Sáng / Tối
Việc cầu thần bái Phật xưa nay vốn dĩ "ai tin thì có, không tin thì không". Cơ Ngọc Lạc quỳ trên bồ đoàn làm lễ cho có lệ rồi nhanh chóng đứng dậy, trái lại, Cơ Nhàn Dư vẫn nhắm nghiền mắt, đôi mày hơi nhíu, làn môi đỏ mấp máy liên hồi, mãi một lúc lâu vẫn chưa kết thúc.
Một cô nương tuổi còn nhỏ như vậy lấy đâu ra lắm thứ để cầu khấn thế không biết.
Lâm Thiền cũng thấy hiếu kỳ.
Thường ngày mỗi khi đưa Cơ Nhàn Dư đi thắp hương, hứng thú của nàng luôn không cao. Có lẽ do từ nhỏ đã sống trong cẩm y ngọc thực, chẳng thiếu thứ gì nên cũng không có gì để cầu, bồ đoàn vừa chạm vào đầu gối là đứng lên ngay, đâu có giống hôm nay, quỳ một cách thành kính như vậy.
Lâm Thiền có chút cảm động, nghĩ rằng nữ nhi đã trưởng thành rồi, cuối cùng cũng hiểu được tình cảnh khốn khó trong nhà hiện tại, không còn vô tâm vô tính suốt ngày nữa.
Thế nên khi Cơ Nhàn Dư đứng dậy, Lâm Thiền liền hỏi nàng vừa rồi đã cầu xin điều gì.
Cơ Nhàn Dư nhìn bà, gương mặt vốn luôn rạng rỡ nay lại thêm vài phần sầu muộn, thở dài nói: "Mẫu thân vừa rồi cũng thấy chuyện xảy ra ở cổng thành rồi đó."
Lâm Thiền gật đầu, thầm nghĩ không ngờ nữ nhi lại có thể từ chuyện đó mà nhìn ra được những khó khăn sau này của Cơ phủ, thật chẳng dễ dàng gì. Như bà đây, cũng phải sau khi được lão phu nhân nhắc nhở mới nghĩ sâu xa được đến mức ấy.
Cơ Nhàn Dư tiếp lời ngay sau đó: "Hoắc đại nhân tính tình bạo ngược, dù là tử tù thì cũng phải đưa đến pháp trường hành hình, vậy mà hắn dám cho ngựa giẫm chết người ngay giữa phố. Trước mặt mọi người mà đã như vậy, chẳng biết sau lưng còn dùng đến thủ đoạn gì nữa. Tương lai tỷ tỷ gả vào nội viện của hắn, chỉ e tính mạng khó toàn…"
Ánh mắt Lâm Thiền tối sầm lại, không muốn nghe thêm nữa, lẽ ra bà không nên hỏi.
Về phần Cơ Vân Khấu ở bên cạnh cũng đã quỳ rất lâu, nhưng thứ nàng ta cầu xin chẳng phải điều gì khác mà chính là chuyện hôn sự của bản thân.
Sau khi bị Cơ Sùng Vọng tát một cái vào ngày hôm đó, nàng ta trở về Phù Hạ Uyển lại bị Cố Nhu quở trách, tâm trạng u uất suốt mấy ngày liền, cho đến tận hôm nay trên mặt vẫn còn treo vẻ buồn khổ.
Lúc đó Cố Nhu nói chuyện này chưa định đoạt, vẫn còn cơ hội xoay chuyển, nhưng sau đó Cơ Sùng Vọng đến Phù Hạ Uyển vài lần, nàng ta cũng không nghe thấy Cố Nhu nhắc gì với ông về việc này, bà ta vẫn cứ dịu dàng chiều chuộng phu quân của mình như bình thường.
Cơ Vân Khấu không khỏi oán trách mẫu thân mình nhát gan, xu nịnh, khiến nàng ta rơi vào cảnh ngộ chỉ còn biết cầu thần bái Phật.
Đã vậy, trước khi ra khỏi phủ hôm nay, mẫu thân còn điều Tôn ma ma bên cạnh bà ta tới để trông nom nàng ta, chẳng phải là lo lắng nàng ta sẽ gây ra sai sót trước mặt phu nhân hay sao? Cái này cũng sợ cái kia cũng sợ, thành sự được mới là lạ!
Tôn ma ma không biết Cơ Vân Khấu quỳ trên bồ đoàn mà lại nảy sinh nhiều oán hận đến thế, bà ta chỉ lơ đãng đưa khăn tay qua, ánh mắt vô thức liếc về phía góc phòng, nhìn thấy Cơ Ngọc Lạc trong bộ váy áo trắng muốt, từ đầu đến chân đều nhàn nhạt không một chút màu sắc.
Ai ngờ lúc này Cơ Ngọc Lạc ngước mắt nhìn sang, bốn mắt chạm nhau, người vốn dĩ luôn trầm mặc thiếu sức sống đột nhiên nở một nụ cười với bà ta, khiến Tôn ma ma sững sờ.
Đại tiểu thư dĩ nhiên là có dung mạo xinh đẹp, ngũ quan tinh tế thanh tú, không phải kiểu sắc sảo diễm lệ hay rực rỡ như đào mận, mà là một vẻ đẹp nội liễm, thanh lãnh. Khi hàng mi hơi rủ xuống, nàng thường mang lại cho người ta cảm giác xa cách, thoát tục. Tiếc là đôi mắt ấy ngày thường luôn một màu u ám, không mấy sinh khí, giống như viên dạ minh châu bị phủ bụi, dù đẹp cỡ nào cũng không tỏa sáng. Thế nhưng nụ cười vừa rồi lại khơi gợi lên đôi chút linh động và tinh quái vốn dĩ bị vùi lấp.
Chỉ là không hiểu sao, nụ cười đó lại khiến người ta cảm thấy rùng mình một cách kỳ lạ, cứ ngỡ như mọi tâm tư thầm kín bên trong đều bị nhìn thấu.
Tôn ma ma gượng gạo nhếch môi cười đáp lại một cái, rồi cúi đầu đi theo Cơ Vân Khấu ra ngoài, trong lòng còn vô thức thở phào nhẹ nhõm.
Cơ Vân Khấu nhìn bà ta, nghi hoặc cau mày nói: "Nơi Phật môn thanh tịnh, làm gì mà sợ dữ vậy?"
Vừa nói, nàng ta vừa kiễng chân liếc nhìn vào bên trong vài cái.
Tôn ma ma khẽ ho một tiếng, lấp liếm cho qua chuyện nhưng vẫn hậm hực nói: "Đại tiểu thư dạo gần đây có chút khác xưa thì phải..."
Cơ Vân Khấu ngẩn ra, miệng thì nói: "Vậy sao, ta có thấy gì đâu", nhưng trong lòng lại gào thét hóa ra không phải chỉ mình nàng ta cảm thấy như vậy!
Nàng ta liếc nhìn bóng dáng trắng nhợt nhạt bên trong, tuy vẫn là vẻ ít nói, không mấy tồn tại như trước kia, nhưng thấp thoáng lại thấy khí chất quanh thân dường như đã thay đổi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/tram-vui-tuyet&chuong=10]
Song thay đổi như thế nào thì nàng ta cũng không thể nói rõ được.
Thật kỳ lạ.
Cơ Vân Khấu suy đi tính lại, chỉ còn một cách giải thích: Chắc là sắp gả đi rồi, nữ tử ít nhiều gì cũng sẽ có chút đổi thay.
Chẳng bao lâu sau, khi đã hoàn tất các lễ nghi, Lâm Thiền sai người dâng tiền công đức rồi khởi hành trở về kinh thành.
Chùa Thừa Nguyện thực tế cách kinh thành một đoạn không gần, đi đi về về cũng mất nửa ngày trời. May mà hôm nay xuất phát sớm, lại không nán lại chùa quá lâu, nếu không có gì bất ngờ thì có thể vào thành trước khi mặt trời lặn.
Cơ Ngọc Lạc vén rèm nhìn ra ngoài cửa sổ. Đoạn đường từ chùa Thừa Nguyện đi ra là một con đường lớn bằng phẳng, nhưng phía trước sẽ phải đi ngang qua một khu rừng rậm.
Thời gian trước, nơi đó thường xuyên có toán cướp lộng hành, làm kinh động không ít người dân qua lại. Sau đó triều đình đã phái quân đến dẹp loạn, vài tên cướp vặt không làm nên trò trống gì nhanh chóng biến mất tăm, có điều người qua đường vẫn còn nơm nớp lo sợ.
Chuyến đi này Cơ gia cũng chuẩn bị không ít hộ vệ để đề phòng vạn nhất.
Nàng nheo mắt lại, tầm nhìn rơi vào những bụi cây thấp thoáng phía trước, bất giác khẽ nhếch môi. Như thể chỉ đang thưởng ngoạn phong cảnh, nàng chống khuỷu tay lên bệ cửa sổ, tựa cằm vào tay.
Trông có vẻ còn khá ung dung và tự tại.
Hai bên xe ngựa có vài hộ vệ đi theo, có lẽ do đoạn đường lúc đi quánbình yên nên mọi người đều có phần lơi lỏng, ngay cả những hộ vệ đi cùng cũng không tránh khỏi bắt đầu lơ là, thiếu tập trung.
Khác với lúc nãy bị Hoắc Hiển dọa cho ngơ ngác, Cơ Nhàn Dư lúc này đã bình tĩnh lại nhiều. Khi nãy ở trong chùa nàng có lấy mấy sợi dây đỏ, hiện giờ đang tết thành nút bình an, rồi đưa đến trước mặt Cơ Ngọc Lạc như thể đang khoe bảo vật, nói rằng sau khi tết xong sẽ tặng cho tỷ tỷ.
"Tỷ tỷ, cái này phối với túi thơm cẩm lý của tỷ có phải rất đẹp không?"
Dù sao vẫn là tâm tính trẻ con, Cơ Nhàn Dư nhìn Cơ Ngọc Lạc với ánh mắt long lanh, dường như rất muốn nhận được một lời khen ngợi từ nàng.
Cơ Ngọc Lạc đang định mở lời thì đột nhiên khựng lại trong tích tắc, ánh mắt hơi ngưng trệ. Chỉ nghe thấy tiếng gió rít sắc bén, ngay sau đó là một mũi tên bay sượt qua.
Đến rồi!
Xe ngựa đột ngột phanh gấp, Cơ Nhàn Dưxl không kịp phòng bị, cả người ngã nhào về phía trước, đầu đập vào cạnh bàn. Bánh trái quả ngọt rơi loảng xoảng xuống sàn. Nàng đang ngơ ngác xoa xoa trán thì nghe thấy tiếng hộ vệ bên ngoài xe náo loạn: "Cướp, có cướp! Bảo vệ phu nhân và các vị tiểu thư!"
Sau đó là những tiếng thét chói tai đầy hoảng loạn vang lên liên tiếp. Lâm Thiền ở chiếc xe phía trước hét gọi: "Nhàn Nhi, Nhàn Nhi!"
Cơ Nhàn Dư không thể tin nổi vén rèm xe lên, chỉ trong nháy mắt, mấy gã đàn ông thô kệch vạm vỡ cầm đao từ trong rừng rậm lao ra. Tám hộ vệ ra sức chống trả, nhưng vì có tận ba chiếc xe ngựa nên ít nhiều cũng lực bất tòng tâm. Lúc này tính mạng chủ tử là quan trọng nhất, vì vậy đám nha hoàn, bà tử chỉ biết ôm đầu tự mình chạy tán loạn khắp nơi, khung cảnh nhất thời vô cùng hỗn loạn.
Đúng lúc này, một lưỡi đao bạc xẻ thẳng về phía nàng, nàng sợ hãi lùi lại, trơ mắt nhìn lưỡi đao đâm xuyên vào thùng xe, vậy mà lại chém đôi chiếc xe ngựa ra làm hai!
"Tỷ tỷ!"
Cơ Nhàn Dư sợ đến mức mặt cắt không còn giọt máu. Nàng mò mẫm dưới sàn lấy ra một con dao găm nhỏ dùng để gọt vỏ trái cây, trông thật thảm hại và đáng thương, nhưng... có còn hơn không.
Một tay nàng siết chặt lấy tay áo Cơ Ngọc Lạc, tuy toàn thân run rẩy nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh, tay kia nắm chặt con dao, mũi dao run lẩy bẩy chỉ thẳng vào tên cướp bịt mặt: "Ngươi... ngươi đừng qua đây!"
Tầm mắt tên cướp lướt qua hai người, dừng đúng chỗ Cơ Ngọc Lạc, không chút do dự vung đao chém tới. Chỉ thấy thiếu nữ khẽ mím đôi môi đỏ, đôi đồng tử đen nhánh không hề lộ vẻ sợ hãi. Nàng đột ngột chộp lấy chiếc chén trên bàn ném mạnh qua, trông như một hành động bột phát trong lúc nguy cấp, nhưng lại khiến đối phương lảo đảo lùi lại hai bước. Lực ném nặng đến mức chỉ người trúng đòn mới cảm nhận rõ, tên cướp bị cú va chạm làm cho choáng váng.
Cơ Ngọc Lạc nhân lúc này kéo Cơ Nhàn Dư chạy đi: "Chạy mau!"
Tên cướp sau khi định thần lại liền chửi thề một tiếng, nhanh chóng xách đao đuổi theo.
Cơ Ngọc Lạc nhanh chóng quét mắt nhìn tình hình trên bãi đất:
Các hộ vệ đang liều mạng giao đấu với đám cướp.
Hai chiếc xe ngựa ở đầu và cuối đoàn chỉ có lưa thưa vài tên giằng co, phần lớn bọn chúng đều nhắm vào chiếc xe ở giữa — chính là xe của Cơ Ngọc Lạc và Cơ Nhàn Dư — mà lao tới, những tên còn lại như thể chỉ đang diễn kịch cho đủ bộ.
Chỉ vì quá sợ hãi nên ai nấy đều lo giữ mạng mình, dường như không ai chú ý đến điểm bất thường này.
— Không, Cơ Vân Khấu đã nhận ra.
Nàng ta vừa rồi được Tôn ma ma dắt díu trốn vào bụi rậm. Lúc đầu nàng ta thực sự sợ hãi, ngồi xổm trong lùm cây không dám ló đầu ra, nhưng dần dà cũng phát hiện có gì đó không ổn. Đám người kia rõ ràng là nhắm vào Cơ Ngọc Lạc!
Và khi thấy Cơ Ngọc Lạc kéo theo Cơ Nhàn Dư chạy sâu vào trong rừng, Tôn ma ma bắt đầu cuống cuồng.
Bà ta đương nhiên phải cuống!
Hôm nay là ngày giỗ của lão thái gia, Cơ Ngọc Lạc chắc chắn phải đi theo mọi người lên chùa thắp hương bái tế. Mà khu vực này lại thường xuyên có nạn cướp bóc, mượn danh nghĩa thổ phỉ để trừ khử đại tiểu thư quả thực là thiên thời, địa lợi, nhân hòa. Thế là Cố di nương đã bí mật đến sòng bạc Thắng Lai.
Nơi đó chuyên làm những vụ làm ăn đen tối, "mua đứt mạng người" là một trong số đó. Đám cướp ngày hôm nay chính là tay chân do sòng bạc Thắng Lai phái tới.
Nhưng nếu tam tiểu thư mà xảy ra chuyện gì, thì mọi việc sẽ trở nên vô cùng rắc rối!
Cơ Nhàn Dư vốn là viên ngọc quý trên tay Lâm Thiền, nếu nha đầu đó có mệnh hệ gì, Lâm Thiền nhất định sẽ lật tung mọi thứ lên để điều tra cho ra lẽ. Chính vì vậy, Tôn ma ma trước đó đã đặc biệt dặn dò chỉ lấy mạng Cơ Ngọc Lạc là đủ. Thế nhưng lúc này đại tiểu thư lại kéo theo tam tiểu thư, nhìn qua thì có vẻ là đang bảo vệ, nhưng thực chất chẳng phải đang hại nàng sao!
Nào ngờ bọ ngựa bắt ve, chim sẻ rình sau, Cơ Ngọc Lạc chính là cố ý.
Đám "cướp" phía sau đã bị Triều Lộ giải quyết quá nửa, chỉ còn một tên vẫn đang ráo riết truy đuổi. Cơ Nhàn Dư thực sự đang dốc hết sức bình sinh để tháo chạy, không dám dừng lại dù chỉ một khắc. Cơ Ngọc Lạc lạnh lùng nhìn bàn tay đang siết chặt lấy mình, đột ngột dừng bước.
Cơ Nhàn Dư thở hổn hển, nàng vốn là tiểu thư được nuông chiều trong phủ, đoạn đường vừa chạy khi nãy có lẽ còn dài hơn cả quãng đường nàng đi bộ trong cả một năm qua. Nhưng nàng cũng chẳng còn tâm trí đâu mà thấy mệt, thấy Cơ Ngọc Lạc bỗng nhiên dừng lại, nàng vội vàng nhìn quanh quất, hoảng hốt hỏi: "Tỷ tỷ sao thế? Sao không chạy nữa? Có phải... có phải phía trước có người mai phục không?"
Nàng kinh hãi trợn tròn mắt, giống như một con thỏ nhỏ lạc vào hang sói.
Cơ Ngọc Lạc không nói gì. Từ góc độ của nàng nhìn sang, Triều Lộ đang ngồi xếp bằng trên cành cây, cung nỏ trong tay đang nhắm thẳng về phía Cơ Vân Khấu.
Chỉ cần một mũi tên bắn xuống, ngày hôm nay Cơ Vân Khấu dù chết hay bị thương thì tất cả đều sẽ tính lên đầu Cố Nhu, bà ta có không muốn nhận cũng buộc phải nhận.
Giữa nàng và Triều Lộ có ám hiệu riêng, ngay khi nàng định ra hiệu bóp cò, tên cướp còn sót lại phía sau đã đuổi đến sát nút. Mục tiêu của hắn rất rõ ràng, đi thẳng về phía Cơ Ngọc Lạc. Cơ Ngọc Lạc nhíu mày, thấy mũi tên của Triều Lộ đã xoay chuyển hướng khác.
Cơ Nhàn Dư hoàn toàn không biết tình hình lúc này rốt cuộc là thế nào, chỉ thấy tỷ tỷ mình đến chạy cũng không thèm chạy, trong mắt nàng, điều này chẳng khác nào đã cam chịu số phận. Nàng chỉ còn biết túm chặt tay áo Cơ Ngọc Lạc lùi lại, khóc nấc lên: "Tỷ... tỷ tỷ, giờ phải làm sao đây…"
Tên cướp cười lạnh, vung đao định chém xuống, Cơ Ngọc Lạc nhìn về phía Triều Lộ. Thế nhưng ngay trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, Cơ Nhàn Dư đột nhiên lao lên phía trước. Nữ hài ngày thường trông có vẻ gầy gò yếu ớt ấy vậy mà lại ôm chặt lấy cánh tay tên cướp, cắn một miếng thật mạnh. Tên cướp giận dữ hất văng nàng ra, lưỡi đao xoay chuyển nhắm thẳng vào "vật cản" này.
Dẫu biết yêu cầu của chủ thuê chỉ là lấy mạng Cơ đại tiểu thư, nhưng rõ ràng đối với kẻ cản trở mục tiêu, đám liều mạng này cũng sẽ không nương tay. Suy cho cùng, trong tiền thù lao của chúng chỉ bao gồm mạng của Cơ Ngọc Lạc, chứ không có nhiệm vụ bảo vệ Cơ Nhàn Dư.
Cơ Nhàn Dư túm chặt cổ tay tên cướp ra sức chống cự, nhưng rõ ràng nàng đang ở thế yếu.
Cơ Ngọc Lạc có chút bất ngờ trước hành động đột ngột này của Cơ Nhàn Dư, theo bản năng định tiến lên hỗ trợ, nhưng nàng vừa bước tới nửa bước lại lùi về.
Nàng nhìn chằm chằm vào lưỡi đao sắp đâm vào người Cơ Nhàn Dư, đôi mày hơi nhướng lên, dường như đã có thể nhìn thấy cảnh Lâm Thiền xé xác Cố Nhu ra sao, bà ta nhất định sẽ điên cuồng bắt Cố Nhu phải đền mạng.
Như vậy, những ngày tháng bình yên của Cơ gia sẽ không còn nữa, đây chẳng phải chính là điều nàng muốn sao?
Nghĩ đến đây, đôi lông mày lạnh lùng của thiếu nữ hiện lên vẻ hưng phấn, tuyệt nhiên không có lấy nửa phần tình nghĩa dịu dàng như nàng vẫn thường thể hiện với Cơ Nhàn Dư.
Nàng đứng bên cạnh quan sát một lát rồi định rời đi. Nhưng đúng lúc xoay người, nàng nghe thấy Cơ Nhàn Dư rặn ra từng chữ từ trong cổ họng: "Tỷ tỷ... tỷ tỷ chạy mau..."
Lũ chim trong lùm cây dường như bị kinh động, đồng loạt bay lên, làm lá cây rụng đầy đất.
Cơ Ngọc Lạc khựng lại, bước chân đột ngột dừng hẳn. Bốn chữ ấy như một lời nguyền khiến nàng nhất thời không thể cử động, đầu ngón tay khẽ run, máu huyết như đông cứng lại. Nàng đột ngột ngẩng đầu, dường như nghe thấy một giọng nói khác từ xa xăm vọng lại, tựa như cơn ác mộng ——
Nàng nhìn Cơ Nhàn Dư trước mắt, giống như nhìn thấy khung cảnh của bảy năm về trước. Bảy năm trước cũng có một người ôm chặt lấy chân sát thủ, cả tấm lưng bị đâm nát bét, nhưng vẫn chỉ liều mạng gào thét: "Tỷ tỷ chạy mau! Tỷ tỷ, chạy đi!”
Đôi mắt tĩnh lặng như mặt hồ lạnh giá của Cơ Ngọc Lạc phủ lên một tầng sương mù, đôi môi nàng run rẩy kịch liệt. Ngay khoảnh khắc mũi đao sắp sửa đâm sâu vào lồng ngực Cơ Nhàn Dư, Cơ Ngọc Lạc đột nhiên đưa tay ra, khóa chặt lấy cổ tay tên cướp.
Tên cướp lộ ra vẻ giễu cợt khinh thường, định bụng sẽ bắt sống lấy nàng, nào ngờ cổ tay hắn lại không thể nhúc nhích dù chỉ một phân. Ngay khi hắn còn đang kinh ngạc, lòng bàn tay chợt truyền đến một cơn đau nhói, cán đao đã rơi gọn vào tay nữ tử đối diện. Tất cả mọi chuyện diễn ra nhanh đến mức khiến người ta phải kinh hãi.
Bốn mắt chạm nhau, đôi mắt đẹp đẽ bình lặng dường như đang ẩn chứa những cơn sóng dữ cuộn trào, chỉ lặng lẽ nhìn sang mà như muốn nhấn chìm tất cả. Một nỗi sợ hãi từ sâu trong lòng tên cướp trỗi dậy, thế nhưng hắn còn chưa kịp phản ứng thì đã bị một nhát đao rạch nát cổ họng.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận