Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Xuyên Nhanh: Quản Gia Toàn Năng

Chương 12: Quản gia ác ma 10

Ngày cập nhật : 2026-06-30 21:14:09

Tạ Lăng Duệ cảm
thấy thật sự mệt mỏi trong lòng.

“Vậy là anh có thể
giúp tôi làm bất cứ việc gì, nhưng điều kiện là tôi phải trở thành một kẻ tội
ác tày trời, đúng không?” Tạ Lăng Duệ nhớ lại những lời Thẩm Minh Hiên nói trước
đó, rồi tổng kết lại.

“Đúng vậy.” Thẩm
Minh Hiên hài lòng gật đầu.

Sau đó, Tạ Lăng
Duệ nảy sinh chút tò mò. Nghe Thẩm Minh Hiên nói mình không phải người triệu
hoán đầu tiên của đối phương, người triệu hoán trước đó là cách đây sáu trăm
năm. Vậy nên bây giờ Tạ Lăng Duệ rất hiếu kỳ, rốt cuộc tiền bối kia đã có kết cục
như thế nào?

Tạ Lăng Duệ thử
nhớ xem sáu trăm năm trước có những đại ác nhân lừng danh nào, nhưng rồi đành
chịu thua.

Bởi vốn dĩ cậu là
học sinh kém, lịch sử chưa bao giờ học đàng hoàng, nói gì tới ác nhân của sáu
trăm năm về trước.

Thế là Tạ Lăng Duệ
trực tiếp hỏi Thẩm Minh Hiên: “Có thể cho tôi biết người tiền nhiệm của anh là
ai không?”

Thẩm Minh Hiên:
……

Ngôn ngữ của thế
giới chi tử này quả thật có chút vấn đề, cái gì mà “tiền nhiệm”? Phải nói là
“người triệu hoán trước”.

Mặc dù trong lòng
chửi bậy, nhưng Thẩm Minh Hiên vẫn giữ nguyên vẻ mặt bình tĩnh, mở miệng đáp:
“Cậu hẳn đã nghe qua rồi, chính là Lưu Tĩnh, người mà các cậu tôn xưng là vạn
nhân đồ.”

Nghe đến cái tên
này, Tạ Lăng Duệ không kìm được mà hít một hơi lạnh. Cậu biết Lưu Tĩnh, vị sát
thần lừng danh cũng là vị tướng duy nhất trong lịch sử chỉ bằng danh tiếng đã
có thể trấn áp chư quốc.

Ông ta từng được phong là Trấn An hầu.

Tạ Lăng Duệ biết tới Lưu Tĩnh hoàn toàn nhờ một tựa game cực
kỳ nổi tiếng. Trong đó, phần giới thiệu nhân vật nói rằng toàn bộ các nhân vật
và kỹ năng trong game đều được xây dựng dựa trên tính cách cùng năng lực khi
còn sống của họ.

Sau khi trò chơi trở nên phổ biến, người chơi bắt đầu hứng
thú với bối cảnh lịch sử của các nhân vật.

Và nhân vật được yêu thích nhất trong game chính là Lưu
Tĩnh.

Ông ta có thể chịu đòn, có thể gây sát thương, thậm chí còn
có khả năng hồi máu cho bản thân và đồng đội. Khi thanh máu chỉ còn một chút,
ông ta có thể kích hoạt trạng thái khóa máu và cuồng bạo. Nếu chỉ có vậy thì
cũng chưa phải là quá đáng, điều khủng khiếp nhất là tất cả người chơi có kỹ
năng khống chế đều biết rõ một điều:

Một khi trong ván có Lưu Tĩnh, pháp sư hoặc người chơi có kỹ
năng khống chế phải đặc biệt cẩn trọng.

Nếu tung kỹ năng khống chế lên Lưu Tĩnh, ông ta sẽ tấn công
điên cuồng không phân biệt địch ta, cho đến khi hiệu ứng khống chế biến mất.

Điều này khiến nhiều người chơi vô cùng bất mãn, kỹ năng của nhân vật này không chỉ
bug, mà còn khiến người ta
phát điên, phá nát tâm lý người chơi, nên họ yêu cầu công ty game giảm sức mạnh
của Lưu Tĩnh.

Thế nhưng công ty lại rất cứng đầu, còn tuyên bố phải tôn trọng
lịch sử, hình tượng và năng lực của nhân vật lịch sử thế nào thì trong game sẽ
như thế ấy, họ không thể chỉnh sửa.

Lập tức khiến người chơi phẫn nộ ào ào.

Họ thi nhau đào bới tiểu sử và hành trạng của Lưu Tĩnh.

Kết quả là họ phát hiện ra đây quả thực là một nhân vật quái
vật có thật!

Lưu Tĩnh là người triều Ninh, sinh ra tại một ngôi làng nhỏ
hẻo lánh. Thời đó gian thần hoành hành, dân chúng lầm than, hoàng đế nhu nhược,
khởi nghĩa nổ ra khắp nơi trong nước, biên giới thì bị quân địch mạnh áp sát,
có thể nói là thời khắc diệt vong của quốc gia.

Vốn dĩ, Lưu Tĩnh là một nho sinh định theo con đường khoa cử,
không hiểu vì lý do gì mà ông đột ngột nhập ngũ, rồi từ đó khai mở một truyền kỳ.

Ông bắt đầu từ một binh lính nhỏ nhoi, dần dần trèo lên vị
trí tướng quân, quét sạch quân địch nơi biên ải, thậm chí còn mở rộng lãnh thổ
nước Ninh thêm cả trăm dặm.

Danh xưng chiến thần chính là dành cho ông.

Tất nhiên
ông cũng không phải không có khuyết điểm, đó là tính cách hiếu sát.

Ông không bao giờ tha mạng cho kẻ địch, không để lại tù
binh, toàn bộ giết sạch.

Từng có lần ông sống sờ sờ đồ sát ba trăm nghìn quân địch.

Ông còn đặc biệt thích xây kinh quan [đống đầu lâu hình tháp
dùng để thị uy], thường dùng đầu của quân địch làm vật liệu, thậm chí nhét đầu
lâu vào tường thành làm đồ trang trí, hoặc chất thành bức tường chân.

Hầu như ở bất cứ đoạn tường thành nào ông xây đều có thể
phát hiện một lượng lớn đầu lâu.

Có thể nói nước Ninh được thống nhất gần như hoàn toàn là nhờ
một tay ông.

Từng có người muốn kéo ông xuống ngựa, nhưng kẻ đó đã đánh
giá sai Lưu Tĩnh,
đây là một kẻ điên thực thụ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/xuyen-nhanh-quan-gia-toan-nang&chuong=12]

Có người từng vu cáo Lưu Tĩnh thông địch, triều thần
đều biết là bịa đặt.

Bởi vì với một kẻ thích dùng đầu địch xây tường và chất
thành kinh quan như Lưu Tĩnh, thì có quốc gia nào dám liên thủ với ông ta chứ?

Tất cả chỉ có thể nghiến răng nghiến lợi, hận không thể ăn
tươi nuốt sống Lưu Tĩnh, nhưng lại không dám động vào.

Danh tiếng của Lưu Tĩnh quá lớn, mà hoàng đế khi ấy cảm thấy
thiên hạ đã gần ổn định, cũng không còn cần đến Lưu Tĩnh nữa, nên có ý định để
ông “ngã ngựa”.

Thế rồi Lưu Tĩnh lại tung ra một nước đi táo bạo, ông thẳng
tay giết luôn vị triều thần vu cáo mình thông địch, giết sạch cả nhà, thậm chí
tru di tam tộc.

Xong xuôi, Lưu Tĩnh ra lệnh dùng đầu của bọn họ chất thành một
tòa kinh quan nhỏ đặt ngay trước cổng Thông Thiên Môn.

Danh nghĩa: “Trấn nhiếp tiểu nhân”.

Thông Thiên Môn là nơi đại thần phải đi qua khi vào triều, người có thần kinh thép thì còn
nôn khan, kẻ yếu tim thì ngất xỉu tại chỗ.

Hoàng đế dĩ nhiên không hài lòng với hành vi của Lưu Tĩnh,
âm thầm hy vọng các đại thần khác sẽ cùng nhau kéo ông xuống.

Nhưng nhờ có “tòa kinh quan” kia, không một ai dám trêu chọc
râu hùm.

Nếu không hoàn thành ý chỉ của hoàng đế, cùng lắm chỉ bị thất
sủng, nhưng nếu thực sự động vào Lưu Tĩnh, thì e rằng cả tam tộc của mình sẽ trở
thành một phần của kinh quan kế bên Thông Thiên Môn.

Vì thế, bọn họ đồng loạt giả điếc làm ngơ.

Đối diện với kết cục đó, hoàng đế tất nhiên không cam lòng.

Không cam lòng nên liền dùng đủ trò ám muội, hạ độc, ám sát,
tầng tầng lớp lớp.

Cuối cùng, Lưu Tĩnh tức nước vỡ bờ, xông thẳng vào tẩm cung
hoàng đế, túm lấy hoàng đế từ
trên giường cùng phi tần đang vui vẻ xuống, khoác cho hoàng đế một chiếc áo
choàng, rồi
tuyên bố triều chính tạm giao cho tể tướng giám quốc, còn hoàng đế phải ngự giá
thân chinh.

Nói xong, Lưu Tĩnh nhét giẻ vào miệng hoàng đế, trói lại,
vác lên vai, đường đường chính chính rời khỏi hoàng cung.

Lưu Tĩnh không làm gì quá đáng, ông chỉ dẫn hoàng đế ra biên
ải, cho ông ta đích thân chiêm ngưỡng từng tòa kinh quan và bức tường đầu lâu
mà mình đã dựng nên.

Tiện thể, Lưu Tĩnh còn đánh cho bọn địch manh nha nổi loạn một
trận nên thân, cảnh cáo chúng phải ngoan ngoãn, rồi lại bắt hoàng đế tận mắt chứng
kiến cảnh ông dựng kinh quan, xây tường thành.

Sau một vòng tuần tra như vậy, hoàng đế hoàn toàn trở nên
ngoan ngoãn.

Không ngoan ngoãn cũng không được, bởi vì Lưu Tĩnh đã nói rồi,
ngoại hoạn đã được giải quyết, bây giờ phải giải quyết nội hoạn. Lưu Tĩnh muốn
dùng đầu của đám sâu mọt trong triều để xây tường thành kinh đô, ngay trước cổng
thành sẽ dùng đầu của kẻ có địa vị cao nhất làm trang trí.

Chỉ thiếu nước chưa nói thẳng ra: Nếu ngươi còn không biết
điều, lão tử sẽ lấy đầu ngươi để trang trí tường thành.

Sau khi hiểu rõ tiểu sử của Lưu Tĩnh, các người chơi bỗng
nhiên hiểu vì sao kỹ năng của Lưu Tĩnh lại bug đến vậy và không phân biệt địch
ta.

Thế là Lưu Tĩnh có thêm biệt hiệu bậc thầy xây tường.

Chính vì Lưu Tĩnh không chỉ mạnh mẽ trong kỹ năng trò chơi
mà còn mạnh mẽ y như vậy trong lịch sử thật nên Tạ Lăng Duệ có ấn tượng vô cùng
sâu sắc với hắn.

“Thật sao?” Tạ Lăng Duệ kinh ngạc hỏi.

Thẩm Minh Hiên gật đầu.

Thực ra, tất nhiên là không phải. Lưu Tĩnh là nhân vật phù hợp
nhất để làm phong phú bối cảnh của hắn khi đến thế giới này. Theo thiết lập
nhân vật của mình, hắn không thể không có người triệu hoán nào cả, vậy nên ý thức
thế giới đã đối chiếu và trực tiếp tìm được Lưu Tĩnh.

Vị đại lão này thật sự rất hợp khẩu vị với thiết lập nhân vật
hiện tại của hắn!

Nguyện vọng lớn nhất của hắn bây giờ chính là có được một
tòa thành làm từ xương người.

Mà sở thích của Lưu Tĩnh chính là đắp kinh quan và dùng đầu
lâu kẻ địch để xây tường thành.

Mục đích là để trấn nhiếp quân địch.

Sở thích như vậy chẳng phải quá hợp khẩu vị của ác ma rồi
sao.

Thế nên Thẩm Minh Hiên vẫn giữ nguyên nụ cười, có chút chê
bai nói: “Chỉ là người này có hơi ngu, cuối cùng lại lựa chọn biến mình thành bậc
thềm để bình định quốc gia, dâng mình cho tân đế, để rồi cuối cùng trở thành vật
trang trí trước cổng thành kinh đô.”

Lịch sử ghi chép rằng Lưu Tĩnh đúng là đã làm như vậy. Cả đời
Lưu Tĩnh bôn ba vì nước, bình định toàn bộ quốc gia, thậm chí còn đánh tan tất
cả các nước xung quanh mà Lưu Tĩnh cho là có thể đe dọa Ninh triều.

Về cuối đời, Lưu Tĩnh cảm thấy mình chẳng còn sống được bao
lâu, thế là ngang nhiên dẫn quân tiêu diệt hàng chục quốc gia lớn nhỏ xung
quanh.

Ban đầu đánh còn viện dẫn chút bằng chứng, sau này không có
bằng chứng thì giả tạo. Đến cuối
cùng, khi cơ thể Lưu Tĩnh ngày càng yếu, ông dứt khoát chẳng cần bằng chứng nữa,
nói đánh là đánh.

Ai nấy đều cho rằng
Lưu Tĩnh đã phát điên.

Ông giống như một con chó điên sắp chết, nhưng khốn nỗi con
chó điên này năng lực lại xuất chúng, cắn ai là người đó toi mạng.

Lưu Tĩnh thực sự đã dọa các nước khác đến mức phải cắt đất
dâng nộp, hứa hàng năm triều cống.

Cũng chính vì hành động điên cuồng này của Lưu Tĩnh mà các
nước khác đã ngoan ngoãn suốt hơn hai trăm năm, Ninh triều trở thành tông chủ
quốc, có thể nói là vạn bang lai triều.

Sau khi ngoại hoạn được giải quyết, Lưu Tĩnh bắt đầu phát
điên với nội bộ, bất cứ ai coi rẻ mạng người đều bị ông giết sạch, thậm chí tru
di tam tộc.

Đầu của những người này toàn bộ bị Lưu Tĩnh dùng để xây tường
thành. Theo lời Lưu Tĩnh, “chỉ có đem đi xây tường thì mới có chút tác dụng”.

Trong một thời gian ngắn, cả triều đình ai nấy đều thấp thỏm
bất an, không dám lơi lỏng một chút nào. Đây cũng là quãng thời gian người dân
Ninh triều sống yên ổn nhất.

Đến khi đại hạn sắp tới, Lưu Tĩnh báo cho vị hoàng tử mà
mình xem trọng rằng ông sẽ hiến thân cho quốc gia, biến mình thành bậc thềm
giúp hắn lên ngôi.

Đó là người mà trong cuộc điều tra tất cả các hoàng tử, Lưu
Tĩnh cho là có năng lực nhất, có hắn lên ngôi, Ninh quốc sẽ trở nên tốt đẹp
hơn.

Lưu Tĩnh không có yêu cầu gì khác, ông chỉ hy vọng đối
phương, nếu có thể thì
hãy khảm đầu ông lên cổng thành kinh đô, để dù chết ông vẫn canh giữ Ninh quốc.

Trấn nhiếp tất cả lũ đạo chích!

Ngày hôm sau, Lưu Tĩnh dẫn quân vào triều đình, trực tiếp
chém giết vị hoàng đế yếu đuối, nhu nhược, chỉ biết đắm chìm trong hậu cung, rồi
tự xưng làm hoàng.

Đa số triều thần phía dưới đều không lấy làm bất ngờ trước
hành động của Lưu Tĩnh, chỉ có một phần trung thần mắng nhiếc ông thậm tệ. Đối
với những trung thần như vậy, Lưu Tĩnh tất nhiên là ra sức bảo vệ.

Tiếp đó là màn xuất hiện của vị hoàng đế kế nhiệm, hắn dẫn
quân đánh bại Lưu Tĩnh, chém đầu ông khảm lên cổng thành để răn đe thiên hạ.

Sau đó, xét công lao hiển hách suốt đời, Lưu Tĩnh được an
táng theo nghi lễ của một quốc công, tang lễ long trọng.



Về phần người nhà, tân hoàng đế nhân từ, không truy cứu.

Bình Luận

0 Thảo luận