Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Em Có Chút Rung Động Với Anh

Chương 13: 10 ngàn bản khảo sát

Ngày cập nhật : 2026-03-30 20:31:31

Ôn Tu Viễn bị cận thị nhẹ, không ảnh hưởng quá lớn đến thị lực nên anh rất ít khi đeo kính. Chỉ những lúc quá mức mệt mỏi, anh mới đeo kính để thư giãn đôi mắt.

Tối qua, cuộc họp trực tuyến với nước ngoài kéo dài từ 10 giờ đêm đến tận 3 giờ sáng, sau đó anh còn phải nghe điện thoại thêm 40 phút nữa, hôm nay quả thực rất mệt. Cặp kính được cắt theo độ cận của hai mắt, không có trang trí hoa văn cầu kỳ, anh vốn dĩ luôn thích sự đơn giản. Còn chuyện đeo vào có đẹp hay không, anh hoàn toàn không có khái niệm đó.

Ngược lại là cô, hôm nay rất lạ, cả buổi họp đều thả hồn treo ngược cành cây, cứ nhìn chằm chằm vào anh rồi thẫn thờ, thậm chí còn đỏ mặt, không dám nhìn thẳng vào mắt anh. Anh chợt nhớ tới chàng trai đã gặp ở quán "Hữu Điểm Điềm" hôm đó. Bạn trai của cô... Có lẽ, anh không nên tiếp tục để cô ở lại bên cạnh mình nữa.

Nếu cô thích giới giải trí và các ngôi sao, thì việc sang bộ phận marketing cũng là một lựa chọn không tồi, ít nhất cô có thể dồn tâm trí vào sở thích của mình thay vì đặt hết lên người anh.

Thang máy lên đến tầng 60, hai cánh cửa chậm rãi mở ra, Ôn Tu Viễn nói: "Ngày mai sang bộ phận marketing báo danh đi."

Khi cửa thang máy suýt đóng lại, Cố Du Nhiên mới lách được người ra ngoài. Thật sự được đi bộ phận marketing sao? Á á á! Anh nhà ơi! Em tới đây!

Chuyện Cố Du Nhiên điều sang bộ phận marketing nhanh chóng truyền khắp công ty. Trong cuộc họp hôm trước, Ôn Tu Viễn đã trực tiếp phủ định ứng cử viên của Giản Nhu, giờ lại cử thư ký "đắc lực" sang bộ phận marketing. Trong mắt người ngoài, rõ ràng là Ôn Tu Viễn không hài lòng với công việc của Giản Nhu nên mới phái "khâm sai" đến để giám sát.

Giản Nhu tuy tên là "Nhu", nhìn cũng ôn nhu, nhưng thực chất cá tính cực kỳ mạnh mẽ, không chịu thiệt thòi dù chỉ một chút. Việc Ôn Tu Viễn phủ định công việc của cô ta trước mặt mọi người, tuy miệng không nói gì nhưng trong lòng đã rất khó chịu. Giờ Cố Du Nhiên lại tự mình đưa tới cửa, mọi người đều chống mắt lên chờ xem màn kịch tiếp theo sẽ diễn ra thế nào.

Trợ lý của Giản Nhu vừa mới nghỉ việc không lâu, vị trí đó vẫn do Triệu Tử Oánh đảm nhiệm. Giản Nhu bèn để Cố Du Nhiên tiếp nhận công việc trợ lý này.

Cố Du Nhiên còn đang mải cảm thán: "Chị gái này vừa đẹp vừa dịu dàng, giọng nói lại hay quá chừng", thì đã nghe cô ta nói: "Hôm họp ngày đó cô cũng thấy rồi, Ôn tổng rất không hài lòng với công việc của chúng tôi. Những công sức bỏ ra trước đây đều đổ sông đổ biển, giờ phải làm lại từ đầu, thời gian lại rất gấp rút nên có lẽ sẽ rất bận rộn, cô không có vấn đề gì chứ?"

Cố Du Nhiên tràn đầy tự tin: "Không vấn đề gì ạ."

Giản Nhu mỉm cười hài lòng, nói tiếp: "Ở đây có bản khảo sát thị trường vừa mới soạn xong, vậy phiền cô xử lý nhé."

Khảo sát thị trường thì có gì khó? Đăng lên Weibo hay diễn đàn là xong ngay ấy mà, thế là Cố Du Nhiên sảng khoái đồng ý.

"Tôi hy vọng trước khi tan làm ngày mai, cô có thể thu về 10 ngàn bản khảo sát."

"Ngày mai? 10 ngàn bản?" Cố Du Nhiên ngây người, quả thực không thể tin nổi. Phát ra một vạn bản thì dễ, nhưng thu về một vạn bản thì quá khó.

Giản Nhu nghiêng đầu mỉm cười: "Không có vấn đề gì chứ?"

Cố Du Nhiên lập tức rút lại đánh giá "vừa đẹp vừa dịu dàng" dành cho Giản Nhu. Giọng điệu ôn tồn dễ mến, nụ cười vô hại kia, tất cả đều là những lưỡi dao giết người không thấy máu. Cô là người từ bên cạnh Ôn Tu Viễn sang đây, tuyệt đối không thể làm mất mặt anh.

Cô chỉ đành thầm nghiến răng, cười nói: "Không vấn đề gì ạ."

Trưa hôm đó, tại quán "Hữu Điểm Điềm".

Tiền Đóa Nhạc đập bàn đứng phắt dậy: "Cô ta rõ ràng là đang làm khó cậu, định 'mượn dao giết người' đây mà."

Cố Du Nhiên liếc bạn một cái: "Không biết dùng thành ngữ thì đừng có dùng bừa, 'mượn dao' gì ở đây."

Tiền Đóa Nhạc xua tay ra vẻ không quan tâm: "Dù sao thì cô ta cũng muốn dằn mặt cậu, trút hết cơn giận ở chỗ Ôn Tu Viễn lên đầu cậu thôi."

Cố Du Nhiên gật đầu, không thể đồng tình hơn.

"Cậu định nhịn nhường thế này thật à?" Tiền Đóa Nhạc chất vấn.

Cố Du Nhiên thở dài: "Chứ biết làm sao giờ? Tớ là người chủ động xin sang bộ phận marketing, không lẽ giờ lại quay về nói với Ôn Tu Viễn là tớ không làm nổi, muốn xin về à?"

Tiền Đóa Nhạc không chịu nổi cái vẻ ủ rũ của bạn, bèn hỏi: "Bản khảo sát kiểu gì?"

Vừa nghe giọng Tiền Đóa Nhạc có vẻ xuôi xuôi, Cố Du Nhiên lập tức dâng bản khảo sát đã in ra bằng hai tay.

"Đơn giản lắm, chỉ cần quét mã QR, điền thông tin giới tính, tuổi tác, nghề nghiệp và mười câu hỏi trắc nghiệm thôi. Tớ định đăng lên Weibo, diễn đàn và cả Tieba nữa. Cửa hàng của cậu khách đông như thế, cho tớ lợi dụng một chút nhé?" Nói rồi, cô còn nịnh nọt nháy mắt một cái.

Tiền Đóa Nhạc liếc nhìn bản khảo sát. Các câu hỏi xoay quanh việc người phát ngôn cần có phẩm chất gì, bạn có mua sản phẩm vì yêu thích người phát ngôn hay không... Câu cuối cùng là: "Bạn sẽ mua sản phẩm do ai trong số những người dưới đây đại diện?". Có bốn lựa chọn là những ngôi sao hot nhất năm nay, hai nam hai nữ. Hai nam minh tinh chính là Hứa Ngân Hà và Tô Diệc.

Cô cầm điện thoại gửi một tin nhắn thoại qua WeChat. Rất nhanh sau đó, một thanh niên trẻ tuổi đẩy cửa bước vào. Nhà họ Tiền có cả một con phố gồm các cửa hàng và chung cư chỉ cho thuê chứ không bán.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/em-co-chut-rung-ong-voi-anh&chuong=13]

Để thuận tiện quản lý, họ thành lập hẳn một công ty quản lý tài sản nằm ngay cạnh quán "Hữu Điểm Điềm".

Cậu thanh niên tiến lên, cung kính hỏi: "Tiền tổng, chị tìm em ạ?"

Tiền Đóa Nhạc đưa cho cậu ta một tờ mã QR đã in sẵn: "Phát cho mỗi cửa hàng một tờ, nếu trong ngày mai có thể thu về 500 bản khảo sát hoàn chỉnh thì... miễn một tháng tiền thuê nhà."

"Một tháng ạ?" Cậu thanh niên ngẩn người. Đôi mắt Cố Du Nhiên cũng sáng rực lên.

Tiền Đóa Nhạc nhướng mày: "Còn không mau đi đi?"

"Vâng ạ!" Cậu thanh niên cầm tờ mã QR chạy biến đi.

Cố Du Nhiên lập tức ôm chầm lấy Tiền Đóa Nhạc: "Tiền tổng, cậu ngầu quá đi mất! Đúng là 'vung tiền nghìn vạn chỉ để đổi lấy nụ cười hồng nhan'!"

"Oẹ!" Tiền Đóa Nhạc làm bộ buồn nôn, "Cậu mà là hồng nhan á?" Giọng điệu đầy vẻ khinh bỉ.

Cố Du Nhiên buông bạn ra: "Sao thế? Tớ không xứng à?"

Tiền Đóa Nhạc nhìn bạn bằng ánh mắt "cậu nghĩ nhiều rồi đấy".

"Tớ chỉ muốn xem cái cô Nhu gì đó bị vả mặt trông thế nào thôi. Tớ ghét nhất loại người bắt nạt kẻ yếu, đến lúc đó nhớ chụp ảnh lại cho tớ xem nhé."

Tiền Đóa Nhạc tuy ngoài miệng thì kiêu kỳ nhưng Cố Du Nhiên hiểu hết, cô vô cùng cảm động, dụi đầu vào ngực bạn làm nũng: "Tiền tổng thương tớ nhất."

Cách đó không xa, Trịnh Lộ Ninh đang tựa vào quầy uống cà phê thấy cảnh này thì suýt phun cả ngụm ra ngoài. "Bà chủ nhà anh thích kiểu này à?" Anh ta buông tách cà phê, hỏi Tiểu Tống ở quầy thu ngân.

Tiểu Tống liếc nhìn một cái, vẫn bình tĩnh tiếp tục làm việc: "Quen rồi sẽ ổn thôi."

"..." Trịnh Lộ Ninh nhìn Tiền Đóa Nhạc đang rất hưởng thụ với vẻ mặt không thể tin nổi. Tôi có lẽ... không cách nào quen nổi.

Ngoài phương thức trực tiếp, Cố Du Nhiên còn đăng mã QR lên vài diễn đàn lớn mà cô hay lui tới. Đây đều là những diễn đàn đang rất hot, lượng người dùng lớn, tập trung đủ loại fan cũng như người qua đường, cực kỳ thích hợp để khảo sát thị trường.

Tiền Đóa Nhạc là fan cứng của Tô Diệc, Weibo có tới 10 vạn người theo dõi, sức kêu gọi rất lớn. Cô ấy cực kỳ muốn "lách luật", chỉ cần cô ấy đăng mã QR lên Weibo thì tỷ lệ ủng hộ dành cho Tô Diệc chắc chắn sẽ tăng vọt. Cố Du Nhiên rất dao động, nhưng cuối cùng vẫn nhịn được. Cô tin rằng với sức hút của anh nhà, không cần dùng đến thủ đoạn này thì anh cũng nhất định giành được hợp đồng đại ngôn.

Cố Du Nhiên không đến công ty mà ở lì tại quán "Hữu Điểm Điềm". Khoảng 3 giờ chiều ngày hôm sau, cô nhận được điện thoại của Giản Nhu. Vừa bắt máy, Giản Nhu đã chất vấn cô đang ở đâu. Cố Du Nhiên vẫn còn ngơ ngác, chẳng phải chính cô ta bảo cô đi khảo sát thị trường sao?

"Em đang đi khảo sát thị trường ạ." Cố Du Nhiên thật thà đáp.

Giản Nhu: "Tại sao không xin nghỉ?"

Xin nghỉ? Cô cứ ngỡ Giản Nhu giao việc xong là ngầm định cô có thể không cần ở công ty.

"Em không biết là phải xin nghỉ ạ."

"Bất kể cô không có mặt ở công ty vì lý do gì thì đều phải xin nghỉ."

Nhớ lại lần đầu xin Ôn Tu Viễn nghỉ cũng phải qua hệ thống phê duyệt, là do cô đã sơ suất, thế là cô vội vàng nói: "Em vẫn chưa quen với quy định của công ty, em xin lỗi ạ."

"Quay lại công ty ngay lập tức."

Cố Du Nhiên cúp máy, Tiền Đóa Nhạc liền ghé sát vào hỏi: "Sao thế?"

Cố Du Nhiên lưu lại dữ liệu rồi đóng máy tính: "Chị ta bảo tớ không xin nghỉ, bắt tớ phải về công ty ngay."

"Nhưng cậu đâu có chơi bời gì, cậu bận rộn từ hôm qua đến giờ mà."

Cố Du Nhiên thở dài: "Tại tớ không tìm hiểu kỹ quy định của công ty, tớ đi đây."

"Cầm lấy đống bản khảo sát này đi." Tiền Đóa Nhạc vơ nắm bản khảo sát bằng giấy đưa cho cô, "Có cần tớ đi cùng không? Tớ thấy cô Nhu kia không phải hạng vừa đâu."

Cố Du Nhiên trao cho bạn một ánh mắt trấn an: "Yên tâm đi, tớ có đi đánh nhau đâu mà."

Cố Du Nhiên bắt xe về công ty, đồng nghiệp ở bộ phận marketing ai nấy đều nhìn cô bằng ánh mắt đầy thương cảm. Sao lại nhìn cô như thể cô sắp lên đoạn đầu đài thế kia?

Cô gõ cửa văn phòng Giản Nhu, nghe thấy tiếng "vào đi" mới đẩy cửa bước vào. Giản Nhu đang dặn dò công việc cho Triệu Tử Oánh, chỉ liếc nhìn cô một cái rồi lại tiếp tục làm việc. Cố Du Nhiên bị bỏ xó hơn 20 phút, Giản Nhu mới như chợt nhớ ra cô: "Bản khảo sát thế nào rồi?"

Cố Du Nhiên đặt 200 bản khảo sát giấy lên bàn trước. Cậu thanh niên hôm qua rất nhiệt tình, để có thêm nhiều người điền khảo sát, cậu ta đã in ra cho các cụ già điền. Tuy không có tác dụng gì nhiều nhưng cũng là lòng thành của người ta, không nỡ khước từ.

Cô chưa kịp lên tiếng thì Giản Nhu đã bật cười, một điệu cười đầy vẻ mỉa mai. Những đầu ngón tay sơn đỏ khinh khỉnh gõ lên xấp bản khảo sát: "Tôi cần 10 ngàn bản, cô đưa tôi bấy nhiêu đây thôi sao? Lại còn là bản giấy, khác gì đống giấy lộn không?"

"Không phải đâu Giản tổng..."

Nhưng Giản Nhu căn bản không buồn nghe cô nói, cắt ngang luôn: "Tôi cứ ngỡ cô sẽ mang về kết quả khiến tôi bất ngờ, kết quả là gì đây? Hai ngày trời chỉ làm được bấy nhiêu việc thôi sao? Thế mà cũng mặt dày không thèm đi làm?"

Cố Du Nhiên cố kìm nén cảm xúc, nỗ lực giữ nụ cười: "Giản tổng, chị nghe em nói..."

"Mọi người đều bảo cô rất có năng lực, xem ra chẳng qua là vì cô đi theo Ôn tổng nên người ta mới nể mặt cô một chút mà thôi."

Cố Du Nhiên thở hắt ra một hơi, không thèm tranh luận nữa, trực tiếp mở máy tính, bật trang quản lý khảo sát rồi đẩy đến trước mặt Giản Nhu.

"Đây là số liệu thống kê mới nhất, tổng cộng đã thu về 12.033 bản khảo sát, vượt mức chị yêu cầu là 2.033 bản ạ."

Giản Nhu: "..."

Bình Luận

0 Thảo luận