Sáng / Tối
Kể từ khi Ôn Tu Viễn đứng dậy, toàn bộ sự chú ý của Thịnh Tử Đường đều tập trung vào anh. Nhìn thấy anh dừng lại trước mặt cô gái nhỏ sau lưng Trịnh Lộ Ninh, lòng anh ta bỗng hẫng một nhịp.
Cô ấy chính là lý do Ôn Tu Viễn nán lại tầng một sao? Vừa nãy mình... hình như không nói gì quá đáng chứ nhỉ?!
Đúng lúc này, nhân viên phục vụ mang tới một đôi dép lê dùng một lần. Ôn Tu Viễn khom lưng, tự tay đặt chúng xuống ngay bên chân Cố Du Nhiên.
……
Thịnh Tử Đường hoàn toàn sững sờ.
Cố Du Nhiên nhìn đôi dép lê trắng muốt dưới chân, ngón chân ngượng ngùng quắp lại rồi chậm chạp xỏ vào. Sàn nhà lạnh lẽo lại có vật cứng cộm chân, đế giày mềm xốp cuối cùng cũng giải phóng cho đôi bàn chân của cô. Vừa mới thở phào một hơi, Ôn Tu Viễn đã cởi áo khoác vest khoác lên vai cô, còn cẩn thận vén lọn tóc vướng dưới áo ra, động tác vô cùng nhẹ nhàng. Mà cô thì đã cứng đờ không dám động đậy, chỉ có thể để mặc anh sắp xếp.
Trên chiếc áo vest vẫn còn hơi ấm của anh, mùi gỗ tuyết tùng khô ráo bao bọc lấy cô, khiến trái tim đang đập loạn nhịp dần bình ổn trở lại.
Chuỗi hành động này của Ôn Tu Viễn đã làm Thịnh Tử Đường kinh ngạc tột độ. Rõ ràng vừa nãy anh còn mang bộ dạng "không hài lòng với công việc hiện tại", vậy mà giờ khắc này, ngay cả đường nét xương quai hàm cũng trở nên dịu dàng. Một người mà xung quanh chưa bao giờ xuất hiện bóng dáng phụ nữ, lại đối đãi với cô gái nhỏ này tinh tế đến vậy! Anh ta không khỏi phải nhìn cô bằng con mắt khác.
Tiền Đóa Nhạc và Trịnh Lộ Ninh cũng xem đến ngẩn ngơ. Chờ đến khi họ sực tỉnh, Ôn Tu Viễn đã ôm vai Cố Du Nhiên đi ra ngoài.
Tiền Đóa Nhạc kinh hãi: "Hỏng rồi! Vương Lạc!"
Cô vội vỗ mạnh vào vai Trịnh Lộ Ninh. Chậm trễ thế này, giờ đi ra ngoài chắc chắn sẽ đụng độ trực diện với Vương Lạc.
Trịnh Lộ Ninh cũng rất hoảng, chưa kịp ra ngăn cản thì đã thấy Vương Lạc xuất hiện ngay phía trước, theo sau là ba bốn tên đàn ông.
……
Hoàng lịch chắc chắn nói hôm nay không nên ra cửa, vậy mà họ lại không xem.
Vương Lạc đi thẳng đến trước mặt Cố Du Nhiên, chặn đường cô, ra vẻ ngạc nhiên: "Du Nhiên? Thật sự là em sao! Đúng là trùng hợp quá."
Diễn đạt đấy!
Mặc dù đã chuẩn bị tâm lý kỹ càng để đối mặt, nhưng khoảnh khắc thật sự nhìn thấy Vương Lạc, Cố Du Nhiên phát hiện ra những cái gọi là chuẩn bị tâm lý kia đều vô ích. Hắn gầy hơn trước nhiều, đôi gò má hóp lại, làn da vàng vọt, quầng thâm mắt rất nặng, ánh mắt âm hiểm đáng sợ nhưng lại treo một nụ cười khiến người ta rợn tóc gáy, trông cực kỳ thiếu sức khỏe.
Cố Du Nhiên rũ mắt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/em-co-chut-rung-ong-voi-anh&chuong=26]
Vương Lạc trước mặt khiến cô nhớ lại ly đồ uống bị bỏ thuốc của ba năm trước... Đã có một thời gian dài cô bị những cơn ác mộng bủa vây, trong mơ cô không có vận may tốt như vậy, cô đã uống cạn ly nước đó và sống không bằng chết mỗi ngày. Cô từng rơi vào u uất, thậm chí có khuynh hướng trầm cảm. Dù hiện tại đã thoát khỏi bóng ma đó, nhưng giây phút này, những ký ức đau khổ vẫn dễ dàng ùa về.
Vương Lạc nhướng mày thở dài: "Thời gian trôi nhanh thật đấy, mấy năm nay tôi lúc nào cũng nhớ em."
Nhớ xem nên trả thù tôi thế nào sao?
Có lẽ do men rượu bắt đầu thấm, Cố Du Nhiên cảm thấy choáng váng, người hơi lảo đảo, cũng may Ôn Tu Viễn vẫn luôn đỡ cô. Cảm nhận được cánh tay mạnh mẽ của anh đặt bên hông, cô bỗng thấy tràn đầy sức lực.
"Sư huynh." Cố Du Nhiên gọi khẽ một tiếng, thuận thế dựa hẳn người vào Ôn Tu Viễn.
Đám đông hóng hớt xung quanh cũng trố mắt nhìn, không dám chớp mắt vì sợ bỏ lỡ kịch hay.
"Ừ." Ôn Tu Viễn mím môi đáp, nhìn cô với ánh mắt che chở.
"Đây là bạn em à?"
"Không phải."
"Lạ thật, sao nói nhiều thế không biết." Cô tựa đầu lên vai Ôn Tu Viễn, khẽ nhắm mắt: "Chóng mặt quá, em muốn về nhà."
Cánh tay Ôn Tu Viễn siết chặt lại: "Được, đưa em về nhà."
Vương Lạc không ngờ Cố Du Nhiên lại vờ như không quen biết mình, bị coi như không khí ngay giữa thanh thiên bạch nhật, hắn sao chịu bỏ qua? Hắn tiếp tục chặn đường: "Lúc trước xa nhau vội vàng quá, tôi còn bao nhiêu lời chưa kịp nói với em, hay là chọn ngày không bằng gặp ngày..."
Nói đoạn, hắn định đưa tay túm lấy cánh tay Cố Du Nhiên, nhưng Ôn Tu Viễn đã nhanh chóng lách người che chắn cho cô.
Vương Lạc vốn đang kìm nén, hành động này của Ôn Tu Viễn hoàn toàn chọc giận hắn. Vừa định phát hỏa thì hắn bị người bên cạnh ngăn lại, rỉ tai vài câu, khí thế lập tức xẹp xuống. Hắn bất ngờ quan sát người trước mặt, rồi rất nhanh thay đổi sắc mặt, cung kính đưa cả hai tay ra: "Ôn tiên sinh, danh tiếng lẫy lừng, bấy lâu nay tôi vẫn luôn ngưỡng mộ."
Ôn Tu Viễn không nói lời nào, chỉ nhìn hắn, coi như không thấy đôi bàn tay đang chìa ra kia. Vương Lạc bị bêu mặt giữa bao nhiêu người, cảm thấy vô cùng nhục nhã, nhưng vì kiêng dè Ôn Tu Viễn nên đành phải lúng túng thu tay về. Cuối cùng, không chịu nổi áp lực từ ánh mắt lặng lẽ của anh, hắn đành lủi thủi lùi lại nhường đường.
Dưới sự bảo vệ của Ôn Tu Viễn, Cố Du Nhiên thuận lợi rời khỏi hộp đêm.
Lên xe rồi cô mới sực nhớ ra điện thoại và túi xách đều chưa lấy, ngay cả áo khoác và giày vẫn còn vứt trong phòng bao. Ôn Tu Viễn ngồi vào ghế lái, sắc mặt vẫn nghiêm nghị, đường quai hàm căng chặt, tỏa ra hơi lạnh thấu xương. Cố Du Nhiên không khỏi run lên một cái.
"Lạnh à?" Ôn Tu Viễn hỏi.
Cố Du Nhiên vội lắc đầu, nhưng anh vẫn đưa tay điều chỉnh nhiệt độ và tốc độ gió của điều hòa. Mặc dù vừa rồi trước mặt Vương Lạc cô ra vẻ rất "ngầu", nhưng thực chất trong lòng cô đang lo lắng tột độ, không phải sợ Vương Lạc, mà sợ Ôn Tu Viễn thất vọng về mình. Cô đã nói dối anh, giờ có xin lỗi liệu còn kịp không?
Cô hít sâu một hơi, gọi một tiếng đầy chân thành: "Sư huynh."
"Xin lỗi thì không cần đâu."
……
Cố Du Nhiên bị nghẹn lời, đành nói: "Em muốn mượn điện thoại của anh một chút để gọi cho bạn." Thấy đôi mày anh khẽ nhíu lại, cô càng thêm mất tự tin.
"Đầu hết chóng mặt chưa?"
"Vẫn hơi vững ạ," cô gồng mình nói tiếp, "nhưng điện thoại và túi của em vẫn còn ở trong phòng bao."
"……"
Cố Du Nhiên dùng máy của Ôn Tu Viễn gọi vào số của mình, gọi đến lần thứ hai thì Tiền Đóa Nhạc bắt máy.
Tiền Đóa Nhạc: "Tớ đang đi lấy đồ cho cậu đây. Túi, áo khoác, giày, còn thiếu gì nữa không?"
"Điện thoại nữa."
"Đúng rồi, điện thoại."
Cố Du Nhiên nghe thấy tiếng sột soạt ở đầu dây bên kia, rồi Tiền Đóa Nhạc sốt sắng nói: "Bà để điện thoại ở đâu thế? Tìm mãi không thấy."
……
"Trên bàn, sofa, trong túi, tìm kỹ lại xem." Nghe thấy mất điện thoại, đầu Cố Du Nhiên hết chóng mặt ngay lập tức. Trong đó có bao nhiêu ảnh và video quý giá của Tô Diệc chưa kịp sao lưu, không thể mất được!
Ôn Tu Viễn bất lực đỡ trán.
Tiền Đóa Nhạc: "Tìm hết rồi, không thấy!"
Cố Du Nhiên đứng ngồi không yên: "Bà thử gọi vào máy tớ xem, gọi thử đi."
Ôn Tu Viễn thật sự không nghe nổi nữa, vỗ nhẹ vào vai cô. Cố Du Nhiên nhìn anh, cuống quýt: "Điện thoại em tìm không thấy." Giọng nói còn lẫn cả tiếng khóc nghẹn.
Lúc bị Ôn Tu Viễn bắt quả tang cô không khóc, lúc gặp Vương Lạc cô cũng không khóc, vậy mà giờ lại muốn khóc. Bao nhiêu tâm huyết chẳng lẽ đổ sông đổ bể sao?
Ôn Tu Viễn ra hiệu cho cô nhìn màn hình điện thoại. Cô hơi khó hiểu nhưng vẫn ngoan ngoãn đưa máy ra trước mặt, trên màn hình hiện lên rõ mồn một hai chữ: "Du Nhiên".
……
Cầm điện thoại trong tay mà đi tìm điện thoại. Chết tiệt, ngốc quá đi mất!
Cố Du Nhiên cúp máy, trả lại điện thoại bằng cả hai tay. Giờ chỉ cần đợi Tiền Đóa Nhạc mang đồ ra là xong.
Ôn Tu Viễn liếc nhìn cô: "Nếu tôi không xuất hiện, em định làm thế nào?"
"Thì chắc là em đã trốn biệt từ sớm rồi." Cố Du Nhiên nhỏ giọng lầm bầm.
Ôn Tu Viễn giận quá hóa cười, ý là trách anh sao? "Tôi đã nói rồi, trốn tránh không phải là cách giải quyết vấn đề."
"Em biết, nhưng hôm nay không phải lúc để đối đầu trực diện."
Ôn Tu Viễn nhìn đỉnh đầu cô, hỏi vặn lại: "Vậy nên em cũng biết hôm nay không nên tới đây đúng không?"
"……"
Đúng là bậc thầy logic, không kẽ hở nào luôn.
"Thật ra," Cố Du Nhiên mân mê ngón tay, "em chỉ muốn thả lỏng một chút thôi. Em thật sự... áp lực lớn quá, mấy ngày liền không ngủ ngon, em còn định xin nghỉ cho Nam Sơn không đến trường vì sợ Vương Lạc tìm nó gây rắc rối. Với lại mọi người đã hỏi thăm kỹ rồi, bảo Vương Lạc sẽ không tới nên em mới đến..." Càng nói giọng cô càng nhỏ dần.
Càng nghĩ cô càng thấy mình hèn nhát, rõ ràng cô không làm gì sai, tại sao phải chịu đựng những điều này? Tại sao phải trốn đông trốn tây, sợ đầu sợ đuôi? Ôn Tu Viễn nói đúng, trốn tránh không phải là cách, mình phải đối đầu trực diện! Nhất định phải khiến kẻ làm sai phải trả giá!
Ngay khi cô đang lấy lại dũng khí và hạ quyết tâm, Ôn Tu Viễn bỗng nhiên ôm lấy cô?!
"……"
"Không phải muốn trách em, chỉ là tôi lo cho an toàn của em thôi."
"Em... biết rồi." Cô chớp mắt, ngây ngô đáp lại.
"Được rồi, sau này muốn đi đâu thì bảo tôi, tôi đi cùng em."
"……"
Tiền Đóa Nhạc ôm quần áo và túi xách vội vàng rời khỏi hộp đêm, Trịnh Lộ Ninh bám sát theo sau để đề phòng cô bị Vương Lạc bám theo. Cô dừng chân quan sát một lúc, thấy xe của Ôn Tu Viễn đậu bên đường liền chạy lại. Khi còn cách khoảng 5 mét, cô đột nhiên khựng lại.
Hai người trong xe đang ôm nhau!
Tình cảnh này thật tiến thoái lưỡng nan, cô không muốn làm phiền họ, nhưng đống đồ này tính sao đây? Đang lúc rối rắm thì hai người họ tách ra.
Kết thúc rồi à? Không... hôn một cái sao? Người ngoài như cô còn thấy chưa đã thèm.
"Đứng ngẩn ra đấy làm gì?" Trịnh Lộ Ninh đã đi đến bên cạnh từ lúc nào. Tiền Đóa Nhạc lắc đầu, tiến đến phía cửa kính chỗ Cố Du Nhiên gõ nhẹ. Cô cứ tưởng sẽ thấy gương mặt thẹn thùng, đôi má ửng hồng của bạn mình, kết quả Cố Du Nhiên lại chẳng có gì khác lạ, còn trách cô sao ra chậm thế.
"Sao chậm thế bà không tự biết à?" Tiền Đóa Nhạc nghiến răng nhỏ giọng nói.
Cố Du Nhiên nhíu mày: "Cái gì cơ?"
Tiền Đóa Nhạc câm nín, đưa hết đồ cho cô: "Điện thoại, quần áo, giày với túi đều đủ cả, bà xem còn thiếu gì không."
"Ừm, đủ rồi," kiểm tra xong, Cố Du Nhiên ngước mắt cười: "Cảm ơn Đóa tổng nhiều nha, moa moa."
Tiền Đóa Nhạc đẩy mặt cô ra chỗ khác, cười khẽ: "Kỹ thuật diễn của bà cũng khá đấy, giả vờ chóng mặt giống hệt như thật."
"Chóng mặt thật mà..."
Tiền Đóa Nhạc chẳng thèm nghe, quay sang nói với Ôn Tu Viễn ở ghế lái: "Ôn tổng, đêm nay làm phiền ngài quá, Du Nhiên đành nhờ ngài chăm sóc ạ."
"Ừ." Ôn Tu Viễn tay vịn vô lăng khẽ đáp, khóe môi hơi cong lên trông cực kỳ hút mắt. Tiền Đóa Nhạc không khỏi cảm thán, điều kiện tốt thế này mà không gia nhập giới giải trí thì đúng là phí của giời.
"Đi thôi, về đến nhà nhớ nhắn tin nhé, chào Ôn tổng ạ." Nói xong, cô lùi lại vẫy tay chào tạm biệt.
Cố Du Nhiên cũng không yên tâm về Tiền Đóa Nhạc, sợ sau vụ vừa rồi Vương Lạc sẽ bám theo cô ấy. Đang định bảo bạn lên xe thì thấy Trịnh Lộ Ninh đứng gần đó, cô liền gọi lớn: "Tiểu Lộ! Nhờ anh đưa Đóa Nhiên về nhà an toàn nhé, cảm ơn anh!"
Trịnh Lộ Ninh nghe tiếng liền cười rạng rỡ, lộ ra hàm răng trắng đều tăm tắp: "Yên tâm đi!"
Chào tạm biệt Cố Du Nhiên xong, Tiền Đóa Nhạc quay người lại đã thấy một Trịnh Lộ Ninh thẳng tắp như cây tùng nhỏ, mặc chiếc sơ mi trắng sạch sẽ, hai tay đút túi quần, nụ cười rạng rỡ tràn đầy hơi thở thanh xuân. Cô lại cảm thán: "Tiểu Lộ, làm đầu bếp không có tiền đồ đâu."
"???" Trịnh Lộ Ninh lập tức thu nụ cười lại.
"Thật sự không cân nhắc chuyện debut sao?"
"……"
"Nếu không thì cái nhan sắc này phí phạm quá."
Trịnh Lộ Ninh nghe xong lại thấy vui vui: "Tôi coi như cô đang khen tôi đẹp trai đấy nhé."
"Sao cậu không nắm được trọng điểm thế?" Tiền Đóa Nhạc vẻ mặt "tiếc sắt không thành kim": "Xung quanh rõ là có nhiều người đẹp mã thế mà chẳng ai chịu debut, tức chết tôi mà, muốn được ở gần giới giải trí một chút sao khó thế không biết?"
"…… Đồ dở hơi."
Trịnh Lộ Ninh tức mình quay lưng đi thẳng, đi được hai bước lại dừng lại, thở dài quay lại lôi Tiền Đóa Nhạc đi cùng.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận