Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Nhặt rác trong trò chơi kinh dị

Cái chết của 'bạn thân' và cuộc rượt đuổi

Ngày cập nhật : 2025-07-31 19:14:55

Ban đầu Hòa Nhạc cứ nghĩ khói sẽ mau chóng tan đi, nhưng theo thời gian lại càng dày đặc hơn, trước mắt cậu dần chỉ còn hai màu đen trắng.

Cái quỷ gì vậy? Chơi trò chơi mà bày trò “kịch bản tử vong” à!

Hòa Nhạc mở cửa, nhưng cảnh tượng bên ngoài cũng mịt mù y chang, lập tức khiến cậu dựng tóc gáy.

Cánh tay bị ôm lấy, cậu quay đầu thì thấy Quan Tuyết mặt mày tái nhợt như gặp ma, bất chợt nghĩ: “Không lẽ Trâu Vĩ Tài xảy ra chuyện rồi?”

Không gian xung quanh ngày càng tối, càng đen. Hòa Nhạc cảm thấy tầm mắt mình ngày càng mờ ảo, không nhìn thấy gì nữa.

Cậu gọi lớn: “Trâu Vĩ Tài?”

Lặng như tờ, không ai đáp lại. Trong tích tắc, lòng Hòa Nhạc lạnh đi nửa phần.

Hòa Nhạc nắm chặt tay cô gái: “Đừng buông tay.”

“Ừm…”

Ngay giây tiếp theo, cậu mất ý thức.

***

“Tít— tít—”

“Ư… hu hu…” Là tiếng phụ nữ khóc.

Ai đang khóc vậy?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/toi-o-trong-truyen-kinh-di-nhat-rac&chuong=4]

Tứ chi dần dần khôi phục cảm giác, đầu đau như búa bổ, buồn nôn ghê gớm, Hòa Nhạc mở mắt, loạng choạng đứng dậy từ mặt đất.

Máu.

Mùi tanh nồng đặc quánh. Hòa Nhạc hoảng hồn nhìn vệt máu dưới đất, vừa ngẩng đầu thì lập tức choáng váng: Trâu Vĩ Tài chết rồi.

“Ưm!” Quan Tuyết bị trói chặt vào ghế, miệng dán băng keo, ánh mắt hoảng sợ nhìn Hòa Nhạc. Ngay phía trên cô là Trâu Vĩ Tài bị treo ngược, máu từ cổ nhỏ xuống, nhỏ vài giọt lên váy của Quan Tuyết.

“Đừng sợ.” Hòa Nhạc nâng mặt cô lên, xé băng keo ra.

“Anh trai em… Hòa Nhạc, cứu em với!” Cô gái nhíu mày, khóc nước mắt lưng tròng, vẻ yếu đuối đẹp đẽ khiến người khác thấy xót xa.

“Không sao đâu.” Cậu cố gắng an ủi bằng giọng run rẩy, nhanh chóng tháo dây thừng trói cô ra.

Cô ngước mắt nhìn anh: “Đừng bỏ em lại.”

“Ừ, được.”

【Tin nhắn mới: “Nhặt rác” – Độ hảo cảm của Quan Tuyết +10】

Vừa được thả, Quan Tuyết lập tức nhào vào lòng Hòa Nhạc, ôm chặt anh như bạch tuộc quấn cây.

Cô nàng này nặng quá rồi đấy!

“Đừng sợ nữa, cẩn thận máu, qua bên này.” Hòa Nhạc bị đè đến suýt nội thương, cắn răng chịu đựng lôi cô ra khỏi khu vực xác chết. Đợi đến lúc gần không chịu nổi nữa, cô mới chịu buông anh ra.

Hòa Nhạc lấy khăn giấy ướt cho cô lau máu trên tóc và mặt.

“Em có thấy gì không? Ai trói em vào ghế vậy?”

Cô cắn môi, lắc đầu như điên: “Em không biết… lúc tỉnh lại thì thấy anh em đã bị treo lên rồi. Anh ấy chết rồi… giờ phải làm sao đây?”

Lại là kịch bản tử vong. Hòa Nhạc thở dài, lắc đầu: “Anh đi xem xét thi thể một chút.”

Cô nàng quyến luyến không rời: “Cẩn thận đấy.”

Cậu đặt cô ngồi cách vài bước, không dám đi xa. Điện thoại hiển thị 6:50, vậy là chỉ trong sáu phút đã có người chết rồi.

Không đúng! Cậu và Trâu Vĩ Tài vốn lệch nhau một tiếng. Cái chỗ này đến thời gian cũng bị bóp méo…

“Cạch.” Một vật rơi xuống, là điện thoại của Trâu Vĩ Tài, màn hình sáng lên: 6:50.

Đồng bộ thời gian rồi.

Đây là Trâu Vĩ Tài một tiếng sau.

Đm, trong vòng một tiếng qua, rốt cuộc cậu ta đã gặp phải cái gì?!

Hòa Nhạc thấy hối hận lúc nãy còn tưởng cách vách thì sẽ không thể xảy ra chuyện gì. Cậu cũng đâu phải pháp y, chỉ có thể dựa vào vết máu suy đoán thời điểm tử vong, chắc chưa quá nửa tiếng.

Cái xác bị treo quá cao, cậu không lấy xuống được, vũ khí cũng mất rồi. Đột nhiên cậu nghĩ tới Quan Tuyết: “Cho anh mượn điện thoại của em xem nào.”

“Dạ, điện thoại em ở trong túi kia.”

Váy liền của cô không có túi, nên điện thoại luôn để trong túi xách treo ở giá từ lúc cậu bước vào.

Hòa Nhạc lấy điện thoại ra, cũng 6:50. Vì Quan Tuyết không giữ điện thoại bên mình, không thể xác định thời gian trên người cô, nhưng có thể chứng minh thời gian của không gian này đã khôi phục.

Khoan đã, sau khi cậu từ tầng sáu thoát xuống, bước vào mốc thời gian 5:24. Khi ấy quái vật còn bị nhốt trong tủ, nên cậu lang thang tầng ba lâu cũng chẳng gặp gì. Nhưng giờ thời gian đã quay lại bình thường…

Con quái vật kia rất có thể sẽ mò đến đây! Hòa Nhạc mặt tái xanh. Cậu cần vũ khí. Ngay lập tức!

Thấy sắc mặt cậu trở nên nghiêm trọng, Quan Tuyết lo lắng hỏi: “Hòa Nhạc, anh sao vậy?”

Hòa Nhạc nhanh gọn nói ý nghĩ của mình. Hai người không còn thời gian.

Cô nàng sợ hãi: “Em… có kéo anh xuống không…”

“Không đâu! Đừng nghĩ linh tinh!”

“Á!!” Quan Tuyết bất ngờ hét lên, dọa cậu giật bắn. Cô chỉ về phía xác chết, toàn thân cứng đờ.

Như có linh cảm, cậu quay đầu – sợ điếng người.

Xác chết mở mắt. Cặp mắt đục ngầu nhìn chằm chằm về phía hai người, máu rỉ ra từ hốc mắt.

Chưa kịp phản ứng, một con mắt rơi xuống.

【Con mắt của Trâu Vĩ Tài】Đạo cụ (có thể nhặt)

Mẹ ơi! Thứ này thì xài được cái gì?! Dù rất ghê tởm, cậu vẫn miễn cưỡng gom con mắt bỏ vào túi đạo cụ.

“Miệng anh ấy… hình như có thứ gì đó.”

Hòa Nhạc bị câu nói đó thu hút. Cậu ngẩng lên, dùng tay bậy bậy cạy miệng xác, là một mảnh giấy.

【Mảnh giấy dính máu】Đạo cụ (có thể nhặt)

Trên giấy viết: “Thôi thì biến mất cho rồi. Mình không muốn tiếp tục thích cậu nữa.”

Tên trò chơi là “Kẻ đơn phương”, lẽ nào người được thầm yêu là Trâu Vĩ Tài? Giết người vì tỉnh? Vậy đàn chị đã nhảy lầu thì sao, liên quan gì?

Cái chết của Trâu Vĩ Tài hẳn là không liên quan chị ấy. Lúc đó oán linh tóc dài và “nó” đều còn ở tầng sáu.

Hòa Nhạc lẩm bẩm: “Cái 'cậu' đó rốt cuộc là ai?”

Dựa theo mấy tin nhắn trước, tòa nhà này có một “nó”, một “cô ấy”, và một “cậu”.

Nếu đàn chị là “nó” và oán linh tóc dài, “kẻ đơn phương” là “cô ấy”, vậy “cậu” là Trâu Vĩ Tài… hay là mình?

Giả sử theo logic của trò chơi cậu là nam chính, mấy vụ quái đản này đều xoay quanh cậu, vậy mảnh giấy viết cho mình à? Không lẽ sắp tới trận Boss cuối?

Nghĩ đến đây cậu  thấy không vui chút nào. Không thể nào, một thằng otaku không có tí ưu điểm nào như cậu, dù có chui vào game cũng chẳng ai thèm thích đâu.

“‘Cậu’ là ai cơ?”

Hòa Nhạc cười khổ: “Có khi tụi mình hiểu nhầm. Người khiến tất cả rối tung không phải đàn chị, mà là cô gái viết mảnh giấy này, cũng là chủ nhân cuốn nhật ký.” Cậu đưa cả hai món cho Quan Tuyết.

Cô cầm lấy, mở nhật ký đọc một lúc mới nói: “Anh đọc chưa? Từ đầu tới cuối, cô ấy đều thầm yêu một nam sinh.”

“Chưa kịp đọc.” Cậu đáp.

Cô thở phào: “Vậy giờ làm sao? Tìm ra cô ấy rồi tiêu diệt sao?”

Hòa Nhạc lắc đầu: “Thoát ra được là tốt rồi… Người ta nói nếu giúp linh hồn giải trừ oán niệm, họ sẽ được siêu thoát mà?”

“Nhưng oán niệm của cô ấy, anh định tìm kiểu gì?”

“GRÀO—!” Một tiếng gầm vang lên ngoài cửa, con quái vật đến rồi.

Hòa Nhạc lập tức đứng dậy. Mùi máu trong phòng quá nặng, chắc chắn nó sẽ bị hấp dẫn. Cậu nắm tay Quan Tuyết, định đưa cô vào phòng tắm, nhỏ giọng nói: “Nó sắp tới. Lát nữa anh dụ nó đi, em đợi anh quay lại.”

Cô bịt miệng, ánh mắt đen láy đầy van nài: “Đừng… đừng bỏ em lại…”

“Em…” Câu định nói nghẹn lại. Hòa Nhạc cảm thấy cổ tay mình sắp bị cô bóp nát, cậu thở dài: “Quan Tuyết, vậy thì đi cùng nhau. Em phải bình tĩnh trước đã.”

Thôi vậy. Tách ra thì kiểu gì cô cũng lên dĩa. Dù Quan Tuyết chỉ là NPC trong game, nhưng cậu thật sự không muốn thấy ai chết thêm nữa.

Cô nàng gật đầu lia lịa: “Dạ!”

Hòa Nhạc rút tay về, cổ tay trầy xước đỏ lòm. Quan Tuyết nhìn mà ngại đỏ mặt.

“RẦM!”

Đù má, quên khóa cửa!

Con quái vật đạp bay cửa, lao ngay đến vũng máu, không phát hiện ra hai người trong phòng.

“GRÀO.”

Hòa Nhạc lại thấy nó le lưỡi ra liếm máu dưới đất. Nhân lúc nó đang ăn, cậu kéo Quan Tuyết lặng lẽ trượt sang bên.

“Cạch.” Chết tiệt, là giày của Quan Tuyết!

Cô nhìn Hòa Nhạc cầu cứu, ánh mắt như thể cả thế giới chỉ còn mình cậu để bấu víu.

Nhưng cậu đang hoàn toàn tập trung vào con quái, không để ý ánh mắt ấy.

Con quái dừng lại, nghiêng đầu nghe ngóng… May mà nó mù. Một lúc sau lại cúi xuống tiếp tục ăn.

Hòa Nhạc cúi người, nắm lấy chân cô. Đôi chân thon dài bọc trong tất đen, nếu là lúc bình thường cậu đã chụp màn hình lưu trữ rồi, giờ thì đâu có thời gian mơ mộng. Cậu nhanh chóng cởi giày cô ra, nhét vào túi.

Quan Tuyết đỏ mặt.

“Đi!” Cậu mấp máy môi  ra hiệu.

【Quan Tuyết hảo cảm +20】

“Sột soạt…” Máu bị nó liếm sạch. Quan Tuyết nhón chân qua sát bên nó, nhắm mắt lại vì sợ. Hòa Nhạc đẩy cô tiến về phía cửa.

Con quái bắt đầu đánh chén cái xác. Cái lưỡi dài đen sẫm chui vào hốc mắt thi thể, tiếng "xoẹt xoẹt" như đang xay thịt phát ra từ đầu xác chết khiến Hòa Nhạc muốn nôn. Cậu ôm Quan Tuyết còn đang cứng đờ, bước nhanh hơn.

“Bụp!” Đầu của cái xác như bóng bay bị chọc thủng, máu pha với dịch vàng trắng của não bắn tung tóe, văng cả lên mặt hai người, mùi tanh tưởi khiến người ta buồn nôn.

Quan Tuyết muốn ói, cậu vội vàng bịt miệng cô lại: “Suỵt…” Nhưng vẫn không ngăn được âm thanh nhỏ rò rỉ.

Nó phát hiện họ rồi.

“Chạy lẹ!” Cậu đẩy cô chạy về phía trước.

Con quái xông đến, nhắm thẳng vào Quan Tuyết: “Á!!!”

Hòa Nhạc nghiến răng, túm lấy cái ghế bên cạnh, lao ra đập vào nó. Vai do dùng lực mà kéo căng vết thương, cậu cắn răng chịu đau.

【Nhặt rác 】: Hảo cảm của Quan Tuyết +10

“GRÀO—!” Con quái bị đẩy lùi vài bước, sức mạnh của nó hình như còn mạnh hơn trước, tay cầm ghế của Hòa Nhạc tê rần.

“Chạy mau!” Thấy nó định nhào tới lần nữa, cậu ném luôn cái ghế vào nó, buộc nó phải lùi lại.

Hai người chạy thoát ra khỏi phòng, cậu đóng cửa ngay. Ngay giây sau, con quái bắt đầu đập “rầm rầm” vào cửa, khiến cửa sắt méo mó. Hòa Nhạc chỉ biết cầu mong cửa trụ được một lát.

Cậu không rời đi ngay mà chạy qua phòng bên cạnh, tìm được con dao chặt Trâu Vĩ Tài từng nói.

Quan Tuyết bám theo, nghe tiếng gầm gừ từ căn phòng kia mà run rẩy: “Hòa Nhạc, mình đi nhanh đi…”

Cậu cất dao vào túi, gật đầu: “Đi lên tầng bốn.”

Đến cầu thang, Hòa Nhạc ném “Con mắt của Trâu Vĩ Tài” về phía hành lang bắc. Con quái chủ yếu dựa vào khứu giác và thính giác, hy vọng con mắt sẽ câu được nó một khoảng thời gian.

Làm xong, cả hai mới rời tầng ba.

Gần bảy giờ, trời tối hẳn. Cả hai chỉ dựa vào ánh sáng điện thoại mà chạy băng qua hành lang ký túc xá tối đen như mực. Hòa Nhạc dẫn cô vào một phòng an toàn, kiểm tra kỹ không có nguy hiểm mới cho ngồi nghỉ.

Cô thở hổn hển: “Hình như ngoài trời tạnh mưa rồi.”

Hòa Nhạc nhìn xuống, một mảng nước đen ngòm như miệng quỷ sâu thẳm. Cậu gật đầu: “Nước cuối cùng cũng không dâng thêm nữa.”

Quan Tuyết dựa sát người cậu: “Cũng coi như tin vui.”

Cậu chau mày: “Phải nhanh tìm đường thoát thôi. Anh cảm thấy con quái đó đang mạnh lên.” Cậu lấy nhật ký ra, bật đèn đọc tiếp.


Bình Luận

0 Thảo luận