Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Xuyên Nhanh: Quản Gia Toàn Năng

Chương 4: Quản gia ác ma 2

Ngày cập nhật : 2026-06-15 23:09:11

[Vậy, ngài đã cho cậu ta dị năng gì?] Thẩm Minh Hiên thở dài
hỏi.

[Yên tâm đi, dị năng tôi cho cũng không mạnh, chỉ là năng lực
đọc tâm mà thôi, hơn nữa còn có giới hạn khoảng cách, phải ở trong phạm vi ba
mét quanh cậu ta mới nghe được. Dù sao thế giới của tôi là thế giới khoa học
thuần túy, dị năng quá lớn sẽ dẫn đến biến chất thế giới.] Ý thức Thế giới giải
thích.

[Thuật đọc tâm?] Thẩm Minh Hiên hít sâu một hơi, dù có giới
hạn khoảng cách, thì đây cũng là một năng lực gian lận rồi, có chỗ tốt cũng có
chỗ xấu.

Chỗ tốt là biết người khác đang nghĩ gì, dễ bề đối phó.

Chỗ xấu thì rất rõ ràng, phải đối mặt trực tiếp với mặt tối
của nhân tính. Tam quan của thế giới chi tử bị lệch lạc hoàn toàn là lỗi của
ngươi đấy nhé!

Thẩm Minh Hiên cạn lời, chỉ biết chửi bậy trong lòng.

[Được rồi, tôi hiểu rồi. Nhưng ngài có định cho tôi một kỹ
năng để chặn dị năng của thế giới chi tử không?] Thẩm Minh Hiên giữ vững phong
thái chuyên nghiệp, mỉm cười hỏi.

Ý thức thế giới: [Dĩ nhiên, dĩ nhiên, cái này là phải có rồi.]

Thẩm Minh Hiên chợt nghĩ ra, lại mở miệng: [Ngài có thể cho
tôi thêm chức năng tùy ý bật/tắt việc để đối phương nghe thấy tiếng lòng của
tôi không? Tức là, khi tôi không muốn hắn nghe thì cậu ta sẽ không nghe được.]

[Được chứ, tôi sửa cho.] Ý thức thế giới nghe vậy lập tức sảng
khoái đáp ứng.

Sau khi chỉnh sửa xong, Ý thức thế giới lập tức gửi kỹ năng
cho Thẩm Minh Hiên.

[Để tiện cho cậu hoàn thành nhiệm vụ, tôi còn đưa cậu đến thời
điểm trước khi tam quan của thế giới chi tử bị lệch lạc, như vậy sẽ dễ chỉnh sửa
hơn.] Ý thức Thế giới cực kỳ chu đáo nói.

[Được!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/xuyen-nhanh-quan-gia-toan-nang&chuong=4]

tôi đảm bảo hoàn thành nhiệm vụ.] Thẩm Minh Hiên vừa
đáp lời, vừa mở bảng hệ thống.

Dù sao Tiểu Ngũ cũng là hệ thống quản gia toàn năng, hắn
đương nhiên phải tiếp cận thế giới chi tử dưới thân phận quản gia.

Thẩm Minh Hiên mở giao diện thiết lập nhân vật rồi nhấn nút,
một luồng sáng xanh lóe lên một tấm thẻ nền đen, viền đỏ xuất hiện trước mặt Thẩm
Minh Hiên.

Thẩm Minh Hiên đưa tay cầm lên, trên mặt thẻ là hình một con
ác ma với cặp sừng dê xoắn trên đầu, con ngươi ngang màu vàng kim.

[Chủng tộc: Ác ma

Trận doanh: Ác

Thiết lập nhân vật: Ác ma đều ưa thích những vật trang trí khiến người tôi khiếp
sợ, ví như những tòa lâu đài được xây bằng đầu lâu, đó là ngôi nhà trong mơ mà
không một ác ma nào có thể từ chối.]

Nhìn tấm thẻ trong tay…

Thẩm Minh Hiên: … Cái quái gì đây?

Chỉ có vậy thôi à? Ghép lại chẳng phải là muốn hắn đóng vai
quản gia ác ma sao?

Thẩm Minh Hiên thở dài, từ chối thân phận mà ý thức thế giới
định sẵn cho.

Lần này thiết lập nhân vật của hắn là quản gia ác ma, đã vậy
thì cần gì thân phận khác nữa?

Hắn nhận bộ trang phục quản gia do Tiểu Ngũ tặng, nhưng tạm
thời hắn chưa mặc nó. Hắn sẽ dùng chân thân ác ma để ra mắt thế giới chi tử, rồi
sau đó mới trở thành quản gia thân cận của đối phương.

Mọi thứ chuẩn bị xong, ý thức thế giới nghe theo đề xuất của
Thẩm Minh Hiên, thì đã bày ra một vụ tai nạn cho Tạ Lăng Duệ, để sự xuất hiện của
Thẩm Minh Hiên trở nên hợp lý hơn.

Tạ Lăng Duệ nhìn mấy tên bắt cóc trước mặt, gương mặt non nớt
không biểu lộ chút cảm xúc nào.

Cậu nghe thấy tiếng lòng của bọn chúng, chỉ muốn kiếm chác một
khoản, nên tạm thời cậu vẫn an toàn.

Hôm nay cậu thật xui xẻo, vốn định hẹn người đánh nhau, ai
ngờ vừa ra khỏi cổng trường đã bị để ý. Ban đầu còn tưởng là học sinh trường
khác đến báo thù, nào ngờ lại là mấy kẻ đường cùng mạt lộ, dứt khoát chuyển
sang làm nghề bắt cóc.

Trường cậu ta là trường quý tộc tư thục, học sinh ở đó đều
là con nhà giàu có hoặc quyền thế, có thể nói là không phú thì quý.

Về phần tại sao trói Tạ Lăng Duệ ư? Đơn giản thôi bởi vì những
học sinh khác khi ra cổng đều có xe riêng đón.

Còn cậu ta, với tư cách là ông vua không ngai của trường quý
tộc Tinh Thần, thì đương nhiên sau giờ tan học phải tuần tra lãnh địa của mình.

Nói trắng ra chính là Tạ Lăng Duệ đi dạo quanh khu vực trường,
cảnh cáo đám lưu manh quanh đó đây là địa bàn của cậu ta.

Hôm nay lại còn hẹn đánh nhau với bá chủ trường Thường Hoa ở
thành phố bên cạnh, tiểu đệ của cậu ta đã đến điểm hẹn để trấn uy trước, nên cậu
ta mới lẻ loi một mình.

Đằng sau thì khỏi nói, cậu ta bị bắt cóc luôn.

Nói thật thì, Tạ Lăng Duệ cảm thấy bản thân có chút mất mặt.
Lão đại nhà nào mà lại dễ dàng bị bắt cóc như thế này chứ?

Tạ Lăng Duệ bị trùm kín đầu rồi đưa đến một công trường bỏ
hoang.

Bốn tên cướp giật chiếc bao trùm đầu của cậu ra. Trước mắt Tạ
Lăng Duệ là hai tên đeo mặt nạ Ultraman, một tên đeo mặt nạ Trư Bát Giới, và một
tên đội mũ đầu cá màu xanh lá.

Trong lòng Tạ Lăng Duệ lập tức dâng lên một trận hối hận.

Vô cùng nhục nhã! Bốn tên cướp nhìn qua đã thấy không đáng
tin như thế này mà mình lại bị chúng bắt cóc thành công!

Tên đeo mặt nạ Ultraman Zero đứng bên cạnh để ý thấy vẻ mặt
của Tạ Lăng Duệ, lập tức bất mãn quát lên: “Thằng nhóc! Ánh mắt đó là sao hả?”

Tạ Lăng Duệ hít sâu một hơi, nhắm mắt lại. Anh hùng không chịu
thiệt trước mắt, đại trượng phu co được dãn được!

“Được rồi, được rồi, đừng nói nhảm nữa, mau hỏi nó số điện
thoại nhà đi.” Tên đeo mặt nạ Trư Bát Giới bên cạnh lên tiếng.

Nghe vậy, tên đeo mặt nạ Ultraman Zero nhìn Tạ Lăng Duệ từ đầu
tới chân, rồi quay sang hỏi tên đội mũ đầu cá màu xanh: “Đại ca! Có khi nào
chúng ta bắt nhầm người rồi không? Nhìn cái thằng nhóc này xem, tóc vàng hoe rõ
là thiếu dinh dưỡng, quần trên người rách đến mấy lỗ, ông Hoàng ăn xin đầu phố
còn mặc đẹp hơn nó. Nhà nó mà có tiền á?”

Tạ Lăng Duệ nghe xong thì trừng mắt tức giận, trong lòng mắng
thầm: “M* nó tóc vàng là nhuộm đấy! Còn quần rách là mốt thời trang, hiểu không
hả bọn nhà quê!”

Tên đội mũ đầu cá nghe Ultraman Zero nói xong cũng đưa mắt
nhìn Tạ Lăng Duệ. Phải nói chứ, thằng nhóc này ăn mặc còn rách hơn ăn mày thật,
khiến hắn ta nhất thời cũng bị hỏi khó.

“Đã học ở cái trường quý tộc đó thì nhà sao có thể không có
tiền được? Riêng học phí thôi đã hơn mười mấy vạn rồi.” Tên đeo mặt nạ Ultraman
Diga bên cạnh lên tiếng.

“Nhỡ đâu thằng nhóc này lẻn vào trường nhặt ve chai thì sao?
Học sinh trường người tôi ăn mặc chỉnh tề, ai mặc rách như nó?” Tên đeo mặt nạ
Ultraman Zero lại nói tiếp.

Lời vừa dứt, mấy tên đeo mặt nạ lập tức im lặng.

Nhìn thấy bốn tên bắt cóc thật sự nghi ngờ thân phận của
mình, Tạ Lăng Duệ phẫn nộ hét lên: “Nhà tôi có tiền! Tôi là con trai của Tạ Vân
Mộng!”

“Tạ Vân Mộng? Ai?” Tên đeo mặt nạ Trư Bát Giới hỏi tên đeo mặt
nạ Diga bên cạnh.

Tên đeo mặt nạ Diga đáp: “Không biết, Cang Tử có biết
không?”

Tên đeo mặt nạ Ultraman Zero lắc đầu: “Chưa từng nghe. Đại
ca chắc sẽ biết.”

“Được rồi, bớt lằng nhằng đi. Nó đã nói nhà có tiền thì
nhanh bảo nó đọc số điện thoại ra!” Tên đội mũ đầu cá ngồi một bên lên tiếng, cắt
ngang cuộc hỏi đáp của đám người.

Tạ Lăng Duệ: ……

M* nó, đợi đến khi cậu tiếp quản Tạ thị, nhất định sẽ đưa Tạ
thị phát triển lớn mạnh! Để sau này khi con cháu cậu bị bắt cóc, ít nhất nói
tên ra thì bọn bắt cóc cũng phải biết cậu là ai chứ!

Tạ Lăng Duệ bực bội nhưng rất hợp tác đọc ra một dãy số. Tên
đeo mặt nạ Ultraman Zero nhận được số còn ngạc nhiên không thôi, nạn nhân mà phối
hợp như vậy đúng là hiếm thấy. Hắn còn tưởng thằng nhóc sẽ giống trong phim
truyền hình, sống chết không chịu khai cơ.

Tạ Lăng Duệ khinh thường trong lòng, rõ ràng ban nãy bọn
chúng còn nghĩ không khai thì sẽ đánh cho khai, quân tử không đứng dưới tường
nguy hiểm, tất nhiên là cậu phải hợp tác rồi.

Điện thoại nhanh chóng được kết nối, đầu dây bên kia vang
lên giọng nói quen thuộc của Tạ Lăng Duệ.

“Con trai bà đang trong tay tôi, tốt nhất là biết điều một
chút.” Tên đeo mặt nạ Ultraman Zero gằn giọng nói.

Tạ Vân Mộng bên kia nhíu mày, bật loa ngoài, rồi liếc nhìn
trợ lý bên cạnh. Trợ lý lập tức hiểu ý, cầm điện thoại ra khỏi văn phòng.

“Tôi muốn nghe giọng con tôi.” Tạ Vân Mộng lên tiếng.

Tên đeo mặt nạ Ultraman Zero quay lại nói lời này với tên đội
mũ đầu cá.

Tên đội mũ đầu cá gật đầu.



Tên Ultraman Zero đưa điện thoại đến sát miệng Tạ Lăng Duệ,
ra hiệu cho cậu nói.

Bình Luận

0 Thảo luận