Sáng / Tối
Cuối cùng, Tạ
Lăng Duệ vẫn uống hết bát canh gà bề ngoài chứa chan tình thương của mẹ, thực
chất là lời nguyền của con gà ấy.
Hương vị đó đúng
là tuyệt diệu theo một nghĩa khác!
Cậu có thể nếm ra
hương thơm quen thuộc của mẹ mình chính là mùi hương thường ngày trên người bà,
pha lẫn một mùi kỳ dị khó tả, cùng với mùi tanh đặc trưng của thịt gà. Tất cả
hòa quyện lại, tạo thành một đòn tấn công khủng khiếp vào vị giác.
Theo lời ác ma
nói, đây là phiên bản đã pha loãng hơn sáu mươi lít nước. Cậu thật sự không dám
tưởng tượng khi nó mới vừa nấu xong sẽ khủng khiếp thế nào, cũng như tình trạng
của Trần thúc lúc ấy. chẳng trách chỉ uống một ngụm đã phải vào viện.
Mọi loại mùi vị
cùng lúc xộc thẳng lên não khiến đầu óc cậu choáng váng.
Choáng váng ngã vật
ra, Tạ Lăng Duệ bị Thẩm Minh Hiên đỡ vào chăn, trong thoáng chốc đã mơ màng nằm
bẹp.
Thẩm Minh Hiên
hài lòng thu dọn bát đĩa, đẩy xe thức ăn ra ngoài.
Hừ, lúc canh mới
nấu xong, hắn chính là người được mời nếm đầu tiên. Tuy đã chuẩn bị tâm lý, con
gà cũng đã được hắn tắm rửa sạch sẽ trong ngoài, nhưng khoảnh khắc uống vào, hắn
cảm thấy mình như chết một lần. Nếu không phải giờ hắn là ác ma, e rằng đã ngã
xuống tại chỗ.
Theo thiết lập
nhân vật quản gia ác ma, hắn còn phải thể hiện vẻ kinh ngạc đầy vui mừng nữa,
cũng chính vì vậy mà Trần thúc mới bị hạ gục.
Thực ra là bởi vì
theo nhân vật, bát canh này quá hợp với sở thích của ác ma, thích những cảm xúc
gắn với đau khổ, cho nên hắn không những phải khen mà còn phải khen tới tấp, ca
ngợi không ngừng.
Vậy là Trần thúc
làm đầu bếp không phục, liền thử một ngụm và không ngoài dự đoán, lập tức gục tại
chỗ.
Gà bay chó chạy
đem Trần thúc lên xe cấp cứu, Thẩm Minh Hiên nhìn nồi canh gà, trong lòng thầm
nghĩ đây là tình yêu chan chứa mà Tạ Vân Mộng dành cho Tạ Lăng Duệ, tuyệt đối
phải để Tạ Lăng Duệ uống cho bằng được.
Để tránh việc Tạ
Lăng Duệ vừa uống một ngụm đã phải đưa vào bệnh viện rửa dạ dày, hắn dứt khoát
dùng nước pha loãng đến mức có thể uống được.
Bật máy quét độc,
nhìn kim chỉ báo trên màn hình dần dần hạ xuống theo lượng nước đổ vào, đến khi
mức nguy hại giảm xuống vừa đủ ngưỡng có thể uống, Thẩm Minh Hiên mới chịu ngừng
tay.
Sau đó, hắn múc một
bát từ thùng canh gà to đặt lên bàn ăn.
Quay đầu nhìn lại
thùng canh gà còn đầy ắp phía sau, Thẩm Minh Hiên lại múc thêm một bát nữa.
Phu nhân hiếm khi
xuống bếp một lần, vì công việc bận rộn nên bát canh gà này là tâm huyết của
bà, đến nếm thử cũng chưa kịp, là một quản gia đạt chuẩn, cậu đương nhiên phải
thay chủ nhân chia sẻ gánh nặng.
Hắn cẩn thận giữ
riêng bát canh gà của Tạ Vân Mộng, đặt vào nồi giữ nhiệt.
Thẩm Minh Hiên
lúc này mới hài lòng mỉm cười, đẩy bàn ăn về phòng Tạ Lăng Duệ.
Rồi tự khen mình:
Mình đúng là một quản gia chuẩn mực.
Cảnh chuyển trở lại.
Thẩm Minh Hiên đẩy
xe đẩy vào bếp, vừa bước vào đã thấy thùng canh gà khổng lồ mà hắn pha nước trước
đó biến mất không còn tăm hơi, xem ra đã bị xử lý rồi.
Quay người mở nồi
giữ nhiệt bên cạnh, nhìn bát canh gà thơm ngào ngạt bên trong, nụ cười trên mặt
Thẩm Minh Hiên càng sâu hơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/xuyen-nhanh-quan-gia-toan-nang&chuong=17]
May mà mình đã giữ lại một bát, nếu không phu nhân
sẽ không được uống rồi.
Sau đó hắn cất nồi
giữ nhiệt vào góc tủ bếp. Hôm nay Trần thúc bị hạ gục, mà hắn lại là người duy
nhất trong nhà có chứng chỉ đầu bếp năm sao, nên toàn bộ việc nấu nướng hôm nay
sẽ do hắn tiếp quản.
May mắn là Tiểu
Ngũ là hệ thống quản gia, trong gói tân thủ ngoài hai bộ đồng phục quản gia còn
có cả loạt kỹ năng quản gia sơ cấp.
Trong đó có cả kỹ
năng nấu ăn, nhưng chỉ có trọn bộ kỹ năng đầu bếp sơ cấp về ẩm thực phương Tây
và một bộ kỹ năng làm bánh cao cấp.
Còn ẩm thực Trung
Hoa thì phải tự mua thêm.
Thẩm Minh Hiên
nhìn giá bộ toàn tập ẩm thực Trung Hoa trong cửa hàng hệ thống, tính toán số điểm
mình kiếm được gần đây, và rút ra kết luận, mình không đủ tiền mua.
Thế là hắn chỉ
mua vài quyển thực đơn lẻ, giá rẻ hơn nhiều, rồi dùng điểm để nâng cấp chúng
lên thành cấp hương vị vô tận. Giờ đây hắn cũng đã trở thành một quản gia cấp
cao đủ tiêu chuẩn sở hữu chứng chỉ đầu bếp năm sao.
Thẩm Minh Hiên,
quản gia đầu bếp năm sao, bắt đầu trao đổi với ông Tạ về chuyện dạy dỗ Tạ Lăng
Duệ.
Cuối cùng, ông Tạ
mỉm cười tiễn Thẩm Minh Hiên ra khỏi thư phòng, Thẩm Minh Hiên chính thức giành
được quyền giáo dục Tạ Lăng Duệ.
Ban đầu, việc để
một quản gia dạy dỗ người thừa kế tương lai của Tạ gia là điều không thể.
Nhưng ai bảo hồ
sơ lý lịch của Thẩm Minh Hiên xuất sắc đến mức khiến người ta sợ chứ?
Ông Tạ nhìn bản
lý lịch phóng đại đến mức khó tin của Thẩm Minh Hiên, chỉ cảm thấy để Thẩm Minh
Hiên àm quản gia thật đúng là uổng phí nhân tài.
Theo lời bạn bè của
ông, Thẩm Minh Hiên vốn được hoàng thất Pháp Lan Đế đào tạo để trở thiếp thân
chấp sự. Là thiếp thân chấp sự, Thẩm Minh Hiên còn có quyền xử lý chính sự thay
cho chủ nhân của mình, hơn nữa còn là người xuất sắc nhất trong số tất cả các
chấp sự.
Những thiếp thân
chấp sự này từ nhỏ đã được nuôi dưỡng bên cạnh chủ nhân để xây dựng tình cảm gắn
bó sâu sắc.
Thế nhưng vì cuộc
tranh giành ngôi vị, chủ nhân của Thẩm Minh Hiên đã phái hắn rời đi, kết quả là
vị thái tử mà Thẩm Minh Hiên theo hầu đã chết.
Tuy chuyện đó
không liên quan đến Thẩm Minh Hiên, nhưng hoàng thất lại cho rằng đó là lỗi thất
trách của Thẩm Minh Hiên, nên đã sa thải Thẩm Minh Hiên khỏi hoàng thất Pháp
Lan Đế và ban lệnh cấm không cho bất kỳ tổ chức nào trong nước Pháp Lan Đế thuê
lại Thẩm Minh Hiên.
Bất đắc dĩ, Thẩm
Minh Hiên chỉ có thể rời khỏi Pháp Lan Đế, đến Cổ Hoa quốc.
Ở Cổ Hoa quốc, Thẩm
Minh Hiên tìm đến Tôn lão gia tử người từng được ông nội hắn giúp đỡ khi còn trẻ.
Khi ấy, Tôn lão
gia tử chỉ là một kẻ trắng tay, chính ông nội của Thẩm Minh Hiên đã giúp ông ấy
mở đường, mới có được cơ nghiệp Tôn gia như ngày nay.
Vì thế Tôn lão
gia tử từng hứa với ông nội của Thẩm Minh Hiên rằng, chỉ cần không trái pháp luật
và đạo đức, ông sẽ giúp đỡ hết sức.
Thẩm Minh Hiên đã
dùng lời hứa đó, nhờ ông giúp tìm cho mình một chủ nhân tốt.
Tôn lão gia tử vô
cùng kinh ngạc, vì điều kiện đó chẳng đáng là bao nên ông rất sẵn lòng giúp, thậm
chí không coi đó là điều kiện.
Huống chi, Thẩm
Minh Hiên lại ưu tú đến mức ông còn muốn giữ cậu lại làm trợ thủ cho con trai
mình.
Nhưng Thẩm Minh
Hiên từ chối, Thẩm Minh Hiên nói rằng đã dày mặt nhận ân tình của Tôn lão gia tử,
nên càng không thể báo đáp bằng cách lợi dụng.
Dù Tôn lão gia tử
hết lời thuyết phục, nói rằng ông thực sự coi trọng tài năng của Thẩm Minh Hiên
chứ không phải vì giúp đỡ mà muốn giữ lại, nhưng Thẩm Minh Hiên vẫn không tin.
Tôn lão gia tử bất
đắc dĩ, nhìn búp bê vàng định chạy ra ngoài mà không có cách giữ lại.
Cuối cùng đành chấp
nhận đi tìm cho Thẩm Minh Hiên một nhà chủ nhân tốt.
Trong quá trình
tìm kiếm, ông vẫn không cam tâm, ngày ngày khuyên nhủ Thẩm Minh Hiên ở lại,
nhưng đều bị những lời từ chối khéo léo của Thẩm Minh Hiên làm cho không còn lời
nào để nói.
Kết quả là ông Tạ
nhặt được món hời lớn.
Vì Tạ Lăng Duệ bị
bắt cóc, ông đã nhờ vài người bạn thân giúp tìm một người có thể bảo vệ Tạ Lăng
Duệ.
Khi nghe nói về
Thẩm Minh Hiên, ông lập tức cho người điều tra tình hình của hắn.
Tốt thật đấy đây
chính là một nhân tài toàn năng! Ông lập tức chạy tới Tôn gia đòi người.
Tôn lão gia tử tất
nhiên không chịu, ông nghĩ sau những ngày khuyên nhủ liên tục, thái độ của Thẩm
Minh Hiên đã bắt đầu mềm đi, chỉ cần thêm chút thời gian nữa là có thể giữ hắn
lại.
Dù ông Tạ hứa hẹn
với ông đủ loại lợi ích, Tôn lão gia tử cũng không gật đầu.
Thấy bạn già kiên
quyết như vậy, lão gia Tạ không từ bỏ. Ông hiểu rằng nếu những điều kiện hấp dẫn
như vậy còn không lay chuyển được, thì năng lực của vị quản gia này quả thật
phi phàm.
Thế là ông quay sang cho người âm thầm theo dõi hành tung của
Thẩm Minh Hiên.
Và phát hiện ra rằng Thẩm Minh Hiên đang chủ động tìm kiếm
chủ nhân.
Lão gia Tạ liền cùng Tôn lão gia tử giở trò rút củi đáy nồi.
Bề ngoài thì vẫn đến Tôn gia dây dưa năn nỉ, nhưng thực chất
ông đã lén bỏ bản hợp đồng tuyển dụng của Tạ gia vào phòng của Thẩm Minh Hiên.
Để có thể mời được nhân tài này, ông còn đính kèm toàn bộ
tài liệu về Tạ gia cùng với bản hợp đồng, rồi quay lại tiếp tục đấu võ mồm với
Tôn lão gia tử.
Sau đó, đúng như dự đoán, Thẩm Minh Hiên bị ông Tạ “nẫng” mất.
Tôn lão gia tử tức đến mức giờ chỉ cần nhìn thấy ông Tạ là
râu tóc dựng ngược, mắt trợn trừng.
Nhưng dù sao cũng là bạn già lâu năm, sau khi ông Tạ cúi đầu
năn nỉ mấy lần, ông Tôn cuối cùng cũng chịu bỏ qua.
Dù gì ông Tôn cũng biết, gia đình ông Tạ là một nhà chủ thuê
khá tốt, quan hệ người trong nhà đơn giản, không có những chuyện rắc rối linh
tinh, để Thẩm Minh Hiên đến đó cũng là lựa chọn hay.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận