Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Trâm Vùi Tuyết

Chương 4

Ngày cập nhật : 2026-05-09 23:35:15

Giác Uyển không chỉ hẻo lánh mà còn vô cùng đơn sơ.


Thực tế, nơi này hoàn toàn không xứng được gọi là viện. Bên ngoài chẳng qua chỉ dùng hàng rào tre gỗ ngăn ra một khoảng không gian riêng biệt, bên trong cũng chỉ có vỏn vẹn hai gian nhà. Gian ở giữa dùng làm chính phòng, dưới bóng che khuất của mấy cây hòe cao lớn, trông nó lại càng thêm thấp bé, tồi tàn.


Trong phòng lại càng không có lấy một món đồ bày biện nào quý giá. Vật đáng tiền duy nhất chỉ có chiếc lư hương tử kim nhỏ xíu đặt ở góc bàn, thân lư khắc những dòng chữ Phạn khiến người ta hoa cả mắt, nhìn qua là biết ngay món đồ được mang về từ trong chùa.


Có lẽ do quanh năm suốt tháng đều đốt cùng một loại hương, nên ngay cả khi không thắp hương, người ta vẫn có thể ngửi thấy một mùi thanh ngọt thoang thoảng, tựa như hương trái cây mà cũng tựa như mùi thảo dược.


Trước giường đặt hai chiếc rương nhỏ, đều là những món đồ được thu dọn vội vàng khi rời chùa Thừa Nguyện để về phủ. Bích Ngô không bày biện những thứ này ra, nàng nói: “Chỉ vài ngày nữa người của Mộc Thu Uyển sẽ tới thôi, lúc đó chúng ta sẽ dọn về lại bên ấy.”


Cơ Ngọc Lạc nhìn Bích Ngô, rõ ràng là nàng chưa kịp biết chuyện này, liền hỏi: “Phải dọn về sao?”


Bích Ngô gật đầu đáp: “Là lời của lão phu nhân. Nghĩ cũng đúng, tháng sau tiểu thư xuất giá rồi, dù sao cũng không thể để người ta đón dâu từ xó xỉnh này đi được.”


Suy cho cùng, Cơ gia vẫn rất trọng thể diện.


Nói xong, nàng nhỏ giọng bùi ngùi: “Không ngờ lại được trở về bằng cách này.”


Mộc Thu Uyển mà Bích Ngô nhắc đến là chủ viện của Cơ phủ, sở dĩ nói là “trở về”, vì trước kia chủ tớ bọn họ vốn dĩ từng sống ở đó.


Đích nữ của phủ, sống ở chủ viện là điều không thể hợp lý hơn.


Chỉ là vào khoảng năm tiểu thư tám tuổi, nàng vô tình làm vỡ một chiếc chén. Chiếc chén đó rất bình thường, cũng chẳng đáng giá gì, nhưng phu nhân lại đùng đùng nổi trận lôi đình, phạt nàng quỳ suốt mấy ngày trời.


Trước đây, phu nhân đối xử với tiểu thư cũng không mấy tốt đẹp, nhưng ngày hôm đó đặc biệt đáng sợ, dù Bích Ngô khi ấy còn nhỏ xíu vẫn nhớ như in ánh mắt đó, cứ như muốn ăn tươi nuốt sống người ta.


Sau đó, tiểu nữ hài liền đổ bệnh, phát sốt cao.


Trận ốm này vốn không có gì to tát, nhưng lại làm lây phong hàn sang cả tam tiểu thư vốn thường xuyên đến tìm nàng chơi. Phu nhân lúc đó cuống lên, liền sắp xếp đưa tiểu thư đến Giác Uyển, sai một ma ma đi theo chăm sóc, rồi từ đó về sau tuyệt nhiên không hề nhắc đến chuyện đưa nàng trở về nữa.


Về sau ma ma kia cũng không chịu nổi cảnh thanh bần khổ cực, chưa đầy hai tháng đã bỏ chạy mất.


Bích Ngô sau này cũng từng dò hỏi bóng gió, nhưng đều bị người ta hờ hững gạt đi. Nàng cứ ngỡ đời này sẽ chẳng bao giờ được quay về Mộc Thu Uyển nữa, nào ngờ cuối cùng lại là quay về bằng cách này, đúng là ý trời trêu ngươi…


Bích Ngô mải mê thương xuân tiếc thu, nhưng lại chẳng thấy một chút bi thương hay hoài niệm quá khứ nào trên gương mặt tiểu thư nhà mình, chỉ thấy tiểu thư nhẹ gật đầu, thản nhiên đáp: “Vậy cũng tốt.”


Sau đó, nàng thong dong lật giở những cuốn y thư trong rương hành lý.


Những trang sách này đã ngả vàng, trông khá cũ kỹ, có lẽ cũng đã được hai ba năm rồi, đều là do Tĩnh Trần sư thái ở chùa Thừa Nguyện tặng cho. Ba chữ “Cơ Ngọc Dao” trên trang tiêu đề được viết rất thanh tú, đoan trang, nét bút uyển chuyển, mỗi nét phẩy nét mác đều toát lên vẻ dịu dàng của đại tiểu thư khuê các.


Trên sách còn có rất nhiều lời chú giải, có thể thấy được chủ nhân dụng tâm cỡ nào. Trong những trang trắng thậm chí còn chép lại không ít đơn thuốc giảm chứng đau đầu.


Đau đầu vốn là căn bệnh kinh niên của Lâm Thiền.


Đây đều là những phương thuốc chữa bệnh được sưu tầm cho Lâm Thiền, đúng thật là một người con đại hiếu.


Cơ Ngọc Lạc nhìn trang giấy đầy những dòng chữ nhỏ này mà không khỏi thất thần, giữa lông mày thoáng hiện một chút khinh miệt kín đáo. Ngay khi nàng định xé trang giấy này đi thì nghe “két” một tiếng, cửa phòng bị đẩy bật ra.


Đi kèm với đó là giọng nói non nớt, kiều diễm mà cũng vô cùng nôn nóng của một tiểu cô nương: “A tỷ, a tỷ!”


Rèm hạt bị vén lên kêu loảng xoảng, rồi lại đột ngột rủ xuống.


Cơ Ngọc Lạc ngước mắt, chỉ thấy một thiếu nữ mặc váy gấm màu vàng chanh đang mang theo hơi nước lạnh lẽo chạy xộc tới. Gương mặt chưa nảy nở hết vẻ thanh xuân trông còn khá non nớt, đôi mắt tựa thỏ con đẫm lệ, nước mắt trên mặt nhòe nhoẹt thành một đoàn, trông đáng thương vô cùng.


Đó là Cơ Nhàn Dư.


Vừa bước tới, Cơ Nhàn Dư liền kéo Cơ Ngọc Lạc đứng dậy, xoay nàng vài vòng, vừa khóc vừa nói: “Để muội xem, để muội xem.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/tram-vui-tuyet&chuong=4]

A tỷ thân thể yếu ớt, ở Tĩnh Tư Đường có sống tốt không? Có bị bỏ đói không, có bị lạnh không? Tỷ... Tỷ gầy đi rồi...”


Chữ cuối cùng kéo dài theo tiếng nức nở, cảm xúc đau buồn dường như sắp tràn ra đến nơi.


Cơ Ngọc Lạc bất động thanh sắc rút tay về, nói: “Không nghiêm trọng đến mức đó đâu. Bên ngoài đang mưa, tam muội sao lại chạy tới đây, bị nhiễm lạnh thì sao?”


Cơ Nhàn Dư lại nắm chặt lấy tay nàng, vừa nói vừa khóc nức nở: “Là muội không tốt, đều tại muội không tốt. A tỷ gặp chuyện mà muội lại chẳng giúp gì được. Muội đã cầu xin mẫu thân, nhưng mẫu thân lại càng thêm giận, còn cấm túc muội ở trong phòng. Muội thực sự không nghĩ ra được cách nào khác... Xin lỗi a tỷ.”


Nàng ta vừa nói vừa cúi đầu, nước mắt rơi lã chã như chuỗi hạt đứt dây, không ngừng nhỏ xuống sàn.


Cô nương nhìn qua thì gầy yếu, nhưng sức lại không hề nhỏ, nắm lấy tay nàng rất chặt.


Cơ Ngọc Lạc đành thôi không rút tay lại nữa, dịu dàng nói: “Chuyện này sao có thể trách muội được, huống hồ... là ta đã làm liên lụy đến hôn sự của muội.”


Cơ Nhàn Dư quệt nước mắt, nghẹn ngào: “Nói bậy! Muội mới không quan tâm mấy cái hôn sự đó đâu, muội chỉ cần a tỷ bình an vô sự thôi. Hơn nữa đây cũng chẳng phải ý muốn của tỷ, muội là người hiểu tỷ nhất, tỷ không phải người như thiên hạ đồn đại. Ai mà chẳng biết tên Hoắc Hiển đó làm ác đa đoan, lại bất hòa với phụ thân, chắc chắn là hắn cố ý hãm hại tỷ!”


Nói đoạn, nàng phẫn uất nắm chặt nắm đấm.


Ánh mắt tiểu cô nương sáng rực, quả thực trong lòng trong mắt đều chỉ có tỷ tỷ.


Tam muội này từ nhỏ đã được Lâm Thiền nâng niu như ngọc trên tay, thế nhưng lại chẳng hề lây nửa điểm kiêu căng vô lý của Lâm Thiền. Ngược lại, nàng đối đãi với người khác rất khoan hậu chân thành, đối với đích tỷ Cơ Ngọc Dao này lại càng tốt đến mức không gì để chê.


Cơ Ngọc Lạc biểu lộ sự cảm động vừa đủ, nói: “Tâm ý của muội a tỷ biết rồi, nhưng hôm nay muội đến đây, mẫu thân có biết không? Cẩn thận người lại phạt muội đấy.”


Lâm Thiền vốn không thích hai tỷ muội họ đi lại quá gần nhau. Bà ta luôn nói mệnh cách của Cơ Ngọc Dao xung khắc, sẽ làm liên lụy đến Cơ Nhàn Dư, nên mới tìm mọi cách ngăn cản.


Thế nhưng Cơ Nhàn Dư chẳng hề để tâm, nàng nói: “Lúc nãy muội nghe thấy mẫu thân sai người đến bảo tỷ dọn về, chắc ma ma đang trên đường tới rồi. Muội chỉ là đi nhanh chân hơn bà ấy nên tới báo trước cho tỷ một tiếng thôi, lát nữa muội sẽ cùng về với tỷ.”


Nói xong, nàng lại bắt đầu sụt sùi nức nở: “A tỷ đã phải chịu khổ rồi...”


Gương mặt xinh xắn nhăn nhó lại như cái bánh bao, Cơ Ngọc Lạc bị nàng khóc đến mức ong cả đầu, suýt chút nữa là không giữ được biểu cảm mà giật giật khóe miệng. Cũng may tình trạng này không kéo dài bao lâu, quả thực đúng như lời Cơ Nhàn Dư nói, ma ma do Lâm Thiền phái tới truyền tin đã đến nơi.


Cơ Nhàn Dư cuối cùng cũng ngừng khóc, Cơ Ngọc Lạc chẳng thể chờ đợi thêm mà lập tức mang theo rương hòm, dời sang Mộc Thu Uyển ngay tức khắc.


Tỳ nữ dẫn nàng vào cửa, nhưng đó không phải là gian phòng trước kia của Cơ Ngọc Dao, mà là một biệt viện thông với phía sau Mộc Thu Uyển. Nữ nhi lớn rồi đều phải dời ra ở riêng, chỉ có Cơ Nhàn Dư là chưa đến tuổi cập kê nên vẫn đang sống dưới sự giám sát của Lâm Thiền.


Biệt viện này tuy rộng rãi hơn Giác Uyển, nhưng do lâu ngày không có người ở nên lá rụng đầy sân. Đám người hầu trong viện vốn bị Lâm Thiền ảnh hưởng, nên thái độ đối với Cơ Ngọc Lạc rất lạnh nhạt, chỉ nói: “Việc bên cạnh phu nhân rất bận, chúng tỷ muội không rảnh tay được. Nha đầu bên cạnh đại tiểu thư trông cũng lanh lợi, mấy việc nhỏ này chắc là tự lo liệu được thôi.”


Cơ Ngọc Lạc chỉ cười không nói, đối diện với vẻ mặt có chút thiếu kiên nhẫn của tỳ nữ, nàng biết điều đáp: “Dĩ nhiên là hầu hạ mẫu thân quan trọng hơn, chỗ của ta không sao.”


Tỳ nữ kia cười như không cười, tâm trạng vui vẻ ngẩng cao đầu đi ra ngoài.


Bích Ngô thì thần sắc ủ rũ, cái sân này không lớn không nhỏ, dọn dẹp xong cũng tốn không ít sức lực, nhưng nàng chẳng dám mở miệng sai bảo hạ nhân của Mộc Thu Uyển. Ngay cả làm tỳ nữ cũng phân chia năm bảy loại. Hầu hạ lão gia, phu nhân là hạng nhất, ngược lại, người bên cạnh đại tiểu thư là hạng thấp kém nhất.


Nhưng biết làm sao được, chỉ trách đại tiểu thư mệnh khổ, thành ra mệnh nàng cũng khổ theo.


Bích Ngô cam chịu đi dọn dẹp phòng ốc, cửa sổ vừa mới đẩy ra, lớp bụi dày đã tung bay mù mịt. Chỉ nghe thấy ngoài cửa sổ có mấy tỳ nữ đang ôm chổi thấp giọng tán gẫu:


“Đại tiểu thư thật đúng là mặt dày, làm hỏng cả hôn sự của tam tiểu thư mà còn dám dọn đến ở cạnh phu nhân.”


“Chứ còn gì nữa, phu nhân bữa trưa còn ăn ít đi nửa bát cơm kìa. Đại tiểu thư còn ở đây ngày nào thì ngày đó chúng ta sợ là cũng không yên ổn đâu.”


“Chẳng trách người ta bảo là khắc tinh, mau gả quách đi cho rồi.”


“Thế chúng ta ở gần nàng ta như vậy, liệu có bị ám vận xui không? Ta nghe người khác nói vậy đó...”


Giọng nói tuy thấp, nhưng từng chữ một cứ thế từ ngoài cửa sổ bay vào, khiến người bên trong nghe không sót một lời.


Bích Ngô nghe rõ, Cơ Ngọc Lạc tất nhiên cũng nghe rõ.


Nếu là Cơ Ngọc Dao thật sự nghe thấy, e là sẽ phải u uất phiền muộn hồi lâu, nhưng nàng thì không. Cơ Ngọc Lạc hoàn toàn dửng dưng, thậm chí còn hơi buồn cười, nhưng khi quay người lại thấy Bích Ngô mắt đỏ hoe định an ủi mình, nàng khựng lại một lát, tự điều chỉnh bản thân về dáng vẻ điềm nhiên như Cơ Ngọc Dao, gượng cười một tiếng rồi nói: “Ta không sao.”


Biểu cảm cố tỏ ra hờ hững đó lại khiến Bích Ngô tự tưởng tượng ra đủ mọi nỗi xót xa, chỉ cảm thấy càng thêm thê lương, từ kẽ môi bật ra một tiếng thở dài sầu thảm.


Cơ Nhàn Dư cứ lo lắng a tỷ ở Tĩnh Tư Đường ăn uống không tốt, vừa vào viện đã đến bếp nhỏ tìm được mấy đĩa bánh ngọt, nhưng trên đường tới biệt viện lại bị Lâm Thiền bắt quả tang ngay tại trận.


Cánh cửa vừa đóng lại, hai mẹ con mắt lớn trừng mắt nhỏ, bầu không khí rơi xuống điểm đóng băng.


Một lúc sau, ánh mắt Lâm Thiền rơi vào hộp thức ăn trong tay Cơ Nhàn Dư, bà hít một hơi thật sâu rồi nói: “Ta đã nói bao nhiêu lần rồi—”


“Là phải cách xa a tỷ của con ra, đúng không?” Cơ Nhàn Dư đanh mặt, cướp lời Lâm Thiền.


Lâm Thiền bị nghẹn họng, tức giận nói: “Người khác đều ước gì trốn cho xa, chỉ có mỗi con là cứ sáp vào. Sao ta lại... sao ta lại sinh ra đứa con gái ngốc nghếch như con vậy chứ?”


Cơ Nhàn Dư nhíu mày, nói: “Nhưng bao nhiêu năm qua không phải con vẫn bình an vô sự đó sao? Những lời nói nhăng nói cuội của mấy lão hòa thượng thúi mà mẫu thân cũng tin, a tỷ cũng là do người dứt ruột đẻ ra mà, mẫu thân có biết tỷ ấy đau lòng thế nào không?... Lòng người đều làm bằng thịt, sao lòng của mẫu thân lại làm bằng sắt đá thế?”


Sắc mặt Lâm Thiền lạnh hẳn xuống, bà nói: “Con thì hiểu cái gì? Tóm lại là không được đi, người đâu, đưa tam tiểu thư về phòng!”


Từ nhỏ đến lớn, Cơ Nhàn Dư không ít lần bị Lâm Thiền quản thúc vì Cơ Ngọc Dao, cho nên vừa nghe thấy hai chữ “người đâu”, nàng theo phản xạ ôm chặt hộp thức ăn rồi vắt chân lên cổ mà chạy, hoàn toàn không cho Lâm Thiền cơ hội phản ứng.

Bình Luận

0 Thảo luận