Sáng / Tối
【Lại còn "quý tộc chuyên dùng", làm như cái thứ đó hiếm lạ lắm không bằng... Cho ông đây một cái lò thôi, đừng nói là thủy tinh, đến cả thép ta cũng rèn ra được cho ngài xem!】
Đôi mắt Ngụy Hoàng từ từ trợn ngược lên.
Những lời cuồng vọng hào khí ngút trời này, thật sự là phát ra từ miệng đứa con thứ chín của ông nói ra đấy à???
Quá mức tự tin rồi đấy!
Ngụy Hoàng nhìn Ngụy Ngọc với ánh mắt đầy thâm ý, lúc này hắn đang chép miệng chuẩn bị uống trà.
Thằng nhóc này chắc thật sự nghĩ chẳng ai để ý tới mình. Khi mọi người đều đang trầm trồ trước loại lưu ly không màu mà Tây Kỳ dâng lên, ngay cả lão Bát cũng không ngoại lệ, thì chỉ có mỗi hắn là mang vẻ mặt thản nhiên, chẳng hề bận tâm.
Cái vẻ chán chường toát ra từ tận đáy lòng kia, đâu giống một kẻ chưa từng thấy loại lưu ly này…
Ngụy Hoàng mím môi, liếc nhìn Ngụy Ngọc thêm lần nữa, không chút chần chừ, cười nói với A Đỗ Lạc:
"Sứ giả quá lời rồi, loại lưu ly không màu này, thật ra Đại Ngụy ta cũng có!"
Hửm?
Các vị đại thần đồng loạt kinh ngạc.
Đại Ngụy ta cũng có?
Sao họ lại không biết nhỉ?
Chẳng lẽ là đồ chuyên dùng trong hoàng thất?!
Ngụy Ngọc cũng sững sờ.
Hắn phun cả lá trong miệng ra, không nhịn được mà ngẩng đầu nhìn phụ hoàng.
Cái nhìn này đúng là không ổn rồi, hắn vừa hay lại chạm mắt với cha già nhà hắn!
Ngụy Ngọc: "..."
Có điềm chẳng lành.
Quả nhiên, giây tiếp theo, hắn thấy cha mình giơ tay chỉ thẳng về phía này:
"Trẫm có một vị hoàng tử, chính là Cửu hoàng tử của Đại Ngụy, nó biết cách làm ra loại lưu ly không màu của Tây Kỳ các ngươi."
Ngụy Ngọc: !!!
Mọi người: ...?
Tất cả ánh mắt đều đổ dồn về phía Ngụy Ngọc.
Chẳng nói đâu xa, chỉ riêng Lục, Thất, Bát hoàng tử ngồi quanh hắn, ánh mắt nhìn hắn cái sau còn kinh hãi hơn cái trước.
Bát hoàng tử suýt chút nữa thì trợn lòi cả mắt, Ngụy Ngọc thấy huynh ấy dường như còn mấp máy khẩu hình hai chữ:
"Vãi thật!"
Quá nhiều điều muốn nói, lại chẳng biết nên bắt đầu từ đâu.
Nhờ pha xử lý đi vào lòng đất này của cha già, Ngụy Ngọc lần đầu tiên trong đời cảm nhận được sự hào nhoáng khi đứng ở vị trí trung tâm
Hắn lẳng lặng đặt chén trà xuống, lưng thẳng tắp, mỉm cười chắp tay với vị sứ giả Tây Kỳ đang nhìn qua.
Thất lễ, thất lễ quá, đừng nhìn hắn, nhìn hắn hắn cũng chẳng biết tại sao cha già lại phát điên như thế đâu.
A Đỗ Lạc nhìn Ngụy Ngọc.
Thấy chỉ là một thiếu niên chưa đến tuổi cập quan, lại nhớ đến tình hình đồ gốm sứ Đại Ngụy mà hắn dò hỏi được, phản ứng đầu tiên của hắn là không tin!
Lưu ly không màu ở Tây Kỳ bọn họ quý giá đến mức nào, Đại Ngụy căn bản không hề có.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/phu-hoang-cua-ta-biet-oc-tam&chuong=20]
Một thằng nhóc như vậy, cho dù là hoàng tử, thì làm sao có thể chế ra được!
A Đỗ Mộc ưỡn thẳng lưng, cất giọng vang dội:
“Nếu quốc quân Đại Ngụy đã nói vậy, hẳn là các ngươi thực sự có lưu ly không màu. Không biết có thể lấy ra cho chúng ta mở mang tầm mắt hay không?”
Ngụy Ngọc lặng lẽ nhìn về phía phụ hoàng.
【Ha, cho chừa cái tội ăn nói linh tinh, giờ bị người ta đòi lấy đồ ra rồi đấy? Ta xem ông xoay xở kiểu gì.】
Ngụy hoàng coi như không nghe thấy mấy lời châm chọc đầy ẩn ý của thằng con.
Nhưng giả vờ không nghe không có nghĩa là ông không ghi thù!
Cái thằng nhóc vô tích sự này, rõ ràng có đầu óc mà không chịu dùng, chẳng phải là phí phạm tài năng sao?
Dùng người thì phải dùng đúng chỗ, có năng lực thì phải ra làm việc… Ngụy hoàng tuyệt đối không thừa nhận là mình chỉ đơn giản nhìn không vừa mắt cái vẻ nhàn rỗi của Ngụy Ngọc!
Lòng dạ đàn ông trung niên… chính là nhỏ mọn như vậy đấy.
Trước lời của A Đỗ Lạc, Ngụy hoàng trực tiếp dẫn họa sang đông, đẩy thẳng sang phía Ngụy Ngọc:
“Không giấu gì sứ giả, tiểu nhi tử của trẫm tuy biết chế tác lưu ly không màu, nhưng cũng không thường xuyên làm. Nếu các vị muốn xem, e là phải đợi vài ngày, để nó làm lại mới được.”
Ngụy Ngọc: …
Hay lắm.
Nói hay lắm.
Mặt Ngụy Ngọc đờ ra, hoàn toàn không hiểu nổi sao cha già đột nhiên lại nói ra mấy lời chẳng đâu vào đâu như vậy!
Chẳng lẽ… cha già đã biết gì rồi?
Tim Ngụy Ngọc thịch một cái. Hắn liếc mắt lên, định quan sát biểu cảm của phụ hoàng, kết quả xui xẻo thế nào lại… chạm mắt với ông lần nữa.
Ngụy Ngọc: …
Ánh mắt đầy ẩn ý ấy khiến hắn không nhịn được mà rùng mình.
Vãi thật!
Sao hắn lại có cảm giác như mình bị lột sạch, bị nhìn thấu từ trong ra ngoài vậy!!!
Việc bị lộ tẩy nhanh đến mức bất ngờ, khiến Ngụy Ngọc không kịp trở tay.
Ngụy Ngọc là kiểu người đã bị đủ loại tiểu thuyết, phim ảnh đầu độc từ nhỏ; hắn có đầu óc, lại còn có trí tưởng tượng phong phú. Những thứ người đời không nghĩ ra, cũng chẳng dám nghĩ, hắn lại có thể nghĩ ra đủ trò.
Liên hệ với những thay đổi gần đây của phụ hoàng, lại đối chiếu với những suy nghĩ vừa rồi của mình… Ngụy Ngọc rất nhanh đã rút ra một kết luận.
Phụ hoàng hắn, một vị đế vương… dường như có thể đọc được suy nghĩ của người khác?
Quá vô lý rồi!!!
...
Sau khi yến tiệc chiêu đãi sứ giả kết thúc, chưa đợi người khác kịp vây quanh hỏi han chuyện lưu ly, Ngụy Ngọc đã bị Ngụy Hoàng triệu đến điện Dưỡng Tâm.
Trong đại điện rộng lớn, chỉ còn lại hai người Ngụy hoàng và Ngụy Ngọc. Lý Thành cùng các cung nhân khác đều bị đuổi ra ngoài canh giữ.
Ngụy hoàng ngồi trên chủ vị, khoác long bào vàng rực, thong thả nâng chén trà nhấp từng ngụm, hoàn toàn không vội tra hỏi người đang “bị phạt đứng” phía dưới.
Ngụy Ngọc đứng đó, mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim. Vì đã nghi ngờ phụ hoàng có thể đọc tâm, hắn căn bản không dám nghĩ lung tung, chỉ có thể dốc hết sức… cố gắng làm trống rỗng đầu óc!
Chỉ sợ để ông nghe được mấy thứ không nên nghe.
Còn về việc trước đó rốt cuộc đã bị nghe thấy những gì…
Ngụy Ngọc căn bản không dám nghĩ tới!
Lỡ đâu cha già coi hắn là yêu quái, bắt lại lột da xẻ thịt, nhốt vào phòng tối tra khảo ngày đêm chuyện trường sinh bất lão thì sao!
Đáng sợ thật.
Trong điện yên tĩnh đến mức, ngay cả tiếng chén tách chạm nhau cũng trở nên đặc biệt rõ ràng.
Không biết đã qua bao lâu, Ngụy Ngọc nhìn chằm chằm mũi giày đến xuất thần, bỗng nghe phía trên truyền xuống một tiếng hừ khẽ từ phía phụ hoàng.
"Ngươi cũng thông minh đấy."
【Lại còn nói giọng mỉa mai nữa chứ.】
Trong đầu vừa nảy ra cụm từ này, Ngụy Ngọc đã thầm hô hỏng bét.
Quả nhiên, phụ hoàng hắn lại nở nụ cười đầy ẩn ý.
"Phải rồi, mỉa mai... từ này dùng hay đấy. Ngươi nói cho trẫm nghe xem, ngươi học mấy cách nói bóng gió này ở đâu ra? Thái sư nghiêm túc như thế, chắc chắn sẽ không dạy các ngươi những thứ này rồi."
Ngụy Ngọc: !
Quả nhiên!! Đọc tâm thuật kìa!!! Ông già này trực tiếp chơi bài ngửa luôn không thèm diễn nữa rồi!!!!
Ý thức được cha già có kỹ năng "hack game" khủng khiếp này, Ngụy Ngọc quỳ rụp xuống ngay lập tức. Hắn quỳ bò lết tới trước bàn của Ngụy hoàng, bám lấy mép bàn, cười hì hì đầy nịnh nọt và ân cần:
“Cha ơi”
Ngụy Ngọc định dùng một tiếng “cha” này để khơi dậy tình phụ tử.
Mà Ngụy hoàng — lần đầu tiên bị gọi như vậy — quả thật cũng sững lại.
Phải nói sao nhỉ.
Trong lòng dâng lên một cảm giác kỳ lạ.
Hơi… mềm lại.
Giống như đứa con út trong nhà dân thường đang làm nũng vậy…
Cũng đáng yêu thật
“Người cha kính yêu, anh minh thần võ của con ơi, thực ra đứa con trai nhỏ này của người mười lăm năm nay luôn cực kỳ ngoan ngoãn hiểu chuyện đó nha! Mỗi ngày được đắm mình dưới ánh hào quang trị quốc anh minh của người, con thật sự không dám lười biếng dù chỉ là nửa khắc!”
Trong lúc ra sức tung hô, Ngụy Ngọc điên cuồng ám chỉ rằng mình cực kỳ an phận.
“Mỗi ngày con đều chăm chỉ đi thỉnh an mẫu hậu, kính trọng huynh trưởng, yêu thương tỷ muội, ngay cả thái giám cung nữ trong cung con cũng đối đãi ôn hòa chu đáo. Đến cả cá trong hồ Thiên Lý con cũng nhớ cho ăn! Phụ hoàng xem đi, con ngoan cỡ nào chứ!”
Ngụy hoàng: …
Bảo hắn khai thật, kết quả lại lôi ra một tràng tự tâng bốc vô nghĩa.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận