Sáng / Tối
Bonnie thấy con trai không nói gì, tưởng cậu vẫn đang giận vì chuyện muốn đi thám hiểm, liền nhíu mày dịu dàng nói:
“Con yêu, con vẫn còn giận mẹ vì chuyện thám hiểm sao? Nhưng thật sự rất nguy hiểm.”
Thám hiểm? Hòa Nhạc lập tức bị lời nói của Bonnie thu hút. Chuyện tìm đường chết như vậy, nếu đoán không sai thì chính là nội dung cốt lõi của trò chơi 《Người thừa kế》.
Ngôi nhà hiện tại đang ở vừa nghèo vừa chật hẹp, căn bản không có thứ gì đáng nhặt. Hòa Nhạc nhíu mày, cậu chưa quên mục đích ban đầu khi bước vào game, nhưng đối mặt với mỹ nữ, chứng sợ xã hội của cậu lại tái phát.
Hòa Nhạc chỉ có thể khổ sở “ừ” một tiếng, trả lời câu hỏi của Bonnie.
Đôi mắt như bảo thạch của Bonnie lập tức tối sầm lại, cả người đều lộ ra vẻ mất mát: “Đều tại mẹ không biết kiếm tiền, không thể cho con một cuộc sống tốt hơn… Con thật sự đã suy nghĩ kỹ chưa, nhất định phải đến khu rừng nguy hiểm đó thám hiểm sao?”
Lời vừa dứt, trước mặt Hòa Nhạc liền bật ra lựa chọn.
【Có đi thám hiểm rừng nguy hiểm không?】
【Có】【Không】
Đương nhiên chọn đi thám hiểm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/toi-o-trong-truyen-kinh-di-nhat-rac&chuong=26]
Cậu không chút do dự nhấn 【Có】, bảng lựa chọn liền tan biến.
Người phụ nữ xinh đẹp khẽ cúi đầu, một lúc sau mới ngẩng lên, miễn cưỡng cười nói:
“Không sao… Con trai của mẹ, bất kỳ lựa chọn nào của con, mẹ đều sẽ ủng hộ.”
Nói xong, Bonnie bắt đầu lục lọi trong nhà.
Hòa Nhạc vốn tưởng sẽ bị Bonnie cự tuyệt, không ngờ cô lại là một người mẹ hiền lành chu đáo. Nếu là mẹ ruột của cậu, chắc đã đánh gãy chân cậu rồi.
Người phụ nữ trước tiên lấy từ trong túi váy ra năm đồng tiền vàng:
“Đây là toàn bộ số tiền còn lại trong nhà, con ra ngoài nhất định phải cầm theo.”
Không cho Hòa Nhạc cơ hội từ chối, trong hành trang đã thêm năm đồng tiền vàng. Đây là toàn bộ tài sản của Bonnie. Nhà này nghèo khổ hơn cậu tưởng tượng rất nhiều. Hòa Nhạc nhìn người phụ nữ lật tung tủ tìm đồ, trong lòng thoáng cảm động.
Sau đó, Bonnie ở trong bếp tìm ra một miếng phô mai, ba bắp ngô:
“Đây là thức ăn còn lại trong nhà, con cũng mang theo đi, ra ngoài đừng để bị đói.”
Đợi đã, nếu cậu cầm đi hết, Bonnie chẳng phải sẽ bị chết đói sao?
Vẫn không cho cậu từ chối, trực tiếp nhét vào tuis. Hòa Nhạc im lặng. Dù nhân vật mẹ trong game được thiết kế rất trẻ, khiến cậu cảm thấy cực kỳ khó nói, nhưng khoảnh khắc này cậu dường như thông qua Bonnie mà nhìn thấy mẹ ruột của mình.
Bonnie lấy từ trong tủ quần áo ra một cây gậy:
“Đây là cây gậy của ông ngoại con để lại.”
Cũng giống hai lần trước, cây gậy trực tiếp được bỏ vào hành trang. Thấy người phụ nữ vẫn muốn tiếp tục tìm đồ, Hòa Nhạc vội ngăn lại hành động của cô: “Đủ rồi, đừng tìm nữa.”
Bonnie buồn bã: “Vậy được rồi.”
Hòa Nhạc nhíu mày: “Con đi đây, mẹ giữ gìn sức khỏe.”
Cô ngẩn ra một chút, thấy con trai quay người định đi ra ngoài, không nhịn được gọi với theo: “Hòa Nhạc, dù thế nào cũng phải nhớ về nhà. Mẹ sẽ mãi mãi ở đây chờ con, được không?”
Cậu dừng bước, đứng một lúc, khẽ đáp: “… Vâng, thưa mẹ.”
Hòa Nhạc cũng không hiểu tại sao mình lại gọi ra tiếng “mẹ” ấy, nhưng chỉ trong chớp mắt, cậu đã rời khỏi căn nhà.
Con mèo đen vốn đang ngồi xổm trên thảm trong nhà, thấy chủ nhân ra ngoài liền lập tức đứng dậy, nhanh chóng đuổi theo. Bonnie lạnh lùng liếc nhìn con mèo đen một cái, nhưng không ngăn cản.
Hòa Nhạc đi đến sân, mở hành trang kiểm tra những đạo cụ Bonnie vừa đưa. Đều là những thứ bình thường, giá cũng rất rẻ, nhưng điểm khiến cậu vui mừng là đồ ăn có chức năng hồi máu.
【Phô mai】*1 Giá: ¥10 (có thể hồi phục 20HP), 【Ngô sống】*3 Giá: ¥5 (có thể hồi phục 12HP).
Đúng là đồ bổ sung, giá trị cao hơn hắn tưởng tượng.
Còn vũ khí duy nhất trên tay: 【Gậy của ông ngoại】 Giá: ¥50 (có thể trang bị).
Đây là ám chỉ của game sao?
Hòa Nhạc không khỏi nghi ngờ công ty dùng cây gậy để nhắc nhở mình là thằng què.
Cậu dạo một vòng sân, thấy hai quả táo chín rơi dưới gốc cây. Biết đồ ăn có thể hồi máu, liền vội vàng nhặt lên.
【Táo】*2 Giá: ¥5 (có thể hồi phục 10HP).
Hòa Nhạc nhanh chóng ngồi xổm dưới đất nhặt táo.
“Meo.”
Bỗng một cục than nhỏ đâm vào bắp chân cậu, là Bánh Mì. Nó vây quanh chân chủ nhân cọ cọ, nhìn dáng vẻ là không chịu rời đi.
Hòa Nhạc hơi đau đầu:
“Bánh Mì mau về nhà đi, đừng theo tao nữa được không?” Cậu vuốt ve con mèo đen, lông mượt mà, vuốt một cái là không dừng lại được.
“Meo?” Con mèo con tận hưởng sự vuốt ve của chủ nhân, lộ ra biểu cảm ngốc nghếch và nghi hoặc.
Mình đang làm cái quái gì vậy, lại đi nói chuyện với một con mèo. Hòa Nhạc đứng dậy định đi ra ngoài sân, nhưng vừa đi đến cổng sân đã đâm vào bức tường khí.
【Bánh Mì vẫn đang đi theo bạn, hãy dùng thức ăn dụ nó đi chỗ khác.】
Quay đầu nhìn, quả nhiên con mèo đen vẫn ngồi xổm bên chân.
“Meo!” Nó kêu một tiếng, đáp lại ánh mắt của chủ nhân.
Xem ra không thể mang Bánh Mì ra ngoài thám hiểm, bên ngoài nguy hiểm như vậy.
Cậu thử lấy táo, phô mai, ngô ra dụ Bánh Mì, nhưng nó lại không thích những thứ này. Chẳng lẽ phải cho nó ăn cá hoặc thịt?
Trong sân trống rỗng, chỉ có một cái giếng và cây táo, nhìn không ra có thịt. Hòa Nhạc xoa đầu con mèo đen, nhìn về phía căn nhà, nghĩ rằng chỉ có thể vào nhà tìm.
Cậu lại bước vào trong nhà. Lúc này lò sưởi trong phòng đã tắt, Bonnie vẫn đứng trước bếp, người phụ nữ cúi thấp đầu, thỉnh thoảng lại vang lên tiếng nức nở khe khẽ.
Cô ấy đang lén lau nước mắt.
Hòa Nhạc kinh ngạc trước sự chân thực của game. Bonnie lại đúng lúc phát hiện ra cậu. Người phụ nữ thấy con trai đứng ở cửa, hoảng hốt vội lau nước mắt, vui mừng hỏi: “Sao con lại quay về?”
Cậu ngại ngùng: “Trong nhà có thịt không?”
Bonnie lúng túng: “Trong nhà đã lâu không mua thịt rồi, con muốn ăn sao?”
Hòa Nhạc lắc đầu: “Không phải.”
Chẳng lẽ cậu nghĩ sai rồi? Không nhất định phải cho mèo đen ăn thịt. Cậu nhìn người phụ nữ, muốn hỏi bình thường cô ấy cho mèo đen ăn gì, nhưng cuối cùng vẫn kiềm chế lại. Qua mấy lần chơi game, cậu đã phát hiện trí thông minh của NPC ngày càng cao, hỏi như vậy rất dễ bị lộ.
Nhìn thấy cháo nóng hổi trong nồi, Hòa Nhạc lấy một cái bát nhỏ, múc đầy.
“Con yêu, con đói rồi sao?”
“Không phải, trước khi đi con muốn cho Bánh Mì ăn một bữa.”
Bonnie lập tức thất vọng:
“Con vẫn muốn đi, nhưng Bánh Mì không ăn cháo đâu, nó kén ăn lắm!”
Hòa Nhạc cảm thấy người phụ nữ có chút không vui, con mèo đen cũng quả thật như cô ấy nói, không động đến cháo lấy một miếng.
“Meo,” nó còn dùng bộ dáng vô tội nhìn Hòa Nhạc, giống như đang nghi ngờ tại sao chủ nhân lại cho nó ăn thứ kỳ quái này.
Bonnie xót xa: “Mẹ nói mà, lãng phí thức ăn.”
Thế mà bị kẹt ngay từ đầu game. Thiếu niên đau đầu bưng cháo đi, lại một lần nữa lục lọi từng ngóc ngách trong phòng, vẫn không tìm được thứ gì có thể cho Bánh Mì ăn. Nhưng cậu lại chú ý đến một chỗ cực kỳ không hợp lý.
Trong phòng chỉ có một chiếc giường, càng nghĩ càng thấy sợ. Hòa Nhạc đỏ mặt nghĩ, chẳng lẽ bao nhiêu năm nay mẹ con họ đều ngủ chung giường?
A! Mình đang nghĩ bậy bạ cái gì vậy, chắc chắn là vì nhà nghèo, nhà lại quá nhỏ, không kê nổi hai chiếc giường, nhất định là như vậy!
Nhưng chưa đợi cậu tưởng tượng xong, đã nghe Bonnie nói: “Mặt trời sắp lặn rồi, chúng ta ăn cơm nghỉ ngơi đi, sáng mai con hãy xuất phát cũng được.”
Hả?!
Hòa Nhạc nhìn ra ngoài cửa sổ.
Lúc này bầu trời bên ngoài đã nhuộm ráng hồng. Vì tìm thức ăn cho mèo đen mà cậu đã lãng phí quá nhiều thời gian.
Những game kinh dị trên máy tính thường không có dòng chảy thời gian, chỉ khi kích hoạt điều kiện nào đó mới vào được thời điểm tiếp theo. Nhưng game của công ty 【Nhặt Rác】 lại không theo lối mòn, mỗi game đều có dòng chảy thời gian.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận