Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Trâm Vùi Tuyết

Chương 9

Ngày cập nhật : 2026-05-10 22:50:28

Chỉ là tia nắng nhạt lọt qua tầng mây phủ xuống đôi lông mày sâu thẳm của hắn, trong một khoảnh khắc, trông hắn lại có vẻ rất bi thương.


Chuyện xảy ra ở cổng thành nhanh chóng lan truyền, không nghi ngờ gì nữa, nó lại tô thêm một nét đậm trong danh sách những hành vi tồi tệ của Hoắc Hiển.


Giờ Ngọ, Hoắc Hiển thong dong bước ra khỏi ngự thư phòng, tiểu thái giám Thắng Hỉ nhanh nhảu tiến lên: "Ôi chao, đại nhân, hoàng thượng không quở trách ngài chứ?"


Thắng Hỉ là người của Triệu Dung, mỗi lần Hoắc Hiển tiến cung đều do gã dẫn đường. Hoắc Hiển nhếch môi, cười như không quá để tâm, nói: "Phạt hai tháng bổng lộc, cũng coi như ổn."


Thắng Hỉ thầm nghĩ, đây đâu chỉ là ổn, rõ ràng là khoan dung quá mức rồi. Đổi lại là người khác làm vậy, không bị phạt vài gậy thì sợ là không xong... Hai tháng bổng lộc, chẳng khác nào chuyện đùa.


Nhưng điều này cũng hợp tình hợp lý.

Hai năm trước tiên đế băng hà nhưng không để lại con nối dõi để kế vị, vì thế không thể không nâng đỡ một thân vương từ trong tông thất lên ngôi.


Thế nhưng quá trình này có thể nói là một trận phong ba bão táp, giờ nghĩ lại vẫn khiến người ta run rẩy.


Trong tông thất có vài vị thân vương đủ tư cách kế vị, trong đó người có tư chất tốt hơn hoàng thượng hiện tại quá nhiều, ví như Ninh Vương, là người được các triều thần ủng hộ đông đảo nhất. Nhưng chưởng ấn thái giám Triệu Dung lại chọn hoàng thượng hiện tại (khi đó còn là Kỳ Vương). Không vì lý do gì khác, chỉ vì đối phương nhút nhát, ngu ngơ, dễ dàng khống chế.


Khi đó, Hoắc Hiển nhận mật lệnh của Triệu Dung, dẫn theo hàng chục tay chân bí mật lẻn đến đất phong của Kỳ Vương. Khi các triều thần còn chưa kịp phản ứng, hắn đã thần không biết quỷ không hay đưa Kỳ Vương vào cung, vượt qua mọi sự phản đối để y vào chủ trì hoàng thành. Sau khi hoàng thượng đăng cơ, hắn lại thay y giam lỏng Ninh Vương tại đất phong, triệt để dập tắt tâm tư khác của một bộ phận triều thần.


Có thể nói, đối với hoàng thượng hiện tại, Hoắc Hiển có công tòng long (phò tá lên ngôi).


Mặc dù tất cả những điều này thực chất đều nhờ sự ủng hộ của Triệu Dung mới có thể tiến hành thuận lợi, nhưng so với một thái giám đã già, thì vị trẻ tuổi có cùng lứa tuổi và sở thích này rõ ràng chiếm được lòng tin và sự yêu thích của hoàng thượng hơn.


Hơn nữa, người đã làm Hoàng đế thì tâm tính luôn có ít nhiều thay đổi, khát vọng đối với quyền lực cũng ngày càng mãnh liệt, từ đó đối với Tư Lễ Giám cũng càng thêm kiêng dè. Thế nhưng y lại phải dựa dẫm vào sự che chở của Tư Lễ Giám, cảm giác bất lực khi bị khống chế này khiến Thuận An Đế vô cùng chán nản. Mà Hoắc Hiển — kẻ cũng nương nhờ Triệu Dung — có lẽ đã khiến y nảy sinh cảm giác đồng bệnh tương lân, thương mến lẫn nhau.


Thắng Hỉ mỉm cười nói: "Hoàng thượng vẫn là thương xót đại nhân nhất. Vậy còn chuyện về Hứa thái phó..."


Vốn dĩ việc xử tử Hứa Hạc đã bị quần thần ngăn cản, vở kịch hôm nay Hoắc Hiển diễn lại càng kích động sự phẫn nộ của đám đông. Hiện tại, bên ngoài cung môn vẫn còn một nhóm người quỳ đen kịt cả một mảng. Thuận An Đế đã bị dày vò suốt mấy ngày qua, đâu còn chịu đựng nổi nữa, chỉ hỏi thăm tình hình của Hứa Hạc. Vừa nghe nói chỉ còn thoi thóp nửa hơi thở, y liền xua tay bảo: "Đằng nào cũng là chết, dù sao cũng là lão thần tam triều, không cần đưa ra hình trường nữa, để ông ta được toàn thây đi."


Thắng Hỉ lộ vẻ an lòng, chỉ nói: "Như vậy cũng tốt, coi như là tích đức rồi."


Bước ra khỏi nội đình, Hoắc Hiển mới lên tiếng: "Hôm nay là ta lỗ mãng, chỉ sợ nghĩa phụ sẽ giận ta."


Thắng Hỉ đáp: "Đâu có, đốc công nghe chuyện rồi, lão già Hứa Hạc kia ở cổng thành chửi bới vang trời, bao nhiêu chữ nghĩa trong bụng đều dùng để bôi nhọ người khác, ai nghe mà chẳng bực mình?"


Phía trước đã sắp ra khỏi cung môn, con ngựa được buộc ở cửa ngách, đang cúi đầu ngửi đám cỏ dại nơi góc tường. Hoắc Hiển liếc nhìn, rũ mắt đá một viên sỏi bên đường, thần sắc khó đoán nói: "Cũng không có gì, chỉ là lão ta cứ nhắc mãi về sư phụ ta, nghe mà phát phiền."


Thắng Hỉ nhướng mày. Người đời đều nói Hoắc Hiển không màng tình cũ, ngay cả Tuyên Bình Hầu phủ cũng bị hắn thẳng tay chèn ép, nhưng Thắng Hỉ biết rõ, Tuyên Bình Hầu chẳng là gì cả, vị Lâu đại tướng quân kia mới là người quan trọng trong lòng Hoắc Hiển.


Chậc, hèn gì ngay tại cổng thành đã ra tay nặng như vậy, làm đốc công còn nghi ngờ bên trong có nội tình gì khác.


Sau khi đã thăm dò được đầu đuôi câu chuyện, Thắng Hỉ nói thêm vài câu sáo rỗng vô thưởng vô phạt rồi mới cáo lui: "Vậy đại nhân đi thong thả, đốc công còn đang phê hồng, đang đợi nô tài về mài mực cho đây."


Nhìn bóng dáng tiểu thái giám đi xa, thần sắc Hoắc Hiển lập tức thay đổi, vẻ ngạo mạn bất cần đời biến mất hẳn khỏi lông mày và khóe mắt. Hắn nhận lấy dây cương từ tay Nam Nguyệt, hỏi: "Người đâu?"


Vẫn chưa ra khỏi cung môn nên Nam Nguyệt hạ thấp giọng đáp: "Đã tống vào đại lao rồi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/tram-vui-tuyet&chuong=9]

Hứa thái phó là người đọc sách, xương cốt quá yếu, cú đá này của Khinh Phong chẳng khác nào đạp chết người ta, nhưng thuộc hạ không dám mời đại phu, chỉ có thể pha chút thuốc vào nước cho ông ta uống."


Con ngựa cứ ngỡ đang được khen, ngẩng đầu hí lên hai tiếng, liền bị Nam Nguyệt ấn đầu xuống.


Hoắc Hiển "ừ" một tiếng rồi không nói gì thêm, chưa chết là được.


Hai chủ tớ bước ra khỏi cung môn, Nam Nguyệt lại nói: "Hôm nay ở cổng thành, hình như thuộc hạ có thấy xe ngựa của Cơ phủ."


Nghe vậy, bước chân Hoắc Hiển hơi khựng lại. Đây không phải lần đầu tiên hắn gặp Cơ Ngọc Lạc.


Mấy năm nay Cơ Sùng Vọng rất có uy tín trong giới sĩ phu, thấp thoáng có xu thế trở thành một Hứa Hạc thứ hai, hơn nữa người này hành sự cẩn trọng hơn Hứa Hạc nhiều, gần như không để lộ ra một kẽ hở nào.


Việc sắp xếp để cưới nữ nhi Cơ Sùng Vọng là ý của Triệu Dung, nhưng quyết định cưới người nào lại là do Hoắc Hiển cân nhắc kỹ lưỡng mới định đoạt.


Đúng là hậu viện của hắn đã đủ chỗ cho đủ loại chim muông hoa lá rồi, thêm một người béo hay gầy, tròn hay méo cũng chẳng sao, nhưng một kẻ tính tình mềm yếu dễ thao túng dù sao cũng bớt đi được khối phiền phức. Thế nên hắn mới chọn đích trưởng nữ thuần khiết, hiền lành dễ bắt nạt của Cơ gia, rồi sắp xếp vở kịch tại chùa Thừa Nguyện kia.


Lúc đó nhìn Cơ Ngọc Lạc, hắn chỉ thấy nàng đúng như những gì Nam Nguyệt đã thám thính được: cẩn thận, nhút nhát, giống như bông hoa trắng mọc trong hồ nước nơi nội viện, tuy cũng phải chịu phong ba bão táp nhưng rốt cuộc vẫn thiếu đi chút kiên cường.


Nghĩ lại ánh mắt hôm nay…


Hoắc Hiển nhíu mày, không nói rõ được là có gì đó không ổn.


Nhưng mấy chuyện này cũng chẳng quan trọng, hắn tung người lên ngựa, dặn dò: "Ly Dương đâu, bảo với hắn một tiếng, cổng thành cho phép lưu thông bình thường, đám phiên tử trong kinh cũng rút về đi."


"Hả?" Nam Nguyệt ngạc nhiên: "Chủ tử, không tìm tên thích khách đó nữa sao?"


Hoắc Hiển kéo dây cương, giữa đôi mày như đè nén một luồng u uất: "Cứ tìm thế này cũng chẳng có kết quả gì, thu đội thôi."


Ly Dương có chút bực dọc.


Gã ở Cẩm Y Vệ nhiều năm, điều tra bắt giữ vốn là sở trường, bao năm qua những nhiệm vụ Hoắc Hiển giao cho gã gần như chưa từng thất thủ, lần này lại vấp phải một cú ngã đau.


Hôm đó khi gã đuổi đến phủ, tên thích khách kia đã bị thương, không ngờ lại có thể biến mất ngay trước mắt gã. Ly Dương vừa bực bội vừa cảm thấy vô cùng mất mặt.


Tuy nhiên, gã hỏi: "Tên thích khách đó rốt cuộc có lai lịch thế nào, sao chủ tử lại cứ bám riết không buông như vậy?"


Ly Dương đi theo Hoắc Hiển không lâu bằng Nam Nguyệt. Nam Nguyệt vốn là tiểu đồng theo hầu từ thuở nhỏ, còn có may mắn được Lâu đại tướng quân chỉ điểm đôi chút.


Nam Nguyệt chép miệng cảm thán: "Ngươi không thấy thôi, thân pháp của tên thích khách đó nhanh đến kinh người, gần như y hệt bộ pháp năm xưa đại tướng quân dạy cho chủ tử. Ta chỉ chậm nửa bước, nè, ngươi nhìn đi —"


Nam Nguyệt kéo cổ áo ra, trên cổ rõ ràng là một vết sẹo mới. Gã cạn lời nói: "Cái trâm đó suýt chút nữa là rạch trúng chỗ hiểm rồi."


"Ngươi... thế này..." Ly Dương nhìn vết sẹo, đúng là bị thương không nhẹ. Đang định mở miệng an ủi thì bỗng khựng lại, như nghĩ ra điều gì đó, gã bật dậy cái vù: "Ta đi Hình bộ một chuyến."


Nói xong, mặc cho Nam Nguyệt phía sau í ới gọi, gã vội vã rời đi.


Lúc này, Cơ Ngọc Lạc đã đến chùa Thừa Nguyện.


Ngôi chùa trang nghiêm thanh tịnh, bức hoành phi trên xà ngang của cánh cửa đỏ đôi là hình Bách Tăng Đồ, hai trụ gỗ đỏ chống đỡ hai bên có khắc hình sư tử vần cầu và lưỡng long hí châu. Đi qua cổng lớn về phía Bắc là chính điện thờ tượng Phật A Di Đà, còn bài vị của các gia đình gửi thường được đặt ở các tòa lầu khác.


Sau sự việc xảy ra ở cổng thành vừa rồi, mấy người đi cùng ai nấy đều nặng trĩu tâm tư, ngay cả việc thắp hương cho Cơ lão thái gia cũng trở nên lơ đãng, đến mức Lâm Thiền còn suýt chút nữa để tàn hương rơi trúng tay.


Khác với nỗi sợ hãi khi phải chứng kiến cảnh tượng máu me của Cơ Nhàn Dư, Lâm Thiền lại vì liên tưởng đến những lời răn đe của Giang thị mà vô thức thay gương mặt của Hứa Thái phó hôm nay bằng gương mặt của Cơ Sùng Vọng, nhất thời bị dọa cho không nhẹ.


Vì thế, sau khi thắp hương cho lão thái gia xong, bà liền muốn đi bái tượng Phật A Di Đà ở chính điện để cầu bình an.


Đám hậu bối cũng đi theo sau.


Chỉ có Cơ Ngọc Lạc vốn không mặn mà với việc cầu thần bái Phật nên bước chân có hơi chậm lại vài nhịp. Ngay khi nàng định bước vào chính điện thì va phải một nữ tử mặc y phục trắng đội mũ che mặt. Người đó vội vàng giữ lấy vành mũ, gần như chạy bộ mà rời đi.


Nàng hơi khựng lại một lát, cảm thấy bàn tay vừa chạm vào vạt áo của nữ tử kia đã vương lại mùi hương thanh khiết, ngọt ngào thoang thoảng.


Mùi hương này có chút quen thuộc, Cơ Ngọc Lạc đang nhíu mày

nhìn theo thì nghe thấy tiếng Cơ Nhàn Dư thúc giục. Lúc này nàng mới thu hồi ánh mắt, bước vào chính điện.

Bình Luận

0 Thảo luận