Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Phụ Hoàng Của Ta Biết Đọc Tâm

Chương 27

Ngày cập nhật : 2026-04-11 00:39:50

 May mà Ngụy Ngọc vẫn còn biết chừng mực.

Trông thấy mấy vị đại thần nhăn mày đến mức có thể kẹp chết một con ruồi, hắn âm thầm ngậm miệng lại.

Dù sao thì nói nhiều mà đối phương vẫn không hiểu thì cũng vô ích.

Cách tốt nhất vẫn là viết ra giấy.

Ngụy Ngọc thầm thở dài một hơi, nhìn Bùi Tri:

"Bùi đại nhân, hay là thế này đi, ngài cứ về trước, vài ngày tới ta sẽ viết lại toàn bộ phương pháp rồi gửi qua chỗ ngài để ngài nghiên cứu, được không?"

Chuyện này nhất thời không thể giảng giải tường tận ngay được, nhiều chi tiết vụn vặt nếu không nói cho rõ, cộng thêm khoảng cách thế hệ thì họ cũng chẳng thể nào hiểu nổi, thà rằng về nhà tổng hợp lại tư liệu, viết sạch ra rồi để họ tự nghiền ngẫm.

Giống hệt như phương thức làm thủy tinh lần trước vậy.

Ừm, rất tốt.

Ngụy Ngọc liếc nhìn cha hắn.

【Cha ơi, thế nào? Viết ra rõ ràng là tiện nhất còn gì.】

Ngụy Hoàng mặt không cảm xúc nhìn hắn.

Cái vẻ nghiêm nghị, đáng sợ ấy khiến Ngụy Ngọc lập tức rụt cổ, thu hồi ánh mắt.

Dù sao thì hắn cũng đang chột dạ.

Hắn đâu biết rằng, Ngụy Hoàng lúc này đang thầm cảm thán: Chẳng lẽ ở hậu thế, ai ai cũng học rộng tài cao, môn gì cũng học mà còn học tinh thông đến mức này sao?

Ngụy Hoàng lòng đầy xúc động.

Cái "hậu thế" của nghìn năm sau ấy thật tốt biết bao, quốc thái dân an, bách tính lạc nghiệp, chẳng rõ Đại Ngụy của ông sau này liệu có làm được như thế hay không...

À, nhắc đến nỗi băn khoăn này của Ngụy Hoàng, thì phải kể đến hôm Ngụy Ngọc ngửa bài với Ngụy Hoàng, hắn đã luyên thuyên đủ thứ chuyện trên đời ở hiện đại, nhưng tuyệt nhiên chẳng hề hé môi nửa lời về cái máy tính bảng...

Nghe Cửu hoàng tử nói sẽ viết phương pháp ra giấy, phản ứng đầu tiên của Bùi Tri là thở phào nhẹ nhõm.

Đúng, phải viết ra, chuyện này nhất định phải viết ra, nếu không ông cái gì cũng nghe hiểu được một nửa như thế này thì khổ lắm!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/phu-hoang-cua-ta-biet-oc-tam&chuong=27]

Còn bao nhiêu chỗ ông đang muốn hỏi đây này!

Bùi Tri chắp tay hành lễ, ánh mắt nhìn Ngụy Ngọc sáng rực:

"Đa tạ Điện hạ đã thông cảm, chỉ là thần còn một điều chưa rõ, chẳng hay Điện hạ học được phương pháp này từ đâu?"

Ngụy Ngọc đáp:

"Những gì ta học được đều ở trong sách cổ thôi, đều là những phương pháp quý báu được tiền nhân đúc kết qua bao đời rèn giũa thử nghiệm. Trí tuệ người xưa vốn uyên thâm, ta chẳng qua chỉ mượn chúng để tạo phúc cho bách tính thôi."

Ngụy Hoàng liếc nhìn Ngụy Ngọc.

Thằng nhóc này, nói năng nghe thì đường hoàng đấy, ông mà không biết chân tướng thì chắc cũng tin sái cổ rồi.

Bùi Tri thì tin thật, vội hỏi:

"Mạo muội hỏi Điện hạ, không biết sách cổ ấy ở đâu? Có thể cho thần mượn xem một chút được không?"

Ngụy Ngọc cố nặn ra một nụ cười lịch sự:

"Thật ngại quá Bùi đại nhân, quyển sách đó ta đọc từ thuở nhỏ, thời gian trôi qua đã lâu, mà ta lại đọc quá nhiều loại sách nên giờ thực sự không biết quyển sách cổ ấy đã để ở đâu rồi..."

Vẻ tiếc nuối hiện rõ mồn một trên gương mặt Bùi Tri.

"Nhưng mà!" Ngụy Ngọc kéo dài giọng.

Bùi Tri vội hỏi:

"Nhưng mà sao?"

"Nhưng mà kiến thức trong sách ta đều ghi nhớ cả rồi."

Ngụy Ngọc chớp mắt, vẻ mặt cực kỳ ngây thơ.

"Những gì Bùi đại nhân muốn biết, ta đều có thể viết ra cho ngài. Thế nên ngài cứ yên tâm, đợi vài ngày nữa ta viết xong, lúc đó ngài muốn xem thế nào cũng được."

Thế nên đừng có túm lấy chuyện này mà hỏi mãi nữa...

【Mệt xỉu, cho con báo cáo xong rồi về nằm đi, cầu xin đấy!】

Ngụy Hoàng: "..."

Lời đã nói đến mức này rồi, làm Hoàng đế mà không lên tiếng thì cũng chẳng ra làm sao

Ngụy Hoàng thấy vậy liền cất lời:

"Các vị ái khanh, trẫm thấy trời cũng không còn sớm, chuyện này cứ làm theo lời của Cửu hoàng tử, vài ngày nữa hãy bàn tiếp, các ngươi lui ra trước đi."

"Tuân chỉ, Chúng thần cáo lui."

Sau khi đám người Bùi Tri rời đi, Ngụy Ngọc đứng trước mặt cha già, cười hì hì đầy vẻ nịnh nọt, trông hiền lành ngoan ngoãn cực kỳ.

"Phụ hoàng, nhi thần về báo cáo tình hình với người đây."

Ngụy Hoàng liếc mắt nhìn hắn, dù không nghe thấy tiếng lòng nhưng chỉ nhìn cái biểu cảm đó, ông cũng biết thừa thằng nhãi này chắc chắn vừa làm chuyện gì khuất tất nên mới chột dạ như vậy!

Ánh mắt Ngụy Hoàng đầy ý tứ:

"Nói đi, hôm nay con đã làm những gì."

Ngụy Ngọc không nói dối, hắn rất thành thật, cha già hỏi gì liền đáp nấy.

Hắn kể sạch sành sanh mọi việc hôm nay, kể cả những chuyện nhỏ nhặt như trên đường trở về, hắn đã bảo thị vệ mua cho mình một xâu hồ lô ngào đường.

Nhắc đến kẹo hồ lô, đầu óc của Ngụy Ngọc liền bay bổng.

Phải biết rằng ở thời cổ đại, giá đường đắt ngang giá vàng, giá đường ở Đại Ngụy còn chát hơn giá muối, đường trắng chỉ có nhà giàu và quý tộc mới dùng nổi. Còn bách tính bình thường chỉ dùng mạch nha chiết xuất từ ngũ cốc.

Xâu hồ lô ngào đường Ngụy Ngọc mua trên phố là loại có nhiều vị, dùng mạch nha phủ lên táo gai, hạnh nhân, óc chó, vừa ngọt vừa bùi. Đừng thấy cổ đại cái gì cũng thiếu, cái gì cũng đắt, nhưng cũng chính vì vậy mà để sinh tồn, người xưa mới nảy ra vô vàn cách làm đầy sáng tạo khiến người ta phải trầm trồ.

Nhớ lại lớp đường mỏng dính đến thảm thương trên xâu hồ lô, Ngụy Ngọc không khỏi liên tưởng đến những xâu hồ lô bóng loáng mỡ màng ở hiện đại.

Hắn thấy đau lòng quá.

Thiếu đường thì mất bao nhiêu món ngon rồi, hắn là một con dân cuồng đồ ngọt mà!

【Trời đất ơi, mà đường trắng là đường mía đúng không nhỉ? Cách tinh luyện đường trắng làm thế nào ấy nhỉ, để mình lật lại xem nào...】

Cái miệng đang định mắng của Ngụy Hoàng bỗng khép lại.

Ông vẫn giữ vẻ mặt nghiêm nghị, nhưng sự kỳ vọng trong mắt đã bắt đầu lóe lên lấp lánh.

Đường trắng?

Thằng nhóc thối này còn biết tinh luyện cả đường trắng sao?

Sản lượng đường ở Đại Ngụy cực thấp, giá lại cao ngất ngưởng, gần như bị các gia tộc Ý Châu phía Tây độc quyền. Nếu Ngụy Ngọc có cách tăng sản lượng, thu quyền kiểm soát đường về tay triều đình, thì quốc khố của ông... chẳng phải sẽ giàu to sao?!

Thôi được rồi, chuyện cảnh cáo thằng nhóc này tự tiện hành động cứ để sau đi, cứ để ông nghĩ đã... Ừm?

"Lật lại"?

Ngụy Hoàng nhận ra có gì đó sai sai. Chuyện suy nghĩ trong đầu, sao lại gọi là "lật lại"?

Lật cái gì cơ??

Ngụy Ngọc không biết cha già lại bắt đầu để ý đến những chi tiết nhỏ, hắn vẫn đang mải mê lật tìm phương pháp tinh luyện đường từ mía trong máy tính bảng. Lật được nửa chừng, hắn chợt ngẩng đầu nhìn cha già, ánh mắt vô tội:

"Phụ hoàng, người không có lời nào muốn nói với nhi thần sao?"

Hai cha con bốn mắt nhìn nhau, một bên uy nghiêm, một bên ngây thơ, trong sáng

Ngụy Hoàng chậm rãi nheo mắt, hít một hơi sâu rồi đưa tay chỉ chỉ hắn:

"Cái thằng nhóc này."

Dám đe dọa ngược lại cả ông cơ đấy.

"Hì hì, cha à, nhi thần chẳng phải là do sợ hãi quá sao."

Ngụy Ngọc chẳng buồn phủ nhận.

Hắn chính là đang "lấy công chuộc tội" đấy thì sao nào! Chẳng lẽ không thể xóa sạch lỗi lầm, cho hắn về đi nằm sớm được à!

Hắn đang vã anime lắm rồi đây này (╥ω╥`).

Thực ra Ngụy Hoàng cũng chẳng giận lắm. Ngụy Ngọc đi đến lò nung là để làm việc chính sự, tăng cường quốc lực cho Đại Ngụy.

Cái đám Tây Kỳ man di nhỏ bé kia còn chế tạo ra được lưu ly không màu, lẽ nào Đại Ngụy lại không có? Chẳng lẽ để người ta khinh thợ thủ công Đại Ngụy toàn lũ ăn hại sao?

Chẳng qua chỉ là hứa ban thưởng cho vài tên thợ thủ công, chút đồ mọn đó Ngụy Hoàng còn thấy Ngụy Ngọc hơi bủn xỉn cơ! Có điều, những việc cần răn dạy thì vẫn phải răn đe, để tránh thằng nhóc này sau này lại tự ý làm chủ gây ra những chuyện ngu ngốc khó sửa chữa…

Ngụy Hoàng im lặng một lúc, rồi mới giả vờ nghiêm túc nói với Ngụy Ngọc:

“Việc này, về sau không được tái phạm."

Bình Luận

0 Thảo luận