Sáng / Tối
Lý Thành dẫn người chặn đường ba vị hoàng tử.
Sau khi hành lễ chào hỏi cả ba, Lý Thành hướng về phía Ngụy Ngọc nói:
"Cửu điện hạ, bệ hạ cho gọi Ngài tới Dưỡng Tâm điện một chuyến, mời ngài đi cho."
Bị phụ hoàng gọi đi ngay trước mặt Tứ ca và Bát ca, Ngụy Ngọc có chút khó xử:
"Ngay bây giờ sao?"
Lý Thành cười đáp:
"Vâng, bệ hạ đang ở Dưỡng Tâm điện đợi Ngài đấy ạ."
Chẳng còn cách nào khác, có quỷ mới biết có phải cha già gọi hắn tới để đòi mấy cái phương pháp kia không.
Ngụy Ngọc cảm thấy da đầu tê rần, hai cái phương pháp kia hắn còn chưa viết xong đâu!
Tiểu An tử tay chân chậm chạp, nghe bảo là viết cho bệ hạ xem nên cứ nắn nót từng nét một, chỉ cần sai sót một tí là vứt cả tờ giấy đi ngay.
Đến cả người làm hoàng tử như hắn còn không dám hoang phí như thế!
Nghe thấy phụ hoàng tìm Ngụy Ngọc, Tứ hoàng tử thoáng ngẩn người rồi cũng nhanh chóng lấy lại tinh thần. Hắn ta cứ ngỡ phụ hoàng gọi Ngụy Ngọc tới để khen thưởng chuyện làm ra thủy tinh ở buổi thượng triều sáng nay, thế là liền lên tiếng chúc mừng:
"Cửu đệ giỏi thật đấy, sáng nay trên triều phương pháp làm thủy tinh mà đệ viết cho bên lò nung đã được các thợ thủ công chế tạo ra rồi. Phụ hoàng gọi đệ tới chắc là để ban thưởng đấy, đi mau đi, đừng để phụ hoàng phải đợi lâu."
Ngụy Ngọc và Bát hoàng tử đều ngẩn người ra.
Ngụy Ngọc: Hả? Không phải là gọi mình đến để đòi phương pháp?
Bát hoàng tử: Thủy tinh? Thủy tinh là cái thứ gì?
Chuyện này chỉ dùng một hai câu không nói rõ được, Lý Thành còn đang đứng bên cạnh chờ, chần chừ thêm nữa thì không ổn.
Ngụy Ngọc đành phải lên tiếng xin lỗi hai vị huynh trưởng trước.
“Tứ ca, Bát ca, đệ đi gặp phụ hoàng trước, có chuyện gì quay lại rồi nói sau nhé.”
Bát hoàng tử thì không để tâm, còn Tứ hoàng tử lại mỉm cười đáp:
“Được, đệ đi đi.”
Thế là Ngụy Ngọc theo Lý Thành đến Dưỡng Tâm điện.
Trên đường đi, vì không chắc phụ hoàng tìm mình có phải vì chuyện Tứ ca nói hay không, nên Ngụy Ngọc hỏi lại Lý Thành một câu.
Lý Thành đáp:
"Điện hạ, chuyện này nô tài làm sao mà biết được ạ."
Ngụy Ngọc thoáng chút thất vọng.
"Nhưng sáng nay lúc bãi triều, bệ hạ rất vui mừng về chuyện thủy tinh đấy ạ."
Lý Thành nói tiếp:
"Bệ hạ còn khen điện hạ thông tuệ, tâm trạng vô cùng vui vẻ, nghĩ lại thì lúc này gọi ngài tới chắc không phải là chuyện xấu đâu."
Là người hầu thân cận nhất của hoàng đế, Lý Thành hiểu rất rõ tính cách của Ngụy hoàng.
Trước kia bệ hạ coi trọng mấy vị hoàng tử lớn tuổi, còn đối với những hoàng tử, công chúa còn nhỏ tuổi thì có phần bị lơ là. Nhưng kể từ sau khi Bệ hạ bị sét đánh rồi tỉnh lại, Người bỗng trở nên xa cách với đám người Đại hoàng tử, bọn họ cũng không còn được Ngụy Hoàng trọng dụng như trước nữa. Ngược lại bây giờ Người càng yêu thích mấy người Lục hoàng tử, Bát hoàng tử, Cửu hoàng tử.
Còn về nguyên do thì…
Lý Thành cũng hiểu được phần nào.
Dù sao, là một vị hoàng đế, một người cha, ai mà cam lòng nhìn thấy lúc mình gặp chuyện, đám bề tôi phía dưới chẳng ai mảy may quan tâm đến mình, trái lại chỉ chăm chăm dòm ngó để ý đến cái ghế dưới mông mình?
Lý Thành cũng thấy hối hận.
Ông đi theo hầu hạ, trung thành với Ngụy Hoàng bao năm, vậy mà lúc đó lại như bị ma xui quỷ khiến, nhận vàng của Hiền phi còn đem hết tình hình của Bệ hạ khi ấy nói ra cho bà ta nghe!
Dù sau khi bệ hạ tỉnh lại, ông đã lập tức đem số vàng ấy trả lại nguyên vẹn, nhưng phản bội vẫn là phản bội, kẻ tôi tớ phản chủ có bị ban chết cũng chẳng oan!
Lý Thành vô cùng cảm kích việc bệ hạ không truy cứu chuyện cũ, còn cho ông tiếp tục hầu cận bên cạnh. Nếu không, giờ này làm gì còn cơ hội mà sống?
Mà bây giờ bệ hạ lại đặc biệt coi trọng Cửu hoàng tử, với tư cách là người trung thành với bệ hạ, Lý Thành đương nhiên không ngại nói thêm vài câu, nhắc nhở Ngụy Ngọc đôi điều.
Biết chuyến này đi nguy hiểm không cao, Ngụy Ngọc mới nhẹ lòng.
Hắn còn tưởng lúc mình tới đó sẽ được khen ngợi ban thưởng cơ
Ai ngờ do hắn đã nghĩ quá nhiều rồi.
Thưởng cái nỗi gì!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/phu-hoang-cua-ta-biet-oc-tam&chuong=32]
Cha già gọi hắn tới là để hỏi xem có cách nào bán được thủy tinh hay không!
Đứng giữa điện, Ngụy Ngọc nhìn cha già mà mắt chữ O mồm chữ A.
[Đến cả lời tạ ơn con cũng đã nghĩ xong rồi, thế mà người lại nói với con cái thứ này à?!]
Ngụy hoàng khựng lại, liếc Ngụy Ngọc một cái, rồi vờ như không nghe thấy gì.
Chuyện ban thưởng để sau hãy nói, nhỡ đâu thằng nhóc này lại đòi xin nghỉ phép, thì rốt cuộc ông có nên cho hay không đây?
Ngụy hoàng thúc giục:
"Được rồi, con cũng đừng có đứng đấy làm bộ làm tịch. Nói cho trẫm nghe xem thương nhân ở hậu thế bán hàng như thế nào, có cách gì để kiếm được nhiều tiền hơn không?"
Ngụy Ngọc cạn lời.
Thương nhân thì còn bán hàng như thế nào nữa?
Chẳng phải là tiền trao cháo múc sao?
Muốn bán với giá cao à?
Thì điều kiện tiên quyết là hàng của ông phải đáng tiền đã chứ!
À cũng không hẳn, còn có thể là do nhờ chiêu trò tiếp thị tốt nữa.
Ngụy Ngọc suy nghĩ một lát rồi hỏi lại:
"Phụ hoàng, người định bán thủy tinh này cho ai? Người định đi theo con đường bình dân, giá cả phải chăng, hay là đi theo hướng hàng cao cấp xa xỉ, lấy khan hiếm để bán cho giới quý tộc, nhà giàu?”
Ngụy hoàng:
"Tất nhiên là cả hai rồi."
Ngụy Ngọc giơ ngón tay cái tán thưởng tham vọng của cha mình
"Khá lắm, con biết ngay cha là người sinh ra để làm việc lớn mà."
Nhìn là biết ông già nhà mình đã tính toán xong xuôi từ lâu rồi.
"Chuyện bán cho dân chúng mà con nói, trẫm cũng đã nghĩ tới. Trẫm sẽ để một mức giá thật rẻ, vừa túi tiền của bách tính, nhưng như vậy thì chẳng kiếm được bao nhiêu."
Ngụy hoàng thành thật nói:
"Trẫm không ham tiền bạc của dân chúng, điều trẫm khổ tâm là làm sao để đám quan lại, thế gia của Đại Ngụy và Đại Lương phải tự nguyện bỏ tiền ra mua kìa!"
Ngụy Ngọc: "..."
Đúng là cao tay, riêng khoản “bào tiền” này thì cha già là nhất rồi.
Tuy nhiên Ngụy Ngọc cũng hiểu rõ, những gia tộc thế gia lâu đời ở cổ đại này nhà nào nhà nấy đều giàu nứt đố đổ vách, có những công tử thế gia sống còn sung sướng hơn cả hoàng đế.
Mà tiền của bọn họ từ đâu ra?
Chẳng có ngoại lệ nào hết, đều là bóc lột từ bá tánh mà có. Ruộng đất của thế gia, hở ra là cả vạn mẫu, mà chỗ đất ấy lấy ở đâu ra?
Không phải nhân lúc người khác gặp nạn mà ép giá mua rẻ thì cũng là thôn tính đất đai, khai khẩn ruộng ẩn.
Còn nô tỳ của các thế gia, nhiều thì lên tới hàng nghìn, hàng vạn. Những người này ngoài việc mua về, còn phần lớn là những dân tản cư thu gom trong thời loạn lạc, để họ tự nguyện bán thân làm nô.
Ruộng đất, nhân khẩu, cho vay lãi... các thế gia chỉ có ngày càng giàu thêm, còn bá tánh thì mất sạch ruộng đất, cuối cùng chỉ còn cách lấy thân để trả nợ, con cháu đời đời làm nô, vay nợ trả nợ, vòng lặp không bao giờ dứt.
Bào tiền của đám thế gia, Ngụy Ngọc không thấy xót, mà Ngụy Hoàng thì lại càng không.
Ông chỉ hận không thể tịch thu hết tài sản tất cả tài sản của đám thế gia ở Đại Ngụy, sung vào công quỹ rồi đem chia lại cho dân nghèo!
Biết cha già muốn bào tiền đám thế gia, Ngụy Ngọc liền nảy ra vô số ý tưởng.
Đám thế gia kia có tiền nhưng họ không ngốc. Muốn họ bỏ ra một số tiền lớn mua đồ thì thứ đó chắc chắn không được tầm thường, phải tinh xảo, quý hiếm và là độc bản!
Thứ đem đến tận cửa chào mời thì người ta sẽ không coi trọng, phải khiến họ thèm muốn đến mức không chịu nổi, cuối cùng tự nguyện tìm đến mua. Như vậy mới dễ nâng giá, tạo một mức khởi điểm cao!
Hàng xa xỉ mà.
Phải thật “có đẳng cấp”.
Mà thế lực bảo kê đứng sau món đồ xa xỉ đó cũng phải có danh tiếng lẫy lừng!
Sau khi Ngụy Ngọc giải thích tường tận các chiêu thức marketing hàng xa xỉ thời hiện đại cho Ngụy hoàng nghe, cuối cùng hắn còn gợi ý cho ông một con át chủ bài để làm nên đẳng cấp cho thương hiệu.
"Cha à, việc này người cứ giao cho Tứ ca làm đi, Tứ ca chắc chắn sẽ lo liệu ổn thỏa cho người thôi, cứ tin huynh ấy!"
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận