Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Xuyên Nhanh: Quản Gia Toàn Năng

Chương 13: Quản gia ác ma 11

Ngày cập nhật : 2026-06-30 21:31:52

Người tinh ý đều
biết có vấn đề, nhưng không ai dám chất vấn hoàng đế. Dù sao đây cũng là người
đã giết chết con hổ điên kia, đủ thấy chẳng phải kẻ thiện lương gì.

Không ai dám làm
kẻ ra mặt đầu tiên.

Mọi người chỉ thi
nhau tán dương hoàng thượng nhân nghĩa.

Thẩm Minh Hiên
sau khi tìm hiểu cuộc đời của Lưu Tĩnh thì vô cùng khâm phục, nhưng thực tế tất
nhiên không thể nói ra.

Tạ Lăng Duệ nghe
xong lời của Thẩm Minh Hiên thì im lặng. Lưu Tĩnh rất tàn nhẫn, nhưng sự tàn nhẫn
của ông là dành cho kẻ địch, đối với quốc gia của mình, có thể nói là tận trung
báo quốc, chết cũng không oán hận.

Tuy thích dùng đầu
lâu xây tường, đắp kinh quan, nhưng biết đâu sở thích đó thật ra là do kẻ phi
nhân loại trước mắt này dẫn dắt.

Dù sao mục đích của
đối phương chính là biến người ta thành đại ác nhân tội ác tày trời.

Lưu Tĩnh có phải là
ác nhân không? Ở một mức độ nào đó thì đúng là vậy, Lưu Tĩnh đã giết vô số người,
ba mươi vạn nhân mạng nói giết là giết, còn cực kỳ tàn nhẫn, nhưng đó chỉ là đối
với kẻ địch.

Đối với Ninh triều,
Lưu Tĩnh là vị cứu tinh.

Trung quân ái quốc,
nói Lưu Tĩnh trung quân thì là nói ngoa, nhưng không ai có thể nghi ngờ tấm
lòng ái quốc của Lưu Tĩnh.

Ngay cả khi chết,
Lưu Tĩnh cũng phát huy cái chết của mình đến tận cùng giá trị.

Tạ Lăng Duệ đọc
được những cuộc thảo luận của người chơi khác trong phần bình luận.

Lưu Tĩnh là một
trung thần, nhưng ông chỉ trung với quốc gia, trung với nhân dân.

Nếu Hoàng đế là
người có năng lực và biết trị quốc, ông sẽ là một trung thần trung quân, dù có
phải lấy đầu mình để vì nước mưu phúc, ông cũng có thể tự tay chặt đầu mình
dâng cho hoàng đế.

Nhưng nếu hoàng đế
là một kẻ bất tài, thì xin lỗi, Lưu Tĩnh chính là lưỡi đao đầu tiên chém về
phía hoàng đế.

Cho nên cái buff loạn
sát không phân địch ta sau khi bị các anh hùng khống chế cũng là có thể hiểu được.

Nhưng hiểu thì hiểu,
chẳng lẽ không thể cho ra một nhân vật Văn An Đế của Ninh triều sao? Trong lịch
sử, chính Lưu Tĩnh đã biến mình thành bậc thềm cho Văn An Đế, một tay tạo nên
công lao để giúp Văn An Đế ngồi vững trên ngai vàng.

Vì vậy, việc xuất
hiện một pháp sư anh hùng của Văn An Đế cũng chẳng có vấn đề gì cả! Thế nên việc
Văn An Đế có thể khống chế được Lưu Tĩnh cũng đâu có gì khó hiểu, đúng không!

……

Nói hơi xa rồi,
nhưng cách làm của Lưu Tĩnh lại gợi mở cho Tạ Lăng Duệ một ý tưởng.

Bảo cậu đi giết
người thì chắc chắn là không thể, bây giờ là thời kỳ hòa bình, dù cậu có kém cỏi
thế nào cũng không thể làm ra chuyện vượt quá giới hạn như vậy.

May mà đối phương
chỉ muốn bồi dưỡng cậu thành một kẻ tội ác tày trời, nhưng cái gọi là tội ác
tày trời này vẫn còn cần phải bàn lại.

“Cho tôi hỏi,
tiêu chuẩn để anh bồi dưỡng tôi thành một kẻ tội ác tày trời là gì vậy?” Tạ
Lăng Duệ mở miệng hỏi.

Thẩm Minh Hiên đẩy
nhẹ gọng kính, nét mặt không có bất kỳ biến hóa nào, trả lời: “Đại khái là đến
mức chỉ cần nhắc đến tên cậu thôi là người ta đã nghiến răng nghiến lợi, hận
không thể trừ khử cho bằng được.”

Tạ Lăng Duệ:……

Nói như vậy chẳng
phải là sau này mỗi khi cậu xuất hiện trước mặt người khác, sẽ bị người ta xông
lên đánh chết sao?

Đây m* nó gọi gì
là tội ác tày trời?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/xuyen-nhanh-quan-gia-toan-nang&chuong=13]

Rõ ràng là muốn biến cậu thành con chuột chạy qua đường mà
ai cũng hò nhau đập chết!

Tạ Lăng Duệ thở
dài, cung đã lên dây thì không còn đường quay lại. Muốn biến cậu thành kẻ coi mạng
người như cỏ rác là không thể, nhưng cậu sẽ để mắt trông chừng con ác ma Thẩm
Minh Hiên này. Thất bại thì thất bại, cùng lắm sau này cậu không kết hôn sinh
con, như vậy sẽ không có hậu duệ, đến lúc đó chết cũng chỉ chết một mình cậu
thôi.

Thậm chí Tạ Lăng
Duệ còn nghĩ kỹ rồi, sau khi trở về sẽ tìm cho mẹ một người bạn đời, để bản
thân có thêm một ông bố dượng, rồi sinh thêm em trai em gái, sau đó giao Tạ gia
cho họ kế thừa.

Nghĩ tới đây, Tạ
Lăng Duệ càng cảm thấy mình quả nhiên là nhân vật chính được thiên mệnh an bài,
sự tồn tại của cậu chính là để cứu rỗi thế giới, ngăn chặn tên ác ma Thẩm Minh
Hiên này!

Cảm thấy trọng
trách trên vai bỗng trở nên nặng nề, Tạ Lăng Duệ lập tức điều chỉnh nét mặt,
thu lại nụ cười, lạnh lùng nhìn Thẩm Minh Huyên, trực tiếp ra lệnh: “Tôi biết rồi.
Giờ thì cứu chúng tôi ra ngoài.”

“Vâng! Thiếu gia.”

Thẩm Minh Hiên vẫn
giữ nụ cười trên môi, từ trong cơ thể hắn tỏa ra làn khói đen, quấn quanh ba
người đang nằm trên mặt đất.

Thẩm Minh Hiên
đưa tay kéo Tạ Lăng Duệ dậy, cẩn thận phủi bụi trên người cậu. Sự phục vụ của
Thẩm Minh Hiên khiến Tạ Lăng Duệ cảm thấy ngứa ngáy khó chịu.

Tạ Lăng Duệ lập tức
gạt tay Thẩm Minh Hiên ra: “Tôi tự làm, anh tránh ra một bên.”

“Vâng! Thiếu
gia.” Thẩm Minh Hiên nghe theo mệnh lệnh của Tạ Lăng Duệ, đứng sang một bên, nụ
cười trên mặt như được khắc vào đó, ngay cả độ cong ở khóe môi cũng không hề
dao động chút nào.

Cảnh tượng đó khiến
Tạ Lăng Duệ một lần nữa cảm thấy thứ không phải con người thì mãi mãi không phải
con người, cho dù bắt chước có giống đến đâu đi nữa cũng không thành người được.

Sự thay đổi thái
độ đột ngột của Tạ Lăng Duệ không hề khiến Thẩm Minh Hiên bất mãn.

Bề ngoài thì điềm
tĩnh, nhưng thực chất hơi hoảng loạn, Tạ Lăng Duệ cũng bắt đầu có thêm vài suy
nghĩ.

Giờ thì coi như cậu
đã vò đã mẻ không sợ rơi, dù sao cũng không định trở thành kẻ ác, kết cục cuối
cùng là bị ăn thịt, chết sớm hay muộn cũng vậy, chi bằng cứ sai khiến tên ác ma
này thật nhiều.

Qua hai lần thử
nghiệm, đối phương đều không biểu hiện chút bất mãn nào, vậy thì có thể suy
đoán, thực ra bản khế ước kia cũng có những ràng buộc nhất định với tên ác ma
này?

Cậu lại đưa ra điều
kiện với Thẩm Minh Huyên: “Anh phải cứu chúng tôi ra ngoài an toàn, không được
để người khác phát hiện.”

Vâng! Thiếu gia.”
Thẩm Minh Hiên đáp.

Lời vừa dứt, trước mắt Tạ Lăng Duệ tối sầm lại, cậu ngất đi.

Thẩm Minh Hiên đỡ lấy Tạ Lăng Duệ đã bất tỉnh, nhấc bổng cậu
lên vai, sau đó đặt vào góc tường. Thẩm Minh Hiên dùng vài tảng đá lớn xếp
thành một không gian an toàn có thể cho một người chui qua, rồi nhét ba người bọn
họ vào dưới thân Lý Kiến Tài, một lần nữa tạo thành cảnh tượng Lý Kiến Tài bảo
vệ bọn họ.

Cuối cùng, Thẩm Minh Hiên đặt Lưu Cương ở góc an toàn nhất
trong không gian, lúc này Thẩm Minh Hiên mới hài lòng gật đầu.

Sau đó hắn búng tay, thông báo cho ý thức thế giới không cần
tạm dừng thời gian nữa, rồi biến mất tại chỗ.

Ngay sau đó, những tảng đá đang treo lơ lửng trên không tiếp
tục rơi xuống, công trường lại tiếp tục quá trình sụp đổ của nó.

Chẳng bao lâu sau, tất cả lắng xuống.

Bên ngoài đống đổ nát của công trường, một nhóm người nằm rạp
xuống đất chờ dư chấn qua đi.

Tạ Vân Mộng nhìn đống phế tích sụp đổ, cả người gần như sụp
đổ theo.

Bà giãy khỏi những người đang ngăn mình, lao đến đống đổ nát
của công trường, vừa khóc vừa gọi tên Tạ Lăng Duệ, hai tay điên cuồng bới móc,
chẳng mấy chốc đôi tay vốn trắng nõn thanh tú đã rách toạc máu me.

Thế nhưng Tạ Vân Mộng vẫn không chịu dừng lại.

Cuối cùng, những cảnh sát xung quanh thấy vậy mới ngăn cản
hành động tự hành hạ bản thân của bà.

Cảnh sát nhanh chóng liên hệ với đội cứu hỏa, cử người tới hỗ
trợ tìm kiếm.

Ở một bên khác, nhóm cảnh sát vốn định xông vào bắt người lại
tình cờ đụng phải nhóm bắt cóc đang chạy trốn ra ngoài, xem như một món quà
ngoài dự kiến.

Khi nghe tin những kẻ bắt cóc đã bị bắt, đôi mắt đẫm lệ của
Tạ Vân Mộng lập tức trở nên sắc bén, trong ánh nhìn tràn đầy hận ý, giống như một
con sói mẹ phát điên vì mất con non.

Sau khi hỏi rõ vị trí, Tạ Vân Mộng lập tức lao đi.

Cnhr sát đứng
bên cạnh nhìn mà sợ toát mồ hôi, chỉ sợ Tạ Vân Mộng làm chuyện dại dột, lập tức
hô người đi theo bà, kéo cả mình cùng đuổi theo để phòng bất trắc.

Tạ Vân Mộng vừa thấy bọn bắt cóc liền xông lên đánh túi bụi.
Bà từng học qua võ thuật tự vệ, biết đánh chỗ nào đau nhất. Đánh được vài cái
thì nhóm cảnh sát bên cạnh cũng phản ứng lại, lập tức ngăn bà, áp giải đám người
ra ngoài.

Trong quá trình đó, Tạ Vân Mộng điên cuồng giãy giụa, muốn
lao lên đánh tiếp, khí thế hung mãnh và cơn điên của bà khiến người ta phải run
sợ.

Sự cuồng loạn của Tạ Vân Mộng chỉ dần bình ổn lại khi đội cứu
hộ phát hiện ra Tạ Lăng Duệ và những người khác.

Nhìn thấy Tạ Lăng Duệ được khiêng ra ngoài, Tạ Vân Mộng mới
khôi phục dáng vẻ đoan trang, bình tĩnh thường ngày.



Bà đi theo Tạ Lăng Duệ tới bệnh viện.

Bình Luận

0 Thảo luận