Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Xuyên Nhanh: Quản Gia Toàn Năng

Chương 11: Quản gia ác ma 9

Ngày cập nhật : 2026-06-30 21:13:29

Tạ Lăng Duệ bên ngoài thì cười nói nhưng bên trong thì chửi
rủa, r
ồi Tạ Lăng Duệ cầm bút
đầy do dự.

Cuối cùng, Tạ Lăng Duệ thử hỏi: “Đại ca! Anh có thể nói cho
tôi biết khế ước này để làm gì không?”

Thẩm Minh Hiên vẫn giữ nụ cười đáp: “Có thể! Tác dụng của khế
ước là để duy trì khế ước.”

Nghe xong, trong lòng Tạ Lăng Duệ chửi thề không ngớt, nói
cũng như không nói vậy.

May mà Thẩm Minh Hiên chỉ trêu Tạ Lăng Duệ, nên đã giải thích tiếp: “Tôi đã đáp lại
lời triệu hoán của cậu nên chỉ khi ký khế ước này, tôi mới có thể ở lại đây.”

Nghe thấy vậy, hai mắt của Tạ Lăng Duệ sáng lên, vậy có
nghĩa là nếu như không ký thì đối phương sẽ bị
buộc phải trở về?

Thẩm Minh Hiên dĩ nhiên hiểu Tạ Lăng Duệ đang nghĩ gì, lập tức
phá tan ảo tưởng ngay câu tiếp theo.

“Nếu tôi không ở lại, chắc các cậu sẽ bị chôn vùi ở đây.”

Nụ cười trên mặt Tạ Lăng Duệ cứng đờ.

Tạ Lăng Duệ liếc nhìn những tảng đá khổng lồ bị treo lơ lửng
giữa không trung, rồi nhìn nét mặt đông cứng của Lý Kiến Tài và Lục Tùy Phong,
cuối cùng vẫn cầm bút ký tên thật của mình.

Ngay trong khoảnh
khắc Tạ Lăng Duệ ký xong tên mình, tờ giấy lập tức biến mất không dấu vết, cây
bút trong tay cậu cũng đồng thời biến mất.

Thẩm Minh Hiên nhìn Tạ Lăng Duệ đã ký xong, nụ cười trên mặt
càng trở nên thân thiện.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/xuyen-nhanh-quan-gia-toan-nang&chuong=11]

Hắn đứng thẳng người, mở miệng cười nói: “Xin cho phép
tôi được giới thiệu lại bản thân, tên tôi là #&#.”

Tạ Lăng Duệ nhíu mày, lúc đối phương nói tên, cậu không nghe
rõ, ngay cả tiếng lòng của đối phương cũng y hệt như âm thanh đó.

Tạ Lăng Duệ đương nhiên không thể hiểu được, Thẩm Minh Hiên
đã hoàn thành mười nhiệm vụ, đó là ngôn ngữ của thế giới khác, nghe không hiểu
mới là bình thường, nếu không thì còn xứng là thân phận ác ma hiện tại của hắn
sao.

Nếu thật sự nghe hiểu được tên thật, thì mất mặt biết bao!

Sau đó, Thẩm Minh Hiên nói: “Ngài hẳn là không nghe hiểu được
tên của tôi, nhưng không sao, tôi có một cái tên ở thế giới loài người, Thẩm
Minh Hiên, đây là tên do người triệu hoán trước của tôi đặt cho.”

Nghe Thẩm Minh Hiên tiết lộ , Tạ Lăng Duệ có chút tò mò dò hỏi: “Vậy người đó giờ thì sao?”

“Tất nhiên là chết rồi.” Thẩm Minh Hiên mỉm cười đáp.

Tạ Lăng Duệ: !!!

Nhìn rõ ràng biểu cảm trên mặt Tạ Lăng Duệ từ tươi cười chuyển
sang kinh hoàng, Thẩm Minh Hiên mới chậm rãi nói: “Dù sao thì cũng đã hơn sáu
trăm năm rồi mà.”

Tạ Lăng Duệ: …

Tạ Lăng Duệ rất muốn nói với Thẩm Minh Hiên rằng, lần sau
nói chuyện có thể nghỉ lấy hơi một chút không? Nhưng cậu không dám.

“Ờ… tôi có thể hỏi một chút, tại sao tôi lại có thể triệu
hoán được anh vậy?” Tạ Lăng Duệ giơ tay hỏi ra thắc mắc của mình.

Trong đầu cậu bắt đầu tưởng tượng, chẳng lẽ bản thân là một
nhân vật gì đó ghê gớm lắm? Đang ở độ tuổi trung nhị, ai mà chẳng có lúc mơ tưởng
viển vông?

Huống hồ giờ đây, sinh vật phi khoa học như Thẩm Minh Hiên
đã thật sự xuất hiện, hơn nữa cậu còn ký kết khế ước với anh ta, nhìn thế nào
cũng thấy bản thân hẳn là có một thân phận ẩn giấu kinh người mới đúng.

Nghe câu hỏi của Tạ Lăng Duệ, nụ cười trên mặt Thẩm Minh
Hiên vẫn không thay đổi, không trực tiếp trả lời mà nói: “Chủng tộc của tôi là
ác ma.”

Tạ Lăng Duệ ngơ ngác: “Vậy thì sao?”

“Có thể hấp dẫn ác ma chỉ có những kẻ đại ác.” Thẩm Minh
Hiên đáp.

Tạ Lăng Duệ: ???

Tạ Lăng Duệ ngơ ngác nhìn Thẩm Minh Hiên, nhất thời chưa hiểu
được hàm ý trong lời hắn.

Nhìn nụ cười vẫn giữ nguyên trên khuôn mặt Thẩm Minh Huyền,
một giây sau não cậu bỗng xoay chuyển.

Tạ Lăng Duệ: !!!

Ý… ý là sao? Là nói cậu là một tên đại ác nhân mười tội
không dung, đúng không?!

Cậu là người nghĩa khí ngút trời, rộng rãi giúp người, ai ở
Tinh Thần không biết tên cậu? Người ta gọi cậu là tiểu nhị gia,nghĩa là phiên bản
thu nhỏ của Quan nhị gia. Tuy rằng cậu uốn tóc, nhuộm đầu, làm lưu manh, nhưng
cũng vì dưới tay cậu có cả trăm đàn em nên đã giúp ngăn cản không ít người từ
trường khác tới quấy rối học sinh trường Tinh Thần.

Tạ Lăng Duệ cảm thấy sự an toàn của học sinh trường Tinh Thần
cũng có phần công lao của cậu.

Thế nhưng, người mà xưa nay luôn cho rằng mình là người tốt
như cậu, lại bị ác ma chứng nhận rằng cậu là ác nhân tội ác tày trời.

Quan trọng nhất là đối phương còn đưa ra bằng chứng! Bởi vì
sự xuất hiện của hắn chính là bằng chứng rõ ràng nhất.

Tạ Lăng Duệ tức giận bất bình.

“Có khi nào… anh tìm nhầm người rồi không?” Tạ Lăng Duệ cố gắng
giãy giụa.

Từ nhỏ tới lớn, việc ngông cuồng nhất mà cậu từng làm chỉ là
hẹn đánh nhau thôi, mà đã là đại ca rồi thì đánh nhau tranh địa bàn chẳng phải
chuyện thường sao?

Đôi khi cậu cũng làm việc tốt mà, tuy không đến mức dắt cụ
già qua đường, nhưng ít nhất cậu cũng sẽ cho mèo hoang, chó hoang ăn, thế nào
cũng không dính dáng tới tội ác tày trời chứ!

Thẩm Minh Hiên không trả lời, chỉ mỉm cười nhìn cậu.

Nhìn nụ cười đó, trong lòng Tạ Lăng Duệ dấy lên nghi ngờ, chẳng
lẽ mình thật sự là một đại ác nhân?

Nhìn vẻ mặt Tạ Lăng Duệ không ngừng biến đổi, nụ cười của Thẩm
Minh Hiên càng trở nên chân thành hơn.

[Khóa huấn luyện nhân viên “Làm thế nào để đạt hiệu quả khi giao tiếp”. Điều thứ 34: Khi người khác đặt
câu hỏi hoặc nghi ngờ bạn mà bạn không biết trả lời (chém gió) thế nào, chỉ cần
giữ nguyên biểu cảm, im lặng nhìn đối phương, họ sẽ tự động giúp bạn tìm ra lý
do hợp lý.]

Thẩm Minh Hiên có lẽ là người duy nhất nghiêm túc nghiên cứu
toàn bộ sổ tay tân binh, dựa vào cuốn sổ trông có vẻ cực kỳ không đứng đắn này
mà hắn đã hoàn mỹ hoàn thành mọi nhiệm vụ.

Thật ra, khi lần đầu tiên nhận được sổ tay và tham gia lớp
hướng dẫn tân binh, hắn đã từng nghi ngờ không biết không gian hệ thống chủ này
có đàng hoàng không, có hệ thống chính quy nào lại dạy người ta lừa lọc bịp bợm
thế này chứ?

Thế nhưng sự thật chứng minh, sau khi hoàn thành toàn bộ
khóa huấn luyện, hắn làm nhiệm vụ quả thực thuận buồm xuôi gió.

Khóa học thì đúng là không chính quy thật, nhưng rất hữu dụng!

Thấy đối phương gần như đã bị lừa gạt thành công, Thẩm Minh
Hiên mở miệng nói: “Ác ma chúng tôi luôn tôn sùng cái ác, cậu cứ yên tâm, tuy
bây giờ cậu còn chưa đủ tư cách, nhưng tôi nhất định sẽ rèn luyện cậu thành một
ác nhân triệt để. Cậu đã có thể triệu hoán tôi, chứng minh cậu có tư chất trở
thành một kẻ tội ác tày trời

Tạ Lăng Duệ: …

Cậu rất muốn nói rằng cậu không muốn, nhưng nhìn Thẩm Minh
Huyền, cậu lại không dám mở miệng.

Sau đó cậu nghe thấy tiếng lòng của Thẩm Minh Huyền.

[Tuy còn chưa đạt tiêu chuẩn, nhưng nể tình cậu ta hạ gục được
mấy người nằm dưới đất, bản thân vẫn an toàn không hề hấn gì, miễn cưỡng chọn cậu ta làm đề tài tốt nghiệp của
mình vậy. Mình sẽ rèn luyện cậu ta thành một đại ác nhân thực thụ, quán quân chỉ
có thể là mình!]

Nghe thấy tiếng lòng của Thẩm Minh Huyền, Tạ Lăng Duệ: ???

Đề tài tốt nghiệp? Là loại “tốt nghiệp” mà cậu nghĩ đến đó hả?!

Cậu rất muốn hỏi nhưng không thể, vì cậu biết nếu hỏi thì rất có thể sẽ mất
mạng.

Vì vậy, Tạ Lăng Duệ vòng vo hỏi: “Vậy anh cần tôi làm gì?”

Thẩm Minh Hiên vẫn giữ nụ cười, nói: “Tôi sẽ trở thành quản
gia của cậu, phục vụ cậu, cậu có thể sai khiến tôi làm bất cứ điều gì.”

[Tất nhiên, tiền đề là cậu phải trở thành tác phẩm tốt nghiệp
xuất sắc của tôi, nếu không theo khế ước, hậu duệ và linh hồn của cậu, tôi sẽ
xé nát rồi nuốt sống từng chút một.]

Tạ Lăng Duệ: !!!

M* nó, những gì anh ta nghĩ trong lòng và những gì anh ta
nói ra hoàn toàn chẳng giống nhau tí nào!



Cậu biết ngay là thứ mình ký không phải cái gì tốt đẹp, quả
đúng là ác ma!

Bình Luận

0 Thảo luận