Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Xuyên Nhanh: Quản Gia Toàn Năng

Chương 15: Quản gia ác ma 13

Ngày cập nhật : 2026-06-30 21:48:34

Tạ Lăng Duệ nằm
trên giường, cả người đều không ở trong trạng thái bình thường.

Cảnh tượng Thẩm
Minh Hiên xuất hiện lúc động đất trước đây, cậu luôn cho rằng đó chỉ là một giấc
mơ khi mình hôn mê.

Dù sao mẹ cậu
cũng nói, khi đội cứu hộ đào bọn họ ra từ đống đổ nát thì không hề có ai khác ở
đó. Thêm vào đó, trong suốt thời gian cậu dưỡng thương trong bệnh viện, Thẩm
Minh Hiên cũng chưa từng xuất hiện, nên cậu mặc định chuyện mình ký khế ước với
ác ma chỉ là một giấc mơ mà thôi.

Thế nhưng hôm nay
khi tận mắt thấy Thẩm Minh Hiên thực sự xuất hiện trong nhà mình, cảm giác chấn
động trong lòng cậu chẳng khác nào một trận động đất thứ hai vừa ập đến.

Đặc biệt là người
đó, từ cách ăn mặc, diện mạo cho đến cái tên, tất cả đều giống hệt ác ma trong
mơ.

Thế nhưng Tạ Lăng
Duệ cũng không chắc người đó có thật sự là ác ma đó hay không.

Cậu cũng không
dám hỏi, lỡ như nhận nhầm người thì chẳng phải sẽ rất mất mặt sao? Vì vậy cả
ngày hôm nay cậu đều ngơ ngẩn, không tập trung nổi.

May là mẹ cậu do
mấy ngày qua ở lại bệnh viện chăm sóc cậu, nên công việc chất đống rất nhiều,
giờ đã quay về công ty xử lý.

Ông bà ngoại thấy
cậu trở về thì lải nhải một hồi, kiểm tra trước sau một lượt, thấy không có gì
bất thường mới đưa cậu về phòng, ấn cậu nằm xuống giường, dặn dò phải nghỉ ngơi
cho tốt, rồi rời khỏi phòng.

Khi không gian
yên tĩnh trở lại, Tạ Lăng Duệ mới có thời gian suy nghĩ về chuyện của Thẩm Minh
Hiên.

Giờ cậu chỉ muốn
tìm hắn để hỏi rõ xem hắn có phải ác ma đã ký khế ước với mình hay không.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/xuyen-nhanh-quan-gia-toan-nang&chuong=15]

Nhưng
lỡ hắn không phải thì người xấu hổ chính là cậu.

Trong cơn xoắn
xuýt, Tạ Lăng Duệ nằm dài trên giường, than ngắn thở dài.

Không lâu sau, cửa
phòng vang lên tiếng gõ.

“Vào đi.” Tạ Lăng
Duệ cất giọng nói.

“Cạch.” Cửa mở
ra.

Người bước vào
chính là quản gia kiêm vệ sĩ mới của cậu, người đó đẩy theo một xe thức ăn,
trên xe phủ một nắp đậy, bên dưới là bát và muỗng.

Cảnh tượng Thẩm
Minh Hiên đẩy xe thức ăn vào phòng khiến người ta liên tưởng đến khung cảnh quản
gia quý tộc thời Trung cổ đang phục vụ chủ nhân của mình.

Khóe miệng Tạ
Lăng Duệ giật nhẹ, cảm thấy khung cảnh này thật không hợp với phong cách của bản
thân chút nào.

“Thiếu gia, phu
nhân dặn tôi mang canh gà đến cho cậu.” Thẩm Minh Hiên đẩy xe đến cạnh giường,
mỉm cười nói.

Tạ Lăng Duệ suy
nghĩ chốc lát, quyết định đi thẳng vào vấn đề.

“Tại sao anh lại ở
đây?”

“Tất nhiên là do
ông ngoại của ngài mời tôi đến.” Thẩm Minh Hiên vẫn mỉm cười đáp.

“Đừng giả vờ với
tôi, anh biết rõ tôi đang hỏi gì mà.” Tạ Lăng Duệ nghiến răng nói.

Tạ Lăng Duệ sợ Thẩm
Minh Hiên sẽ làm hại gia đình mình, dù sao hắn là ác ma.

Tạ Lăng Duệ cảm
thấy bản thân có chết cũng không sao, nhưng tuyệt đối không thể để liên lụy đến
người nhà.

Thẩm Minh Hiên vẫn
giữ nụ cười, đẩy nhẹ gọng kính trên sống mũi, nói: “Tôi là quản gia của ngài, tất
nhiên thiếu gia ở đâu thì tôi sẽ ở đó.”

“Quản gia à, vậy
thì anh bị sa thải rồi.” Tạ Lăng Duệ nói.

“Ngài chắc chứ?”
Thẩm Minh Hiên mỉm cười.

[Nếu bị sa thải thì
nghĩa là thiếu gia vi phạm khế ước, như vậy mình có thể ăn cậu ta, rồi đi tìm một
chủ nhân mới. Hôm trước nhìn thấy cậu thiếu niên kia cũng không tệ, tuy tư chất
kém một chút nhưng đào tạo thêm vẫn có thể trở thành một đại ác nhân.]

Sau khi nghe thấy
tiếng lòng của Thẩm Minh Hiên, Tạ Lăng Duệ: !!!

Tên ác ma hai lòng này! Chưa bàn đến việc điều khoản trong
khế ước đen tối đến mức nào, bao nhiêu cái bẫy thế mà hắn chẳng buồn giải thích
lấy một câu, chỉ chờ cậu tự mình sa vào sao!

Mới nằm viện có một tuần thôi mà hắn đã nhanh chóng tính
toán tìm chủ mới rồi! Thật quá đáng!

Đã nói là sẽ bồi dưỡng cậu, thế mà giờ lại tính để cậu sập bẫy
rồi ăn cậu sao! Hừ, ác ma quả không hổ là ác ma, đen tối đến tận xương tủy!

Trong lòng Tạ Lăng Duệ điên cuồng chửi rủa Thẩm Minh Hiên,
nhưng bên ngoài lại nở nụ cười tám răng với hắn, nói: “Tôi chỉ đùa thôi mà.”

Đại trượng phu co được dãn được, cậu cảm thấy có thể sẽ bị hắn
ăn thịt trong tương lai, nhưng khoảng cách với cái chết đương nhiên là càng kéo
dài được bao nhiêu thì kéo dài bấy nhiêu!

Hơn nữa, tên khốn này rõ ràng đang ngắm nghía đối tượng tiếp
theo, Tạ Lăng Duệ cậu tuy kiên trinh bất khuất, không cùng ác ma cấu kết, nhưng
người khác thì chưa chắc. Vì sự an toàn của thế giới, cậu phải sống ngoan cường
dưới áp lực của ác ma này.

“Vậy à, cần tôi phối hợp cười với ngài một chút không?” Thẩm
Minh Hiên mỉm cười, hỏi rất chu đáo.

[Ày! Thật đáng tiếc.

Tạ Lăng Duệ: Này, tiếng lòng của anh đã bán đứng hết rồi đấy!

“Không cần, cảm ơn.” Tạ Lăng Duệ thu lại nụ cười, đáp.

Sau đó cậu ngồi dậy, Thẩm Minh Hiên chu đáo mở nắp đậy trên
khay, múc cho cậu một bát canh gà rồi đưa qua.

Tạ Lăng Duệ nhận lấy, nhìn Thẩm Minh Hiên hỏi: “Vậy anh định
đào tạo tôi trở thành tên đại ác nhân như thế nào?”

Nghe câu hỏi của Tạ Lăng Duệ, Thẩm Minh Hiên lập tức rút từ
sau lưng ra một cuốn sổ kế hoạch, nói: “Xin hãy yên tâm, tôi đã lên kế hoạch
chi tiết cho ngài rồi, có muốn xem qua không?”

Vừa nói, Thẩm Minh Hiên vừa đưa cuốn sổ trong tay cho Tạ
Lăng Duệ.

Tạ Lăng Duệ nhìn cuốn sổ được đưa tới, đặt bát canh gà xuống,
nhận lấy sổ, còn Thẩm Minh Hiên liếc nhìn bát canh nhưng không nói gì.

Tạ Lăng Duệ nhìn mấy chữ to được viết phía trên: “Kế hoạch bồi
dưỡng kẻ đại ác”, tiếp đó là vài mục kế hoạch bồi dưỡng như tố dưỡng văn học, tố
dưỡng nghệ thuật vv…, nội dung nói rất chung chung.

Sau đó, Tạ Lăng Duệ nghe thấy Thẩm Minh Hiên nói: “Thiếu
gia, những chữ này có thể nhấn vào được đấy.”

Nghe vậy, Tạ Lăng Duệ nghi ngờ nhìn sang Thẩm Minh Hiên,
nhưng từ gương mặt đó lại không thấy bất kỳ biểu cảm nào khác thường.

Cậu cúi đầu, lật sang một trang, kết quả chỉ là một tờ giấy
rất bình thường, mặt sau còn có thể nhìn rõ chữ viết trên mặt trước xuyên qua.

Tuy không hiểu rõ, nhưng cậu vẫn nghe theo lời Thẩm Minh
Hiên, đưa tay chạm vào dòng bồi dưỡng
văn hóa trên đó. Ngay
giây tiếp theo, dòng chữ ấy bất ngờ mở rộng ra.

Chỉ thấy bên dưới biến thành một bảng kế hoạch học tập dày đặc
chi chít.

Tạ Lăng Duệ kinh ngạc trừng to mắt, không kịp cảm thán, liền
tùy ý lướt qua vài mục gọi là nhiệm vụ học tập. Có thể nói là bao trùm mọi lĩnh
vực, ngữ văn, toán, tiếng anh,
chính trị, lịch sử, vật lý… không thiếu một môn nào.

Nếu chỉ dừng lại ở đây thì cũng thôi đi, nhưng tại sao chế tạo
bom hạt nhân cũng nằm trong đó vậy?

Đây gọi là môn văn hóa à? Môn học nào dạy cái này chứ?

Tạ Lăng Duệ lật tiếp về sau, chỉ thấy càng lúc càng vô lý, kế hoạch còn yêu cầu chế tạo ra
“Pháo Armstrong xoay vòng tăng tốc phản lực kiểu Armstrong” .

Tạ Lăng Duệ: ???

Ác ma này không sao đấy chứ! Nghiêm túc thật à? Bắt cậu học
chế tạo bom hạt nhân đã đủ hoang đường rồi, vậy mà còn muốn cậu làm ra cái thứ
này?

“Những thứ này đều là thtôi phải học à?” Tạ Lăng Duệ hỏi, vẻ mặt không thể tin nổi.

“Tất nhiên rồi.” Đối diện, kẻ phi nhân loại mỉm cười gật đầu
đáp.

“Phần ngữ văn toán học phía trước thì tôi còn hiểu được,
nhưng… anh chắc là muốn tôi chế tạo ra cái này thật à?” Tạ Lăng Duệ chỉ vào mục
yêu cầu chế tạo pháo Armstrong xoay vòng tăng tốc phản lực kiểu Armstrong, hỏi
lại.

Ác ma đối diện không trả lời, chỉ mỉm cười gật đầu.

“Tôi cảm thấy chuyện này có lẽ không thực tế lắm.” Tạ Lăng
Duệ tính toán thuyết phục.

“Nhưng thưa thiếu gia, tôi lại thấy rất thực tế.” Ác ma đáp.

[Không làm
được cũng không sao, cùng lắm thì đổi sang một chủ nhân khác có thể làm được.]

Tạ Lăng Duệ nghe
thấy tiếng lòng: …

“Đúng! Anh nói đúng!
Rất thực tế! Cố gắng chút là làm được thôi.”
Ở trong mơ.

Tạ Lăng Duệ nói xong, âm thầm bổ sung thêm một câu trong
lòng.

Nhưng ác ma này chẳng phải muốn bồi dưỡng cậu thành một kẻ tội
ác tày trời sao? Tại sao lại bắt cậu học những thứ này chứ?

Tạ Lăng Duệ thật sự không hiểu nổi, nhưng cũng không dám hỏi.

Nghe Tạ Lăng Duệ trả lời, ác ma có vẻ rất vui, Tạ Lăng Duệ
thậm chí còn nghe thấy trong lòng đối phương đang khen cậu tuy chưa đủ tiêu chuẩn,
nhưng đã có chí tiến thủ mà một kẻ ác nên có.

Tạ Lăng Duệ: …

Trong thoáng chốc, cậu cũng không biết phải chửi bậy thế nào
cho đúng.

Có phần mệt mỏi, cậu đặt quyển sổ xuống, cầm bát múc một
thìa canh gà đưa lên miệng, giây tiếp theo liền phun thẳng ra.

“Phì phì phì, cái gì đây vậy?” Tạ Lăng Duệ đặt bát xuống, đảo
mắt tìm nước xung quanh.

Bình Luận

0 Thảo luận