Hoàng hậu nương nương dường như nhìn ra được tâm trạng của Từ Mộ Hoa qua biểu cảm của nàng, trong mắt không khỏi lộ vẻ thương cảm, nói: "Tiểu Lý Tử chính là tiểu thái giám vừa rồi dẫn ngươi đến Trường Xuân cung."
Từ Mộ Hoa: ???!!!
Tiểu thái giám vừa dẫn nàng tới Trường Xuân cung... giờ đã chết rồi sao?
Chuyện này, phàm là người bình thường thì cũng phải nghi ngờ đến nàng thôi.
Rốt cuộc nàng là kiểu vận khí gì thế! Chẳng lẽ nàng thật sự là sao chổi ư?
Từ Mộ Hoa thoáng nghi ngờ bản thân trong chốc lát rồi lập tức kiên quyết phủ nhận!
Phi! Nàng không phải sao chổi, nàng là phúc tinh, phúc tinh! Nhất định phải là phúc tinh!
Trong đầu Từ Mộ Hoa suy nghĩ loạn xạ một hồi, sau đó nhanh chóng bày ra vẻ mặt hoảng sợ: "Sao có thể chứ? Vừa rồi Tiểu Lý Tử còn dẫn ta đến Trường Xuân cung, còn tươi cười với ta nữa mà! Sao đột nhiên lại chết rồi? Hắn còn trẻ như vậy, chẳng lẽ là có bệnh kín gì đó rồi đột tử sao?"
"Từ tiểu thư, Tiểu Lý Tử là bị người ta hại chết! Trên cổ hắn có vết siết dây đó!"
Từ Mộ Hoa càng hoảng sợ hơn, hai mắt trợn to: "Cái gì? Bị siết cổ chết sao? Trời ơi, là kẻ nào tàn nhẫn giết hại Tiểu Lý Tử! Hắn là một người tốt như vậy mà!"
Biểu cảm của nàng quả thực đầy bi phẫn.
Nói xong, thậm chí nàng còn cầm khăn tay lên, cúi đầu lau nhẹ khóe mắt, giọng điệu nghẹn ngào: "Đáng thương thay Tiểu Lý Tử, thật sự là mệnh hắn quá khổ, khiến người ta thương xót biết bao!"
Không đợi Hoàng hậu nương nương và mọi người kịp phản ứng, nàng lại ngẩng đầu lên, vành mắt hơi ửng đỏ, nhìn Hoàng hậu khẩn cầu: "Hoàng hậu nương nương, Tiểu Lý Tử là bị người ta hại chết, người nhất định phải điều tra cho ra nhẽ! Như vậy không chỉ trả lại công đạo cho hắn mà còn bảo đảm an toàn cho các vị quý nhân, chủ tử trong cung nữa!"
"Kẻ đứng sau thật sự quá to gan, ở ngay trong cung mà cũng dám ngang nhiên hại người. Hôm nay giết một tiểu thái giám, vậy ngày mai, ngày kia thì sao? Có phải sẽ dám ra tay với các quý nhân trong cung không? Không lôi được kẻ này ra ánh sáng thì khó lòng khiến mọi người yên tâm!" Nàng nói với vẻ chính nghĩa lẫm liệt, lòng đầy căm phẫn.
Hoàng hậu nghe mà ngẩn người, chớp chớp mắt, trong đáy mắt dâng lên một tia nghi ngờ.
Nữ nhi của Thành Quốc Công... không hiểu sao lại cảm thấy nàng ấy hơi... ngốc nghếch? Nghe nói trước đó không lâu nàng ấy từng ngã từ trên gác xuống, chẳng lẽ là đập hỏng đầu rồi?
Có nên nhân cơ hội này mà gọi thái y tới khám cho nàng ấy không?
Dù sao thì theo lời Kinh Triệu Phủ Doãn nói, lần này bắt được bọn buôn người, công lao của tiểu cô nương này cũng không nhỏ.
Dường như cung nữ kia cũng sửng sốt một chút, đến khi hoàn hồn mới nhớ ra mình vẫn chưa nói xong!
"Nương nương, Tiểu Lý Tử bị phát hiện chết ở Dực Khôn cung!"
Hoàng hậu vừa nghe xong, lập tức cau chặt mày lại.
Tim Từ Mộ Hoa khẽ giật thót một cái, trực giác mách bảo có chuyện chẳng lành!
"Chết ở Dực Khôn cung à... thế thì rắc rối rồi..." Hoàng hậu lẩm bẩm.
Người đang ở Dực Khôn cung chính là sủng phi của hoàng đế!
Nhưng còn chưa kịp nghĩ ra cách gì, bên ngoài đã vang lên một tiếng hét: "Trương Quý phi đến!"
Trương Quý phi là phi tần có địa vị chỉ đứng sau Hoàng hậu nương nương trong hậu cung. Ngoài Hoàng hậu ra, những người khác trong Trường Xuân cung đều đứng dậy nghênh đón vị Quý phi này.
Từ Mộ Hoa dĩ nhiên không biết Trương Quý phi là ai. Dù sao thì trước đây, nguyên chủ chưa từng vào cung, còn lần nàng vào cung trước đó thì chỉ lo nhìn nam nữ chính với gây chuyện, nào có để ý ai là Quý phi, ai là phi tần nào đâu.
Rất nhanh, một mỹ nhân được nha hoàn dìu bước vào, dáng đi uyển chuyển thướt tha, đẹp đến mức khiến người ta chẳng nỡ chớp mắt!
Từ Mộ Hoa tuy là nữ nhân nhưng cũng thích ngắm mỹ nhân mà!
Lần đầu nhìn Trương Quý phi ở khoảng cách gần như vậy, nàng ngạc nhiên đến mức mở to mắt, nhìn chằm chằm không chớp mắt một lần nào, suýt nữa thì trong mắt phát ra ánh sáng xanh lè!
Oa, quả nhiên không hổ là sủng phi chốn hậu cung, Trương Quý phi thật sự quá xinh đẹp!
Nàng ấy vừa bước vào đã khiến người ta có cảm giác giống như một luồng ánh sáng rực rỡ chiếu thẳng vào phòng khiến cả căn phòng bừng sáng!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/sau-khi-xuyen-sach-nu-phu-doc-ac-va-nu-chinh-nam-tay-nhau-chien-thang&chuong=20]
Đẹp đến mức khiến người ta phải trầm trồ, khiến lòng người phải thương xót, phải say mê!
Hoàng hậu là kiểu đoan trang, trầm ổn, cao quý sang trọng tựa một đóa mẫu đơn. Còn Trương Quý phi lại như đóa thược dược rực rỡ sắc màu, mỹ lệ phô trương, chói lọi đến mức khiến người ta không thể rời mắt.
Ôi, làm hoàng đế đúng là sướng thật! Không chỉ trái ôm phải ấp mà người nào người nấy còn đều là mỹ nhân.
Sao nàng lại không xuyên sách thành một nam nhân chứ? Từ Mộ Hoa nghĩ mà cảm thấy tiếc vô cùng, nhìn Trương Quý phi cứ như mình đã bỏ lỡ... cả trăm triệu vậy!
Đúng lúc ấy, Trương Quý phi liếc mắt nhìn sang, vừa hay bắt gặp ánh mắt đầy vẻ tiếc nuối của Từ Mộ Hoa...
Trương Quý phi: ???
Đây chẳng phải là vị tiểu thư của Thành Quốc Công phủ sao? Nhìn mình đầy vẻ tiếc nuối là có ý gì? Nàng ấy là sủng phi trong cung đấy! Là mỹ nhân quốc sắc thiên hương đấy! Có chỗ nào đáng để nàng tiếc nuối cơ chứ?
Thế là Trương Quý phi nở một nụ cười như có như không, cho dù như vậy vẫn chẳng hề làm tổn hại đến vẻ đẹp của nàng ấy, trái lại còn toát lên nét ngây thơ khiến người ta nảy sinh thiện cảm.
"Vị này chính là tiểu thư của Thành Quốc Công phủ, người đã giúp Kinh Triệu Phủ Doãn bắt được không ít kẻ buôn người phải không? Sao thế, nhìn bổn cung như vậy là thấy bổn cung có chỗ nào không ổn sao? Nghe nói ngươi là do nằm mơ, trong mơ có thần tiên chỉ điểm cho ngươi biết nơi có bọn bắt cóc. Bây giờ ngươi nhìn bổn cung thế này, chẳng lẽ vị thần tiên trong mộng của ngươi còn nói với ngươi chuyện gì liên quan đến bổn cung ư?"
Thần tiên nào rảnh rỗi đến mức quản chuyện của một phi tần chứ! Nhưng Từ Mộ Hoa không dám nói ra mấy lời này.
"Ơ? Chẳng phải nương nương chính là tiên nữ từ trên trời giáng xuống sao? Người đã là tiên nữ rồi, cần gì người khác phải nói gì nữa, đương nhiên là người nói mới đúng! Người là tiên nữ mà! Tiên nữ thì luôn có đặc quyền!" Từ Mộ Hoa nói rất nghiêm túc, giọng điệu và vẻ mặt đều vô cùng chân thành.
Trương Quý phi sững người một chút rồi "phụt" cười một tiếng.
Từ Mộ Hoa lập tức cảm thấy trời đất hoa lá đều nở rộ! Thế nào gọi là cười như hoa nở, chính là thế này đây!
Trương Quý phi như mừng như giận, liếc Từ Mộ Hoa một cái. Đôi mắt đào hoa long lanh quyến rũ, đuôi mắt hơi xếch lên tựa như đang âm thầm mời gọi. Dù là Từ Mộ Hoa - một nữ nhân - bị nàng ấy nhìn như vậy cũng không khỏi cảm thấy toàn thân mềm nhũn ra.
Ây da, bảo sao lại có thể trở thành sủng phi!
Nếu nàng là nam nhân... lúc này chắc là đã xong đời rồi nhỉ?
Từ Mộ Hoa lại lần nữa cảm thán: làm hoàng đế đúng là sướng thật!
Thảo nào có rất nhiều nam nhân muốn làm hoàng đế; ngoài quyền thế ra thì một phần rất lớn nguyên nhân chắc cũng là vì sắc đẹp chăng? Hưởng trọn mỹ sắc của thiên hạ, đãi ngộ như vậy ai mà không muốn? Nàng cũng muốn mà!
Từ Mộ Hoa âm thầm "hít hít" mấy cái để tránh cho nước miếng của mình không nghe lời mà chảy ra.
Trương Quý phi chú ý tới động tác nhỏ ấy của nàng, không nhịn được lại bật cười, tiếng cười trong trẻo dễ nghe khiến lòng người mê mẩn.
Hoàng hậu nương nương nhìn Từ Mộ Hoa với vẻ hơi kinh ngạc.
Tiểu thư của Thành Quốc Công phủ quả nhiên không hề đơn giản, nhìn xem nàng dỗ dành Trương Quý phi thế nào kìa.
Rõ ràng ban đầu Trương Quý phi định gây khó dễ cho nàng, nhưng bây giờ xem ra...
"Hoàng hậu nương nương, bổn cung thấy vị Từ tiểu thư này rất thú vị, muốn dẫn nàng tới Dực Khôn cung ngồi chơi một lát, không biết nương nương có cho phép không? Còn chuyện vì sao Tiểu Lý Tử lại chết ở Dực Khôn cung thì vẫn phải nhờ nương nương tra xét cho rõ ràng minh bạch, kẻo người khác lại nói ta ỷ vào sự sủng ái của Hoàng thượng mà không coi nương nương ra gì."
Ơ?
Từ Mộ Hoa rời mắt khỏi sắc đẹp, hoàn hồn lại, đầu óc trống rỗng.
Sao lại muốn đưa nàng tới Dực Khôn cung nữa vậy?
Nàng có thể từ chối không?
Theo phản xạ, nàng quay sang nhìn về phía Bùi Thiều Dung...
Ơ? Người đâu rồi? A Dung đi đâu mất rồi?!
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận