Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Xuyên Nhanh: Quản Gia Toàn Năng

Chương 14: Quản gia ác ma 12

Ngày cập nhật : 2026-06-30 21:47:54

Khi Tạ Lăng Duệ tỉnh
lại, điều đầu tiên cậu thấy là Tạ Vân Mộng với đôi mắt đỏ hoe đang ngồi canh
bên giường.

Đầu óc còn chưa
hoàn toàn tỉnh táo, Tạ Lăng Duệ theo phản xạ gọi một tiếng: “Mẹ.”

Nghe cậu gọi, Tạ
Vân Mộng lập tức đáp lại, sau đó vội vàng ấn chuông đầu giường.

Ngay sau đó có một
nhóm bác sĩ tiến vào, hỏi han tình hình của Tạ Lăng Duệ.

Sau khi Tạ Lăng
Duệ trả lời từng câu một, cậu mới kể lại tình trạng của mình cho Tạ Vân Mộng
nghe.

Tạ Lăng Duệ không
có vấn đề gì nghiêm trọng, mọi chỉ số đều khỏe mạnh. Ngoài một vài vết trầy xước
nhẹ thì hoàn toàn không có gì đáng ngại, thậm chí giờ làm thủ tục xuất viện
cũng được. Nhưng nếu không yên tâm thì có thể ở lại bệnh viện theo dõi thêm một
thời gian.

Trước lời khuyên
của bác sĩ, Tạ Vân Mộng lập tức chọn phương án thứ hai, để Tạ Lăng Duệ ở lại bệnh
viện quan sát.

Tạ Lăng Duệ cũng
từ miệng mẹ mà biết được tình hình lúc đó.

Khi đội cứu hộ
đào bọn họ ra khỏi đống đổ nát, cả nhóm đều được Lý Kiến Tài dùng cơ thể che chắn,
nên gần như không ai bị thương nặng.

Tạ Vân Mộng tuy rất
muốn truy cứu trách nhiệm của nhóm Lý Kiến Tài, dù sao cũng chính bọn họ đã bắt
cóc Tạ Lăng Duệ. Nếu không có vụ bắt cóc này thì chuyện sau đó cũng sẽ không xảy
ra, nhưng Tạ Lăng Duệ đã ngăn bà lại.

Tạ Lăng Duệ từng
nghe được tiếng lòng của nhóm Lý Kiến Tài, biết họ là bất đắc dĩ. Hơn nữa, trước
đó bọn họ đã từng thả cậu đi, là chính cậu tự mình chạy trở về.

Sau đó khi trận động
đất xảy ra, cũng chính Lý Kiến Tài đã dùng thân mình bảo vệ cậu, mới giúp cậu
bình an vô sự.

Lý Kiến Tài có một
cậu con trai năm tuổi, tên là Lý Vũ. Đáng tiếc, đứa trẻ này năm ngoái được chẩn
đoán mắc bệnh bạch cầu, cần phải ghép tủy để điều trị, chi phí tối thiểu cho ca
phẫu thuật cũng phải cỡ chừng ba trăm nghìn tệ.

Lý Kiến Tài chạy
vạy khắp nơi, đi làm thuê, bán máu, van xin khắp nơi, sau một thời gian dài
cũng chỉ gom góp được một trăm nghìn. Hai trăm nghìn còn lại, Lý Kiến Tài hoàn
toàn không xoay xở nổi.

Thậm chí, Lý Kiến
Tài từng nghĩ đến việc mua một gói bảo hiểm tai nạn, sau đó lao ra đường, như vậy
Tiểu Vũ có thể dùng tiền bồi thường để hoàn thành ca phẫu thuật, tiếp tục sống
thật tốt.

Ý định đó bị Mã
Toàn ngăn lại. Nếu Lý Kiến Tài chết rồi, Tiểu Vũ sẽ ra sao?

Khi Tiểu Vũ chào
đời, mẹ của cậu bé cũng đã qua đời vì bệnh bạch cầu. Lúc ngã quỵ thì bệnh đã
vào giai đoạn cuối, không còn kịp cứu chữa.

Lúc đó, Tiểu Vũ mới
hơn hai tuổi.

Một đứa bé hai tuổi
không hiểu vì sao mẹ mình bỗng một ngày biến mất không quay lại nữa.

Cậu bé chỉ biết từ
hôm đó trở đi, dù có tìm thế nào cũng không thể tìm được mẹ. Thỉnh thoảng, cha
sẽ dẫn cậu đến một gò đất nhỏ, chỉ vào đó và nói rằng đó chính là mẹ.

Lúc còn nhỏ, Tiểu
Vũ không hiểu điều đó có nghĩa là gì. Cậu không muốn một người mẹ là gò đất ấy,
cậu chỉ muốn người mẹ có thể bế mình lên, xoa đầu, hôn lên trán và mỉm cười với
mình.

Mẹ biến mất rồi,
Tiểu Vũ cảm thấy cha thật ngốc, nhận không ra mẹ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/xuyen-nhanh-quan-gia-toan-nang&chuong=14]

Cậu nghĩ, đợi khi mình lớn
lên, nhất định sẽ đi tìm mẹ về.

Tiểu Vũ vẫn thường
lẩm nhẩm nhớ mẹ, nhưng mỗi khi cậu nói muốn mẹ trước mặt cha, cha sẽ rất đau
lòng, thế là Tiểu Vũ không còn nói điều đó khi có cha ở bên nữa.

Về sau, khi Tiểu
Vũ dần hiểu chuyện, cậu cũng hiểu được mẹ đã đi đâu.

Gò đất nhỏ ấy
chính là mẹ, cha không lừa cậu.

Cậu bé ngoan
ngoãn ấy, vào kỳ kiểm tra sức khỏe đầu vào mẫu giáo thường niên năm ngoái, bị
phát hiện mắc bệnh bạch cầu.

Lý Kiến Tài gần
như sụp đổ, cảm giác bầu trời cũng sắp sập xuống.

Vợ hắn chết vì bạch
cầu, giờ đứa con trai nhỏ tuổi như vậy cũng mắc phải căn bệnh này.

May mắn là bệnh của
Tiểu Vũ được phát hiện ở giai đoạn sớm, có thể điều trị để hồi phục.

Nhưng tin xấu là
chi phí điều trị quá cao, hắn không thể gánh nổi.

Chạy vạy khắp nơi
cũng chỉ gom đủ được một trăm ngàn, số tiền này chẳng thấm vào đâu so với chi
phí điều trị, vì vậy Lý Kiến Tài mới cùng vài người anh em thân thiết liều lĩnh
thực hiện vụ bắt cóc.

Sau này, Tạ Lăng
Duệ đã giúp Lý Kiến Tài thanh toán khoản chi phí điều trị, nói rằng đó là cách
cậu báo đáp ơn cứu mạng của hắn.

Đồng thời, cậu
cũng không truy cứu trách nhiệm bắt cóc của nhóm Lý Kiến Tài.

Khi nghe những lời
này, người đàn ông ngoài ba mươi tuổi ấy bật dậy khỏi giường bệnh, quỳ xuống dập
đầu với Tạ Lăng Duệ.

Lý Kiến Tài nói
đây là khoản tiền hắn mượn Tạ Lăng Duệ, nhất định sẽ hoàn trả.

Tạ Lăng Duệ hoảng
hốt đỡ Lý Kiến Tài dậy, nói không cần trả, nhưng không thắng được sự kiên quyết
của Lý Kiến Tài. Cuối cùng Lý Kiến Tài nhờ y tá viết một tờ giấy vay nợ, lập
thành hai bản, một bản đưa cho Tạ Lăng Duệ, một bản giữ lại, lúc đó Tạ Lăng Duệ
mới chịu rời khỏi phòng bệnh của hắn.

Tạ Lăng Duệ cầm tờ
giấy vay trong tay, tâm trạng vô cùng phức tạp.

Cuối cùng cậu vẫn
nhận lấy tờ giấy vay nợ ấy.

Tạ Lăng Duệ bị Tạ
Vân Mộng giữ lại bệnh viện thêm một tuần. Có lẽ bác sĩ cũng thấy không còn lý
do để giữ nữa, bệnh viện rất bận, dù cậu ở phòng VIP nhưng tình trạng hoàn toàn
bình thường, không cần chiếm giường bệnh quá lâu.

Từ ngày thứ tư
sau khi Tạ Lăng Duệ nhập viện, các bác sĩ đã bắt đầu khéo léo ám chỉ rằng cậu
có thể xuất viện.

Nhưng Tạ Vân Mộng
dường như bị cú sốc lần đó dọa cho sợ, vẫn không yên tâm, nhất định giữ cậu lại
thêm vài ngày theo dõi.

Từ những lời nói
khéo léo ban đầu, các bác sĩ dần dần chuyển sang gần như trực tiếp hỏi bao giờ
hai mẹ con họ mới chịu chuyển đi.

Họ nhẹ nhàng nói
rằng, bệnh nhân rất đông, phòng bệnh không đủ.

Vì chuyện này mà
Tạ Vân Mộng còn cãi nhau một trận với bác sĩ.

Cuối cùng, viện
trưởng đích thân ra mặt điều hòa. Ông nói không khí bệnh viện không tốt, người
khỏe mạnh ở lâu cũng sẽ bị ảnh hưởng, vì sức khỏe của con trai, tốt nhất nên
cho cậu về trước, nếu thật sự có chuyện gì thì quay lại cũng chưa muộn.

Câu nói đó chạm
đúng vào nỗi lo lắng trong lòng Tạ Vân Mộng, bà lập tức làm thủ tục xuất viện
cho Tạ Lăng Duệ.

Được phép xuất viện,
Tạ Lăng Duệ cũng cảm thấy nhẹ nhõm vô cùng. Gần đây tinh thần mẹ cậu không tốt,
vì cậu suýt mất mạng nên bà bị ám ảnh tâm lý, đi đâu bà cũng phải kè kè theo,
chỉ thiếu nước lấy dây buộc cậu lại.

Nhưng đồng thời Tạ
Lăng Duệ cũng thấy rất vui, điều này chứng tỏ mẹ rất quan tâm và yêu thương cậu.
Vì vậy, khoảng thời gian này cậu rất ngoan, bảo gì làm nấy.

Quan hệ giữa hai
mẹ con cũng vì thế mà được cải thiện đáng kể.

Tâm trạng phấn khởi,
Tạ Lăng Duệ rời khỏi bệnh viện. Tạ Vân Mộng cho rằng trường học hiện tại không
an toàn, nên đã yêu cầu nhà trường chỉnh đốn. Trước khi việc chỉnh đốn hoàn tất,
bà kiên quyết không cho Tạ Lăng Duệ trở lại trường.

Không chỉ vậy, bà
còn đặc biệt tìm đến cha mình, nhờ ông dùng mối quan hệ của mình để tìm một người
có thể bảo vệ Tạ Lăng Duệ thật tốt.

Vì vậy, khi vừa về
đến nhà mà nhìn thấy người quen đến mức khiến cậu lập tức nhận ra, Tạ Lăng Duệ
liền trợn to hai mắt.

“Anh… anh anh
anh…” Tạ Lăng Duệ bị dọa đến mức lắp bắp nói không nên lời.

Chỉ thấy một
thanh niên tuấn mỹ, mặc lễ phục đuôi én màu đen, đeo găng tay trắng, trên mặt
mang theo nụ cười mỉm, đang đứng thẳng tắp trong phòng khách.

Nhìn thấy Tạ Lăng
Duệ và Tạ Vân Mộng, hắn đặt một tay ra sau lưng, một tay đặt trước ngực, ưu nhã
cúi người chào rồi mở miệng nói: “Buổi sáng tốt lành, phu nhân, thiếu gia.”

“Đây là quản gia
kiêm vệ sĩ mà ông nội đặc biệt tìm đến để chăm sóc cuộc sống hằng ngày của con,
cậu ấy tên là Thẩm Minh Hiên. Từ nay về sau, tất cả mọi yêu cầu của con chỉ cần
nói với cậu ta là được. Tiểu Duệ, không được tùy tiện rời khỏi bên cạnh quản
gia Thẩm, biết không?” Tạ Vân Mộng thấy con trai như muốn hỏi người kia là ai
nên liền mở miệng giới thiệu.



Theo lời giới thiệu
của Tạ Vân Mộng, Thẩm Minh Hiên mỉm cười nói với Tạ Lăng Duệ: “Từ nay mong được
thiếu gia chỉ bảo nhiều.”

Bình Luận

0 Thảo luận