Sáng / Tối
Trên con đường vắng
vẻ chỉ còn ánh đèn đường hắt ra ánh cam ấm.
“Rầm rầm rầm”
Những tiếng gầm
rú vang dội từ xa truyền tới, bốn chiếc mô tô lao vun vút qua.
Xe của Đỗ Khải đã
được độ lại, tốc độ quả thực tăng lên đáng kể, vì thế cậu ta là người dẫn đầu
trong bốn người.
Phía trước là một
khúc cua lớn, Đỗ Khải không hề giảm tốc, trực tiếp nghiêng xe sát mặt đường, lướt
qua khúc cua đẹp mắt.
Bám sát ngay sau Đỗ
Khải là Dương Văn Bân, tiếp đó là Tạ Lăng Duệ và Thi Lỗi.
Nhìn qua gương
chiếu hậu thấy mấy người phía sau, Đỗ Khải vui vẻ nhếch môi, lại tăng ga phóng
vút đi.
Bốn người họ lướt
qua sáu chiếc siêu xe đỗ bên đường, lập tức thu hút sự chú ý của đám người
trong xe.
Bên cạnh một chiếc
siêu xe màu đỏ, một thanh niên khoảng mười bảy, mười tám tuổi khoác áo da, mặc
sơ mi trắng cởi mấy nút ở cổ, để lộ lồng ngực, tóc chải ngược, ngậm điếu thuốc,
vẻ mặt ngông cuồng.
Mấy chiếc xe mô tô
vừa vụt qua, tàn thuốc trên môi hắn ta bị gió quất ngược lại, dính đầy lên mặt.
“M*, dám cho ông hít
khói à! Đuổi theo!” Hứa An Bác ném mạnh điếu thuốc xuống đất, dùng chân giẫm mạnh,
ra lệnh.
Mấy người khác
nghe xong cũng nhanh chóng lên xe.
Hứa An Bác mở cửa,
nhìn người phụ nữ ngồi ghế phụ, lạnh giọng: “Cút xuống.”
Người phụ nữ chẳng
những không giận mà còn cười tươi, ngoan ngoãn mở cửa bước xuống.
Hứa An Bác lập tức
khởi động, vào số, đạp ga, chiếc xe đỏ lao vút đi.
Năm chiếc xe phía
sau cũng nối đuôi tăng tốc, bám sát theo.
Lúc này, nhóm của
Tạ Lăng Duệ vẫn đang đua với nhau. Hiện tại cậu đang ở vị trí thứ hai, vừa rồi ở
một khúc cua, cậu cũng không giảm tốc mà lượn một vòng lớn vượt qua Dương Văn
Bân.
Bây giờ, Tạ Lăng
Duệ đang nỗ lực bám đuổi Đỗ Khải.
Giữa lúc cả nhóm
đang cao hứng, từ phía sau bất ngờ lao tới một chiếc siêu xe màu đỏ.
Ngay sau nó là
năm chiếc xe khác nối đuôi thẳng hàng.
Tạ Lăng Duệ liếc
sang chiếc xe thể thao bên cạnh, khoảng cách giữa hai bên có hơi gần, cậu liền
tăng tốc rồi nghiêng người né sang một bên.
Ngay sau đó, Tạ
Lăng Duệ phát hiện mình vừa tăng tốc thì chiếc xe thể thao kia cũng lập tức
tăng tốc theo, còn áp sát lại gần hơn.
Tạ Lăng Duệ nhíu
mày, giảm tốc độ, lại nghiêng người né thêm chút nữa. Lúc này anh đã gần như
dính sát vào lan can bên vách núi, nhường cho chiếc xe thể thao bên cạnh một
khoảng trống khá lớn.
Kết quả là chiếc
xe thể thao kia cũng chậm lại, rồi một lần nữa áp sát về phía mình.
Đến mức này, nếu
Tạ Lăng Duệ còn không nhìn ra đối phương là cố tình thì đúng là mù, lửa giận lập
tức bốc lên ngùn ngụt, Tạ Lăng Duệ quay lại giơ ngón giữa về phía chiếc xe thể
thao màu đỏ.
Ở phía trước, Đỗ
Khải cũng nhận ra tình huống bất thường, lập tức dừng xe lại.
Thấy Đỗ Khải dừng,
Tạ Lăng Duệ cũng lập tức lái xe về phía sau rồi dừng lại.
Ngay sau đó, Thi
Sách và Dương Văn Bân cũng lần lượt dừng xe.
Nhìn thấy bốn người
Tạ Lăng Duệ dừng lại, mấy chiếc xe thể thao kia cũng lần lượt lái đến, trực tiếp
dùng xe chặn kín lối ra của họ.
Tạ Lăng Duệ lập tức
nổi đóa, tung một cú đá vào bánh trước của chiếc xe thể thao màu xám bạc trước
mặt, quát lớn: “M* kiếp, tụi mày bị điên à!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/xuyen-nhanh-quan-gia-toan-nang&chuong=20]
Chặn xe bọn tao làm gì hả!”
Ngay sau đó, Hứa
An Bác bước xuống từ chiếc xe thể thao màu đỏ, dáng vẻ lấc cấc, giọng điệu ngạo
mạn: “Nhóc con, tụi mày cũng hống hách ghê nhỉ!”
Theo sau Hứa An
Bác, những người trên năm chiếc xe còn lại cũng lần lượt bước xuống, thoáng chốc,
hơn chục người đã vây chặt lấy bốn người Tạ Lăng Duệ.
Thi Sách thấy đối
phương đông người, sắc mặt thoáng căng thẳng, mày nhíu lại đầy bất an.
Nhưng lúc này Tạ
Lăng Duệ đã bị cơn giận che mờ lý trí, hoàn toàn không để tâm đến việc đối
phương đông người, trực tiếp mắng lớn: “M* mày là ai đấy! Bọn tao đang đi xe
yên lành, không chọc vào mày, cũng chẳng dây vào mày, tụi mày bị thần kinh à mà
cứ áp sát xe bọn tao, tìm ăn chửi hả!”
Nghe Tạ Lăng Duệ
quát tháo, sắc mặt Hứa An Bác lập tức sầm xuống. Nhà họ Hứa có thể nói là đứng
đầu Hải Thị, cha hắn là tỉnh trưởng, anh trai hiện làm phó thị trưởng Hải Thị,
còn hắn ta là con út của nhà họ Hứa, từ nhỏ đã được người ta nâng niu như cục
cưng.
Từ bé đến lớn,
ngoại trừ những trưởng bối trong nhà, chưa từng có ai dám chỉ tay vào mặt hắn
ta mà mắng chửi như thế, cơn giận cũng vì vậy mà bùng nổ.
“Mày chửi thêm
câu nữa thử xem?” Hứa An Bác gằn giọng, mặt mày sa sầm.
“Hừ, tao chưa từng
thấy ai đòi chửi, hôm nay tao chiều mày, mày bị thần kinh, mày bị thần kinh, m*
mày bị đại thần kinh! Nghe rõ chưa? Lỗ tai có bị điếc không đấy? Nghe không rõ
thì tao chửi sát tai mày cũng được!” Tạ Lăng Duệ lớn tiếng mắng trả.
“M* kiếp!” Hứa An
Bác buông lời thô tục, giơ nắm đấm lao thẳng về phía Tạ Lăng Duệ.
Thấy nắm đấm của
đối phương đánh tới, Tạ Lăng Duệ không cần suy nghĩ đã phản đòn. Với Tạ Lăng Duệ,
trừ mấy ngày gần đây bị mẹ bắt ở bệnh viện nên không gây chuyện, còn bình thường
hầu như ngày nào cũng đánh nhau.
Đánh lộn với Tạ
Lăng Duệ chẳng khác gì cơm bữa.
Bởi vậy cậu né được
cú đấm của Hứa An Bác, túm lấy cánh tay hắn, thực hiện một cú quật vai gọn ghẽ,
ném người xuống đất. Sau đó, Tạ Lăng Duệ cưỡi lên người đối phương, hai tay
tung liên tiếp những cú đấm thẳng vào mặt hắn ta.
Vừa đánh, vừa chửi.
Hơn chục người đứng
bên ngoài đều ngây người. Ai chẳng biết thân phận của Hứa An Bác, vậy mà hắn ta
lại bị đè xuống đất ăn đòn như thế, lập tức tất cả xông lên định kéo Tạ Lăng Duệ
ra.
Đỗ Khải và Dương
Văn Bân thấy nhóm người lao đến, tưởng là sắp đánh hội đồng, cũng liền xông vào
đánh trả.
Nhưng hai tay khó
địch bốn tay, bên Hứa An Bác có đến hơn chục người, trong khi bên Tạ Lăng Duệ
chỉ có bốn. Chẳng mấy chốc, cả bọn đã bị khống chế.
Bị đè xuống đất,
sắc mặt mấy người Tạ Lăng Duệ đều cực kỳ khó coi.
Hứa An Bác ôm mặt,
ánh mắt âm u nhìn chằm chằm Tạ Lăng Duệ, liên tiếp tung mấy cú đấm vào mặt Tạ
Lăng Duệ, vừa đánh vừa gằn giọng: “Mày ngông nữa đi! Ngông nữa đi!”
Đánh được mấy cú,
hắn ta cũng mệt, nắm tay đau rát, đành nới ra.
Hắn ta giơ chân
đá một phát, đạp Tạ Lăng Duệ ngã xuống đất, sau đó ra hiệu cho những người còn
lại tiếp tục đánh.
Bên cạnh, Dương
Văn Bân tuy cũng bị đánh nhưng lúc này đã bị khống chế, bị ép chặt lên nắp
capo.
Thi Sách nhìn thấy
một đám người đang đấm đá Tạ Lăng Duệ túi bụi, lập tức hét lên: “Đừng đánh nữa!
Đừng đánh nữa! Mấy người biết cậu ấy là ai không!”
Tiếng hét của Thi
Sách không khiến đám người dừng tay, nhưng lại làm Hứa An Bác chú ý. Hắn phất
tay ra hiệu ngừng lại, rồi bước tới trước mặt Thi Sách, cười nửa miệng đầy giễu
cợt: “Nói nghe xem, hắn là ai? Ở Hải Thị này, chưa có ai mà Hứa An Bác này
không dạy được!”
Khi hắn ta tự giới
thiệu tên mình, sắc mặt Thi Sách và Đỗ Khải lập tức biến đổi.
Ai mà không biết
Hứa An Bác khó dây vào. Nhà họ Hứa làm chính trị, cha là tỉnh trưởng, anh trai
là phó thị trưởng Hải Thị, với thế lực như vậy, chẳng ai dám đụng tới hắn.
Người ta vẫn nói,
thương không thể sánh với chính. Nhà họ Tạ tuy cũng thuộc tầng lớp thượng lưu,
nhưng so ra vẫn kém xa nhà họ Hứa.
Hứa An Bác là người
ngông cuồng nhất trong giới, cũng vì có hậu thuẫn lớn nên mới ngang ngược vô
pháp như vậy.
“Cậu ấy tên Tạ
Lăng Duệ, là người thừa kế của Tạ thị.”
Biết hôm nay khó
mà êm chuyện, Thi Sách vẫn nói ra thân phận của Tạ Lăng Duệ, mong Hứa An Bác nể
mặt mà bớt tay, dù sao cũng đều là người trong giới thượng lưu.
Hứa An Bác lập tức
bật cười khinh khỉnh.
“Tạ thị nhà họ Tạ?
Hừ, mày tưởng tao sợ chắc?” Hắn ta châm một điếu thuốc, phả khói thẳng vào mặt
Thi Sách, khiến cậu ta ho sặc sụa.
Ngay sau đó, Hứa
An Bác lại tung một cú đá vào người Tạ Lăng Duệ, cười nham hiểm: “Tụi mày tin
không, dù tao có khiến tụi mày tàn phế, cũng chẳng ai làm được gì tao cả.”
Một câu nói khiến
đồng tử của Tạ Lăng Duệ co rút dữ dội.
Hứa An Bác lập tức ra lệnh, trói bốn người Tạ Lăng Duệ, Thi
Sách, Đỗ Khải và Dương Văn Bân lại, bịt miệng, đặt nằm thành một hàng giữa đường.
Sau đó, hắn ta
ngồi lên xe, điều chỉnh hướng lái rõ ràng là định lái xe cán qua người họ.
Tạ Lăng Duệ trừng to mắt nhìn chiếc xe thể thao màu đỏ từ từ
khởi động.
Từ trong xe, Tạ Lăng Duệ có thể thấy rõ khuôn mặt phấn khích
của Hứa An Bác, nỗi hoảng loạn ập lên trong lòng, hối hận dâng đầy. Tạ Lăng Duệ
thậm chí còn nghe thấy tiếng rủa thầm của Đỗ Khải và mấy người kia, trách cậu
không nên gây chuyện với Hứa An Bác.
Đúng vào lúc Tạ Lăng Duệ bi phẫn và tuyệt vọng đến cùng cực,
một giọng nói quen thuộc đột ngột vang lên trong đầu Tạ Lăng Duệ.
[Thiếu gia, hãy gọi tôi đi!]
Đây là…
[Thiếu gia, hãy gọi tên tôi đi!]
Tạ Lăng Duệ suýt nữa bật khóc.
Gọi cái gì mà gọi!! M* nó, có biết là miệng của tôi đang bị bịt kín không hả, gọi kiểu gì
được chứ!!!
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận