."
Ngụy Ngọc tức đến mức ôm ngực, bộ dạng như sắp xỉu tới nơi.
Tề Thích Thủ đứng bên cạnh: "..."
Thật sự không cần phải xem ông ta như không tồn tại đâu, thật đấy, ông ta vẫn còn đứng sờ sờ ở đây này.
Ngụy Ngọc thật sự bị cha già làm cho tức chết rồi, cái thái độ chuyện gì cũng phủ nhận, không chịu hợp tác này của cha hắn đúng là đáng căm phẫn, tội ác tày trời mà!
Làm không được thì hứa hẹn làm gì không biết, đúng là chẳng khác gì mấy lão sếp “Chu Bái Bì” chuyên vẽ bánh nướng, hứa lèo với nhân viên, làm người ta mừng hụt một vố.
Thế là Ngụy Ngọc dứt khoát hỏi cha già:
"Người cứ nói thẳng đi, người có thể cho nhi thần nghỉ mấy ngày?"
Ngụy Hoàng nhìn Ngụy Ngọc, cơn giận trong lòng cũng chẳng kém hắn là bao.
Người đời khao khát nhất, nếu không phải thăng quan tiến chức thì cũng là tiền bạc đầy kho.
Ông có chín vị hoàng tử, những đứa con khác nếu không phải đang tính kế lấy lòng tin và sự sủng ái của ông, thì cũng là đang nghĩ cách để có thêm quyền thế. Thế mà cái thằng nhãi ranh này hay thật, nó lại vô dụng đến mức ngay cả vàng bạc châu báu cũng chẳng thèm cầu xin, lại chỉ muốn xin nghỉ phép?
Đúng là có thể làm tổ tiên tức đến sống lại luôn mà.
Chẳng giống con cháu nhà họ Ngụy chút nào!
Ngụy Hoàng hít một hơi, không trả lời Ngụy Ngọc mà chỉ hỏi lại lần nữa:
"Con chắc chắn không đổi cái khác chứ? Cơ hội chỉ có một lần, xin rồi là không được hối hận đâu."
Ngụy Ngọc chắc chắn:
"Không đổi! Nhi thần chỉ cần nghỉ phép, người cứ nói thẳng là có thể cho nhi thần nghỉ mấy ngày đi."
"Ba ngày."
Ngụy Ngọc: !
Ba tháng biến thành ba ngày, cha hắn có thể keo kiệt hơn được nữa không?
Sự thật chứng minh, đúng là có thể.
Ngụy Hoàng nghe thấy Ngụy Ngọc chê mình keo kiệt trong lòng.
Ông cười lạnh một tiếng, trực tiếp keo kiệt cho hắn xem:
"Chê nhiều hả?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/phu-hoang-cua-ta-biet-oc-tam&chuong=29]
Vậy thì hai ngày đi, trẫm thấy tinh thần con tốt lắm, cũng chẳng cần nghỉ ngơi gì đâu."
Ngụy Ngọc vội vàng phủ nhận:
"Không không không, không hề nhiều, ba ngày là ba ngày! Phụ hoàng anh minh thần võ, lời nói ra là nhất ngôn cửu đỉnh, sao có thể tùy tiện thay đổi được? Thói quen này không tốt đâu, sau này không được nhắc lại nữa nhé, chúng ta đã chốt là ba ngày rồi, không đổi nữa!"
Ngụy Hoàng không để ý đến sự bất kính của hắn, chỉ liếc xéo hắn một cái:
"Ngươi chắc chắn rồi chứ?"
Ngụy Ngọc gật đầu lia lịa:
"Chắc chắn rồi, chắc chắn rồi."
"Không gượng ép?"
Ngụy Ngọc cười gượng:
"Không gượng ép, không gượng ép."
"Không hối hận?"
Ngụy Ngọc mặt không cảm xúc:
"Tuyệt đối không hối hận."
Cuối cùng, Ngụy Ngọc lết cái mặt đưa đám trở về.
…
Khi hắn và Tề Thích Thủ đều rời khỏi dưỡng tâm điện, Lý Thành công công vừa rót trà cho Ngụy Hoàng vừa cười nói:
"Bệ hạ tâm trạng có vẻ rất tốt."
Ngụy Hoàng bưng chén trà, nhấp một ngụm nhỏ rồi ngửa đầu thở phào một hơi, thần sắc rất thư giãn:
"Phải vậy, thằng nhóc Ngụy Ngọc này bản lĩnh không nhỏ, có nó ở đây, trẫm cảm thấy ngày tháng thịnh thế của Đại Ngụy chỉ trong tầm tay thôi."
Lý Thành giật mình.
【Ý của Bệ hạ là... muốn lập Cửu hoàng tử làm Thái tử sao?!】
Câu này làm Ngụy Hoàng lặng người một lúc.
Lúc ông nói câu đó thuần túy là cảm thán từ đáy lòng, bởi cuộc thú nhận ngày hôm qua của Ngụy Ngọc đã cho ông cơ hội thấy được một hậu thế phồn vinh hưng thịnh đến nhường nào. Một triều đại thịnh trị, quốc lực hưng thịnh, dân giàu nước mạnh, đường phố không ai trộm cắp, quốc thái dân an, ăn mặc đầy đủ, sống yên ổn, chính trị hòa hợp… Một hậu thế phồn vinh như vậy, Ngụy Hoàng trước đây còn chẳng dám mơ đến!
So sánh với hậu thế như vậy, lại nhìn về dân chúng của mình vẫn còn ăn không đủ no, mặc không đủ ấm, ngay cả một nửa của hậu thế cũng không bằng, Ngụy Hoàng vừa thấy hổ thẹn lại vừa hâm mộ không thôi.
Dưới sự tương phản mạnh mẽ đó, tham vọng cần có của một hoàng đế trong ông cũng theo đó mà bùng phát.
Đúng vậy, Đại Ngụy hiện tại không phồn hoa bằng hậu thế, nhưng ai bảo Đại Ngụy sau này không thể được như vậy chứ!
Năm xưa Thái tổ chỉ với thân phận là một thương gia buôn muối còn có thể xông pha giữa đám thế lực hùng mạnh để gây dựng nên Đại Ngụy, chẳng có lý do gì để ông - người đã ngồi trên ngai vàng, lại còn sở hữu thuật đọc tâm - khả năng nhìn thấu lòng người, mà lại không thể làm tốt hơn Thái tổ, mở ra một thời kỳ thịnh trị chưa từng có.
Hơn nữa, ông còn có một đứa con trai đến từ hậu thế, kiến thức sâu rộng.
Giọng của Lý Thành bên cạnh lại vang lên:
"Cửu hoàng tử điện hạ đúng là người tốt, nô tài ở trong cung thường xuyên nghe người ta nói điện hạ có phong thái quân tử đấy ạ."
Ngụy Hoàng hoàn hồn, nhìn về phía Lý Thành:
"Phong thái quân tử?"
Với cái đức tính lười biếng, không có chí tiến thủ của nó mà cũng gọi là phong thái quân tử sao?
Sợ là xúc phạm hai chữ quân tử rồi.
Lý Thành nịnh nọt cười nói:
"Phải ạ, người bận trăm công nghìn việc, không giống như nô tài thường xuyên đi lại ở hậu cung. Cửu điện hạ đối xử với mọi người rất thân thiết hòa nhã, nô tài trước đây từng thấy mấy lần ngài ấy đứng ra che chở cho mấy tiểu cung nhân bị người ta bắt nạt đấy ạ."
Nghe thấy lời này, Ngụy Hoàng vô cùng ngạc nhiên.
Một đứa nhóc lười biếng như vậy, mà lại đi lo chuyện bao đồng của đám cung nhân? Nó không sợ phiền phức à?
Ngụy Hoàng tò mò, thế là bảo Lý Thành kể lại những gì đã thấy một lượt.
Lý Thành kể lại rành mạch từng chuyện, nào là thấy tiểu cung nhân trốn trong góc khóc liền tới hỏi thăm, thấy tiểu cung nhân bị quản sự bắt nạt liền đứng ra bảo vệ, nghe nói gia cảnh cung nhân gặp chuyện liền cho mượn bạc...
Ngụy Hoàng nghe xong cảm thấy vô cùng chấn động.
Hóa ra lòng dạ của thằng nhóc này lại thuần khiết và lương thiện đến vậy sao?
Xem ra là ông nhìn nhầm rồi.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận