Sáng / Tối
Cố Du Nhiên uống nhiều quá, Tiền Đóa Nhạc đành gọi điện cho Cố Hải Sinh để xin cho cô ngủ lại nhà mình.
Sáng hôm sau tỉnh dậy đã là giữa trưa, chuyện đêm qua cô đã quên quá nửa. Cố Du Nhiên chỉ nhớ duy nhất một điều: cô bị hủy hợp đồng, còn bị hạ thấp đến mức không đáng một đồng. Cô lăn lộn, vật vã trên giường. Thần linh ơi, cái gì mà "ngày mai là một ngày mới"? Ngày hôm nay rõ ràng cũng bực bội chẳng kém gì ngày hôm qua.
Nhà Tiền Đóa Nhạc nằm ngay cạnh quán "Hữu Điểm Điềm", Cố Du Nhiên tắm rửa, thay quần áo sạch sẽ rồi mới chậm chạp đi sang quán. Kịch bản không còn để viết, cô chỉ có thể tiếp tục viết truyện mới. Cố đấm ăn xôi mở file bản thảo ra, nhưng trong đầu lại trống rỗng. Để tìm linh cảm, cô lên bảng xếp hạng của web văn học lướt truyện, rồi lại cày phim mới, nhưng hiệu quả cực kỳ thấp.
Lại không thể quay đầu lại tìm Ôn Tu Viễn được...
Tiền Đóa Nhạc biết cô đang tâm trạng không tốt nên đã dặn dò mọi người trong quán không được làm phiền cô. Ngay cả đồ ngọt mới ra lò cũng chỉ dám đặt ở một góc bàn, chẳng ai dám ho he nửa lời với cô.
Đến lúc chạng vạng, Dương Văn Hân tới, phá vỡ bầu không khí cẩn trọng mà mọi người đã giữ suốt cả ngày. Bà tới tìm Cố Du Nhiên không ngoài mục đích nào khác: bắt đi xem mắt.
Cố Du Nhiên dù đang khó ở nhưng không muốn "giận cá chém thớt" lên mẹ mình, nên cô cố gắng kiềm chế cảm xúc, không cãi nhau với bà. Thế nhưng là mẹ ruột mà Dương Văn Hân dường như chẳng hề để ý đến tâm trạng của con gái, chỉ một mực trách mắng cô. Nào là tùy hứng, làm càn, không nể mặt bà, khiến bà không dám ngẩng đầu nhìn bạn bè...
Cố Du Nhiên mệt mỏi đỡ trán: "Mẹ, hôm nay tâm trạng con thật sự không tốt, con không muốn cãi nhau với mẹ."
Dương Văn Hân nhướng mày: "Con tưởng mẹ vui lắm chắc? Mẹ cũng không rảnh đến đây để cãi nhau với con."
"Có chuyện gì để hai ngày nữa rồi nói được không mẹ?" Cố Du Nhiên dùng giọng khẩn cầu.
Dương Văn Hân cuối cùng cũng không kiên trì nữa, giọng điệu hòa hoãn hơn chút: "Ngày mai đi dạo phố với mẹ, mẹ sẽ bảo tài xế đến đón con."
"Ngày mai con có việc."
"Vậy thì ngày kia."
"Để sau đi ạ."
Dương Văn Hân bực mình: "Cố Du Nhiên, con có thái độ gì thế hả? Con bảo tâm trạng không tốt, mẹ đã nhượng bộ rồi, con rốt cuộc còn muốn thế nào?"
"Con chỉ muốn yên tĩnh thôi."
Ngay lúc hai mẹ con đang rơi vào thế giương cung bạt kiếm, Tiền Đóa Nhạc vội vàng bưng khay đi tới hòa giải: "Dì ơi, mời dì uống cà phê."
Trước mặt người ngoài, Dương Văn Hân không tiện phát hỏa, đành miễn cưỡng nói lời cảm ơn. Tiền Đóa Nhạc lại đặt một chiếc đĩa sứ xương tinh xảo trước mặt bà: "Quán cháu mới ra một loại đồ ngọt mới, dì nếm thử rồi đánh giá giúp cháu với ạ?"
Dương Văn Hân uống một ngụm cà phê, khẽ thở dài: "Du Nhiên mà bớt lo được một nửa như cháu thì dì đã phải thắp hương cảm tạ trời đất rồi."
"Du Nhiên tốt lắm mà dì." Tiền Đóa Nhạc vội nói giúp.
Dương Văn Hân hừ lạnh: "Tốt cái nỗi gì? Ngày nào cũng chỉ biết làm dì tức nghẹn cổ."
"Con làm mẹ tức lúc nào? Chẳng phải chỉ là chưa tìm bạn trai thôi sao?" Cố Du Nhiên rốt cuộc nhịn không nổi nữa: "Chỉ cần con muốn, một giây sau con tìm cho mẹ cả xe bạn trai cũng được."
"Thế con giỏi thì tìm một xe cho mẹ xem nào." Dương Văn Hân lập tức đáp trả cay nghiệt.
"Cậu ấy nói đùa thôi mà, ha ha ha, buồn cười quá đúng không ạ." Tiền Đóa Nhạc nỗ lực giảng hòa, nhưng đáp lại chỉ là vẻ mặt lạnh lùng của hai mẹ con nọ. Cô thấy mình khổ quá mà.
Trịnh Lộ Ninh là thợ làm bánh Tiền Đóa Nhạc mời về, nhưng mỗi ngày anh ta chỉ làm những món mình thích, làm xong là chuồn thẳng. Lúc này anh ta vừa làm xong cái bánh cuối cùng và đang chuẩn bị rời đi. Cố Du Nhiên vừa nhìn thấy anh ta, trong đầu bỗng lóe lên một tia sáng, cô chỉ tay vào anh ta hô lớn: "Cái anh kia! Đứng lại đó cho tôi!"
Trịnh Lộ Ninh vừa ra đến cửa nghe thấy tiếng liền quay đầu lại. Cố Du Nhiên nhanh chóng đứng dậy chạy tới, khoác lấy cánh tay anh ta, thấp giọng khẩn khoản: "Làm ơn, giúp tôi một chút. Đại ân đại đức không bao giờ quên."
Trịnh Lộ Ninh cực kỳ ghét bỏ, định rút tay ra nhưng Cố Du Nhiên bám quá chặt, anh ta vùng vẫy vô ích. Đừng nhìn Cố Du Nhiên gầy gò mà nhầm, sức cô khỏe lắm. Dù Trịnh Lộ Ninh vô cùng miễn cưỡng vẫn bị cô lôi sềnh sệch đến trước mặt Dương Văn Hân.
"Giới thiệu với mẹ, đây là bạn trai con."
Trịnh Lộ Ninh: ??? Tiền Đóa Nhạc: ????
Dương Văn Hân rõ ràng không tin, bà nhướng mày: "Bạn trai? Vừa nãy còn bảo không có bạn trai."
Cố Du Nhiên mặt không đỏ, tim không đập, nói dối không chớp mắt: "Chẳng qua là tại mẹ lắm chuyện quá nên con không muốn cho mẹ biết thôi."
Dương Văn Hân nghe xong liền bốc hỏa: "Ai lắm chuyện cơ?"
Cố Du Nhiên không tiếp lời, tự nói tiếp: "Cứ vì mẹ ép con đi xem mắt suốt mà anh ấy đang giận đòi chia tay với con đây này."
Trịnh Lộ Ninh vẫn luôn muốn từ chối, nghe đến đây thì lông mày càng nhíu chặt. Ai muốn chia tay? Không phải, căn bản đã ở bên nhau bao giờ đâu! Anh ta định lên tiếng giải thích thì đã bị Tiền Đóa Nhạc nhéo một cái thật mạnh vào hông, đau đến mức suýt rơi nước mắt.
Tiền Đóa Nhạc lườm anh ta, cảnh cáo nhỏ giọng: "Diễn cho hết đi, thời hạn đánh cược của anh sẽ được giảm 10 ngày."
Trịnh Lộ Ninh lập tức câm miệng.
Dương Văn Hân khoanh tay trước ngực, lạnh lùng hỏi: "Các người đang diễn kịch à?"
"Không có, là thật đấy ạ." Cố Du Nhiên khẳng định.
Dưới áp lực từ ánh mắt đe dọa của Tiền Đóa Nhạc, Trịnh Lộ Ninh đành miễn cưỡng gật đầu: "Thật... thật ạ."
Dương Văn Hân cười khẩy một tiếng. Cố Du Nhiên tiếp lời: "Mẹ không tin đúng không?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/em-co-chut-rung-ong-voi-anh&chuong=10]
Ngày mai con đi đăng ký kết hôn luôn cho mẹ xem."
Trịnh Lộ Ninh chấn động. Đăng ký kết hôn? Cái này thì không cần đâu...
Dương Văn Hân: "Đừng có dọa mẹ, có giỏi thì bây giờ con đi đăng ký cho mẹ xem nào."
Cố Du Nhiên nghiến chặt răng, nhìn Trịnh Lộ Ninh bằng ánh mắt "nồng nàn", nở nụ cười rạng rỡ: "Anh yêu, anh có mang sổ hộ khẩu theo không?"
Trịnh Lộ Ninh lắc đầu như trống bỏi, vẻ mặt đầy sợ hãi và từ chối.
"Lát nữa mình qua nhà anh lấy sổ hộ khẩu trước, rồi về nhà em lấy."
Thật sự không cần đâu mà! Trịnh Lộ Ninh sắp khóc đến nơi, nhìn Tiền Đóa Nhạc phát tín hiệu cầu cứu. Cô nàng lại làm động tác cổ vũ "cố lên". Trịnh Lộ Ninh khóc không ra nước mắt. Ở đây đáng sợ quá, con muốn về nhà. Mẹ ơi cứu con!
Dương Văn Hân cụp mắt thở hắt ra một hơi để bình tĩnh lại. Dựa vào sự hiểu biết của bà về Cố Du Nhiên, nếu cứ tiếp tục thế này, chuyện giả cũng sẽ thành thật mất. Bà ngước mắt hỏi Trịnh Lộ Ninh: "Cậu bao nhiêu tuổi rồi?"
Cố Du Nhiên cướp lời: "Bằng tuổi con ạ."
"Quen nhau thế nào?"
"Bọn con bén duyên tại đây ạ." Nói rồi, cô nhìn Trịnh Lộ Ninh đầy thâm tình, còn anh ta thì né tránh ánh mắt cô, quay đầu nhìn ra cửa sổ.
Dương Văn Hân quan sát Trịnh Lộ Ninh: "Cậu làm nghề gì?"
Cố Du Nhiên lại cướp lời: "Thợ làm bánh ạ. Cái bánh trước mặt mẹ là do anh ấy làm đấy, cực kỳ ngon luôn."
"..."
Dương Văn Hân thật sự sắp nổ tung vì tức giận. Bà đã tốn bao công sức chọn cho con gái những người đàn ông gia thế tốt, ngoại hình đẹp, có năng lực, môn đăng hộ đối. Vậy mà cô lại đi tìm một thợ làm bánh?!
Bà nén giận hỏi: "Con thích cậu ta ở điểm gì?"
"Đẹp trai ạ."
"Đẹp trai thì có ích gì chứ?"
"Ngày xưa chẳng phải mẹ cũng vì thấy ba con đẹp trai nên mới trăm phương nghìn kế gả cho ba, không thèm để ý ba là sinh viên nghèo từ nông thôn lên sao?" Cố Du Nhiên tiếp tục đáp trả.
Dương Văn Hân tức đến đau ngực: "Con muốn làm mẹ tức chết mới cam lòng phải không?" Bà vừa nói vừa ôm lấy ngực.
Cố Du Nhiên chớp mắt vô tội: "Sao thế ạ? Con chỉ đang noi gương mẹ thôi mà!"
Dương Văn Hân đập bàn một cái "rầm", lấy lại phong thái bá đạo của đại tiểu thư tập đoàn Dương thị, phu nhân chủ tịch công ty niêm yết. Tiền Đóa Nhạc bị dọa giật mình, rụt rè lùi lại vì sợ bị vạ lây. Duy chỉ có Cố Du Nhiên vẫn bình tĩnh như không, chẳng hề dao động.
Năm xưa, Dương Văn Hân bất chấp gia đình phản đối để kết hôn với Cố Hải Sinh, sau khi cưới mới hiểu ra môn đăng hộ đối quan trọng đến nhường nào. Dù Cố Hải Sinh rất ưu tú nhưng giữa họ từ thói quen sinh hoạt đến sở thích đều khác biệt một trời một vực. Ban đầu có thể vì yêu mà nhẫn nhịn, nhưng theo thời gian, tình yêu phai nhạt dần, chỉ còn lại sự giày vò.
Dương Văn Hân ngồi lặng đi một lúc rồi cầm túi xách đứng dậy đi thẳng ra ngoài, chẳng thèm nhìn Cố Du Nhiên lấy một cái. Tiền Đóa Nhạc vội vàng đuổi theo tiễn bà ra cửa. Cố Du Nhiên thở phào một hơi dài, ít nhất trong thời gian ngắn tới Dương Văn Hân sẽ không đến ép cô nữa. Thật ra cô cũng chẳng muốn khơi lại vết thương của mẹ, nhưng mà...
"Tôi có thể đi được chưa?" Trịnh Lộ Ninh rụt rè hỏi.
Cố Du Nhiên nhận ra mình vẫn đang ôm cánh tay anh ta, vội buông ra rồi nói: "Cảm ơn nhé."
"Có người đang nhìn cô kìa." Anh ta nhắc nhở.
"Hả?" Cố Du Nhiên ngẩng đầu nhìn theo hướng mắt Trịnh Lộ Ninh. Hóa ra, cô thấy Ôn Tu Viễn đang ở đó.
??? Anh ấy đến từ bao giờ vậy?
Ôn Tu Viễn vừa tới không lâu, đúng lúc thấy Cố Du Nhiên đang lôi kéo "bạn trai" thách thức mẹ mình. Anh thấy không tiện chen vào nên tìm một bàn ngồi xuống, gọi một ly Espresso.
Cố Du Nhiên đứng sững lại chớp mắt mấy cái, xác định mình không nhìn lầm mới tiến lên niềm nở: "Chào mừng Ôn tổng ghé thăm, đúng là khiến quán xá này bừng sáng hẳn lên."
Chậc, có hơi sáo rỗng quá rồi.
Ôn Tu Viễn khẽ gật đầu: "Ngồi đi."
Cố Du Nhiên ngoan ngoãn ngồi xuống đối diện anh. Một người bận trăm công nghìn việc như anh sao lại có thể thong thả ngồi uống cà phê vào lúc 3 giờ chiều thế này? Hay là...
"Anh đến tìm em ạ?" Nghĩ vậy nên cô buột miệng hỏi luôn.
"Không phải."
"..." Đúng là không nên mơ tưởng hão huyền, dù chỉ một chút cũng không được.
Ôn Tu Viễn nâng tách cà phê nhấp một ngụm nhỏ: "Đi họp ngang qua đây nên thuận đường ghé xem thôi."
Vừa dứt lời, màn hình điện thoại đặt trên bàn lóe sáng. Anh liếc nhìn Chu Hạo đang đứng ngoài cửa sổ rồi cầm điện thoại lên nghe.
"Ôn tổng, Vương tổng lại gọi điện rồi ạ." Chu Hạo lau mồ hôi trán nói. Anh ấy đã đi đường vòng một vòng lớn, xui xẻo thế nào lại gặp đoạn đang sửa đường nên bị kẹt xe nãy giờ, chỉ dám khép nép báo cáo: "Ông ấy bảo mọi người đã đến đông đủ rồi."
"Bảo họ cứ bắt đầu trước đi."
"Tôi đã nói rồi nhưng ông ấy nhất quyết muốn đợi ngài."
Cố Du Nhiên bỗng nhớ tới món đồ ngọt vừa ra lò, định bưng tới cho anh nếm thử, nhưng cô vừa đứng lên đã bị anh quát nhẹ: "Ngồi xuống."
Bị gọi giật lại bất ngờ, cô hơi hoảng: "Em... em đi lấy đồ ngọt."
Nhận ra giọng mình hơi nặng nề làm cô sợ, Ôn Tu Viễn dịu giọng lại: "Ngồi xuống đi đã, anh nói một câu rồi đi ngay."
Cố Du Nhiên đành ngoan ngoãn ngồi xuống.
"Có muốn quay lại Cầu Tác không?" Ôn Tu Viễn hỏi.
"!!!" Bất ngờ đến quá đột ngột!
Ngay lúc kịch bản bị hủy, bị mỉa mai năng lực kém, truyện mới thì không viết nổi, Ôn Tu Viễn lại chìa cành ô liu ra, dại gì mà không nhận? Nhưng mà, phải bình tĩnh, không được hoảng. Ban đầu chính mình đòi nghỉ việc, giờ người ta chỉ mới ngoắc tay mà mình đã hớn hở thì chẳng phải là quá mất giá sao?
"Em đã xin nghỉ rồi, giờ quay lại có vẻ không hợp lắm nhỉ?" Cô giả vờ băn khoăn hỏi.
Thế nhưng mấy cái trò khôn vặt của Cố Du Nhiên làm sao qua mắt được Ôn Tu Viễn. Quả nhiên, cô đang muốn quay lại. Những lời đêm qua chắc hẳn là "rượu vào lời ra".
Ôn Tu Viễn điềm nhiên không trả lời thẳng vào vấn đề mà nói: "Tối qua giáo sư có gọi điện cho anh, suýt chút nữa anh đã lỡ lời rồi."
"..." Cố Du Nhiên nghe đến đây thì như gặp đại địch, vội vàng hỏi dồn: "Anh nói sao? Ba em không phát hiện ra gì chứ?"
Thấy vẻ lo lắng tột độ của cô, khóe môi Ôn Tu Viễn thoáng hiện một nụ cười kín đáo: "Nhân viên vào Cầu Tác đều có ba tháng thử việc. Sau thời gian đó, nếu không phù hợp, công ty sẽ giới thiệu sang đơn vị khác. Nếu em đã đến Cầu Tác, anh hy vọng em có thể làm cho hết kỳ thử việc, như vậy khi giáo sư có hỏi đến, cả anh và em đều sẽ dễ nói hơn."
Ý của anh là, hãy cứ ở lại công ty cho đến khi hết thử việc. Đến lúc đó danh chính ngôn thuận thú nhận với Cố Hải Sinh là mình không làm nổi việc để xin nghỉ cũng chưa muộn.
Điều này quả thực quá tuyệt vời! Lúc này Cố Du Nhiên tràn đầy lòng biết ơn đối với Ôn Tu Viễn. Cô hạ quyết tâm, lần này quay lại nhất định sẽ không quấy rầy anh nữa! Cô sẽ không yêu đương với anh, chỉ đóng vai người quan sát để tìm hiểu thực tế công việc và cuộc sống của một tổng tài bá đạo để lấy tư liệu thôi.
Chẳng phải họ bảo cô chưa từng đi làm, nội dung công sở toàn là tưởng tượng sao? Cô sắp đi làm thật rồi đây, để xem sau này còn ai dám dùng lý do đó để mỉa mai cô nữa không!
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận