Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Phụ Hoàng Của Ta Biết Đọc Tâm

Chương 28

Ngày cập nhật : 2026-04-11 00:40:17

 Ngụy Ngọc cũng không ngờ tới, cha hắn nhịn nửa ngày, cuối cùng lại chỉ thốt ra được mỗi một câu như vậy!

Thật uổng công hắn diễn sâu nãy giờ.

Ngụy Hoàng trái lại cảm thấy lời mình nói rất có trọng lượng. Dù sao đối diện cũng là con đẻ của mình chứ không phải thần tử, đâu thể nói ra mấy câu đại loại như "tái phạm sẽ lôi ra đánh chết" hay "tru di cửu tộc, tịch thu gia sản" được...

Ngụy Hoàng thầm thở dài, cảm thấy cái tính nóng nảy khó lắm mới bùng lên được của mình lại bắt đầu trở nên ôn hòa.

Quả nhiên ông chính là người sinh ra để làm minh quân mà.

Nhưng sự thật thì sao?

Sự thật là Ngụy Hoàng đúng là vị hoàng đế có tính tình ôn hòa nhất trong các đời đế vương Đại Ngụy!

Hoàng đế khai quốc của Đại Ngụy vốn là một đại thương gia nhờ buôn muối mà phất lên, điển hình của một kẻ cường hãn, trong lòng luôn mang tham vọng thống trị thiên hạ. Con cháu đời sau của ông, nếu không phải là chiến thần mở mang bờ cõi, thì cũng là minh quân văn trị. Nhờ có những vị đế vương đời trước chống đỡ, Đại Ngụy mới có thể truyền đời nối kiếp, cuối cùng truyền đến tay Ngụy Hoàng.

Ngụy Hoàng tự biết mình không phải kẻ có tài võ trị, nên khi kế vị đã chọn văn trị nhân từ để quản quốc.

Nhưng kết quả của việc ông thấu tình đạt lý, tin tưởng bề tôi thì sao?

Thôi, chuyện buồn thì khỏi nhắc cũng được!

Nếu không phải Ngụy Hoàng tính tình ôn hòa, thì những kẻ thân tín được ông tin tưởng làm sao có thể mặt một đường lưng một nẻo cho được?

Dù sau này Ngụy Hoàng đã hạ quyết tâm chỉnh đốn, nhưng ông cũng chỉ xử lý những kẻ bắt buộc phải xử lý, nếu không, ngai vàng và triều chính sẽ bất ổn.

Nhưng vẫn còn không ít người như Thừa tướng, Thượng thư, cả Hoàng hậu, Quý phi, Ngụy Hoàng đều không đụng tới.

Giận thì thật giận.

Nhưng không nỡ thì cũng thật không nỡ.

Quan hệ quân thần, vợ chồng, dù không có công lao thì cũng có khổ lao, huống hồ họ thực sự đã có công.

Nói dối còn phải tìm lý do, huống chi là xử phạt người khác.

Lý do không thỏa đáng mà ngươi đòi giáng chức phế người, Ngự sử không chửi cho ngươi một trận sấp mặt thì còn may đấy.

Sau khi cảnh cáo Ngụy Ngọc xong, Ngụy Hoàng liền truy hỏi hắn về chuyện đường trắng.

“Con có phương pháp gì để tinh luyện đường trắng không?"

Đối với câu hỏi này, Ngụy Ngọc hỏi ngược lại cha mình:

"Phụ hoàng, người hẳn là biết đường trắng được chiết xuất từ thứ gì chứ?"

Điều này Ngụy Hoàng đương nhiên biết:

"Mía."

Ông nghĩ một lát rồi nói tiếp với Ngụy Ngọc:

"Thứ này truyền từ bên Đại Lương sang, Đại Ngụy ta cũng chỉ có các vùng lân cận là Nghi Châu và Giao Châu là trồng được.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/phu-hoang-cua-ta-biet-oc-tam&chuong=28]

Năm xưa từ thời Cao Tổ đã từng sai người trồng mía ở các châu khác, nhưng sản lượng lại không được như ý."

Ngụy Ngọc gật đầu, lại hỏi cha hắn sản lượng đường trắng ở Nghi Châu là bao nhiêu.

Ngụy Hoàng nhíu mày:

"Cái này trẫm không rõ, phải gọi Hộ bộ Thượng thư tới một chuyến."

Thế là Ngụy Hoàng sai Lý Thành xuất cung gọi người, chẳng thèm quan tâm trời đã sắp tối hay chưa.

Lúc đó, Hộ bộ Thượng thư vẫn đang nhấm nháp chút rượu nồng tại nhà, đột nhiên nghe tin Lý công công tới, nói là Bệ hạ triệu vào cung có việc cần hỏi, ông ta vội vàng quăng chén đi mặc quần áo chỉnh tề, thu xếp ổn thỏa rồi tiến cung.

"Vi thần Tề Thích Thủ, tham kiến Bệ hạ, bái kiến Cửu hoàng tử."

Tề Thích Thủ là một người đàn ông trung niên, bụng hơi phệ, thân hình sung túc.

Ngụy Ngọc ngay từ lần đầu tiên nhìn ông ta đã có cảm giác người đàn ông này thật hạnh phúc.

【Nhìn cái bụng kìa, tròn trịa thật đấy, đúng là cái 'béo hạnh phúc' đáng ngưỡng mộ nha.】

Đáng lẽ định cho người đứng lên, nhưng nghe thấy tiếng lòng của Ngụy Ngọc, Ngụy Hoàng theo bản năng liếc nhìn cái bụng tròn của Tề Thích Thủ.

Ngụy Hoàng: "..."

Đúng là tròn trịa thật.

Ngụy Hoàng cho người đứng dậy rồi hỏi về sản lượng đường trắng.

Là thân phận thần tử, dù Tề Thích Thủ có hơi bối rối khi bị hỏi nhưng vẫn thành thật trả lời:

"Bẩm Bệ hạ, Nghi Châu trồng mía rất nhiều. Năm được mùa, mỗi mẫu sản lượng khoảng 3500 đến 4000 cân, cứ 15 cân mía mới tinh luyện được một cân đường trắng, tức là mỗi mẫu có thể..."

Tề Thịch Thủ bắt đầu nhẩm tính trong đầu.

Ngụy Ngọc đứng bên cạnh đáp:

"Khoảng 233 đến 267 cân."

Con số này khiến Tề Thịch Thủ tính toán kỹ càng xong không khỏi kinh ngạc, nhịn không được chắp tay với Ngụy Ngọc, khâm phục nói:

"Điện hạ thật tài giỏi, thần tính toán không bằng ngài."

Hì! Có gì đâu.

Dùng máy tính tính đấy!

Ngụy Ngọc cười cười không nói gì.

"Một mẫu chỉ có hơn hai trăm cân đường, dân chúng trồng lúa mạch một mẫu còn được hơn ba trăm cân. Nếu Nghi Châu gặp năm mất mùa, bách tính trồng mía chẳng phải đều chết đói hết sao!"

Ngụy Hoàng nhíu mày, lo lắng về sản lượng đường trắng quá thấp, ông nhìn về phía Ngụy Ngọc:

"Con có cách gì tăng sản lượng không?"

Ngụy Ngọc nháy mắt ra hiệu "cha hời to rồi nhé", rồi bắt đầu giải thích toàn bộ quy trình chế biến đường công nghiệp cho cha mình nghe.

Đầu tiên là máy ép lấy nước mía, tiếp theo là phương pháp vôi hóa để chế đường thô, sau đó là bay hơi và nấu thành siro, rồi là công đoạn rửa, phân tách, lọc và khử màu.

Tề Thích Thủ đứng bên cạnh nghe mà ngây người.

【Cửu hoàng tử đang nói gì vậy? Cái gì mà phân tách, lọc rồi lại khử màu? Làm đường trắng rắc rối vậy sao? Ơ mà khoan, Cửu hoàng tử còn biết làm đường trắng!!】

Lỗ tai Ngụy Hoàng sắp bị ông ta làm cho nổ tung.

Liếc nhìn vẻ mặt kích động của Tề Thích Thủ, Ngụy Hoàng thầm hừ một tiếng trong lòng.

Tề khanh thật chẳng trầm ổn gì cả, chẳng qua chỉ là đường thôi mà, con trai trẫm còn biết làm lưu ly không màu, còn biết luyện thép nữa kìa!

Đại Ngụy ta sắp trở nên siêu giàu có rồi nhé!

Ngụy Ngọc không biết cha già đang nghĩ gì, thấy nói được cũng hòm hòm rồi thì hắn bắt đầu ngưng lại.

Dù sao cũng qua giờ cơm rồi, hắn thực sự đói đến mức không chịu nổi, không về ăn cơm thì sẽ chết đói mất.

Ngụy Ngọc nói:

"Phụ hoàng, hay là nhi thần cứ viết hết ra giấy, khi nào xong sẽ dâng lên người xem nhé?"

Một lúc có được hai phương pháp giúp quốc khố tiết kiệm tiền và kiếm ra tiền, Ngụy Hoàng lòng đầy vui vẻ, không nhịn được liền nói với Ngụy Ngọc:

“Lần này con đã có công nghĩ ra biện pháp, nếu những gì con nói thật sự làm được, thì Trẫm có thể hứa với con một điều’

Lời này vừa thốt ra, Ngụy Ngọc còn chưa kịp phản ứng gì thì Tề Thích Thủ đã giật mình:

【Triều đình lại sắp loạn rồi đây.】

Chín vị hoàng tử, trước đây là Đại hoàng tử và Nhị hoàng tử được Ngụy Hoàng coi trọng nhất, vì thế không ít triều thần đặt cược ngôi vị Thái tử lên người hai vị này. Nhưng thời gian gần đây, việc Hoàng đế bất ngờ thanh trừng khiến mọi người nhận ra, Ngài vẫn chưa già, nếu họ hành động quá trớn, Hoàng thượng sẽ nổi giận!

【Xem ra Bệ hạ định bồi dưỡng Cửu hoàng tử rồi, còn đứng ra hứa hẹn ngay trước mặt mình, lẽ nào là muốn mình đứng về phía Cửu hoàng tử? Khụ... nhưng mình đã đầu quân cho Đại hoàng tử rồi mà...】

Tề Thích Thủ trong lòng khổ sở, nhưng ngoài mặt vẫn giữ ra vẻ trung quân ái quốc. Mấy lời hoàng tử câu kết với triều thần, kéo bè kéo phái Ngụy Hoàng trong thời gian qua đã nghe đến mòn tai. Thậm chí bọn họ ngoài sáng hay trong tối là người của ai, từng làm gì cho các hoàng tử, Ngụy Hoàng cũng đã sai Thống lĩnh của Hôi Vệ Sứ là Hoắc Đình Ngọc tra cho bằng sạch.

Nghe nhiều cũng chai sạn.

Tuy nhiên, Ngụy Hoàng lại thấy khá hứng thú với suy nghĩ của Tề Thích Thủ lúc này.

Bình Luận

0 Thảo luận