Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Phụ Hoàng Của Ta Biết Đọc Tâm

Chương 21

Ngày cập nhật : 2026-04-11 00:37:23

 Ngụy Ngọc nói một tràng dài, nói đến khô cả cổ mà vẫn chẳng thấy cha già hé răng lấy một chữ!

Cái ánh mắt của cha già ấy hả, cứ như kiểu đang bảo: "Ta cứ ngồi xem con diễn trò đấy"

Thế là Ngụy Ngọc cũng không dám diễn trò nữa.

Hắn ngậm miệng lại, còn tự tay làm động tác "kéo khóa miệng", sau đó khúm núm dâng hai tay lên, ra hiệu mời cha già phát biểu.

— Hừ.

Ngụy Hoàng hừ nhẹ một tiếng, liếc xéo hắn:

“Tiếp đi, sao không nói nữa”

Ngụy Ngọc cười hề hề.

【Có nói gì đâu cha ơi~】

Miệng thì không nói, nhưng trong lòng thì vẫn lải nhải không ngừng.

Ngụy Hoàng thở ra một hơi, nhìn thằng ranh con đang nịnh bọt kia.

Vốn dĩ là một màn “tra hỏi” khá nghiêm túc, nhưng bị Ngụy Ngọc làm trò một hồi, giờ đừng nói là bức cung, ngay cả giận Ngụy Hoàng cũng không giận nổi nữa.

Dù sao cũng là con út, mặc dù có chín vị hoàng tử nhưng đây là lần đầu tiên Ngụy Hoàng được trải cái cảm giác con cái quấn quýt, làm nũng trước mặt.

Ngẫm nghĩ một lát, ông không vội truy hỏi những điểm bất thường trên người hắn, mà trầm giọng hỏi:

“Lúc nãy ở trên đại điện, con bảo chỉ cần cho con một cái lò, con không chỉ tạo ra được lưu ly, mà còn tạo ra cái gì... cái gì sắt cơ?

Bị ánh mắt đầy chờ mong của cha già nhìn chằm chằm, Ngụy Ngọc lập tức thu lại nụ cười, nghiêm túc sửa lời:

“Là thép ạ… à, cũng là sắt thôi, nhưng tốt hơn sắt Đại Ngụy ta đang dùng bây giờ nhiều.”

Sự thành thật của Ngụy Ngọc khiến Ngụy Hoàng hài lòng, nhưng ông vẫn thắc mắc:

“Thép là gì? So với binh khí trong quân đội thì khác nhau ở đâu?”

Cha hắn đã hỏi một cách chân thành như vậy, Ngụy Ngọc đương nhiên không giấu!

Thành khẩn khai báo thì được khoan hồng, chống đối thì bị xử nặng.

Một chân lý vô cùng sâu sắc!

Cứ nghe lời “chú cảnh sát” mà làm kiểu gì cũng đúng!

Thế là Ngụy Ngọc bắt đầu phổ cập cho cha mình về lịch sử phát triển của sắt.

“Cha à, người nghe con nói này, trước thời Đại Ngụy còn có các nước Kim, Tề, Chu, thì lúc đó đã có sắt rồi, đúng không? Khi đó nước Chu còn có truyền thuyết về chuyện thiên thạch rơi xuống, rồi người ta bắt đầu dùng thứ thiên thạch ấy để tạo thành trường đao. Loại thiên thạch ấy là hỗn hợp của sắt với niken, coban…, hàm lượng sắt rất cao, thuộc loại sắt tự nhiên…”

Ngụy Hoàng khẽ nhíu mày.

“Chất liệu của đồ sắt thực ra là sự kết hợp giữa sắt với một số tạp chất và cacbon. Tỷ lệ giữa sắt và cacbon khác nhau sẽ ảnh hưởng đến thành phẩm cuối cùng. Còn kỹ thuật luyện sắt thì là lợi dụng khả năng khử của cacbon để khử oxit sắt thành kim loại sắt. Trước thời nước Tề, người ta dùng đều là gang, hàm lượng cacbon rất thấp…”

Mày Ngụy Hoàng càng nhíu chặt hơn.

“Đến thời nước Kim thì xuất hiện thêm một kỹ thuật, cho thêm than chì vào, hàm lượng cacbon tăng lên. Gang sau khi nung thành sắt rèn rồi lại được đập đi đập lại nhiều lần, gọi là ‘trăm luyện thành thép’…”

“Dừng dừng dừng!”

Bài diễn giải của Ngụy Ngọc cuối cùng bị cha hắn cắt ngang.

Ngụy Hoàng nghe một hồi nào là sắt, cacbon rồi lại thép, kẹp thêm mớ từ vựng lạ lẫm, nghe mà đau hết cả đầu!

Ông định thần lại một lát, rồi hỏi:

“Ý con là, từ thời Tiền Kim đã có thép, cũng chính là sắt!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/phu-hoang-cua-ta-biet-oc-tam&chuong=21]

Vậy thì thứ Đại Ngụy dùng hiện giờ cũng là loại thép này.”

Ngụy Hoàng nhìn hắn:

“Con nói thẳng cho trẫm nghe, cái thứ con định làm so với loại bây giờ có gì khác nhau?”

Câu hỏi hay!

Ngụy Ngọc tặng cho cha già một ánh nhìn tán thưởng.

【Cứ tưởng nghe không hiểu cơ, xem ra cha già vẫn còn tí thông minh dính ở trên não đấy】

Ngụy Hoàng: "..."

Ngụy Ngọc: "..."

“Khụ… cái đó…”

Ngụy Ngọc cười gượng, đưa tay sờ mũi, lẩm bẩm nhỏ:

“Quen miệng thôi ạ…”

Ngụy Hoàng mặt không biểu cảm nhìn hắn:

“Nói tiếp.“

Khụ khụ.

Nếu cha già đã không chấp nhặt thì nói tiếp vậy.

Ngụy Ngọc nghiêm mặt lại, nghiêm túc nói:

“Thật ra chỉ là đổi sang một phương pháp rèn mới thôi. Cách này có thể rút ngắn thời gian luyện, nâng cao năng suất, thao tác lại đơn giản, dễ nắm bắt. Thép làm ra bằng phương pháp mới sẽ bền hơn thép hiện nay rất nhiều!”

Lời này nói ra nghe dễ hiểu hơn nhiều.

Ngụy Hoàng nghe hiểu rồi.

Trong lòng ông vui vẻ, liền hỏi Ngụy Ngọc làm sao biết được loại kỹ thuật này.

“À, cái này…”

Ngụy Ngọc do dự, quỳ dưới đất liếc cha mình một cái, rồi lại liếc thêm cái nữa, nhất thời không biết nên nói sao.

Thấy thằng nhóc này trước đó cũng thành thật, lại còn dâng lên cho Đại Ngụy một kỹ thuật rèn tốt như vậy, Ngụy Hoàng liền dịu giọng nhìn hắn, hừ nhẹ:

“Là nhờ cái thứ gọi là "máy tính bảng" kia đúng không?”

Ngụy Ngọc: "..."

Hắn ngẩng đầu, giơ ngón tay làm một động tác “6” với Ngụy Hoàng.

“Cái này có nghĩa là gì?”

Ngụy Ngọc cười hì hì:

“Hì hì, là khen người trí tuệ tuyệt đỉnh đấy ạ.”

Ngụy Hoàng nghi ngờ nhìn hắn, có chút không tin, nhưng may là trong lòng Ngụy Ngọc cũng không xuất hiện ý nghĩ gì lệch lạc.

Đã bị cha già biết đến sự tồn tại của “máy tính bảng”, Ngụy Ngọc cũng lười giấu nữa, dứt khoát buông xuôi.

Dù sao cũng không nói dối được.

“Vâng, chính là nó.”

Ngụy Ngọc thở dài, nhích hai đầu gối đang quỳ, tìm cho mình một tư thế thoải mái hơn.

“Cha à, nói ra người có thể không tin, nhưng con trai người thật ra là một thiên tài trời ban, biết đâu còn là sao Tử Vi giáng thế của Đại Ngụy đấy…”

Ngụy Hoàng: …?

Nó đang nói cái quái gì thế??

Ngụy Ngọc rũ mắt, mặt không cảm xúc, nhưng khuôn mặt ấy lại toát lên một vẻ bất cần xen lẫn sự tự tin mù quáng

Nhìn cái bộ dạng ấy, chân mày Ngụy Hoàng dựng ngược hết cả lên.

“Cha à, con trai của người sinh ra đã biết hết mọi thứ. Con dường như còn có kiếp trước, những chuyện xảy ra ở kiếp đó con cũng chưa từng quên. Lúc ấy con sống trong một thời đại thần kỳ, sinh ra ở một đất nước tươi đẹp, tên là Hoa Hạ”

Ban đầu Ngụy Hoàng còn có chút ghét bỏ, nhưng qua lời kể của Ngụy Ngọc, gương mặt ông dần hiện lên đủ mọi sắc thái: từ chấn động, kinh nghi, cho đến do dự, bàng hoàng, rồi cuối cùng là không sao tin nổi.

Thật sao?

Hay là giả?

Những gì Ngụy Ngọc nói… thật sự là cảnh tượng của hậu thế?!

“Con ở Hoa Hạ học được không ít thứ, nhiều cái đã quên rồi, nhưng có hai mươi bốn chữ này thì vẫn luôn nhớ.”

Ngụy Ngọc nghĩ đến đâu nói đến đó, chính hắn cũng chẳng biết mình đã nói những gì. Hắn khẽ thở ra một hơi, rồi ngẩng đầu nhìn cha già, ánh mắt vừa mong đợi vừa chân thành.

“Cha à, người có muốn biết hai mươi bốn chữ đó là gì không?”

Ngụy Hoàng vừa bị những lời miêu tả về hậu thế của Ngụy Ngọc làm cho chấn động tâm trí, lúc này mới hoàn hồn.

Ông nhìn Ngụy Ngọc, im lặng thật lâu, rồi mới khẽ khàn giọng gật đầu.

“Được, nói đi.”

Không biết đã nói bao lâu, hai chân đã quỳ đến tê dại.

Nhưng Ngụy Ngọc vẫn nghiến răng, giữ lưng thẳng, quỳ ngay ngắn trước mặt Ngụy Hoàng, ánh mắt kiên định.

Hắn nhấn từng chữ, nói rõ ràng rành mạch:

“Nước giàu, dân chủ, văn minh, hòa hợp, tự do, bình đẳng, công bằng, pháp trị, ái quốc, tận tâm, liêm chính, thân thiện”

“Hai mươi bốn chữ này, là giá trị cốt lõi của xã hội Hoa Hạ, cũng là điều con kiên trì suốt bao năm qua!”

【Con biết ở thời đại này, con sẽ chẳng thể nhìn thấy tất cả những điều mình mong muốn, nhưng con vẫn muốn kiên trì với những gì mình tin tưởng.】

Đã từng nhìn thấy ánh sáng, làm sao còn có thể cam lòng chịu đựng bóng tối.

Bình Luận

0 Thảo luận