Sáng / Tối
Tác giả ngôn tình nổi danh mạng xã hội Du Tâm đã đăng một bản tuyên bố trên Weibo, thuật lại hành vi xâm phạm bản quyền của đoàn làm phim Có Một Chút Động Lòng. Do thương lượng không thành công nên cô buộc phải nhờ đến sức mạnh của cộng đồng mạng. Yêu cầu duy nhất trong bản tuyên bố là hy vọng đoàn phim xóa bỏ những cảnh quay có nội dung trùng lặp, đồng thời công khai xin lỗi cô. Nếu không, cô sẽ áp dụng các biện pháp tố tụng để đòi lại quyền lợi hợp pháp cho mình.
Một hòn đá ném xuống làm dậy sóng cả mặt hồ.
Người đầu tiên đứng ra ủng hộ Du Tâm chắc chắn là cộng đồng người hâm mộ truyện, họ hết lòng hỗ trợ "đại đại" nhà mình bảo vệ bản quyền hợp pháp. Tuy nhiên, phần lớn cư dân mạng vẫn giữ tâm thế "hóng hớt" để quan sát tình hình.
Bộ phim Có Một Chút Động Lòng vừa mới tổ chức lễ khai máy và leo thẳng lên hot search, phim chưa chiếu đã tạo được sức hút lớn. Vậy mà mới chỉ vài ngày, phim đã bị tác giả nguyên tác tố cáo xâm quyền, đặc biệt là khi nữ chính Đại Vi lại chính là một trong những biên kịch của bộ phim này.
Vốn dĩ ngoài người hâm mộ ra, cư dân mạng chẳng ai tin một diễn viên có thể làm tốt vai trò biên kịch. Lần này Đại Vi đảm nhiệm vị trí đó, mọi người đều cho rằng cô ta chỉ đang "treo đầu dê bán thịt chó". Nay lại bị tác giả nguyên tác tố cáo, hẳn là Đại Vi đã chiếm dụng kịch bản của người khác một cách phi pháp mà không chịu thừa nhận. Xét từ điểm này, Đại Vi đã hoàn toàn đánh mất sự ủng hộ từ công chúng.
Việc Du Tâm công khai tuyên bố không chỉ là lời tuyên chiến với đoàn phim mà còn chọc giận hội fan của Đại Vi. Bài đăng bảo vệ bản quyền đó bị fan Đại Vi tràn vào thóa mạ hàng chục nghìn bình luận, thậm chí họ còn vào các tác phẩm Có Một Chút Đòng Lòng và Thích Anh để đánh giá tiêu cực. Trong khi đó, fan của Hứa Ngân Hà thì thong thả ngồi xem kịch hay, không quên bồi thêm một nhát.
Hành động chấm điểm âm của hội fan cuồng đã chọc giận những người qua đường. Không ít cư dân mạng dù chưa từng đọc nguyên tác cũng tự phát vào chấm điểm bù cho hai bộ truyện.
— Giờ fan lưu lượng tố chất kém thật sự, rõ ràng chính chủ nhà mình làm sai mà còn mặt dày đi chấm điểm âm?
— Chấm điểm bù cho đại đại, ủng hộ đại đại đòi lại công bằng.
— Đến chấm điểm đây, truyện hay thực sự luôn! Ủng hộ tác giả.
— Đây là bộ truyện cực phẩm gì thế này? Sao trước đây mình không biết nhỉ?
Chẳng ai ngờ trong cái rủi có cái may, Du Tâm lại bất ngờ thu hoạch thêm được không ít người hâm mộ mới. Thế nhưng, sự việc xảy ra tiếp theo lại khiến các fan trung thành muốn phát điên.
Du Tâm để lại một dòng nhắn nhủ trên phần giới thiệu của truyện Thích Anh: Anh ấy không thích tôi, truyện sẽ không cập nhật nữa. Tôi sẽ tiến hành hoàn tiền các chương đã mua để có câu trả lời thỏa đáng cho mọi người.
Không chỉ người hâm mộ, mà phía nhà xuất bản, nền tảng đăng truyện và các đối tác phim ảnh đều hoảng loạn.
— Á á á đại đại ơi có chuyện gì thế? Xin đừng ngừng viết mà!
— Có phải vì chuyện phim "Có Một Chút Động Lòng" không? Đại đại hứa với em đi, nghỉ ngơi hai ngày cũng được nhưng đừng bỏ dở truyện được không?!
— Rõ ràng hôm qua chương mới vẫn còn ngọt đến thế, mới có một ngày thôi mà, có phải có hiểu lầm gì không?
— Yêu thầm đúng là rất khổ, ôm đại đại một cái, nhưng xin đừng đem con bỏ chợ mà. Khóc ròng...
Các fan thậm chí còn phát động chiến dịch #Tìm kiếm ngài W, mọi người đều muốn làm rõ xem tại sao đại đại Du Tâm lại đột ngột dừng viết như vậy?
Kể từ khi đăng bài bảo vệ bản quyền, tin nhắn, WeChat và điện thoại của Cố Du Nhiên reo lên không ngừng, tất cả đều đến từ phía nền tảng, nhà xuất bản và đối tác phim ảnh. Cô dứt khoát tắt máy để đổi lấy sự thanh thản.
Lúc này, cô thực sự không còn đủ sức lực để đối mặt với tất cả những hỗn loạn này nữa. Lần đầu tiên cô ước mình có một cái vỏ ốc để chui tọt vào đó, bỏ mặc hết thảy những ồn ào náo nhiệt sau lưng.
Cô trải qua một đêm mệt mỏi trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê. Trời vừa sáng, cô đã bị Giáo sư Cố ép dậy ăn sáng trong khi đầu đau như búa bổ.
Cố Hải Sinh hỏi: "Chân khỏi hẳn chưa? Định khi nào thì đi làm lại?"
Cố Du Nhiên uể oải gặm mẩu bánh mì khô khốc: "Để vài ngày nữa ạ."
"Hai ngày nay có liên lạc với Tu Viễn không?"
Cố Du Nhiên sinh lòng cảnh giác, hỏi ngược lại: "Có chuyện gì hả ba?"
"Ba nó đang nằm viện, chẳng biết giờ thế nào rồi."
Cố Du Nhiên khựng lại: "Ba anh ấy... bị bệnh ạ?"
Cố Hải Sinh gật đầu, không nén được tiếng thở dài: "Ừ, đột phát xuất huyết não ngay sáng sớm hôm qua, nghe nói suýt chút nữa là không qua khỏi, cũng may đưa đi cấp cứu kịp thời. Ông ấy chắc cũng cỡ tuổi ba, bình thường sức khỏe cũng khá lắm. Ai, tuổi già rồi, đúng là chẳng biết chuyện gì sẽ xảy đến vào ngày mai."
Chẳng lẽ việc hôm qua anh ấy đột nhiên không để ý đến mình, không nghe điện thoại là vì ba anh ấy đột ngột đổ bệnh sao???
Cố Hải Sinh nói lời này vốn định nhắc nhở con gái nên quan tâm đến bản thân mình hơn, nhưng cô lại cứ gặm bánh mì rồi ngẩn người ra, như thể chẳng nghe thấy lời bố nói.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/em-co-chut-rung-ong-voi-anh&chuong=51]
Ông trầm mặt xuống, gõ gõ vào bát vẻ bực bội: "Ngẩn ra đấy làm gì? Ăn cơm đi."
"Vâng ạ."
…
Cơn say khiến Ôn Tu Viễn đau đầu không thôi, nhưng cái đau lại làm anh tỉnh táo. Anh bắt đầu nhận ra vài điểm bất hợp lý.
Nếu anh chỉ là công cụ để viết tiểu thuyết, tại sao tiểu thuyết chưa kết thúc mà cô đã đòi chia tay? Trong truyện nam nữ chính còn chưa chính thức ở bên cạnh nhau, bảo chia tay để tìm cảm hứng thì nghe không xuôi chút nào.
Với sự nghi hoặc đó, Ôn Tu Viễn tìm đến trang đăng truyện của cô. Nhìn thấy lời nhắn của cô trên phần giới thiệu, anh càng thêm khó hiểu. Lướt xuống phần bình luận, độc giả cũng đang vô cùng thắc mắc tại sao hôm qua còn ngọt đến rụng răng mà hôm nay đã "đem con bỏ chợ".
Nhớ tới sự xuất hiện đột ngột của Đại Vi tối qua, anh tự hỏi liệu có phải Đại Vi đã đe dọa cô không? Anh lập tức cầm điện thoại định gọi đi nhưng rồi khựng lại. Một mặt, anh không có số của Đại Vi; mặt khác, với tính cách của Đại Vi, dù cô ta có thực sự nói gì với Cố Du Nhiên thì cũng sẽ không bao giờ thừa nhận.
Anh buông điện thoại, chống tay lên cửa kính sát đất. Hình bóng phản chiếu trên kính dần nhòa đi. Chân trời đã rạng ánh kim, trên đường phố yên tĩnh bắt đầu xuất hiện những người đi làm sớm.
Đêm đó khi biết mình chỉ là công cụ để cô viết truyện, anh đã tâm phiền ý loạn nên chỉ đọc vài chương đầu, nội dung phía sau chỉ lướt qua đại khái. Có lẽ, trong tiểu thuyết sẽ có câu trả lời mà anh muốn.
Chu Hạo đến nhà Ôn Tu Viễn lúc 7 giờ 40 sáng. Anh đã ăn mặc chỉnh tề, đang ngồi trên sofa dán mắt vào điện thoại.
"Ôn tổng, đi được rồi ạ."
"Ừ."
Ôn Tu Viễn đáp một tiếng rồi đứng dậy rời nhà. Từ lúc ở thang máy cho đến khi lên xe, mắt Ôn Tu Viễn không rời khỏi điện thoại một giây nào.
Điều này khiến Chu Hạo có chút hoang mang. Bình thường trừ khi phải xử lý công việc, Ôn tổng hầu như không dùng điện thoại. Hôm nay bị làm sao thế nhỉ? Nhìn có chút giống... trung niên nghiện mạng, à không, có vẻ hơi bị đắm đuối quá mức.
Trên đường đi, Chu Hạo báo cáo lịch trình hôm nay cho Ôn Tu Viễn, đồng thời thông báo tình hình ở bệnh viện: "Người chăm sóc đã sắp xếp xong rồi ạ, Bộ trưởng Ôn ngay khi rời khỏi phòng hồi sức ICU sẽ nhận được sự chăm sóc tốt nhất. Hôm nay Giáo sư Thời có tiết dạy, chắc phải tối bà mới qua bệnh viện được. Phía bệnh viện cũng đã dặn dò rồi, có tình hình gì họ sẽ báo ngay cho tôi."
Chu Hạo luyên thuyên một hồi lâu nhưng ông chủ chẳng nói lấy một lời. Biểu cảm của anh lại vô cùng khó hiểu: lúc thì nhíu mày, lúc thì khóe môi nhếch lên, khi thì chống cằm, lúc lại thở dài.
Chu Hạo thề là anh không cố ý nhìn trộm điện thoại của sếp, chỉ là vô tình liếc qua, rồi không kìm được lại liếc thêm cái nữa, cho đến khi xác định chắc chắn dòng chữ ở góc trái màn hình: Thích Anh - Du Tâm.
Anh chấn kinh thực sự. Sếp mình đang đọc tiểu thuyết???
Không nén nổi sự tò mò, anh lén lấy điện thoại ra tìm kiếm truyện Thích Anh.
Anh lại chấn kinh lần nữa. Sếp mình đang đọc truyện ngôn tình???
Sếp làm sao thế này? Đọc ngôn tình mà lại còn say mê, đắm đuối đến mức không dứt ra nổi?
Đang lúc nghĩ mãi không thông thì bạn gái anh bỗng gửi WeChat tới. Anh liếc nhìn sếp một cái rồi mới dám mở tin nhắn.
Ngoan: Á á á bộ truyện em đang theo dõi bỗng nhiên dừng cập nhật rồi! Đời em coi như u ám từ đây.
Chu Hạo: Ngoan nào, đừng giận, thiếu gì truyện đâu, để anh đề cử cho em một bộ.
Ngoan: Anh mà cũng biết đề cử truyện à? Thôi bỏ đi.
Chu Hạo: Bộ "Thích Anh", tác giả là Du Tâm ấy.
Ngoan: ...
Chu Hạo: Sao thế? Không thích à?
Ngoan: Đấy chính là bộ em đang theo! Nó dừng viết rồi! Nhìn khẩu hình của em này: DỪNG! VIẾT!!
Chu Hạo: ...
Rốt cuộc đây là bộ truyện thần thánh phương nào mà có thể khiến cả sếp lẫn bạn gái mình cùng mê mẩn thế này? Mình cũng phải đọc thử xem sao!
Nửa tiếng sau... Emmm, hình như mình vừa phát hiện ra một chuyện động trời.
10 giờ sáng, tập đoàn Cầu Tác triệu tập một cuộc họp lãnh đạo cấp cao quy mô nhỏ ngay tại phòng họp cạnh văn phòng Tổng giám đốc.
Ôn Tu Viễn ngồi đầu bàn nhưng cứ dán mắt vào điện thoại, mặc kệ mấy vị lãnh đạo tranh luận rôm rả, anh hoàn toàn không tham gia. Các sếp lớn đều ngạc nhiên, hôm nay bị làm sao thế nhỉ? Điện thoại có gì mà đẹp đến thế? Nhưng họ chẳng ai dám hỏi, chỉ thỉnh thoảng liếc nhìn anh, mà anh thì chẳng có lấy một phản ứng.
Cuối cùng, Hà Tinh Trầm không nhịn được nữa, dùng bút máy gõ gõ xuống mặt bàn trước mặt Ôn Tu Viễn.
Ôn Tu Viễn lúc này mới ngước mắt lên nhìn Hà Tinh Trầm một cái, chẳng đợi đối phương kịp lên tiếng, anh đã nói trước: "Tôi không có ý kiến."
Hà Tinh Trầm: "..."
Tôi đã hỏi ý kiến anh đâu?
Ngay sau đó, Ôn Tu Viễn cầm điện thoại đứng dậy. Ngô Tử Thanh vội gọi anh lại: "Đi đâu đấy?"
"Không phải kết thúc rồi sao?" Ôn Tu Viễn hỏi ngược lại.
Mọi người: "..."
Dù nội dung cần thảo luận đã xong, nhưng anh cũng phải ở lại nói thêm câu gì đó chứ?
"Xong rồi còn không đi?" Bỏ lại một câu đó cùng đám người đang há hốc mồm, Ôn Tu Viễn không thèm quay đầu lại mà rời khỏi phòng họp.
Chu Hạo định chạy theo thì bị Ngô Tử Thanh và Hà Tinh Trầm chặn lại: "Sếp cậu bị làm sao thế? Có phải tình hình của chú không tốt không?"
Chu Hạo thành thật đáp: "Tình hình của Bộ trưởng Ôn đã ổn định rồi ạ."
"Thế sao cậu ta cứ dán mắt vào điện thoại mãi thế?" Hà Tinh Trầm khó hiểu, "Yêu qua mạng à?"
Ngô Tử Thanh gạt đi: "Đừng nói linh tinh, thế còn tiểu Du Nhiên thì sao? Đúng rồi," anh quay sang hỏi tiếp Chu Hạo, "Vết thương của tiểu Du Nhiên đỡ chưa? Bao giờ em ấy đi làm lại?"
Chu Hạo không dám nói bừa, chỉ gật đầu rồi cúi chào: "Các sếp ơi, em thực sự phải đi đây, lát nữa Ôn tổng không thấy em lại trừ lương em mất, chào các sếp em đi ạ."
Ngô Tử Thanh: "..."
Hà Tinh Trầm xoa cằm đăm chiêu: "Lạ thật đấy. Hay là ngoại tình thật nhỉ?"
Triệu Tranh cũng đăm chiêu không kém: "Không ngờ lão đại lại tra như thế, còn dám ngoại tình."
Ngô Tử Thanh câm nín, hai cái ông này đúng là xem phim cẩu huyết khung giờ vàng nhiều quá rồi.
Gần đến trưa, văn phòng thư ký xuất hiện một gương mặt lạ. An Khang là người thấy cô đầu tiên, nghi hoặc hỏi: "Xin hỏi cô là ai ạ?"
Tiền Đóa Nhạc cười tươi rói: "Tôi là bạn của Du Nhiên, xin hỏi Chu Hạo là ai ạ?"
Tiểu Vương và Tiểu Quách cũng đứng dậy, nhìn cô chằm chằm. Ánh mắt Tiền Đóa Nhạc đảo qua hai người: "Ai trong hai anh là Chu Hạo thế?"
Tiểu Vương và Tiểu Quách nhìn nhau, nhất trí cho rằng người xinh đẹp thế này chắc chắn không phải kẻ xấu. Vì vậy Tiểu Vương nói: "Xin cô đợi một lát."
Nói xong, anh ta chạy nhanh vào văn phòng Chu Hạo. Rất nhanh sau đó, Chu Hạo đi ra cùng anh ta. Nhìn thấy người tới, cảm giác đầu tiên của Chu Hạo là trông rất quen.
Đúng rồi! Là bà chủ quán "Hữu Điểm Điềm"! Đang mải suy nghĩ thì cô đã đi tới trước mặt.
Tiền Đóa Nhạc mỉm cười nói: "Anh là Chu Hạo đúng không? Du Nhiên nhờ tôi tới đưa đơn xin thôi việc và thẻ ra vào của cô ấy."
Mọi người nhìn nhau ngơ ngác. Du Nhiên muốn nghỉ việc sao? Chẳng phải đang bị thương thôi sao? Tại sao lại nghỉ việc?
Chu Hạo gượng cười: "Cái đó... xin cô đợi một lát, để tôi vào báo với Ôn tổng một tiếng."
Tiền Đóa Nhạc gật đầu: "Được thôi."
Các thư ký đồng loạt đứng dậy nhường chỗ cho cô ngồi, Tiền Đóa Nhạc cười bảo: "Không cần đâu, tôi đứng một lát cũng được, anh nhanh lên là được."
Chu Hạo cầm đơn nghỉ việc và thẻ ra vào của Cố Du Nhiên đi đến trước văn phòng Ôn Tu Viễn, hít sâu một hơi rồi gõ cửa. Được sự cho phép, Chu Hạo đẩy cửa bước vào. Ôn Tu Viễn đang đeo kính chăm chú nhìn vào máy tính, nghe thấy tiếng Chu Hạo vào cũng không có phản ứng gì.
Chu Hạo tiến lại gần, báo cáo thành thật: "Ôn tổng, bà chủ quán 'Hữu Điểm Điềm' tới rồi ạ."
Ôn Tu Viễn ngước mắt nhìn anh.
Chu Hạo gồng mình chịu áp lực, nói tiếp: "Cô ấy mang đơn xin nghỉ việc và thẻ ra vào của Du Nhiên tới."
Ôn Tu Viễn nhìn chằm chằm vào tờ đơn nghỉ việc mà Chu Hạo đưa tới, bỗng nhiên nghĩ ra điều gì đó, anh đứng dậy cầm lấy áo khoác rồi dặn Chu Hạo: "Giữ cô ấy lại, đừng để cô ấy đi."
Chu Hạo ngây người gật đầu, rồi thấy sếp mình lao vút ra ngoài như bay.
Tiền Đóa Nhạc nhìn thấy Ôn Tu Viễn đột nhiên xuất hiện thì lúc đầu rất vui, nhưng nhớ lại tình cảnh hiện tại, mặt cô lập tức đanh lại, kiêu ngạo hếch cằm: "Ôn tổng, tôi tới thay Du Nhiên xin nghỉ việc."
Ôn Tu Viễn không phản đối mà gật đầu: "Chu Hạo, đưa cô ấy đi làm thủ tục."
"..."
Không phải chứ, đồng ý thật luôn? Ít nhất cũng phải giữ người lại một chút chứ? Tình cảm của hai người thực sự giống như cát trong tay, thổi một cái là bay sạch sao?
Sau đó, cô trơ mắt nhìn Ôn Tu Viễn bước nhanh đi mất, không mảy may do dự.
Chu Hạo: "Chị Tiền, mời chị đi theo tôi sang phòng nhân sự làm thủ tục nghỉ việc."
Tiền Đóa Nhạc nghe tiếng quay lại, nhìn thấy nụ cười chậm chạp của Chu Hạo, cô hậm hực gật đầu.
Tiền Đóa Nhạc: Đàn ông mà đáng tin thì heo cũng biết leo cây!
Tiền Đóa Nhạc: Anh ta thậm chí còn chẳng buồn ngăn cản lấy một câu. Nhiên bảo à, nghe chị khuyên một câu, loại đàn ông này không cần cũng chẳng tiếc.
Cố Du Nhiên đọc tin nhắn WeChat Tiền Đóa Nhạc gửi tới, trong lòng không biết là cảm giác gì, sống mũi cứ cay cay liên hồi. Đang định nghĩ cách trả lời thì cửa xe bỗng nhiên bị mở toang.
Cô ngẩng đầu nhìn lên, trái tim vốn đang tĩnh lặng như mặt hồ chết bỗng chốc đập rộn ràng trở lại, mỗi lúc một mạnh mẽ hơn.
Mới một giây trước Tiền Đóa Nhạc còn đang mắng anh lạnh lùng vô tình, vậy mà lúc này anh đã xuất hiện ngay trước mắt, thở hồng hộc, cà vạt cũng hơi xô lệch, trông như vừa mới chạy thục mạng tới đây.
Cố Du Nhiên ngơ ngác nhìn anh, đầu óc trống rỗng, chẳng thể thốt nên lời.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận