Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Xuyên Nhanh: Quản Gia Toàn Năng

Chương 18: Quản gia ác ma 16

Ngày cập nhật : 2026-06-30 23:02:15

Trên thực tế,
thân phận của Thẩm Minh Hiên là do Tiểu Ngũ cùng ý thức thế giới sắp đặt.

Những chuyện giữa
ông Tạ và ông Tôn đều là kinh nghiệm mà ý thức thế giới thêm vào, mục đích là để
khiến ông Tạ giao Tạ Lăng Duệ cho Thẩm Minh Hiên, để hắn có thể dạy dỗ cậu ta tử
tế.

Dù sao nhiệm vụ của
Thẩm Minh Hiên chính là chỉnh đốn lại tam quan của Tạ Lăng Duệ.

Sau khi rời khỏi
phòng ông Tạ, Thẩm Minh Hiên lập tức đi chuẩn bị dụng cụ để dạy Tạ Lăng Duệ.

Liệt kê danh sách
mua sắm, rồi gọi điện để người chuẩn bị, bận rộn tới mức chẳng mấy chốc đã tới
giờ trưa.

Giữa trưa, Thẩm
Minh Hiên trổ tài trước mặt ông Tạ và bà Tạ, khiến ông Tạ cảm thấy việc “nẫng” Thẩm
Minh Hiên về thật là một quyết định sáng suốt.

Chỉ riêng tay nghề
nấu nướng này, dù mời Thẩm Minh Hiên về làm đầu bếp cũng đáng giá, huống chi Thẩm
Minh Hiên còn là một người toàn năng.

Về phần Tạ Minh
Duệ, vì sáng nay uống xong bát canh gà bị pha nước thì đến giờ vẫn chưa bò dậy
nổi.

Thẩm Minh Hiên đã
lên xem qua, thấy ngoài việc người Tạ Lăng Duệ lờ đờ thì không có vấn đề gì,
nên để Tạ Lăng Duệ tiếp tục nằm nghỉ.

Sau khi kể tình
hình của Tạ Lăng Duệ cho hai ông bà nghe, cả hai không khỏi thầm run sợ.

Tuy ông Tạ tin lời
Thẩm Minh Hiên, nhưng Tạ Lăng Duệ là cháu trai duy nhất của ông, nên ông vẫn cảm
thấy không yên tâm, nên đã gọi bác sĩ gia đình tới khám.

Sau khi bác sĩ kiểm
tra và kết luận không có vấn đề gì nghiêm trọng thì hai ông bà mới yên lòng.

Sau bữa trưa, Thẩm
Minh Hiên vẫn còn nhiều việc phải làm, ví dụ như kiểm tra mấy thứ Tiểu Ngũ ném
cho hắn trước khi đi.

Đó là một không
gian trồng trọt, diện tích khoảng ba bốn trăm mét vuông.

Xem hướng dẫn sử
dụng, thì ra đây là một không gian đồ chơi trồng trọt dành cho trẻ em trong thời
kỳ tinh tế.

Tuy là không gian
trẻ em, nhưng nơi này có thể mô phỏng đủ loại môi trường sinh trưởng của cây trồng,
thậm chí còn có thể điều chỉnh tốc độ sinh trưởng, kiểm soát thời gian chỉ bằng
cách ném hạt giống vào, quả thật rất thần kỳ.

Thẩm Minh Hiên lấy
tỏi và gừng trong bếp, bỏ vào không gian để thao tác thử. Quả nhiên, không gian
đồ chơi này khá thú vị.

Khi thu hoạch được
một giỏ lớn tỏi và gừng, Thẩm Minh Hiên mới lưu luyến rời khỏi không gian.

Sau đó Thẩm Minh
Hiên cúi đầu trầm ngâm, nghĩ rằng mình đã biết cách dạy Tạ Minh Duệ như thế nào
rồi.

Tuy vậy, không
gian này cần được cải tạo một chút.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/xuyen-nhanh-quan-gia-toan-nang&chuong=18]

Thẩm Minh Hiên bắt đầu lục soát không gian
mang theo của mình, xem có vật gì có thể dùng được để khiến không gian trồng trọt
này đạt tới hiệu quả như hắn mong muốn.

Khi Tạ Lăng Duệ
hoàn toàn tỉnh lại thì đã là buổi tối.

Cậu bị đói đến tỉnh,
khó chịu xoa xoa đầu, cảm nhận rõ rệt cảm giác bỏng rát trong dạ dày. Cậu tiện
tay bật đèn ngủ, rồi lập tức thấy một bóng người đứng ngay đầu giường, khiến cậu
sợ đến mức bật dậy khỏi giường, lập tức tỉnh như sáo.

“Chào buổi tối, thiếu gia.”

Nghe thấy giọng quen thuộc, Tạ Lăng Duệ mới nhận ra người đứng
bên giường là ai.

Lập tức chẳng buồn để ý đến thân phận đối phương, cậu bật ra
lời oán trách: “Anh trai à, làm ơn đi, con người không phải ác ma, con người rất
mong manh, dọa người ta có thể dọa chết thật đấy!”

Nghe lời phàn nàn của Tạ Lăng Duệ, ác ma đối diện vẫn giữ nụ
cười, giọng nói nghe có vẻ hết sức thành khẩn: “Rất xin lỗi.”

[Tương lai phải trở thành đại ác nhân tội ác tày trời mà lá
gan chỉ có tí thế này là không được, xem ra phải thêm một bài kiểm tra dũng khí
rồi. Nhưng mà, nếu người triệu hồi bị dọa chết thì chẳng phải ta có thể được ăn
trước sao?]

Tạ Lăng Duệ: …

Cái ngữ khí xin lỗi này đúng là rất thành khẩn, nhưng có thể
lần nào nói cũng khớp với suy nghĩ trong lòng được không hả?!

Đừng quên nhiệm vụ của anh là dạy dỗ tôi đó! Ngày nào cũng
chỉ nghĩ xem khi nào ăn thịt tôi là sao hả?!

Tạ Lăng Duệ thở dài, đột nhiên cậu cảm thấy may mắn vì mình
có năng lực nghe được tiếng lòng người khác.

Dù năng lực này thường bắt cậu phải đối mặt trực diện với
bóng tối trong lòng người, nhưng đồng thời cũng giúp cậu tránh khỏi những cái bẫy
mà con ác ma này muốn giăng ra để ăn thịt mình sớm hơn.

Thẩm Minh Hiên bật công tắc đèn chính, lập tức cả căn phòng
sáng bừng.

“Anh làm gì ở đây?” Tạ Lăng Duệ mệt mỏi hỏi.

“Tất nhiên là đợi thiếu gia tỉnh dậy rồi.” Thẩm Minh Hiên mỉm
cười đáp.

Vừa nói Thẩm Minh
Hiên
vừa lấy ra một chiếc bàn nhỏ đặt lên giường.

Sau đó, Thẩm Minh
Hiên
lần lượt lấy từ sau lưng ra mấy đĩa thức ăn, cuối cùng là một bát
cơm lớn.

Tạ Lăng Duệ nhìn con ác ma đối diện liên tục lôi đồ từ sau
lưng ra, cổ cậu rướn dài, rất muốn xem đối phương rút ra bằng cách nào.

“Thiếu gia.”

Một tiếng gọi, Tạ Lăng Duệ lập tức rụt cổ về, rồi giả vờ lớn
tiếng hỏi: “Gì?”

Ác ma đối diện chẳng tỏ vẻ khó chịu trước giọng điệu của cậu,
vẫn giữ nụ cười mà nói: “Thiếu gia ngủ cả một ngày rồi, giờ chắc chắn đói rồi
phải không, mời dùng bữa.”

Tạ Lăng Duệ nhìn mâm cơm trên bàn nhỏ, bốn món một canh, đầy
đủ chỉnh tề.

Phải nói, ác ma này làm quản gia thật rất có năng lực, nhưng
mà…

[Ăn nhiều vào, như vậy mới nuôi cho béo được.]

Tạ Lăng Duệ: …

M* nó, cơn
thèm ăn tan biến trong một giây.

Thấy Tạ Lăng Duệ không động đũa, ác ma dịu dàng hỏi: “Sao vậy
thiếu gia? Là cơm không hợp khẩu vị à?”

Không, là anh làm tôi mất khẩu vị đấy!

Tạ Lăng Duệ đáp trong lòng.

Sau đó cậu cầm đũa lên bắt đầu ăn, ngay khoảnh khắc thức ăn chạm vào đầu lưỡi,
Tạ Lăng Duệ trừng to mắt, rồi tăng tốc nhồi cơm lia lịa.

Chờ Tạ Lăng Duệ ăn xong, Thẩm Minh Hiên mới bưng bàn và bát
đĩa xuống dưới.

Tạ Lăng Duệ xoa xoa cái bụng hơi bị ăn no của mình, rồi ợ một
tiếng thỏa mãn.

Sau đó, cậu rút điện thoại ra, định rủ đám bạn thân ra ngoại
ô đua xe một chuyến.

Hẹn xong với bạn bè, Tạ Lăng Duệ liền bước ra khỏi phòng.

Nhìn thấy ác ma đang bận rộn trong bếp, Tạ Lăng Duệ lén lút
chuồn ra ngoài.

Lúc này, Thẩm Minh Hiên đang rửa bát. Thấy Tạ Lăng Duệ thành
công lén ra khỏi cổng lớn, hắn chỉ dùng khăn lau sạch chiếc đĩa trong tay,
không hề đuổi theo.

Hôm nay là một ngày quan trọng chính xác mà nói hôm nay sẽ
là ngày Tạ Lăng Duệ bị người khác bắt nạt, cũng là ngày Tạ Lăng Duệ sẽ bước
chân lên con đường lệch lạc.

Tạ Lăng Duệ sẽ chạm trán với một nhóm đua xe khác, suýt nữa
bị chúng ép lật xe. Đối phương chẳng những không xin lỗi, mà còn ngạo mạn cười
nhạo cả bọn.

Đám bạn của Tạ Lăng Duệ tức giận chửi rủa ầm ĩ, kết quả bọn
kia dựa vào nhân số đông, trói cả bọn lại đặt giữa đường, rồi lái xe cán ngang
qua chân họ.

Sau đó, Tạ Lăng Duệ được đưa vào bệnh viện. Vì trong nhóm, Tạ
Lăng Duệ là người có bối cảnh lớn nhất nên gia đình bên kia mới dẫn người đến
xin lỗi.

Kẻ đầu sỏ bề ngoài thì xin lỗi rối rít, nhưng Tạ Lăng Duệ có
thể nghe thấy tiếng lòng, Tạ Lăng Duệ lại chỉ nghe được trong đầu đối phương
toàn là những lời chửi rủa bẩn thỉu nhắm vào mình.

Thậm chí, ngay cả cha mẹ của kẻ đó cũng không thật sự cảm thấy
con mình làm sai để mà răn dạy.

Bọn họ chỉ vì đứa con gây họa đúng vào thời điểm thăng chức,
ảnh hưởng đến hình ảnh nên mới miễn cưỡng đến xin lỗi.

Sau khi Tạ Lăng Duệ bình phục, cậu phát hiện đám bạn của
mình đều đi bợ đỡ kẻ đầu sỏ đã khiến họ nhập viện.

Cho dù trong lòng họ rất oán hận, nhưng trên mặt vẫn không
ngừng nịnh bợ, tâng bốc đối phương.

Đối phương lấy cớ chuộc lỗi để kéo Tạ Lăng Duệ đi “chơi”
cùng mà “chơi” ở đây chính là ăn chơi phóng túng. Vì có thế lực lớn nên dù làm
gì cũng có người thu dọn hậu quả, cho đến khi đối phương lái xe đâm chết người.

Tạ Lăng Duệ thấy đối phương không hề hoảng loạn, ngược lại
vô cùng tức giận bước xuống xe, đá liên tục vào người hấp hối kia, mắng mỏ rằng
kẻ đó không có mắt, làm hỏng xe mới mua của hắn ta.

Sau đó, hắn ta cứ thế lái xe bỏ đi.

Lần đầu tiên tham gia loại việc này, Tạ Lăng Duệ hoảng loạn
vô cùng, trong khi đối phương lại bình thản như không, còn trấn an cậu rằng chẳng
có gì to tát cả.

Thậm chí, Tạ Lăng Duệ còn nghe thấy hắn ta mắng mình là đồ
nhát gan trong lòng. Nhưng đó là một mạng người, sao có thể không có chuyện gì
được?!

Kết quả, sáng hôm sau, tin tức đưa tin một tài xế xe tải uống
say lái xe đâm chết người, sau khi tỉnh rượu đã đến đồn cảnh sát tự thú.

Nhìn con đường hiện trường trong bản tin, Tạ Lăng Duệ bỗng
hiểu ra vì sao đối phương lại nói không sao.



Đây cũng là lần đầu tiên Tạ Lăng Duệ hiểu rõ ràng thế nào là
sức mạnh của quyền lực.

Bình Luận

0 Thảo luận