Sáng / Tối
Tháng Chín, đang độ cuối thu.
Đã qua giờ giới nghiêm, phố Đông Trực Môn bao trùm trong màn mưa lạnh lẽo, nhưng lại không tĩnh mịch như thường lệ. Tiếng bước chân hỗn loạn vang vọng trong đêm, một toán cẩm y vệ hông đeo đại đao rầm rộ kéo đến, sục sạo khắp hang cùng ngõ hẻm, tiếng binh khí va chạm vào nhau kêu lạch cạch.
Trong màn đêm mịt mù, chỉ còn lác đác vài tửu quán vẫn còn thắp đèn.
Có người rụt đầu từ cửa sổ đang tràn ngập hơi lạnh vào, ợ một hơi rượu, khẽ suỵt: “Có chuyện gì thế? Lại bắt bớ ai nữa à?”
Đúng lúc này, “kẽo kẹt” một tiếng, một người khom lưng lách từ cửa sau vào, cũng là khách quen của quán. Gã gọi một vò rượu, vừa phủi những giọt nước mưa trên ống tay áo vừa cười nhạo: “Còn chuyện gì nữa chứ? Hoắc gia lại gặp thích khách rồi. Nhìn thấy không, quân tuần thú đêm nay đã vây kín các cửa thành rồi đấy.”
Vừa dứt lời, bốn phía vang lên tiếng thở dài thất vọng của đám đông.
Xì, Hoắc gia bị ám sát thì có gì lạ? Kể từ khi thứ tử của Tuyên Bình Hầu phủ nắm giữ chức trấn phủ sứ, chẳng biết đã có bao nhiêu mạng người tột diệt dưới tay hắn. Nợ máu chồng chất, kẻ tìm đến đòi nợ cũng theo đó mà đông lên, một tháng mà không gặp thích khách vài lần thì mới là chuyện lạ.
Tuy nhiên, bình thường cũng không gây náo loạn lớn như đêm nay, một người bên cạnh thuận miệng nói: “Xem ra tên thích khách hôm nay bản lĩnh không nhỏ đâu.”
Người vừa lẻn vào uống một ngụm rượu rồi bảo: “Lại còn là nữ thích khách đấy, lúc ta đến còn thấy đám người đó đang vây bắt các cô nương để tra hỏi kìa.”
Nhắc đến các cô nương, không khỏi khiến người ta nhớ đến một chủ đề bàn tán xôn xao gần đây, thế là câu chuyện đột ngột chuyển hướng: “Các vị đã nghe chuyện ở chùa Thừa Nguyện chưa? Trưởng nữ Cơ gia đó... đã có ai tận mắt nhìn thấy nàng ta chưa?”
Mọi người đồng loạt lắc đầu. Nếu không nhờ những lời đồn thổi gần đây, e rằng chẳng ai biết ở kinh sư lại có một nữ tử gan dạ đến mức dám lén lút hẹn hò với Hoắc Hiển.
“Nghe nói trưởng nữ Cơ gia thân thể yếu ớt, bấy lâu nay vẫn ở chùa Thừa Nguyện dưỡng bệnh, hiếm khi lộ diện, hèn gì trước đây chẳng nghe danh tiếng gì.”
“Dưỡng bệnh cái gì chứ, thân thể yếu ớt mà còn có thể làm ra chuyện tư thông với người khác trong chùa sao? Ta thấy đó chỉ là cái cớ thôi, dù sao chùa Thừa Nguyện cũng thanh tịnh, dễ bề hành động mà.”
“Cơ đại nhân cả đời thanh liêm chính trực, không ngờ nữ nhi lại đi tư thông với tên họ Hoắc kia, thật là...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/tram-vui-tuyet&chuong=1]
gia môn bất hạnh!”
…
…
Trong lúc mấy người đó đang bàn tán, một chiếc xe ngựa chạy vụt qua cửa sổ tửu quán, hướng thẳng về phía phố Đông Vu.
Trước cửa Cơ phủ, cửa xe ngựa đẩy ra, một nữ tử che ô bước xuống. Vành ô hơi nâng lên, để lộ một khuôn mặt nhỏ nhắn thanh tú, dáng vẻ thanh lệ thoát tục, tựa như bông tuyết sắp tan, gió thổi liền biến mất, hóa thành trận mưa phùn trong đêm đông sạch sẽ trong trẻo, không chút bụi trần. Ngay cả giữa mày cũng hiện rõ vẻ nhút nhát, bất an của một người chưa trải sự đời.
Trông nàng yếu ớt đến mức dường như bất cứ ai cũng có thể vò nát.
Nàng đi về phía lão bộc phụ dưới hiên, nhẹ giọng gọi: “Vạn ma ma.”
Lão bộc phụ mặt mày sa sầm, hờ hững nhướng mí mắt: “Đại tiểu thư, mời đi theo lão nô.”
Đêm nay định sẵn là một đêm chẳng lành.
Bên ngoài, cẩm y vệ đang lùng sục từng nhà, tiếng động lớn đến mức cả kinh thành dường như cũng phải rung chuyển ba phen. Cùng lúc đó, trong Cơ phủ cũng không hề yên ả, chỉ nghe một tiếng “choảng” vang lên từ thư phòng, chén tách vỡ tan tành.
“Quỳ xuống!” Giọng nam nhân trầm đục, không giận mà uy, ông ta quát lớn: “Chuyện giữa ngươi và Hoắc Hiển rốt cuộc là thế nào!”
Cơ Ngọc Dao còn chưa kịp giải thích, tiếp đó là tiếng chửi bới giận dữ của phụ nhân: “Tai tinh, quả đúng là tai tinh! Nửa đời thanh danh của phụ thân ngươi đều hủy hoại trong tay ngươi rồi! Ta đã tạo nghiệt gì mà lại có đứa con bất hiếu như ngươi thế hả…”, những lời tương tự như vậy khiến người nghe không khỏi run rẩy tâm can.
Cơ Ngọc Dao lặng lẽ đứng đó, không thốt một câu, giống như đã quá quen với những lời nói xâu xé lòng người này.
Quen, nàng dĩ nhiên là đã quen rồi.
Lúc nàng sinh ra thì bị tính là có mệnh cách vô cùng đen đủi, vì thế người trong phủ luôn cố ý xa lánh nàng. Ngay cả thân mẫu cũng không mặn mà, thậm chí là chán ghét nàng. Bất kể có chuyện tồi tệ gì xảy ra, chỉ cần có mặt nàng, lỗi lầm mãi mãi sẽ đổ lên đầu nàng, bất kể nàng có cố gắng giải thích thế nào đi nữa.
Dường như sự tồn tại của nàng là lỗi lầm tày trời.
Mỗi khi như thế, phụ thân nàng không bao giờ lên tiếng bảo vệ nàng. Ông ấy hoặc là im lặng quan sát, hoặc là chẳng thèm nhìn lấy một cái; những chuyện vụn vặt chốn hậu trạch này vĩnh viễn không đáng để ông tiêu tốn thời gian quý báu của mình.
Nhưng hôm nay rốt cuộc cũng có chút khác biệt, bởi chuyện nàng gây ra thực sự quá sức hoang đường.
Một hồi lâu sau, tiếng đánh mắng dần tắt, cánh cửa phòng bị đẩy ra.
Cơ Ngọc Dao vịn vào cột cửa loạng choạng bước tới một bước. Trên mặt hằn lên hai dấu ngón tay đỏ ửng, lòng bàn tay bị mảnh chén vỡ cứa rách, máu bắt đầu rỉ ra, trông vô cùng chật vật.
Nha hoàn áo xanh đứng ở góc phòng vội vàng chạy đến, khẽ thốt lên: “Tiểu thư, phu nhân... bà ấy đánh người sao?”
Cơ Ngọc Dao rủ mắt nhìn vết cắt trong lòng bàn tay, hốc mắt đỏ hoe nhưng nàng vẫn bình tĩnh lắc đầu, ôn tồn nói: “Ta không sao, ngươi đến chỗ quản gia lấy ít thuốc về đây.”
Nha hoàn vội vàng chạy đi.
Sau khi nha hoàn đi khỏi, Cơ Ngọc Dao nhanh chóng thu xếp lại cảm xúc, một mình đi về phía phòng mình. Chỉ đến khi cách xa chính viện, không còn thấy bóng một ai, nàng mới dừng bước, rẽ nhanh về phía cửa ngách.
Con đường này không có người thắp đèn, càng đi sâu vào trong càng tối mịt. Lòng Cơ Ngọc Dao hoảng hốt, nàng nén vết thương bị đau, chạy bước nhỏ, lao thẳng về phía xe ngựa đang đỗ ngoài cửa ngách. Nhưng khi nhìn vào trong toa xe trống rỗng, nàng sửng sốt: Người đâu rồi…
Nghe thấy tiếng bước chân truyền đến từ phía trước, đoán chừng là cẩm y vệ đã tìm đến đây, nàng chau mày, không dám nán lại lâu, chỉ kịp giấu một mảnh vải dính máu trong toa xe vào ống tay áo rồi vội vã quay về theo đường cũ.
Cơ Ngọc Dao đi còn nhanh hơn lúc đến, nhưng con đường mòn hiện giờ lại u ám hơn lúc nãy rất nhiều.
Nước mưa đọng trên mặt đất, ánh trăng yếu ớt hắt xuống, phản chiếu những tán lá cây sắp héo tàn xung quanh. Gió thổi qua làm chúng lay động, trông cực kỳ đáng sợ.
Đột nhiên, dưới vũng nước phản chiếu một bóng người. Chỉ nghe thấy tiếng bước chân khựng lại, chưa kịp quay đầu thì tiếng gậy gộc đã nện xuống “bình bình”. Nàng chỉ cảm thấy sau gáy đau nhói, rồi lập tức mất đi tri giác.
Đến khi tỉnh lại, trước mắt là một mảnh tối tăm, tay chân cũng không thể cử động. Nàng đang bị ai đó kéo lê băng qua rừng cây, sau đó bị ném mạnh xuống nền đất bùn.
“Nhanh lên, ném nó xuống hồ!”
Cơ Ngọc Dao nghe thấy có người nói như vậy. Giọng nói này nghe rất quen tai, chỉ là trong đêm mưa không rõ lắm, có chút khó nhận ra.
Nàng còn chưa kịp suy nghĩ kỹ, một cảm giác trời đất quay cuồng thình lình ập đến.
Chỉ nghe một tiếng “ùm”, mặt hồ tung tóe bọt nước, cả người nàng chìm trong làn nước lạnh lẽo.
Nàng vùng vẫy theo bản năng, nhưng động tác dần trở nên chậm chạp.
Cảm giác ngạt thở khi cận kề cái chết trào dâng trong lòng, ánh sáng mờ ảo trên đỉnh đầu cũng ngày một yếu ớt, tựa như một đốm lửa ma trơi chợt lóe rồi tắt.
Nàng cảm thấy toàn thân lạnh toát, ý thức dần mơ hồ. Ngay khoảnh khắc trước khi hoàn toàn nhắm mắt, nàng nhìn thấy cách đó không xa gợn lên những vòng sóng lớn, dường như có một bóng hình đang rẽ nước lao đến, tựa như ánh sáng thiên đường vừa vụt hiện—
Có người nắm lấy nàng.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận