Sáng / Tối
Kể từ hôm nay, Cố Du Nhiên bắt đầu bám sát Ôn Tu Viễn không rời nửa bước. Rốt cuộc cô cũng cảm nhận được làm sếp chẳng hề dễ dàng, liên tục một tuần trời không ngày nào cô được tan làm trước 11 giờ đêm, ngay cả cuối tuần cũng không tha. Ngoại trừ lúc ngủ, toàn bộ thời gian còn lại đều dành cho công việc, hoàn toàn không có tự do, càng không có cơ hội ghé qua tiệm "Hữu Điểm Điềm".
Tiền Đóa Nhạc ngày nào cũng gửi tin nhắn: Bà chủ ơi, có tới không thế?
Cái ngữ khí lúc thì đầy hy vọng, lúc lại thất vọng tràn trề khiến Du Nhiên cảm thấy mình chẳng khác nào một gã tra nam bắt cá hai tay.
Đến tối thứ Ba tuần kế tiếp, Ôn Tu Viễn có lịch trình cá nhân, Chu Hạo và Cố Du Nhiên cuối cùng cũng được tan làm đúng giờ. Ngay từ sáng khi biết tin sốt dẻo này, Cố Du Nhiên đã lên kế hoạch tối nay phải "xõa" một trận.
Khi cuộc họp cuối cùng kết thúc, Ngô Tử Thanh và Ôn Tu Viễn cùng bước vào thang máy, Cố Du Nhiên đứng nép một bên. Sắp được giải phóng rồi, cô bắt đầu thả hồn mơ mộng về lịch trình tiếp theo: Đầu tiên là đến "Hữu Điểm Điềm" ăn bánh ngọt, uống cà phê, sau đó cày nốt bộ phim đang dở, rồi về nhà gõ chữ!
"Cậu đúng là không chịu nổi khi thấy tôi sống tốt mà."
Cố Du Nhiên bỗng giật mình tỉnh mộng, thấp thỏm nhìn Ngô Tử Thanh, phát hiện lời này không phải nói với mình mới thở phào một hơi, nhưng mũi dùi lại lập tức chĩa về phía cô.
"Du Nhiên đang làm ở chỗ tôi rất tốt, cậu nói điều đi là điều đi luôn, chẳng thèm chào hỏi lấy một câu. Du Nhiên em nói xem, có phải anh ta uy h·iếp em không?"
"……"
Đúng lúc này, cửa thang máy mở ra cùng tiếng "đinh" vang lên, Ôn Tu Viễn buông một câu "Đi đây" rồi bước ra ngoài trước. Cố Du Nhiên gật đầu chào Ngô Tử Thanh, vội vàng đuổi theo. Ngô Tử Thanh còn cố rướn người gọi với theo bóng lưng cô: "Muốn quay lại lúc nào cũng được, bộ phận thị trường luôn chào đón em!"
Cố Du Nhiên đuổi kịp bước chân Ôn Tu Viễn, cười nịnh nọt: "Ngô tổng thật hài hước, hì hì."
Ôn Tu Viễn không bày tỏ thái độ gì, chỉ nói: "Để tôi đưa em về nhà trước."
"……"
Nhưng em đâu có muốn về nhà. Thật đúng là ngoài mặt thì cười hì hì, trong lòng thì...
Cố Du Nhiên khéo léo: "Hay là để em tự lái xe về đi ạ, như vậy sáng mai đi làm cũng thuận tiện hơn."
Ôn Tu Viễn không đáp lại ngay mà dừng bước, nheo mắt nhìn cô. Cố Du Nhiên chột dạ né tránh ánh mắt anh, ngón tay bối rối vén lọn tóc mái trên trán.
"Có phải muốn đi 'Hữu Điểm Điềm' không?"
Đốt ngón tay cô khựng lại giữa trán, vội vàng nói hai chữ: "Không đi."
Lúc này, Ôn Tu Viễn nhận một cuộc điện thoại: "Cứ bắt đầu trước đi, đừng đợi tôi."
Thôi xong rồi, câu này rõ ràng là anh định đưa cô về bằng được. Bỗng nhiên linh tính mách bảo, cô bắt đầu giả vờ nghe điện thoại.
"Alô, ba ạ."
Ôn Tu Viễn nhướng mày đánh giá cô, chậm rãi cất điện thoại vào túi. Cố Du Nhiên gồng mình chịu đựng áp lực, bắt đầu màn trình diễn như ảnh hậu của mình: "Hôm nay con không tăng ca, đang chuẩn bị về đây ạ, có việc gì không ba?"
Cô nhìn Ôn Tu Viễn, chỉ tay về phía xe ra hiệu: Em đi trước nhé?
Ôn Tu Viễn vẫn dửng dưng, cô đành phải nỗ lực hơn nữa: "Ba đang họp ở gần đây ạ? Còn bắt con qua đón nữa?" Cô tỏ vẻ hơi bực bội nhưng cũng đầy bất lực: "Thôi được rồi, con qua ngay đây."
Cúp máy, cô nói: "Ba em tình cờ ở gần đây, đang đợi em qua đón, vậy em đi trước nhé?"
Anh vẫn lặng thinh quan sát cô không chút biểu cảm. Bất chợt, anh rũ mắt cười nhẹ.
"……"
Nụ cười này đầy ý vị sâu xa khiến Cố Du Nhiên vô cùng bất an, cô nghiêm túc nghi ngờ kỹ năng diễn xuất vụng về của mình đã bị lộ tẩy. Ngay khi cô đang cân nhắc xem có nên thẳng thắn để mong được khoan hồng hay không, anh lại đột ngột lên tiếng: "Đi đi, đi đường cẩn thận."
!!!
"Vâng ạ, chào Ôn tổng, em đi đây!"
Cố Du Nhiên nhanh chóng cáo biệt, leo lên chiếc Volvo SUV. Cô từ từ lùi xe ra khỏi chỗ đỗ, còn vẫy tay chào Ôn Tu Viễn thêm cái nữa. Chạy đến cuối đường, qua gương chiếu hậu vẫn thấy Ôn Tu Viễn đứng đó, vẫn tư thế cũ, bộ suit xám đậm lịch lãm, dáng người cao ráo đứng thẳng tắp.
Cuối cùng cũng rẽ được sang đường khác, không còn bị ánh mắt ấy nhìn chằm chằm nữa, Cố Du Nhiên thở phào nhẹ nhõm như trút được gánh nặng.
Một tuần làm việc cường độ cao khiến một "con cá mặn" lâu năm như cô kiệt quệ cả về thể xác lẫn tinh thần. Nếu để Ôn Tu Viễn đưa về, cô sẽ có cảm giác mình vẫn đang trong giờ làm việc. Chỉ khi một mình lái xe trên đoạn đường này, cô mới thực sự cảm thấy mình đã tan làm, tâm lý lẫn sinh lý đều được thả lỏng.
Đang chờ đèn đỏ, cô thấy Tiền Đóa Nhạc gửi WeChat từ nửa tiếng trước: Tiểu đáng thương ơi, hôm nay lại tăng ca à?
Cô liền kết nối Bluetooth của xe, gọi lại cho bạn.
Tiền Đóa Nhạc bắt máy, phấn khích nói: "Tan làm rồi hả? Tới mau, tới mau!"
Nhớ đến lời nói dối với Ôn Tu Viễn, Cố Du Nhiên nói: "Tan làm thì đúng rồi, nhưng tớ phải về nhà."
"Khó khăn lắm mới không phải tăng ca, về nhà làm gì cho chán. Cậu Lộ hôm nay sinh nhật, đòi mời khách đây này, tụi mình phải tới thịt cậu ta một bữa thịnh soạn chứ."
"Vậy chúc cậu ấy sinh nhật vui vẻ nhé."
"Thật sự không đến à? Về nhà làm cái gì?"
"Ngủ, cày phim, gõ chữ." Cô thành thật trả lời.
Tiền Đóa Nhạc im lặng một lát: "Có phải sợ gặp Vương Lạc không?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/em-co-chut-rung-ong-voi-anh&chuong=25]
Vậy tớ cũng không đi nữa, cậu ở nhà đợi tớ, tớ qua liền."
Cố Du Nhiên còn chưa kịp ngăn cản đã nghe thấy đầu dây bên kia một giọng nam trầm ấm vang lên: "Sao cậu lại đổi ý rồi? Đã hứa rồi mà cứ thay đổi xoành xoạch thế?"
"Nhiên Bảo của tớ cần người bên cạnh, tớ phải đi với cậu ấy."
"Thì bảo cậu ấy cùng tới đi, tụi mình cùng đi với cậu ấy."
"Cậu ấy không tiện, cậu không hiểu đâu."
"Có phải vì Vương Lạc không? Đợi tôi một phút, xử lý xong ngay."
"Ôi chu choa, thần thông quảng đại thế cơ đấy!"
"Bớt giỡn đi."
Nghe Tiền Đóa Nhạc và Trịnh Lộ Ninh tung hứng trêu chọc nhau, Cố Du Nhiên không nhịn được mà bật cười: "Cậu cứ đi chơi với họ đi."
Tiền Đóa Nhạc lại tỏ vẻ chê bai: "Đi chơi với cậu ta thì có gì vui?"
Vừa dứt lời, giọng Trịnh Lộ Ninh lại truyền tới: "Hỏi rõ rồi nhé, Vương Lạc định đi bãi biển phía Nam, không cùng chỗ với chúng ta đâu, chắc chắn không gặp. Mà kể cả có gặp thì chúng ta đông người thế này, cũng đủ cho hắn một trận ra trò."
Tiền Đóa Nhạc do dự, vẫn hỏi ý kiến Cố Du Nhiên: "Bà thấy sao?"
Cố Du Nhiên cũng có chút đắn đo.
"Tớ đã hứa là sẽ về nhà ngay rồi, giờ nuốt lời liệu có ổn không nhỉ?"
Hai tiếng sau.
Vị vua của sàn nhảy, tiểu thiên hậu Disco đương đại, không ai khác chính là: Cố - Nicholas - Du Nhiên.
Trút bỏ đôi giày cao gót và bộ vest công sở gò bó, cô chỉ còn lại chiếc áo hai dây lụa trắng và chân váy bút chì đen ôm sát, chân trần nhún nhảy theo bản nhạc cực mạnh. Mái tóc vốn được buộc gọn cũng được xõa tung theo điệu nhảy, vòng eo thon nhỏ uốn lượn, xương cánh bướm lấp ló dưới sợi dây áo mỏng manh như cánh bướm đang vẫy vùng, ma mị và gợi cảm, dễ dàng trở thành tâm điểm nóng bỏng nhất sàn nhảy.
Ôn Tu Viễn rất hiếm khi đến hộp đêm, hôm nay nể lời không từ chối được nên định ngồi một lát rồi về. Quản lý dẫn anh lên lầu theo lối cầu thang cạnh sàn nhảy, đi được nửa đường anh bỗng dừng khựng lại. Chỉ một cái liếc mắt, anh đã thấy ngay Cố Du Nhiên ở giữa sàn nhảy. Cái người vừa cam đoan chắc chắn sẽ về nhà, lúc này lại đang nhảy nhót ở đây.
Nhan sắc của cô vốn đã rực rỡ thu hút, ngày thường cô hay mặc đồ công sở đơn sắc, buộc tóc đuôi ngựa, cẩn thận che giấu đi nét diễm lệ của mình. Nhưng khoảnh khắc này, tất cả đều hiển lộ rõ ràng không chút che đậy.
Vị quản lý là người sành sỏi, thấy vậy liền chủ động hỏi: "Ôn tiên sinh gặp người quen ạ?"
"Ừ." Anh nhìn chằm chằm gương mặt xinh đẹp của cô, khẽ hừ lạnh một tiếng.
"Để tôi xuống mời cô ấy lên nhé?"
Quản lý thận trọng quan sát sắc mặt anh, ánh đèn lúc sáng lúc tối chiếu lên gương mặt ấy khiến người ta không đoán định được anh đang nghĩ gì.
"Anh lên lầu báo một tiếng đi, tôi ngồi dưới này một lát." Nói đoạn, Ôn Tu Viễn quay người bước xuống cầu thang.
"……"
Quản lý ngẩn người vài giây, vội chạy theo, cực kỳ tinh ý tìm cho Ôn Tu Viễn một vị trí đối diện ngay sàn nhảy.
Ngoại hình của Ôn Tu Viễn vô cùng ưu tú, phục sức xa hoa, chỉ riêng chiếc đồng hồ trên cổ tay đã trị giá hàng triệu tệ. Không biết bao nhiêu cô gái trẻ hết lớp này đến lớp khác đến bắt chuyện với anh, khiến anh phiền không chịu nổi, đôi mày càng nhíu chặt hơn. Đây chính là lý do anh không thích những nơi này.
Trong sàn nhảy, Cố Du Nhiên đang nhảy cực sung, hoàn toàn không phát hiện ra có người đang dán chặt ánh mắt vào mình. Kể từ khi Tô Diệc gặp tai nạn, cô luôn phải chịu áp lực rất lớn, lúc nào cũng nơm nớp lo sẽ gặp lại Vương Lạc, lo người thân bạn bè bị liên lụy. Nhân dịp sinh nhật Trịnh Lộ Ninh, uống vài ly rượu, áp lực cuối cùng cũng tìm được lối thoát, cô đặc biệt muốn nhảy để giải tỏa.
Ở phòng bao trên lầu, Thịnh Tử Đường nghe quản lý nói Ôn Tu Viễn gặp người quen, thậm chí còn khiến một người ghét hộp đêm như anh nán lại cái nơi ồn ào hỗn tạp tầng một, anh ta vô cùng tò mò muốn biết vị "người quen" này là thần thánh phương nào, nhất định phải xuống xem cho bằng được!
Quản lý dẫn đường phía trước, Thịnh Tử Đường nhìn thấy Ôn Tu Viễn ở vị trí đối diện sàn nhảy. Giữa chốn ăn chơi mà anh vẫn đóng bộ suit chỉnh tề, mày nhíu chặt, trông chẳng giống đang đi bar mà giống như đang nghe báo cáo công việc và cực kỳ không hài lòng với bản báo cáo đó. Chung quanh toàn là "yêu ma quỷ quái", còn anh thì như một vị thần tiên đã thu lại phàm tâm. Bên cạnh có mấy cô gái đang chụm đầu bàn tán, có lẽ đang tính kế xem làm sao để kéo vị thần tiên này xuống hạ giới.
Thịnh Tử Đường cười, cho quản lý lui rồi thản nhiên ngồi xuống cạnh Ôn Tu Viễn. Ôn Tu Viễn liếc anh ta một cái, rồi lại tiếp tục nhìn về phía sàn nhảy. Thịnh Tử Đường đưa tay lên trán che bớt đèn, nheo mắt nhìn xem bạn mình đang ngắm ai, rồi bất ngờ thấy một cô gái cực phẩm. Đẹp thật sự, làn da trắng đến phát sáng, đôi chân vừa thẳng vừa dài, đôi chân trần toát lên vẻ đẹp nguyên sơ, đến cả màu sơn móng tay đen trên ngón chân cũng thấy cực kỳ đáng yêu.
Anh ta huých khuỷu tay vào người bên cạnh: "Này này, cô nàng kia được đấy chứ. Cái cô đi chân trần ấy."
Vừa dứt lời, anh ta liền cảm nhận được một luồng sát khí nồng nặc. Quay đầu lại, chạm phải ánh mắt lạnh lẽo như dao cạo của Ôn Tu Viễn, anh ta nhất thời câm nín. Không phải là sợ hãi hay chột dạ, mà chỉ muốn giải thích, nhưng giải thích cái gì thì cũng không biết, chỉ cảm thấy hình như mình vừa chạm vào vảy ngược của anh.
Chưa kịp suy nghĩ sâu xa, một bóng người đã lao nhanh qua họ, hướng thẳng về phía cô gái trong sàn nhảy. Một lát sau, vài người cùng nhau bước ra khỏi sàn nhảy.
Thịnh Tử Đường nhìn rõ người nọ, đứng bật dậy: "Lộ Ninh?"
Trịnh Lộ Ninh giật mình khựng lại: "Cậu?"
Kinh ngạc không chỉ có Trịnh Lộ Ninh, mà còn có Tiền Đóa Nhạc và Cố Du Nhiên. Cố Du Nhiên chỉ cần liếc mắt một cái đã thấy người đang ngồi ngay ngắn ở hàng ghế sofa giữa, lập tức trốn biệt sau lưng Trịnh Lộ Ninh, lo lắng đến mức muốn cắn móng tay.
Anh ấy đến từ bao giờ? Có nhìn thấy mình không? Sắc mặt rõ ràng rất lạnh lùng, nhưng khóe miệng lại treo một nụ cười, trông vừa quỷ dị vừa đáng sợ.
Cô tha thiết hy vọng là mình nhìn nhầm, nhưng nhìn phản ứng há hốc mồm của Tiền Đóa Nhạc, cô biết mình tiêu đời thật rồi.
Trịnh Lộ Ninh nói: "Cậu ơi, tụi cháu còn có việc, xin phép đi trước một bước."
Thịnh Tử Đường lại chỉ quan tâm đến người đang nấp sau lưng cháu mình: "Ai sau lưng cháu đấy? Không giới thiệu chút à?"
Trịnh Lộ Ninh liếc ra sau: "Để lần sau đi ạ, cháu thực sự đang có việc gấp."
Trịnh Lộ Ninh cũng đang cuống hết cả lên. Rõ ràng đã hỏi thăm kỹ là Vương Lạc không tới đây, vậy mà vừa nãy nhân viên phục vụ lại báo tin Vương Lạc đã xuất hiện ngay cửa. Cậu vội chạy vào gọi các cô ra, không ngờ nửa đường lại gặp ngay "Trình Giảo Kim" chắn lối thế này.
Ôn Tu Viễn vốn im lặng nãy giờ bỗng nhiên đứng dậy, sự chú ý của mọi người lập tức đổ dồn vào anh. Chỉ thấy anh bước vòng qua Trịnh Lộ Ninh, dừng lại ngay trước mặt Cố Du Nhiên.
Cố Du Nhiên nín thở, hận không thể dùng chân đào một cái lỗ dưới sàn để chui xuống.
Giữa tiếng ồn ào náo nhiệt chung quanh, Ôn Tu Viễn cúi sát vào cô, dùng tông giọng chỉ đủ cho hai người nghe thấy mà hỏi: "Giáo sư Cố cũng họp ở đây sao?"
"……"
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận