Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 1 / 27  ·  3.7%
Nhặt rác trong trò chơi kinh dị
Tải app 'Nhặt rác' lúc nửa đêm, khởi đầu của ác mộng
28/07/2025 14:58· 2,622 từ

Mười một giờ đêm, ký túc đúng giờ tắt đèn. Nhạc đang nằm trên giường live stream game thì bất nghe thấy tiếng động từ giường cạnh. Cậu liếc mắt thì thấy bạn cùng phòng đang lên giường.

Cậu lập tức tỉnh táo hẳn, vàng ghé lại gần, nọt hỏi: “Lão đại, công part-time ở chỗ kho hàng còn tuyển người không?”

Đối phương cởi áo khoác, nhanh chui vào chăn: “Đàn đó bảo đủ người lúc trước gọi mày mà không đi.”

Hòa Nhạc kinh ngạc: “Nhanh dữ Mới có hai ngày

“Haiz, người thì nhiều mà cơm ít, chớp mắt cái tới ngày 11/11 rồi. Đám độc thân như tụi mình cũng cần tiền để xoa dịu cô đơn trong lòng… Nhạc à, mày chậm một bước Lão đại cảm thán xong, trở định ngủ.

Hòa Nhạc cuống lên: “Vậy, mấy part-time khác cũng được

“Không còn đâu, hết rồi.”

“Làm nhân viên múc cơm ở chắc vẫn còn chứ?”

Lão đại lắc đầu.

“Vậy giao đồ ăn?”

Lão đại cạn lời: “Trường cấm đồ ăn rồi mà.”

“Hồi nào vậy trời! Ê, đừng ngủ mà!”

Gọi mãi mà đối phương không lời, Hòa Nhạc thầm một câu “đồ bạn tồi”, nản quay đầu nằm xuống Cậu chẳng phải con nhà giàu, không phải con ông cha. Là một sinh viên đại bình thường, tiền sinh hoạt chỉ đủ trang trải cho nhu cơ bản hằng ngày.

Thế nhưng hiện giờ cậu đang nần chồng chất, thiếu tiền. Câu “người nghèo ngắn” dùng để tả cậu này là chuẩn không cần chỉnh.

Cả phòng đã ngủ hết, chỉ mình cậu lặng lẽ app tìm việc làm thêm.

Hòa Nhạc vào diễn đàn trong đăng một bài viết: viên trường đại học G thiết tìm việc làm part-time! thớt chịu được khổ, việc làm!]

Thế nhưng, không ngoài dự đoán, viết chìm nghỉm không ngó ngàng.

Cậu cố gắng đẩy bài mấy nhưng vẫn chẳng phản hồi. Cuối cùng, không nổi cơn buồn ngủ, cậu một cái, đúng lúc đó, điện bỗng “ong ong” rung một cảm giác tê tê từ bàn tay lan ra khắp cánh khiến Hòa Nhạc tỉnh táo

[Cảm giác chủ thớt rất thiếu vậy thử tải app rác’ này xem? Việc làm đó lương cao lắm (づ ̄3 ̄)づ. vào đây→.Link tải.]

Hòa Nhạc chớp chớp mắt, không dự bấm vào đường Một tiếng “đing” vang lên cậu giật bắn người. Vài sau, phòng ký túc xá lại tĩnh trở lại. Ngay tiếng gió thổi lạch cạch vào kính thường ngày cũng không còn. như các bạn cùng phòng đã ngủ say. Mải tâm vào phần cài đặt điện thoại, cậu không ý đến sự bất thường

Trang cài đặt hiển thị: [Im – Rung]

Má nó, rõ ràng đang để độ im lặng! Cái thoại chết tiệt này, đợi nào có tiền anh đây định sẽ đổi sang iPhone Promax mới nhất. Hòa Nhạc lại màn hình chính thì phát điện thoại đã xuất hiện một mới: “Nhặt Rác.”

Ứng dụng quảng cáo à? Tải thế này, không chừng app rởm. Cậu tiện tay mở, lại thấy giao diện trong của ứng dụng này cực đơn giản, tông xanh dịu mắt, thiết kế tinh tế, toàn không giống phần mềm do công ty rởm phát triển.

Cậu lướt nhanh qua năm trang thiệu đầu tiên, rồi vào nút [Bắt đầu nhặt lập tức có một cửa nhỏ bật lên:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/toi-o-trong-truyen-kinh-di-nhat-rac&chuong=1]

[Chào mừng bạn đến với app Rác. Công việc của tôi rất đơn giản, chỉ động tay một chút, không giới hạn thời gian hay địa rất phù hợp với sinh, sinh viên và dân văn (づ ̄3 ̄)づ╭~Bạn thân mến, hãy gia nhập chúng tôi - thu nhập vạn mỗi ngày không là mơ nữa.]

Dù thấy mấy câu quảng cáo nghe thật xạo choá đầy mùi đào lửa, nhưng Nhạc vẫn làm theo hướng của hệ thống, bắt đầu chọn loại công việc hay hơn là loại hình “trò chơi”.

‘Bạn thân mến, chào mừng gia đội nhặt rác. người chơi thứ 10 ký, sẽ được tặng một quà cấp trung.’

Mới có mười người đăng ký? Nhạc khẽ nhướn mày, bấm mở gói quà.

*Đạo cụ lưu trữ 1 (Cho thực hiện một lần tác SL trong trò chơi, bán tại cửa hàng: ¥1000.00)

Chỉ cái này mà đòi một tệ á? 

[Đây là đạo cụ bị ràng không thể bán lại.]

Không bán được à, thế khác rác.

Công việc làm thêm mà ứng này cung cấp chỉ một loại - “Nhặt rác” ‘trò chơi’. Người chơi sẽ game để thu gom rác thải, đó quay ra đổi món đồ đó thành tiền mặt theo giá trị thực tế. Vì nhặt được món nào càng trị thì tiền lương được càng hậu hĩnh.

Hòa Nhạc bỗng nhiên cảm thấy thú với ứng dụng nghe có vẻ như lừa đảo, nhưng… lỡ như thật thì sao?

Mang theo chút tò mò, cậu sang trang điền thông bản.

Mục “Phân loại trò chơi” có tượng hình tam giác, vào thì hiện ra ba chọn: Ngôn tình, Đam mỹ,

Hai cái đầu đều liên quan tình cảm, mà cậu không giỏi yêu đương cho Cuối cùng chỉ có thể “Khác”.

Quy tắc:

Người chơi không được phép rời game giữa chừng, nếu sẽ bị xem như từ toàn bộ vật phẩm đã thập trong túi.

Chỉ khi hoàn thành trò chơi đạt được kết thúc vật phẩm thu thập mới thể quy đổi thành tiền

Tất cả hậu quả bất khả hoặc không thể giải bằng khoa học đều do chơi tự chịu trách nhiệm. dụ: đột ngột phát bệnh, đột v.v.

Hòa Nhạc đọc lướt qua một rồi bấm chọn [Đồng

[Chúc mừng! Bạn đã hoàn tất tục đăng ký. Chúng sẽ sắp xếp buổi đào tân thủ (có lương) trong 24 giờ!]

Hòa Nhạc thoát khỏi giao diện, ứng dụng chẳng tĩnh gì suốt nửa ngày, khỏi cảm thấy mình vừa mười mấy phút cuộc đời. Đến họ tên, số điện cũng không cần điền, part-time kiểu chắc chắn là trò lừa đảo!

Cậu chán nản tắt màn hình, chăn lại, trở mình đầu đi ngủ. Khi nhịp của chàng trai dần ổn chiếc điện thoại đặt bên gối nhiên sáng rực lên.

Tin nhắn mới:【Nhặt Rác】Bạn Hòa Nhạc, tin của bạn đã lưu vào hệ thống. Khởi chương trình đào tạo tân xin hãy giữ trạng thái tốt để bước vào trò -《Kẻ Đơn Phương》

Thể loại: Kinh dị - Giải

Độ khó: ★☆☆☆☆

Trong ký túc xá phòng 408, trăng lạnh lẽo len ô cửa kính, rọi lên mặt đang ngủ say của trai trẻ.

Nóng quá... Chóng mặt, ù tai... giác như linh hồn kéo tuột ra ngoài. Khi thức của cậu trở nên ràng, Hòa Nhạc mới nhận ra gì đó không ổn.

Cậu đang đứng trước cổng một sư phạm, trời nắng đổ lửa, trên người mặc chiếc áo thun trắng đơn và quần jean.

Hơi nóng bốc lên từ mặt nhựa làm không khí vẹo méo mó, trên đường lác đác vài chiếc ô lướt qua.

Là mùa hè sao? Cậu nhớ là sắp tới tháng Một rồi mà…

Điện thoại ‘ong ong’ rung lên, này Hòa Nhạc mới hiện tay phải mình đang điện thoại. Nhưng khi cậu tay lên nhìn dòng tin nhắn màn hình, cả người tức chết lặng.

Đào tạo tân thủ?

Như thể nhìn thấu sự nghi của cậu, màn hình bật ra một tin nhắn

【Nhặt Rác】Bạn thân mến, bạn đã vào trò chơi thực ảo dành cho tân thủ, cố gắng vượt ải thành nha!

Game thực tế ảo?! Không phải đấy chứ?

Cậu đứng dưới bóng cây, cảm rõ ràng cái nóng hập đặc trưng của mùa tiện tay lau mồ hôi trán, cảm giác này quá thật Nhưng vấn đề là, vào đây bằng cách nào?

‘Ong ong ong’ - điện thoại rung lên, hiện lên gọi đến từ - “Bạn

Chẳng lẽ đây là dấu hiệu chơi bắt đầu rồi? bắt máy.

Một giọng nam quen thuộc vang “Mày tới đâu rồi?”

Hòa Nhạc đáp: “Cổng chính trường phạm.”

“Nhanh vậy á! Là cổng nam không, đừng đi nhầm

Hòa Nhạc ngẩng đầu nhìn tấm treo trên cổng: “Là nam.”

“Vậy mau vào đi, men theo đường trước mặt đi sẽ tới khu ký túc Tao đang ở tòa nam 3. Trời nóng muốn chết, tao điều hòa rồi nên ra khỏi phòng. Chỉ đường cho rồi đó, tự mò qua đi, nay papa mời con trai ăn nha.”

Cậu đáp: “Ừ, được.”

“Vậy nhé, tao cúp máy đây.”

Cuộc gọi kết thúc.

Chàng trai cất điện thoại vào trong lòng nghĩ chỉ kiếm được tiền là được, một hơi sâu rồi bước cổng trường.

Đi dọc theo con đường rợp cây trong khuôn viên, nóng oi nồng trộn lẫn độ ẩm trong không khí người ta có cảm giác như bị nhốt trong một lò hấp, ngột ngạt đến khó Phía trước có vài cô gái túi đồ đang chậm rãi đi.

Ven đường là một hàng cây đề to khỏe, tán rậm rạp, khiến con đường hẹp lại càng thêm âm

Đi chừng mười phút thì đến ký túc xá. Lúc mặt trời đã bị lớp dày che phủ, không còn nắng chói chang nhưng vẫn oi như cũ. Bên cạnh có một phòng bảo vệ, Hòa theo chân mấy sinh viên khác trường đi qua cổng kiểm

Ký túc xá được đánh số thứ tự, tòa nam 3 lại nằm khá gần ngoài, vừa liếc mắt đã ngay.

Cậu bước nhanh về phía tòa đó. Khoảng cách càng ngắn, bầu trời lại càng dần. Mây đen cuồn cuộn tới, và ngay khi còn cách túc xá khoảng ba bước, một tia sét xé toạc trời, tiếng sấm cũng vang lên sau đó. Xung quanh lập vang lên những tiếng hét và càu nhàu của viên, không ít người vã chạy ra ban công quần áo.

Quả nhiên là game kinh dị ha?! Thời tiết kiểu đáng nghi quá đi mất!

‘Tí tách’, từng giọt mưa bắt rơi, thấm ướt mặt tông.

Để tránh mưa, Hòa Nhạc lập chạy vội về phía lang, vừa kịp chui vào thì mưa lớn đổ ào như trút nước, tạo thành một nước trắng xóa trước

Cậu lấy điện thoại ra, gọi ‘bạn thân’.

“Tút tút tút… Số máy quý vừa gọi hiện đang

Cậu cúp máy, thử gọi thêm lần nữa nhưng vẫn kết nối được. Hòa Nhạc mày, ngẩng đầu nhìn cầu phía trên, nét mặt dần trở nghiêm túc.

Với kiểu logic của mấy trò thế này, chắc “kích hoạt” một điều kiện đó thì cuộc gọi mới được.

Cậu lục soát tất cả các trên người, tiếc tìm được gì hữu dụng. có duy nhất một chiếc thoại, mà điều kỳ lạ diện, dữ liệu và ứng dụng bên trong giống hệt điện thoại thật ngoài đời, chỉ duy nhất một điểm: trong bạ có thêm một tên - ‘Bạn thân’.

Chắc không phải là copy nguyên từ thế giới thật đấy chứ…

Sinh viên xung quanh trông cực sống động, nhưng mỗi Hòa Nhạc bắt chuyện với hộp thoại hiện ra lại cậu tụt mood thảm hại.

Mấy sinh viên đi qua đi chỉ lặp đi lặp vài câu đối thoại chẳng có chút thông tin ích nào. Dù vậy, cậu vẫn nhẫn nói chuyện với người trong hành lang, nhưng kết hoàn toàn tay trắng.

Không cam lòng, Hòa Nhạc bước một phòng ký túc kỳ. Cậu đảo mắt nhìn bất chợt trông thấy một laptop đặt trên bàn học.

Ngay lập tức, một dòng thông bật ra trước mắt:【Laptop seal】

Giá: ¥3000.00 (Có thể nhặt).

Chân Hòa Nhạc lập tức đứng ba ngàn tệ đó! mắt cậu sáng rực lên. gì sinh viên được lập ở đây cũng “ngu như bò”, dù có lấy đi tụi nó cũng chẳng phản ứng đâu nhỉ?

Thanh niên mặt dày nhét luôn laptop mới tinh vào cảnh tượng này rõ ràng hề hợp logic vật lý nào, đúng là trong game, túi ba chiều chẳng khác hố đen.

Điện thoại lại ‘ong ong’ rung

Tin nhắn mới:【Nhặt Rác】Điểm hảo cảm Trưởng tầng: -30

Hòa Nhạc đọc xong tin nhắn, hoặc nhìn về phía sinh đang ngồi trước bàn “Chào cậu.”

Trưởng tầng (Điểm hảo cảm: -10): Cậu là sinh viên khác à? Nhìn lạ mặt Tôi là trưởng tầng của 1, có gì cần giúp không?”

Câu trả lời khác hẳn bình - là một NPC biệt, Hòa Nhạc lập tức thấy phấn khích: “Tôi đến bạn, nhưng gọi mãi không được.”

“Chắc là do ảnh hưởng của tiết rồi. Cậu thử tìm từ tầng cao xuống xem sao.”

Tầng cao nhất? Nghe như một gợi ý. “OK, cảm cậu.”

NPC kết thúc đối thoại, lại lo làm việc của không có gì bất thường ra, cũng không đột nhiên dậy đánh người. Hòa Nhạc cũng chẳng bận tâm cái điểm hảo cảm kia nữa.

Nghĩ tới 3000 tệ trong túi, trạng cậu cực kỳ vẻ khi bước ra khỏi và bắt đầu leo lên trên. Ngoài trời mưa vẫn chưa nước ngập trên mặt càng lúc càng dâng cao.

Một tầng… hai tầng… đến tầng “Phù…” Hòa Nhạc thở hển, quả nhiên lâu rồi vận động, thể lực yếu

“Ong ong ong…” điện thoại rung Hiện lên cuộc gọi “Bạn thân.”

Đã kích hoạt rồi này! Hòa lập tức nghe máy.

So với đám sinh viên tầng thiết lập của ‘bạn này dường như cao hơn “Con trai à, sao giờ còn chưa tới? Mày chạy đi rồi?”

Hòa Nhạc càu nhàu: “Mày có nói cho tao số đâu! Tao đang ở tầng nè.”

“Nhưng mà… tòa nhà này chỉ năm tầng thôi mà.”

Gì cơ?!

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận