Sáng / Tối
“Xin lỗi, nhưng mà... làm ơn đừng ra tay.”
Người đàn ông không nói lời nào, nhưng khí tức tử vong trên người hắn còn nặng mùi hơn lúc nãy. Đống thịt thối bắt đầu mục rữa nhanh chóng, từng mảng rớt xuống "tách tách", để lộ trái tim đỏ au lấp ló giữa khung xương sườn đỏ thẫm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/toi-o-trong-truyen-kinh-di-nhat-rac&chuong=7]
Hắn từng bước tiến đến gần, sương trắng đen lại bắt đầu lan ra trong không khí, khiến thanh niên dần mất đi tri giác.
Mở mắt lần nữa, cảnh tượng trước mặt đã đổi. Một “Quan Vân Tuyết” phiên bản hoàn hảo không tì vết đang đứng trước mặt. Gương mặt non nớt, mặc đồng phục học sinh trắng xanh như thể bước ra từ truyện tranh Nhật. Nếu bỏ qua biểu cảm đơ như khúc gỗ thì chẳng khác gì người thường.
Hoà Nhạc muốn lùi lại, nhưng đen một cái: không điều khiển được cơ thể!
Lúc này, cơ thể tự lên tiếng, là giọng của một cô gái: “Là mày à? Biến mất một thời gian rồi mà lá gan to hẳn lên nhỉ.”
“Không ngờ đàn chị còn nhớ em.” Cậu thiếu niên kia cao ráo mà gầy, cao tận 1m88, đứng không cũng đủ áp lực. Tay trái giấu sau lưng, từ từ tiến lại gần.
Cơ thể người nữ phản ứng, lùi lại một bước: “Đứng lại! Đừng có qua đây!” Hoà Nhạc nhìn qua con mắt của cô gái mà điều khiển cơ thể, cảm thấy tim cũng đập loạn theo.
Tên kia không có dấu hiệu dừng lại. Cô bắt đầu hoảng: “Mày cầm cái gì đó?! Đừng có tới đây, nghe không!!”
Không hiểu vì sao, trong tòa nhà lại yên tĩnh như cái chùa cúng giữa hè, không có lấy một bóng người. Khi chỉ còn ba bước chân nữa là chạm mặt, thiếu niên kia cười cười, lắc đầu, rồi giơ con dao từ sau lưng ra.
Cô gái trợn tròn mắt, lúc này mới nhận ra mình đang gặp nguy hiểm thực sự, xoay người bỏ chạy.
“Chị chạy đi đâu thế?” Giọng nói đột nhiên vang lên sau lưng, rất gần, gần đến mức khiến lưng lạnh toát.
“Xoẹt!” Cơn đau xé từ lưng lan ra toàn thân.
Cô gái hét: “Aaaa! Mày điên rồi hả!” Lưng bị chém một phát, nỗi đau và hoảng loạn chiếm hết tâm trí: “Cứu tôi với, đừng mà!”
“Hừ, hè rồi, trong trường chẳng ai cứu nổi chị đâu,” Giọng nói lạnh băng như ác quỷ thì thầm bên tai.
Lại thêm một nhát. Ở nơi này, Quan Vân Tuyết giống như một tên sát nhân biến thái trong phim kinh dị, hoàn toàn mất nhân tính. Hoà Nhạc không hiện thân mà cũng sợ phát khiếp.
Có lẽ tiềm năng bùng phát, cô gái chịu hai nhát vẫn vùng ra được, chạy thẳng lên tầng 4. Đang chạy thì cơ thể khựng lại. Hoà Nhạc hoảng hồn, cố giữ thăng bằng để không ngã và nhận ra mình đã giành lại quyền điều khiển thân xác.
Nghe tiếng bước chân vọng lên từ cầu thang, mặt cậu đổi sắc liên tục.
Chết tiệt! Đến cảnh game rượt đuổi rồi. Lại còn cái kiểu thiết lập "chạy chắc chắn chết" quen thuộc này nữa. Mà không nhầm thì… thân xác này là của đàn chị Khương nổi tiếng.
【Nhặt rác】Đừng để bị bắt. (Xác suất thất bại cực cao, khuyên nên lưu game.)
【Có lưu game không】 [Có] \[Không]
Ối anh zai điện thoại, sao mày cũng theo tao qua đây rồi hả! Hoà Nhạc vừa lầm bầm vừa nhanh tay bấm [Có].
Không dám nấn ná, cậu phóng thẳng lên phía bắc. Trong túi có chìa khóa phòng 3410 nhớ lại, đó là nơi từng gặp nữ quỷ tóc dài!
May mắn là Hoà Nhạc cũng đã thuộc làu địa hình ký túc xá, nhanh chóng tìm được phòng 3410, chui vào. Đây có vẻ là phòng đàn chị Khương , bên trong khá trống, mùa hè nên sinh viên mang hết đồ về rồi. Cậu nín thở chui vào trốn sau cửa. Hy vọng tỷ lệ bị phát hiện thấp.
Lưng đau muốn tê liệt, áo dính máu đẫm thành màu đỏ sẫm. Hòa Nhạc cắn răng, mở ngăn kéo tìm băng gạc, lại phát hiện thêm một chiếc chìa khóa phòng 3614. Cậu cất vào túi, lấy băng quấn quanh vết thương mấy vòng.
Mọi thứ xong xuôi, mới thở phào nhẹ nhõm, tiếp tục ngồi xổm sau cánh cửa, lắng nghe động tĩnh bên ngoài. Đột nhiên, một vệt máu đỏ nhỏ làm chói mắt.
Toang! Quên xử lý dấu vết máu rồi! Quan Vân Tuyết mà lần theo là toi đời!
“Ồ, đàn chị đang trốn trong này sao?”
Không! Cô gái hoảng loạn lùi lại, Hòa Nhạc cũng cố điều khiển cơ thể để chạy trốn, nhưng khổ nỗi, không có chỗ nào để núp. Giờ tính chạy thẳng ra đánh tay đôi luôn à?
“Cạch!” Cửa sau lưng bật mở, hắn vào rồi.
Sao hắn lại có chìa khóa!? Nhìn chùm chìa khóa dày cộm trên tay Quan Vân Tuyết mà Hòa Nhạc thấy mắt hoa. Tên này đúng là chuẩn bị kỹ càng!
Cơ thể đàn chị Khương lập tức sụp đổ, không còn nằm trong tầm kiểm soát. Cô hét lên, chạy về phía ban công, định trốn trong phòng tắm. Nhưng mới chạy được vài bước thì bị hắn túm tóc, lôi ngược lại.
Quan Vân Tuyết nở nụ cười nham hiểm, giơ dao đâm thẳng vào vai cô không chút do dự. Lưỡi dao nhuộm máu đỏ nóng hổi, hắn như đang xử lý một con heo thịt, chẳng còn chút tình người nào. Dao liên tiếp rạch lên da thịt cô.
“Aaa! Đừng! Đồ điên! Mày không sợ đi tù hả!!” Cô gào thét, sau khi bị buông ra thì bò như điên ra ngoài. “Làm ơn, đừng giết tôi!!”
“Hơ hơ.” Hắn khẽ cười, không thèm quay đầu mà vẫn toát ra vẻ vui mừng lạ kỳ.
Dù cô cầu xin, nhưng không lay động được hắn. Còn chưa bò được bao xa thì bị túm ngược lại, lần này bị lôi thẳng vào nhà tắm. Hắn lấy chân đạp đầu cô vào bồn cầu, rồi tiếp tục chém, vết thương sâu đến mức lòi cả xương.
Thân xác này sắp không trụ nổi, Hòa Nhạc cũng đau đến co giật toàn thân. Không hổ danh Boss, điên thật sự. Chết kiểu này đúng là máu me level thượng thừa.
Lờ mờ trong cơn đau, cậu nghe thấy: “Nếu chị không còn nữa… thì Hòa Nhạc sẽ không…”
Cái gì cơ!? Hòa Nhạc phát cáu: “Sao cái gì cũng liên quan đến tao vậy!”
Câu nói đó dần mờ nhạt, nhưng trực giác cho cậu biết: rất quan trọng. Đáng tiếc là nghe không rõ. Cơn đau từ từ biến mất, Hòa Nhạc rơi vào bóng tối vô tận.
【Đạt điều kiện tử hình 】- Lăng trì (Trò chơi thất bại)
【Tải lại trò chơi】
Chớp sáng lóe qua, Hòa Nhạc mở mắt lại, trở về game. Cái chết vừa nãy thật đến đáng sợ, phải hít thở vài lần để trấn tĩnh.
Lần này tuyệt đối không được để bị bắt.
Hòa Nhạc ngay lập tức chạy tới 3610, mở cửa, lấy chìa khóa và băng gạc trong ngăn kéo, theo đúng tính toán ở lần chơi trước, cậu còn 5 phút a
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận