Sáng / Tối
Nhân lúc này, cậu mới để ý thấy một loạt điểm hảo cảm cộng thêm trong điện thoại. Chỉ một lát ngắn ngủi, hảo cảm của Quan Tuyết đã tăng lên 60, đạt đến giai đoạn ‘bạn bè thân thiết’. Hòa Nhạc thầm oán thán một câu, nếu ở ngoài đời thực, tán gái cũng dễ dàng thế này thì tốt biết mấy.
Cậu lật trang đầu tiên, không có chữ ký, nhưng lại viết vài câu lời bài hát.
【tick tack tick tack
Vẽ thành vòng tròn
ding dong ding dong
Đến chơi đi nào
tick tack tick tack
Trói rồi lại gỡ
ding dong ding dong
Vậy tạm biệt nhé
Sợi dây đã gỡ khẽ thì thầm】
Cậu đột nhiên nhớ tới một sàn đầy băng gạc ở phòng 3601, còn có lớp băng gạc quấn trên người con quái vật. Lật ra phía sau, Hòa Nhạc đọc lướt nhanh mười dòng một lúc.
Chủ nhân của cuốn nhật ký là một sinh viên đại học chuyên ngành hóa học, thầm yêu một người từ hồi cấp ba, từ đó dùng cuốn sổ này để ghi lại tâm trạng của mình, nội dung có ngọt ngào cũng có đau khổ. Ai thời niên thiếu mà chẳng từng đơn phương, Hòa Nhạc cũng từng cảm nắng cô nàng hoa khôi trường hồi cấp ba, nhưng chưa từng điên cuồng đến mức này. So với nữ quỷ, quả thực là gặp sư phụ, chút rung động đó của cậu căn bản không tính là thích...
Giống như thiêu thân lao đầu vào lửa, từ ngày đó trở đi, hắn chính là thế giới của cô ta.
Nhật ký đến phần sau, lại tràn ngập cảm xúc tiêu cực. Rõ ràng rất thích, nhưng làm thế nào cũng không có được, cô ta rất đau khổ, rất đau khổ. Cô ta tưởng rằng thời gian có thể gột rửa đi cảm giác này, nhưng không được. Hòa Nhạc đọc nửa phần sau, thường xuyên nhìn thấy những lời tán dương người đó.
【Càng ở gần anh ấy, em càng thích…
Anh ấy thật sự rất tốt, rất rất rất dịu dàng…
Em không sai, thích một người thì có gì sai?
Anh ấy cũng chẳng sai, chỉ là em không thể ép buộc anh ấy thôi…
Nhưng mà đau lòng quá, không cam tâm chút nào…】
Ơ, thiếu mất hai trang, chắc chắn là những thông tin quan trọng, không lẽ rơi ở phòng 3614 rồi?
Cậu lật đến trang cuối cùng:
【Anh à, hay là anh biến mất luôn nhỉ
Như vậy có được không? Như thế có ổn không?
Em sắp buông tay rồi đấy
Nếu đến thế mà anh vẫn không nhận ra thì…
Thật đấy, em thật yêu anh…
Ngay từ đầu, vốn chỉ là em đơn phương】
“Tí tách,” Có thứ gì đó nhỏ xuống cuốn sổ.
Quan Tuyết kinh ngạc: “Hòa Nhạc, sao anh lại khóc.”
"Hả?" Cậu khóc sao, thanh niên vuốt mặt, cất lại cuốn nhật ký, quay đầu đi chỗ khác.
"Tại sao lại khóc?"
"Không biết... Cô ta khá thảm, mặc dù không biết nguyên nhân cái chết, nhưng có thể cảm nhận được sự đau khổ của cô ta." Cuốn nhật ký này dường như có ma lực, truyền toàn bộ sự đau khổ của đối phương lên người cậu, là sự đồng cảm. Hòa Nhạc sợ hãi rùng mình một cái.
Hảo cảm của Quan Tuyết +10.
Cô cười: "Anh thật sự quá lương thiện rồi."
Cậu hồ nghi nhìn Quan Tuyết, tại sao cô ấy lại không có sự đồng cảm: "Không có, cô không thấy cô ta... rất đáng thương sao?" Hòa Nhạc ở ngoài đời thực, là một con chó độc thân chưa từng yêu đương. Vì là trai khối tự nhiên, bình thường ngay cả động vật giống cái cũng không được gặp, nhiều nhất là có chút hảo cảm với mấy cô nàng xinh đẹp. Loại tình yêu cuồng nhiệt này, cậu chưa từng được trải nghiệm.
Giọng điệu Quan Tuyết lạnh lùng: "Tình đơn phương thôi mà, còn gây rắc rối cho người khác, loại người này..."
"Ngoại trừ việc kết thúc sinh mạng của chính mình, những thứ khác, không đến lượt chúng ta đánh giá," Hòa Nhạc ngắt lời cô.
"..."
Quan Tuyết cúi đầu, trong môi trường tối tăm, không thể nhìn rõ biểu cảm của cô, từ đầu đến cuối không mở miệng nữa.
Cô ấy sẽ không tức giận chứ... nhỉ, thanh niên lập tức có chút luống cuống tay chân. Chưa đợi cậu nghĩ ra chủ đề để mở lời, ngoài cửa truyền đến một mùi máu tanh nồng nặc.
Nó đến rồi. Hòa Nhạc vội vàng mở một cái tủ quần áo, nhét toàn bộ đồ đạc bên trong vào túi: "Quan Tuyết, hy vọng cô đừng để bụng câu nói đó."
Trong giọng nói của Quan Tuyết lộ rõ sự chán ghét: "Thứ đó lại đến rồi."
"Vào tủ trước đã."
Không kịp nữa rồi, Hòa Nhạc nghe thấy tiếng bước chân truyền đến, dùng tốc độ nhanh nhất kéo cô trốn vào tủ quần áo, đóng cửa tủ lại. Không gian chật hẹp kín mít, khiến hai người không thể không dán sát vào nhau. Màn hình điện thoại phát ra ánh sáng trắng yếu ớt, ngoài sự âm u còn mang theo chút mờ ám.
Luồng khí ẩm nóng phả vào cổ cậu, Hòa Nhạc muốn nghiêng đầu, nhưng bất đắc dĩ không gian quá nhỏ, hai người buộc phải áp sát nhau. Thân hình thướt tha của Quan Tuyết dán sát vào lưng cậu, bộ ngực mềm mại hơi nhô lên làm nóng rực làn da sau lưng. Hương thơm ấm áp trên người cô gái quẩn quanh chóp mũi, Hòa Nhạc miệng đắng lưỡi khô, có lẽ trốn trong tủ không phải là một lựa chọn tốt.
Tiếng bước chân ngày càng gần, dần dần xua tan sự mờ ám trong không khí. Nhận ra người phía sau đang căng thẳng, thẳng nam Hòa Nhạc suy nghĩ nửa giây, mới đưa tay nắm lấy tay Quan Tuyết. Cô dường như có chút kinh ngạc, rất nhanh những ngón tay thon dài trắng trẻo trong ký ức đã siết chặt lấy tay Hòa Nhạc.
Mười ngón tay đan vào nhau! Hai má Hòa Nhạc nóng ran, cảm thấy mình sắp biến thành máy hơi nước rồi, trong cái trò chơi khốn nạn này vậy mà lại còn có phúc lợi như thế.
Tuy nhiên vẫn chưa xong, tay kia của cô nàng mò lên, ôm ngang eo thanh niên, nhẹ nhàng phả ra vài luồng hơi bên tai cậu: "Cảm ơn, anh thật sự rất dịu dàng."
Rõ ràng chỉ là một câu nói rất bình thường, cậu lại cảm thấy đối phương sắp khóc đến nơi rồi, quấn quýt lấy sự bi thương và đau khổ, hy vọng chỉ là ảo giác.
"Lạch cạch," Nó đi lại bên ngoài phòng ngủ. Hòa Nhạc âm thầm cầu nguyện đừng vào đây, thời gian từng giọt từng giọt trôi qua, bên ngoài dần không còn tiếng động.
Nó rời đi rồi sao? Sau lưng thanh niên toát một tầng mồ hôi, quay đầu nhìn Quan Tuyết một cái, thấy cô nhắm mắt tựa vào người mình, không biết là sợ hãi hay là mệt mỏi. Dường như nhận ra ánh mắt của cậu, hàng lông mi mỏng manh như cánh bướm khẽ run rẩy, từ từ mở ra. Bàn tay đặt trên eo cậu, càng sờ càng lên cao.
Hòa Nhạc mặt cứng đờ đè tay cô lại, lúng túng nhìn cô một cái. Nếu không phải là một cô nàng xinh đẹp, cậu đã sớm ném người ra khỏi tủ rồi, chắc chắn là do độ hảo cảm ảnh hưởng. Quan Tuyết tốt xấu gì cũng thu liễm lại, đặt tay về chỗ cũ không sờ soạng lung tung nữa. Trai tân Hòa Nhạc rốt cuộc cũng thở phào nhẹ nhõm, cứ trêu chọc tiếp thế này, không khéo sẽ biến thành trò chơi 18+ mất, đừng thách thức dục vọng của một người đàn ông.
Thanh niên thầm oán thán trong lòng một lúc, bật lại đèn pin, cố gắng mở cửa tủ ra một khe hở, để quan sát tình hình bên ngoài.
Nó chắc không còn ở đó nữa đâu nhỉ, cậu vừa nghĩ, vừa đẩy ra một khe hở nhỏ.
Mắt!
Hai nhãn cầu mà Trâu Vĩ Tài để lại, nay đang khảm trên mặt nó. Hòa Nhạc hít một ngụm khí lạnh, nó vậy mà vẫn luôn canh giữ ngoài tủ quần áo. Không kịp nữa rồi, nó chắc chắn đã phát hiện ra họ rồi!
Toàn thân cứng đờ, đầu óc trống rỗng, cậu cứ thế nhìn hai nhãn cầu nặng trĩu sắp rơi kia, xoay nửa vòng, hướng về phía mình. Nó nhe cái miệng rộng lẫn bọt máu, dường như đang… cười nhạo.
Nó còn gớm ghiếc hơn, cũng đáng sợ hơn lúc mới xuất hiện. Làn da vốn khô khốc, nay lại hiện ra những đường nét cơ bắp.
【Nhặt rác】 Nó thức tỉnh từ trong tủ, tự nhiên sẽ hiểu rõ tủ quần áo hơn bạn. - “Cô ta.”
Xong rồi, Hòa Nhạc trơ mắt nhìn nó bẻ tung cửa tủ. Phải chạy ra ngoài, nếu không hai người họ chắc chắn phải chết. Cậu vừa rút dao rựa ra, lại thấy quái vật thè lưỡi đâm về phía mặt Quan Tuyết.
"Phụt." Máu thịt bắn tung tóe, máu tươi ấm nóng nhỏ xuống khuôn mặt xinh đẹp không gì sánh bằng của Quan Tuyết. Hòa Nhạc dùng lòng bàn tay trái đỡ lấy đòn tấn công này, lại bị lưỡi của quái vật đâm xuyên qua. Cơn đau lập tức càn quét toàn thân, cậu suýt chút nữa đứng không vững.
Điện thoại rung bần bật, toàn hiển thị dữ liệu tụt máu của cậu.
Nó tức giận vì sự cản trở của thanh niên, "Gào!" Phẫn nộ gầm thét, lại phát động tấn công.
Đệt, biết thế đã không trốn vào trong tủ. Cậu cười khổ, nhảy vọt ra ngoài húc văng quái vật, nhanh chóng cắm dao vào bụng nó.
"A ưm!" Bờ vai lại bị cắn chặt, máu tươi điên cuồng chảy mất, cậu sắp không trụ nổi nữa rồi. Biết thế đã không làm anh hùng, đau quá.
Thanh máu tụt xuống dưới 30, màu nền của màn hình trò chơi biến thành màu đỏ. Hòa Nhạc quay đầu nhìn vào trong tủ, lại thấy Quan Tuyết vẫn ngây ngốc đứng ở bên trong. Cậu giãy giụa muốn bẻ miệng quái vật ra, nhưng chỉ là phí công, mắt thấy cậu sắp bị nuốt chửng sống.
"Chạy mau đi." Thanh niên nghiến răng nghiến lợi nói, rút dao ra lại cắm vào cơ thể quái vật. Đáng tiếc khả năng hồi phục của quái vật quá mạnh, căn bản không thể gây ra sát thương quá lớn cho nó.
Cô hỏi: "Tại sao..."
Hòa Nhạc thiếu máu sắp chết, căn bản không trả lời nổi, trong lòng điên cuồng chửi thề. Tâm thật mệt máu tuôn xối xả, đây là dấu hiệu sắp bị đoàn diệt rồi, bị ăn tươi nuốt sống, cái này còn đau đớn gấp trăm lần so với bị đâm một nhát chết tươi!
Hảo cảm của Quan Tuyết +25.
"Tí tách," Dường như có thứ gì đó nhỏ xuống, âm thanh quá đỗi hư vô mờ mịt, tựa như ảo giác.
Cô bước ra ngoài, mắt thấy lưỡi của quái vật sắp chui vào tai cậu. Hòa Nhạc đã không còn sức giãy giụa, toàn thân đầy máu, chỉ có lồng ngực phập phồng mới chứng minh cậu vẫn còn thoi thóp.
Thanh niên thất vọng nhắm mắt lại, từ bỏ giãy giụa.
"A a a!" Tiếng hét chói tai của phụ nữ, suýt chút nữa làm vỡ màng nhĩ của thanh niên. Cậu mơ màng mở đôi mắt ra, lại thấy Quan Tuyết quay lưng về phía mình, ghim đầu quái vật lên tủ quần áo. Chỗ cổ quái vật chỉ còn lại một vết cắt bằng phẳng.
Giữa trán chiếc đầu lâu cắm một con dao quen thuộc.
【Dao Thụy Sĩ bị nguyền rủa】 Đạo cụ (Có thể nhặt).
Con dao sao lại ở trong tay Quan Tuyết! Chẳng lẽ cái chết của Trâu Vĩ Tài có liên quan đến cô?!
Giọng nói Quan Tuyết trầm thấp lạ thường: "Tao có thể giết mày một lần, thì có thể giết mày lần thứ hai," Chỉ thấy cô nàng nhổ hai nhãn cầu trong hốc mắt nó ra, kéo theo một chuỗi dây thần kinh màu đỏ xanh, sau đó không chút lưu tình bóp nát.
Hòa Nhạc ngã trên mặt đất cảm thấy mắt rất đau, trong lòng đắng chát. Đến bây giờ, Hòa Nhạc còn không nhìn ra vấn đề, thì chính là bị ăn mất não rồi. Quan Tuyết chính là "cô ta", cậu thế mà lại dựng với nữ quỷ trong tủ quần áo. Cái trò chơi chết tiệt cho tải lại điiii a a a!
Yên lặng, qua rất lâu rất lâu, nữ quỷ cũng không mở miệng nói chuyện. HP của cậu không biết vì sao không tụt xuống nữa, rất ảo ma duy trì ở mức 5 điểm. Nhưng toàn thân cậu đều là vết thương, chẳng khác gì một con cá muối, bò không dậy nổi, càng không chạy thoát được.
"Tí tách, tí tách."
Máu men theo má cô gái chảy xuống, nhỏ giọt trên mặt đất. Nữ quỷ chậm rãi quay đầu lại, Hòa Nhạc lại một lần nữa cứng đờ toàn thân. May mà 'Quan Tuyết' chỉ là sắc mặt trắng bệch cộng thêm chảy ra chút huyết lệ thôi, nếu không chắc dọa cậu chết khiếp.
Cô ngây ngốc chằm chằm nhìn cậu, đôi mắt không chút dao động tình cảm, giống như người chết. Hòa Nhạc bị nhìn đến mức trong lòng phát hoảng, thở dài một tiếng: "Cô... đừng khóc nữa."
“He he,” “Cô ta” âm u cười, đột nhiên tiến lại gần. Lúc này cho dù khuôn mặt có xinh đẹp đến đâu, cũng chỉ khiến người ta sởn gai ốc, “Anh thật sự rất đáng ghét, tại sao lại dịu dàng với em như vậy.”
Những ngón tay trắng trẻo che đi đôi mắt của cô.
Lại một lần nữa đồng cảm, đau khổ buồn bã, ký ức như đèn kéo quân dung nhập vào đầu Hòa Nhạc:
【Anh ấy thật sự rất tốt… rất dịu dàng.】
【Cảm ơn… cậu thật dịu dàng.】
【Tại sao lại dịu dàng với tôi như vậy…】
“Tôi rõ ràng đã quên hết rồi, không còn thích anh nữa, tại sao cuối cùng vẫn biến thành thế này, lại một lần nữa không thể kiềm chế được mà yêu anh, đến chết cũng không được giải thoát,” Lẩm bẩm thì thầm, cô bỏ hai tay ra. Trên khuôn mặt Quan Tuyết lưu lại hai hốc mắt trống rỗng đỏ tươi, nhãn cầu xinh đẹp ban đầu đã biến mất. Máu không ngừng chảy ra, nhỏ xuống người, xuống mặt cậu.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận