Sáng / Tối
Vị ác ma quản gia
chu đáo từ sau lưng đưa cho Tạ Lăng Duệ một cốc nước. Nhìn Tạ Lăng Duệ cầm lấy
nước, thậm chí chẳng buồn hỏi xem nước từ đâu ra, cứ thế ngửa cổ uống.
Nhân lúc Tạ Lăng
Duệ uống nước, Thẩm Minh Hiên mới từ tốn mở miệng: “Đây là canh gà tình yêu bí
truyền mà phu nhân đặc biệt nấu cho cậu chủ đấy.”
“Mẹ tôi nấu cho
tôi?” Tạ Lăng Duệ kinh ngạc hỏi lại.
Thẩm Minh Hiên gật
đầu, rồi như đang ngâm nga ngợi ca: “Phu nhân quả là một đầu bếp thiên tài. Để
cậu chủ có thể uống được bát canh gà tình yêu do chính tay bà nấu, bà đã bỏ vào
đó biết bao tâm huyết vào trong đó.”
Tạ Lăng Duệ nhìn
bát canh rồi nhíu mày lại, mẹ cậu lại đích thân hầm canh gà cho cậu ư? Đây là
chuyện chưa từng có.
Dù rất cảm động
vì mẹ vì cậu mà xuống bếp, nhưng mà cái mùi vị này…
“Khẩu vị thiên
tài đúng không, thiếu gia. Hôm qua, lúc bát canh đầu tiên của phu nhân vừa nấu
xong, Trần thúc nếm một ngụm liền phải vào viện rửa ruột đấy.
Tôi cũng nếm một
ngụm, thậm chí còn nhìn thấy minh phủ, dù chỉ trong khoảnh khắc, nhưng thật sự
rất kỳ diệu.” Ác ma dùng giọng như đang tán thưởng để kể.
Tạ Lăng Duệ: ???
Dù khó uống thật,
nhưng cũng không đến mức một ngụm là phải nhập viện rửa ruột chứ?
Thẩm Minh Hiên dường
như nhìn ra nghi ngờ của cậu, bèn nói: “Về bát canh gà trong tay cậu chủ, vì sự
an toàn của cậu, làm sao tôi có thể mang thẳng đến cho cậu được chứ?”
Cho nên?
Tạ Lăng Duệ còn
đang thắc mắc, giây sau Thẩm Minh Hiên liền giải đáp:
“Tôi đã pha loãng
canh của phu nhân, tổng cộng cho thêm hơn sáu mươi lít nước, lúc này nó mới trở
nên an toàn, nằm trong phạm vi có thể uống được.”
Rồi ác ma lại tiếp
tục ca ngợi: “Phu nhân quả là một thiên tài đích thực.”
Tạ Lăng Duệ: …
Khác chủng tộc quả
nhiên là khác, khẩu vị của các người ác ma đúng là con người không thể hiểu nổi.
“Công thức thiên
tài thế này, tôi đã ghi chép lại toàn bộ. Nhưng sau khi tự tay thử nấu một lần,
hoàn toàn không thể làm ra được hương vị giống như phu nhân, thật đáng tiếc.”
Ác ma tỏ vẻ vô cùng tiếc nuối.
Tạ Lăng Duệ nhìn
bát canh trong tay, nghe xong lời Thẩm Minh Hiên, cậu hoàn toàn không còn dũng
khí để thử thêm ngụm nào nữa.
Có vẻ như con ác
ma này thật sự rất thích món canh gà do Tạ Vân Mộng nấu, hắn lại bắt đầu ca ngợi
bà.
“Thiếu gia có biết
không, sau khi mua con gà về, phu nhân đã dùng loại dầu gội tốt nhất dành cho
thú cưng để tắm cho nó, rồi để người ta tỉ mỉ chải chuốt từng cọng lông. Cuối
cùng, khi nó vẫn còn sống, phu nhân đã nhổ sạch hết lông của nó, thật là một
hành động dễ thương.”
Tạ Lăng Duệ: ???
Con gà đó đã làm
gì sai?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/xuyen-nhanh-quan-gia-toan-nang&chuong=16]
Có cần phải tra tấn như vậy không?!
Ác ma vẫn chưa dừng
lại.
“Sau đó, phu nhân
còn dùng mỹ phẩm dưỡng da của bà để làm một liệu trình chăm sóc toàn thân cho
con gà, mất rất nhiều thời gian, thật là nhân từ, đúng không?”
Tạ Lăng Duệ há miệng,
rồi lại ngậm vào, nhất thời cũng không biết nên trả lời câu nói của ác ma thế
nào.
May mà ác ma cũng
chẳng cần câu trả lời của cậu, tiếp tục nói: “Dựa theo thực đơn dược thiện,
canh gà nguyên vị là bổ dưỡng nhất. Vì để giữ nguyên dưỡng chất, phu nhân đã trực
tiếp nhét cả con gà, bao gồm cả lông, vào nồi ninh lửa nhỏ. Nghe tiếng con gà từ
lúc đầu còn kêu vang đầy sinh khí, rồi chuyển thành những tiếng thảm thiết thê
lương, cuối cùng trong tuyệt vọng dần dần lặng xuống.
Trong suốt quá
trình đó, con gà không ngừng giãy giụa trong nồi, nhưng vẫn không thể thoát khỏi
sự trói buộc của chiếc nồi. Cuối cùng, nó chỉ có thể chết trong tuyệt vọng, trở
thành bát canh trước mặt thiếu gia. Thật là… khiến người ta phấn khích tột độ.”
Phì, đó là khiến
mày phấn khích thì có! Đừng có tự xếp mình vào loài người! Làm ơn lúc nào cũng
phải nhớ rõ chủng tộc của mày nhé! Cảm ơn! Tạ Lăng Duệ phản bác trong lòng.
“Đây là một tác
phẩm nghệ thuật tuyệt mỹ, phu nhân đúng là một thiên tài.” Ác ma tiếp tục ca ngợi
không ngớt.
Nghe xong lời kể
của ác ma, bát canh vốn dĩ cậu đã không nuốt nổi, giờ lại càng không thể nuốt
thêm.
Cậu cứ có cảm
giác như oán hồn của con gà kia vẫn còn quanh quẩn trong bát canh này, chỉ cần
uống một ngụm thôi là sẽ bị nguyền rủa.
Cuối cùng, Tạ
Lăng Duệ đặt bát canh gà xuống, mở miệng hỏi: “Tại sao anh lại biết rõ như vậy?”
“Tất nhiên là vì
người được phu nhân giao nhiệm vụ xử lý con gà là tôi.” Ác ma ngẩng đầu, đứng
thẳng, đáp lại với vẻ kiêu hãnh.
Tạ Lăng Duệ: …
Trong khoảnh khắc
đó, cậu thật sự không biết là ác ma này đáng sợ hơn hay mẹ mình đáng sợ hơn.
Trong khi Tạ Lăng
Duệ còn đang rối rắm không biết ai đáng sợ hơn thì Tiểu Ngũ lại bị Thẩm Minh
Hiên dọa cho sợ ngây người.
[Ký… ký… ký chủ,
cậu không sao chứ?]
[Hả? Tiểu Ngũ, cậu
về rồi à?]
Trước đó không
lâu, Tiểu Ngũ đã nói với Thẩm Minh Hiên rằng trong lúc hắn thực hiện nhiệm vụ,
nó muốn tranh thủ đi làm thêm vài việc để kiếm thêm điểm, nhanh chóng thăng cấp.
Thẩm Minh Hiên đã
đồng ý.
Dù sao tiền công
từ công việc của Tiểu Ngũ cũng phải chia cho hắn một phần, ngược lại điểm nhiệm
vụ của hắn, Tiểu Ngũ cũng được chia phần.
[Tôi về rồi, quên
chưa thiết lập liên hệ khẩn cấp cho ký chủ, nên quay lại để cài đặt bổ sung.]
Tiểu Ngũ trả lời.
Nào ngờ khi vừa
quay lại thì đã thấy ký chủ của nó trong tình cảnh không ổn, nó lật tung cửa
hàng y tế, chuẩn bị đặt lịch phòng trị liệu tâm lý cho hắn.
[Vất vả rồi, Tiểu
Ngũ.] Hoàn toàn không hề biết hệ thống nhà mình đang định đưa mình vào phòng trị
liệu, Thẩm Minh Hiên vui vẻ nói.
[Ký chủ, hay là…
để tôi đi cùng cậu làm nhiệm vụ nhé.] Tiểu Ngũ có phần lo lắng đề nghị.
[Tiểu Ngũ muốn đi
cùng tôi làm nhiệm vụ à? Nhưng chẳng phải cậu đã nhận đơn rồi sao?] Thẩm Minh
Hiên cảm thấy hệ thống của mình thật đáng yêu, đúng là một cục cưng dính người.
Chợt như nhớ ra
điều gì, hắn nói tiếp: [Tiến độ thiết lập nhân vật của tôi đã đạt đến 48% rồi,
hình tượng ác ma quả nhiên rất khác biệt.]
Lời Thẩm Minh
Hiên khiến Tiểu Ngũ dời ánh mắt sang, mở bảng hệ thống của Thẩm Minh Hiên ra
xem, thấy tiến độ nhân vật đã đạt 48%, nó mừng rỡ nói: [Ký chủ thật lợi hại!]
Sau đó nó cũng đọc
phần giới thiệu nhân vật bên dưới, xác nhận ký chủ nhà mình không có vấn đề tâm
lý thật, cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.
Nghe Tiểu Ngũ
khen, Thẩm Minh Hiên mỉm cười, rồi hỏi tiếp: [Thời gian rời đi của cậu có giới
hạn không?]
Câu hỏi này khiến
Tiểu Ngũ nhớ ra mình còn việc chưa làm. Đã xác nhận ký chủ không có vấn đề gì thì
nó phải nhanh chóng quay lại vị trí làm việc, liền vội vã chào tạm biệt rồi rời
đi.
Lúc đi còn để lại
cho Thẩm Minh Hiên một vật, nhưng không nói rõ là dùng để làm gì thì đã biến mất
rồi.
Tiểu Ngũ đến nhanh đi cũng nhanh, khiến Thẩm Minh Hiên bật
cười.
Nhìn món đồ mà Tiểu Ngũ để lại, hắn chỉ liếc qua, rồi đưa
ánh mắt trở về phía Tạ Lăng Duệ, lúc này đang nhìn chằm chằm vào quyển sổ kế hoạch,
quyết định đợi lát nữa rảnh sẽ xem thử đó là thứ gì.
“Nếu thiếu gia
không có ý kiến gì, vậy từ ngày mai chúng ta sẽ bắt đầu khóa huấn
luyện.” Ác ma như thể đã khôi phục lý trí, từ trạng thái phấn khích khi nãy trở
lại vẻ bình tĩnh, đẩy nhẹ gọng kính rồi lên tiếng.
Tạ Lăng Duệ rất muốn phản đối, tất nhiên là cậu có ý kiến!
Nhưng nhìn khuôn mặt vẫn giữ nguyên nụ cười kia của ác ma, rồi
liếc sang bát canh gà bên cạnh, cậu chỉ có thể gượng gạo nở nụ cười: “Được.”
Nhìn quyển sổ kế hoạch học tập bị ác ma sắp xếp kín đặc
trong tay, Tạ Lăng Duệ cảm thấy, lẽ ra ban đầu cậu đừng cầu nguyện, để chết
quách trong trận động đất đó có khi còn tốt hơn.
Nói là bồi dưỡng cậu trở thành kẻ đại ác mười phần tội ác
kia mà? Sao lại phải học nhiều như vậy chứ!!!
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận