Sáng / Tối
cũng nghe thấy tiếng chuông, căng thẳng hỏi: "Có chuyện gì thế?"
Cố Du Nhiên nhìn chằm chằm cánh cửa, hạ thấp giọng: "Có người ấn chuông cửa."
"Tuyệt đối đừng mở cửa! Cài chặt chốt trong vào."
Cố Du Nhiên lặng lẽ đứng dậy, nhích từng bước về phía cửa, cố gắng không phát ra tiếng động. Đúng lúc này, người bên ngoài bắt đầu đập cửa "thùng thùng" khiến cô thót cả tim.
"Sao thế?" Tiền Đóa Nhạc truy hỏi.
"Hắn đang phá cửa." Cố Du Nhiên thì thầm.
"Cậu mau liên hệ lễ tân đi, tốt nhất là điều bảo an lên đây. Còn nữa, còn nữa, liên lạc với Ôn tổng đi, tớ cảm giác Ôn tổng đáng tin cậy hơn."
Cố Du Nhiên đã đứng sát cửa, tiếng đập cửa vang lên rõ mồn một, tim cô như muốn nhảy vọt ra ngoài. Người bên ngoài dường như có thể tông cửa xông vào bất cứ lúc nào. Ngay khi cô chuẩn bị báo cảnh sát thì người bên ngoài cuối cùng cũng lên tiếng: "Du Nhiên mở cửa, là tôi."
Là giọng của Ôn Tu Viễn! Tiếng gọi ấy như âm thanh cứu rỗi, giải thoát cho cô đang như thú dữ bị dồn vào đường cùng. Trái tim đang treo lơ lửng cuối cùng cũng được thả lỏng.
Cố Du Nhiên cúp điện thoại, gạt chốt mở cửa. Nhìn thấy Ôn Tu Viễn đứng bên ngoài, vẻ vui mừng như trút được gánh nặng lộ rõ trên mặt cô. Ôn Tu Viễn bước vào, tiện tay đóng cửa lại, trầm giọng nói: "Thu dọn hành lý đi, cả bạn của em nữa, cần phải đổi phòng."
"Anh đều biết cả rồi ạ?" Cố Du Nhiên cười khổ, mười đầu ngón tay đan chặt vào nhau sau lưng.
Vẻ mặt anh rất nghiêm trọng, chân mày khóa chặt, bờ môi mím thành một đường thẳng: "Lưu Chính gọi điện cho tôi rồi. Thông tin về em trên mạng đã bị xóa, nhưng vẫn phải cẩn thận. Tôi đã cho người soạn thảo công văn, lát nữa sẽ phát thông báo làm rõ mối quan hệ giữa em và Tô Diệc. Nhớ kỹ, sau này đừng xuất hiện bên cạnh Tô Diệc nữa, hiểu chưa?"
Cố Du Nhiên gật đầu thật mạnh: "Em hiểu rồi."
"Ừm," Ôn Tu Viễn hài lòng nhướng mày, "thời gian không có nhiều, mau đi thu dọn đi."
"Vâng."
Cố Du Nhiên vội vã kéo vali bắt đầu thu dọn. May mà đồ đạc của cô và Tiền Đóa Nhạc đều không nhiều, chẳng mấy chốc đã xong xuôi. Cô kiểm tra kỹ lưỡng từng ngóc ngách để đảm bảo không bỏ sót thứ gì, sau đó tìm khẩu trang đeo vào, lại lấy thêm kính râm để che chắn kín mít.
"Như thế này thì sẽ không ai nhận ra nữa." Cô nói.
"Lạy ông tôi ở bụi này à? Đêm hôm trong nhà lại đeo kính râm, sợ người khác không chú ý đến em chắc?" Ôn Tu Viễn nói rồi giơ tay gỡ kính râm của cô xuống, để lộ đôi mắt long lanh nước, cực kỳ giống một hồ nước mùa xuân, chỉ cần gió thổi qua là sẽ gợn sóng lăn tăn.
Mắt cô rất đẹp, khóe mắt sâu, đuôi mắt hơi xếch mang chút phong tình dị biệt, con ngươi màu trà trong vắt như có sức hút mãnh liệt. Thấy anh dường như đang ngẩn người, Cố Du Nhiên thử gọi: "Sư huynh?"
"Ừ," Ôn Tu Viễn đáp lời, anh rũ mắt không nhìn cô nữa, kéo lấy vali, "đi thôi."
Ôn Tu Viễn mở cửa trước để xác nhận hành lang không có người. Hai người song song đi trên hành lang, bỗng nhiên có mấy cô gái dáng vẻ lén lút đi ngược chiều tới. Họ không ngừng nhìn trước ngó sau, đếm số phòng như đang tìm người nhưng lại sợ bị phát hiện.
Tim Cố Du Nhiên thắt lại, nhưng rồi một luồng lực ấm áp truyền tới bàn tay. Cô cúi xuống thấy tay anh đang nắm chặt lấy tay mình. Sự tự tin lập tức quay trở lại, cô ưỡn ngực bước tiếp.
Lúc đi lướt qua nhau, mấy cô gái kia không nhịn được mà đánh giá cô. Dáng vẻ đeo khẩu trang kín mít của cô có vẻ đã khiến họ sinh nghi. Trong cái khó ló cái khôn, cô giả vờ khản giọng nói: "Khụ khụ... nhất định phải đi bệnh viện sao? Khụ khụ..."
Ôn Tu Viễn phối hợp ôm lấy vai cô, dịu dàng dỗ dành: "Ngoan, nghe lời anh."
Mấy cô gái kia không còn nghi ngờ gì nữa, tiếp tục chú tâm tìm số phòng. Cố Du Nhiên tựa sát vào lồng ngực anh, được anh dẫn đến sảnh thang máy. Tư thế này quá thân mật làm cô thấy không tự nhiên, cô khẽ cựa quậy nhưng lập tức bị anh ngăn lại: "Đừng nhúc nhích."
Cửa thang máy mở ra, hai người cùng bước vào. Khi cửa đóng lại, Cố Du Nhiên mới dám thở phào nhẹ nhõm. Ôn Tu Viễn buông cô ra, lấy điện thoại gọi cho ai đó.
"Triệu tổng à? Tôi thấy mấy cô gái có hành tung khả nghi ở hành lang tầng 10, anh nên cho người lên xem thử đi," nói đến đây anh mỉm cười, "không có gì."
Nếu mấy cô gái đó thực sự tìm cô thì đúng là nhanh thật! May mà cô hành động lẹ, nếu không thì... Cố Du Nhiên bỗng nhớ ra hình như Tô Diệc cũng ở khách sạn này! Thấy Ôn Tu Viễn kết thúc cuộc gọi, cô vội hỏi: "Tô Diệc đâu ạ? Anh ấy còn ở đây không?"
Ôn Tu Viễn liếc nhìn cô: "Buổi tiệc tối qua kết thúc là cậu ta về nhà rồi."
Đúng rồi, đây là kinh thành, nhà Tô Diệc ở ngay đây, thuê phòng chỉ là để làm tóc và trang điểm thôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/em-co-chut-rung-ong-voi-anh&chuong=34]
May quá!
Cố Du Nhiên thở phào: "Vậy thì tốt, nếu anh ấy cũng ở đây, không chừng lại xảy ra chuyện gì không hay."
"Hừ," Ôn Tu Viễn cười lạnh, rũ mắt nhìn cô, “Em lo cho bản thân mình trước đi."
Dưới ánh mắt lạnh lùng của anh, Cố Du Nhiên cười gượng gạo: "Sư huynh nói rất đúng ạ."
…
Ra khỏi thang máy, Ôn Tu Viễn dẫn cô đi về phía phòng nghỉ. Cố Du Nhiên cảm thấy hành lang này rất quen.
"Lại đổi khách sạn nữa sẽ chỉ làm bệnh tình của em nặng thêm thôi, tối nay cứ ở lại đây một đêm đi." Nói đoạn, anh quẹt thẻ mở cửa.
Hóa ra là về lại phòng VIP của anh, hèn gì cô thấy quen. Cố Du Nhiên đứng ở cửa không chịu vào: "Sư huynh, em với Đóa Nhạc thuê phòng khác là được rồi ạ."
"Bạn của em không ở cùng em thì an toàn hơn, mục tiêu của họ không phải cô ấy. Còn em, ở cùng tôi mới an toàn. Vào đi, dù sao vẫn còn phòng trống."
Cố Du Nhiên khựng lại một lát, rồi "đâm lao thì phải theo lao", cô túm lấy cổ áo anh, ghé sát mặt mình vào mặt anh: "Chẳng lẽ anh không sợ em sẽ làm gì anh sao..." Nói đến đây, cô khẽ cắn môi dưới, ánh mắt đầy vẻ mê hoặc nhìn anh.
Nhưng anh lại bật cười thành tiếng. "Phụt!"
"???"
Anh có thể không thèm đếm xỉa đến em, nhưng sao lại cười chứ! Em không cần thể diện à?
Cố Du Nhiên lại dọn vào căn phòng đó. Phòng có nhà vệ sinh riêng, đóng cửa lại là thành một không gian độc lập. Cô ngồi xuống mép giường, nghĩ lại cảnh vừa rồi mà ảo não vò đầu bứt tai. Cô nhìn cái gì cũng thấy ngứa mắt, bèn đá mạnh vào vali một cái, ai ngờ quên mất mình đang đi dép lê, đau đến mức suýt rơi nước mắt.
Chẳng bao lâu sau, Tiền Đóa Nhạc vội vã chạy đến, vừa ngồi xuống cạnh cô đã bắt đầu luyên thuyên: "Tớ đang ăn đồ nướng ngon lành thì một 'đại fan' quen biết báo tin là người ta đã tra ra thông tin của cậu rồi. Sợ chết đi được, đồ nướng cũng chẳng thấy thơm nữa. Dù thông tin trên mạng đã xóa nhưng ai mà biết được có ai lưu lại trong máy không, nên dạo này cậu phải cẩn thận đấy, hay là cân nhắc đổi số điện thoại luôn đi."
Cố Du Nhiên thở dài, giơ điện thoại lên: "Tớ để chế độ máy bay rồi, nhưng WeChat có hàng trăm lời mời kết bạn. Ở thế giới thực tớ chưa bao giờ 'nổi' như thế này."
Tiền Đóa Nhạc dở khóc dở cười: "Đại tỷ ơi, cái này mà gọi là nổi à?"
"Nổi tiếng theo hướng tiêu cực thì cũng là nổi mà."
"Đại Vi lần này tính sai nước cờ rồi. Thuê marketing với mua hot search sẵn sàng hết cả, ai dè bị cái tin #Bạn gái Tô Diệc# từ trên trời rơi xuống cướp sạch nhiệt độ. Ha ha ha, đáng đời, định lợi dụng Ôn tổng để lăng xê à, đúng là chập mạch. Chắc chắn là Ôn tổng đã cho gỡ hot search của Đại Vi rồi."
Cố Du Nhiên ôm lấy cái gối vào lòng, trầm ngâm nói: "Cậu bảo, anh ấy có thật sự là kim chủ của Đại Vi không?"
Tiền Đóa Nhạc thở dài: "Tớ chẳng phải đã nhắc cậu từ sớm rồi sao, đàn ông có địa vị như anh ấy bao nuôi nữ minh tinh là chuyện thường tình. Cậu hỏi tớ chi bằng tự hỏi chính mình ấy! Mấy ngày nay cậu luôn ở bên cạnh anh ấy, cậu thấy anh ấy là người thế nào?"
Ôn Tu Viễn là người thế nào? Cố Du Nhiên thực sự chưa bao giờ nghĩ tới.
Anh... dường như không có nhiều thời gian riêng tư, là một kẻ cuồng công việc, nếu không phải đang làm việc thì là đang trên đường đi công tác. Khả năng tự chủ cực cao, không rượu chè bài bạc, tuần nào cũng đi tập gym đều đặn 4 buổi không sót buổi nào. Đối với công việc thì nghiêm túc, cầu toàn, còn với cô thì chăm sóc chu đáo, có đôi khi lại rất dịu dàng, nhất là quãng thời gian Vương Lạc xuất hiện. Hơn nữa còn có "đóng góp đặc biệt" cho tiểu thuyết của cô, tóm lại là một người tốt!
"Người tốt? Chỉ hai chữ thôi à?" Tiền Đóa Nhạc cười khẩy, "Thêm một chữ nữa đi cho đủ bộ."
"Chữ gì?"
"Người. Đàn. Ông. Tốt."
"..."
"Đừng coi thường chữ 'đàn ông' đó, ý tớ là với tư cách một người phụ nữ, cậu có thể bắt đầu cân nhắc được rồi đấy."
Cân nhắc cái gì chứ, người ta có coi cô là phụ nữ đâu. Ban nãy cô đã làm thế rồi mà anh còn cười được! Nghĩ đến đây, Cố Du Nhiên đấm thùm thụp vào cái gối.
Tiền Đóa Nhạc vươn vai: "Thôi được rồi, cậu mau ngủ đi, giọng khản đặc sắp không ra hơi rồi, tớ cũng đi ngủ đây." Cô thở dài, "Phen này không biết ngày mai ra sân bay có bị fan phục kích không nữa? Thôi kệ đi, tới đâu hay tới đó, thuyền đến đầu cầu tự nhiên thẳng."
Tiền Đóa Nhạc đứng dậy, Cố Du Nhiên ngước khuôn mặt nhỏ nhìn bạn, dáng vẻ đáng thương vô cùng: "Cậu thật sự không ở lại đây với tớ à?"
"Tớ có phòng tội gì phải chen chúc với cậu? Cậu với Ôn tổng... hắc hắc..." Tiền Đóa Nhạc nhướng mày cười đầy ẩn ý, trông y hệt "tú bà" đang môi giới con gái nhà lành.
Cố Du Nhiên chắp tay: "Làm phiền cậu nghĩ nhiều quá rồi."
…
Tắm rửa xong xuôi nằm lên giường cũng đã rạng sáng. Cố Du Nhiên mãi mới gom đủ dũng khí để vào mạng xem WeChat. Xem được một nửa, cô "bật" người ngồi dậy: Tô Diệc gửi tin nhắn cho cô!
Tô Diệc: Ngại quá, tôi không ngờ lại gặp phải paparazzi. Văn phòng làm việc đã đính chính rồi, dạo này trên mạng có thể có những dư luận không hay, thực sự xin lỗi em.
Cố Du Nhiên nén sự phấn khích trong lòng, bắt đầu gõ trả lời: "Không sao ạ, được truyền tin đồn với anh là vinh hạnh của em... Không, không được viết thế, Tô Diệc chắc đang phiền lòng lắm, mình không được tỏ ra vui vẻ. Hmm, hay là viết: Trách em hôm đó không nên đi theo anh ra ban công... Cũng không ổn, tỏ ra quá bận tâm sẽ làm anh ấy thêm tự trách. Tại sao trong bao nhiêu người thích anh, anh lại truyền tin đồn với em chứ? Chắc chắn là do em sai rồi..."
Cô viết rồi lại xóa, cân nhắc mãi mới gửi đi một câu: Em tin rằng cây ngay không sợ chết đứng, mọi chuyện rồi sẽ qua thôi. Chúng ta cùng cố gắng nhé.
Gửi xong cô mới nghĩ muộn thế này chắc Tô Diệc ngủ rồi, không chừng tin nhắn còn làm phiền anh nghỉ ngơi. Thôi bỏ đi.
Cô lại mở Weibo lên, hot search #Bạn gái Tô Diệc# đã biến mất. Trong "Siêu thoại" của Tô Diệc đã sóng yên biển lặng, các fan đều đang tích cực quảng bá cho tác phẩm của anh. Diễn đàn cô hay vào vẫn còn mấy bài đăng thảo luận sôi nổi việc cô có phải bạn gái anh không.
—— Weibo chính thức của Cầu Tác đã phát thông báo rồi, người ta chỉ là nhân viên thôi.
—— Nói thật cô gái đó xinh thật đấy, rất xứng với Tô Diệc. Các fan cũng nên thoáng ra một chút.
—— Ha ha ha Đại Vi hôm nay cũng có tin đồn nhưng chẳng ai quan tâm.
—— Tập trung vào Tô Diệc đi, chủ thớt xóa các bình luận nhắc tên người khác đi nhé. ...
Ra khỏi đó, cô thấy có tin đồn về phim mới. Thường thì cô sẽ vào xem qua một chút, hôm nay cũng không ngoại lệ.
Tin mới: IP ngôn tình 《Có một chút động tâm》 sắp khởi quay, nữ chính đã định là một tiểu hoa đán hạng A.
—— A a a tớ cực thích bộ này! Cầu xin các nhà làm phim đừng phá nát nguyên tác.
—— Có phải của tác giả Du Tâm không?
—— Đúng rồi, chính là bộ đó đấy.
Cố Du Nhiên chớp mắt ba lần để chắc chắn mình không nhìn nhầm.
Đúng là 《Có một chút động tâm》, bộ truyện cô viết!
Những tình tiết lên xuống thăng trầm trong ngày hôm nay đủ để cô viết thêm một vạn chữ nữa rồi!
"A a a a a!"
Cố Du Nhiên bật dậy như lò xo, adrenaline tiết ra mạnh mẽ. Không thể kìm nén được sự xúc động, cô vừa nhảy vừa reo hò trên giường. Cô muốn hét thật to nhưng cổ họng giờ chỉ phát ra được những âm thanh thào thào không thành tiếng.
Đúng lúc đó, tiếng "cạch" vang lên, cửa mở toang. Ôn Tu Viễn vội vã xông vào, lo lắng gọi lớn: "Du Nhiên!"
"..."
Một bên là Cố Du Nhiên đang mặc đồ ngủ đứng trên giường, tay giơ điện thoại hôn lấy hôn để. Một bên là Ôn Tu Viễn vừa từ phòng tắm ra, trên người chỉ quấn duy nhất một chiếc khăn tắm.
Bốn mắt nhìn nhau, không khí đặc quánh sự xấu hổ. Tóc anh dường như chưa kịp lau, ướt sũng rủ xuống trông hiền lành hơn hẳn. Còn thân hình kia nữa, đúng là cực phẩm! Những đường nét cơ bắp quyến rũ, không quá thô kệch, 8 múi bụng lộ rõ, đường nhân ngư gợi cảm thấp thoáng sau mép khăn tắm...
Cố Du Nhiên biết lúc này không phải lúc để mê trai, nhưng cô không thể dời mắt đi được, thậm chí còn vô thức nuốt nước miếng một cái.
"Em đang làm cái gì thế?" Ôn Tu Viễn nhíu mày, có chút khó mở lời, "Hôn ảnh Tô Diệc à?"
Cố Du Nhiên sững người, vội vàng phủ nhận: "Không... không phải, em không có!"
Ôn Tu Viễn không tin, anh cười tự giễu: "Tôi cứ tưởng em gặp chuyện gì, xem ra là tôi lo nhiều rồi."
Cố Du Nhiên cuống cuồng bò xuống giường chạy tới giải thích, nhưng anh không nghe mà quay người ra khỏi phòng, đóng cửa cái "rầm". Cố Du Nhiên đuổi theo sát nút suýt nữa thì đập mặt vào cánh cửa, cô đành đứng cách tấm ván cửa mà gào lên: "Sư huynh anh phải tin em, thật sự không có chuyện đó đâu, thật đấy!"
Cô cũng không thể giải thích là tác phẩm của mình sắp được dựng thành phim truyền hình được... haiz...
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận