Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Em Có Chút Rung Động Với Anh

Chương 61: Thưa chú dì

Ngày cập nhật : 2026-04-15 16:05:05

“Bắt đầu từ bao giờ?” Giọng nói của Cố Hải Sinh lạnh lẽo như thể bị phủ một lớp băng dày.

Ôn Tu Viễn thành thật đáp: “Cũng vừa mới bắt đầu thôi ạ.”

“Sau khi con bé theo em đi làm việc sao?”

“Dạ phải.”

Cố Hải Sinh bỗng nhiên đặt mạnh chén rượu xuống bàn phát ra tiếng "cạch": “Tôi để con bé theo em làm việc, mà em dám lôi kéo nó yêu đương hả?”

Ôn Tu Viễn lập tức lên tiếng xin lỗi: “Giáo sư, thực xin lỗi thầy, là do em không kìm lòng được.”

Thấy thái độ của anh còn tính là thành khẩn, cơn giận của Cố Hải Sinh cũng dịu đi đôi chút, ông hỏi tiếp: “Em hơn Nhiên Nhiên mấy tuổi?”

“Tám tuổi ạ.”

“Nói cách khác, lúc em tốt nghiệp đại học thì con bé còn chưa thành niên.”

“... Dạ đúng.”

Cố Hải Sinh nhíu mày: “Sao tôi cứ cảm thấy em là chủ mưu đã lâu, ý đồ bất chính thế nhỉ?”

Ôn Tu Viễn trịnh trọng phủ nhận: “Tuyệt đối không có đâu giáo sư. Trước đây em chưa từng suy xét đến chuyện tình cảm nam nữ, chỉ luôn coi Nhiên Nhiên như em gái nhỏ. Từ khi làm việc chung, dần dần thấu hiểu rồi mới không tự chủ được mà bị cô ấy thu hút,” anh rũ mắt, nhớ đến cô là lại mỉm cười, “Lúc đó em mới hiểu tình yêu là gì.”

Cố Hải Sinh vốn hiểu rõ Ôn Tu Viễn, anh trông có vẻ ôn nhuận như ngọc nhưng lại rất khó để ai bước vào nội tâm. Biểu hiện lúc này của anh thực sự khiến ông kinh ngạc.

Ông khẽ hắng giọng, nhướng mày hỏi ngược lại: “Nói vậy, hai đứa là do tôi tác hợp sao?”

“Em tin chắc rằng, dù không làm việc cùng nhau thì em và Nhiên Nhiên cũng sẽ yêu nhau theo một cách khác.”

Cố Hải Sinh lại hừ một tiếng: “Em tự tin gớm nhỉ.”

Ôn Tu Viễn không nói gì, chỉ lặng lẽ rót đầy rượu cho thầy.

Cố Hải Sinh thở dài một tiếng, cầm chén rượu lên rồi lại khựng lại: “Tôi không phản đối chuyện em và Nhiên Nhiên tìm hiểu nhau, nhưng cũng chỉ dừng ở đó thôi. Còn việc em có thể tiến xa hơn với con bé hay không thì phải xem ý của nó.”

Ôn Tu Viễn như trút được gánh nặng, cười nói: “Cảm ơn giáo sư.”

“Con gái tôi từ nhỏ đến lớn chưa từng phải chịu uất ức. Nếu em dám bắt nạt con bé, đừng trách tôi trở mặt, lúc đó nể mặt Viện trưởng Thời tôi cũng không bỏ qua đâu.”

“Sẽ không có chuyện đó đâu, thầy cứ yên tâm ạ.”

“Còn nữa, trước khi sự nghiệp của Nhiên Nhiên ổn định, tôi chưa tính đến chuyện cho con bé kết hôn. Em tốt nhất nên xác định tâm lý trước đi.”

Vừa nói xong Cố Hải Sinh đã thấy hối hận. Câu trước vừa nói mới chỉ cho phép tìm hiểu, sao câu sau đã nhảy vọt sang chuyện kết hôn rồi? Ý cười trên môi Ôn Tu Viễn càng đậm hơn, anh lại rót đầy rượu cho thầy: “Mọi thứ đều tùy theo ý nguyện của Nhiên Nhiên ạ.”

Cố Hải Sinh vốn ít uống rượu, đêm nay ông uống đến mức chẳng nhớ nổi gì, không biết về nhà bằng cách nào. Lúc tỉnh dậy đã là sáng hôm sau, đầu đau như búa bổ. Vừa ra khỏi phòng, ông đã thấy Ôn Tu Viễn đang bận rộn trong bếp, kinh ngạc hỏi: “Sao em lại ở đây?”

Ôn Tu Viễn bưng bữa sáng lên bàn: “Tối qua thầy uống khá nhiều, trong nhà lại không có ai chăm sóc nên em ở lại ạ.”

Cố Hải Sinh gật đầu, kéo ghế ngồi xuống, bỗng nhớ ra chuyện Ôn Tu Viễn đòi yêu đương với con gái mình tối qua, ông lập tức cao giọng chất vấn: “Em ngủ phòng nào?”

Ôn Tu Viễn chỉ tay về phía phòng khách: “Dạ, ghế sofa.”

"Coi như em còn biết chừng mực!" Cố Hải Sinh xua tay: “Tôi không sao rồi, em đi làm việc của mình đi.”

“Dạ, có việc gì thầy cứ gọi điện cho em bất cứ lúc nào.”

Cố Hải Sinh trợn mắt: “Tôi thì có chuyện gì được chứ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/em-co-chut-rung-ong-voi-anh&chuong=61]

Em tưởng tôi già rồi hả?”

“Dạ không, em tuyệt đối không có ý đó.”

Ôn Tu Viễn bước ra khỏi nhà họ Cố với nụ cười không giấu nổi trên môi.

Đại Vi đang trải qua thời kỳ tăm tối nhất trong sự nghiệp.

Năm 22 tuổi cô được người tìm kiếm tài năng phát hiện, sau khi quay vài mẩu quảng cáo và MV, cô thuận lợi có được các vai phụ trong phim truyền hình. Từ đó sự nghiệp phất lên như diều gặp gió, cô chưa bao giờ nghĩ mình sẽ rơi vào cảnh bị "vạn người phỉ nhổ" như hiện tại.

Mỗi năm có biết bao người trẻ tuổi vắt kiệt sức để chen chân vào giới giải trí, tuổi tác của cô không còn là ưu thế, muốn đứng vững thì bắt buộc phải chuyển mình. Làm biên kịch là bước đi đầu tiên, nào ngờ lại tự đẩy mình vào ngõ cụt. Cứ đà này giới giải trí sẽ không còn chỗ cho cô dung thân, cô không thể ngồi chờ chết được.

Lục tìm hết danh bạ, cuối cùng cô cũng liên lạc được với một tiểu thư danh giá ở Phổ Thành. Đối phương đồng ý dẫn cô đến một buổi tiệc từ thiện sắp tới.

“Tôi chỉ giúp cô lấy được thiệp mời thôi, còn có vào được hay không là tùy bản lĩnh của cô đấy.”

Đại Vi chân thành nói: “Cảm ơn cô, tôi vô cùng cảm kích!”

“Hazzi, cô cũng thật là, đụng vào ai không đụng. Thôi bỏ đi, cô chuẩn bị cho tốt, hẹn gặp ở đó.”

Đến ngày diễn ra buổi tiệc, Đại Vi diện bộ váy đỏ cúp ngực lộng lẫy, trang điểm cầu kỳ. Cô tự nhủ chỉ cần bắt chuyện được với giới thượng lưu trong buổi tiệc này, có lẽ cô sẽ xoay chuyển được tình thế!

Vừa đến hiện trường, thấy nhiều gương mặt quen thuộc đang xì xào bàn tán, cô tự dặn lòng không được để tâm. Những tủi nhục hôm nay là để đổi lấy tương lai đứng ở vị trí cao hơn. Cô ưỡn ngực, xách váy bước lên bậc thềm.

Thế nhưng, cô lại bị nhân viên an ninh chặn lại ở ngoài hội trường.

Nhân viên mỉm cười lịch sự: “Thật xin lỗi, cô không thể vào trong.”

“Tại sao?”

“Thiệp mời có chút vấn đề ạ.”

Xung quanh mọi người đều dừng lại chờ xem trò cười của cô. Đại Vi cố nén giận, gắng gượng mỉm cười: “Điều đó là không thể nào.”

Nhân viên không muốn nói nhiều, chỉ lặp lại: “Xin lỗi cô.”

Đúng lúc này, vài quý cô mặc lễ phục hoa lệ xuất hiện ở cửa, dẫn đầu chính là cô tiểu thư đã đưa thiệp cho Đại Vi.

Có người bên cạnh hỏi: “Thiệp mời là giả sao?”

Cô tiểu thư kia cười đáp: “Sao mà giả được? Chẳng qua là, tấm thiệp đó không dành cho cô ta.”

Đại Vi: “...”

“Cũng không biết tự soi gương xem mình nặng mấy cân, đây đâu phải nơi hạng người như cô ta nên đến.”

“Người ta đang thất thế nên đến đây tìm cơ hội ấy mà.”

“Leo lên giường đại gia cũng đâu có dễ dàng thế.”

“Nghe mà mất cả hứng ăn tiệc.”

Đại Vi siết chặt nắm tay. Từng lời lẽ của họ như lột sạch quần áo của cô rồi ném ra giữa phố. Nỗi nhục nhã lúc này, cả đời cô cũng không quên được.

Dương Văn Hân vừa xuống xe đã thấy mấy người đang giằng co. Bà bước lên bậc thềm, lướt ngang qua người phụ nữ mặc váy đỏ. Cô tiểu thư danh giá ban nãy sáng mắt lên, nhiệt tình chào hỏi: “Chị, chị đến rồi ạ.”

“Có chuyện gì vậy?” Dương Văn Hân hỏi.

“Cô ta chính là Đại Vi đấy ạ.”

Dương Văn Hân nghe vậy liền quay đầu, nhìn xuống Đại Vi đang đứng ở bậc thềm phía dưới. Dưới sắc đỏ của chiếc váy, gương mặt cô ta càng thêm nhợt nhạt, nhưng ngực vẫn ưỡn thẳng, ánh mắt quật cường chứa đầy nước mắt.

Dương Văn Hân dặn nhân viên: “Cho cô ấy vào đi, là người của tôi.”

Nhân viên gật đầu: “Rõ thưa bà.”

Những người khác ngỡ ngàng: “Chị, chị làm vậy là...”

Dương Văn Hân mỉm cười: “Được rồi, đây là việc riêng của tôi, cảm ơn em.”

Đại Vi đứng chôn chân giữa bậc thềm, tiến thoái lưỡng nan. Cuối cùng, dưới những ánh mắt khinh miệt của đám đông, cô vẫn ưỡn ngực bước vào hội trường.

Dương Văn Hân đưa Đại Vi đến một góc ban công hẻo lánh, đi thẳng vào vấn đề: “Cô chính là Đại Vi, người đã đạo kịch bản của con gái tôi?”

“Thật xin lỗi, tôi thực sự không cố ý...”

Dương Văn Hân giơ tay cắt lời: “Nếu đổi lại là người khác, cô có xin lỗi không? Hay lại dùng chút lợi lộc nhỏ nhoi để đổi lấy sự yên ổn? Chẳng phải cô cảm thấy cái giá của việc đạo nhái quá thấp nên mới tùy tiện làm càn sao?”

Sự áp đảo của Dương Văn Hân khiến Đại Vi không chống đỡ nổi, cô phải bám chặt vào lan can, cắn môi cúi đầu.

“Tôi đoán được mục đích cô đến đây. Cái tính không chịu khuất phục này cũng tốt đấy, nhưng có vẻ cô dùng sai chỗ rồi. Tôi cũng có quen biết vài người trong giới giải trí, họ đều từng trải qua thời kỳ chạm đáy. Muốn thoát ra chỉ có cách tự lắng lại và bắt đầu lại từ đầu. Ai cũng có lúc phạm sai lầm, nhưng có đứng dậy được hay không là ở chỗ cô có thực sự nhận ra lỗi lầm của mình hay không.”

Nhìn thấy vẻ quật cường không chịu thua của Đại Vi ngoài cửa ban nãy khiến Dương Văn Hân có chút mủi lòng, nên bà mới đưa cô vào và sẵn lòng nói nhiều như vậy.

Đại Vi nhìn vào màn đêm, nước mắt rơi lã chã: “Bà đưa tôi vào đây thực chất là để nhục nhã tôi đúng không?”

Dương Văn Hân tự giễu mỉm cười, xem ra bà đã nhìn lầm người. Bà lạnh nhạt hỏi ngược lại: “Chẳng phải là cô tự chuốc lấy nhục sao?” Rồi bà nói tiếp với giọng băng giá: “Sau này những buổi tiệc thế này, tôi không muốn thấy cô xuất hiện nữa.”

Dứt lời, Dương Văn Hân quay người bỏ đi thì thấy Ôn Tu Viễn. Niềm vui sướng lập tức hiện rõ nơi đuôi mắt: “Tu Viễn!”

Nghe thấy tiếng gọi reo vui của Dương Văn Hân, Đại Vi khựng người lại, từ từ quay đầu. Thấy Ôn Tu Viễn, cái nhìn ấy ngỡ như đã cách cả mấy kiếp người. Anh vẫn rực rỡ và chói sáng như thế, còn cô là con vịt xấu xí lấm lem bùn đất, chẳng còn cơ hội nào để đứng bên cạnh anh nữa.

Mẹ giàu có, bạn trai quyền thế. À, có những người chẳng cần tranh giành gì cả vì sinh ra họ đã có tất cả rồi. Còn mình thì sao? Hai bàn tay trắng, đơn độc một mình, nếu không tự tranh thủ thì ai sẽ dâng tận tay cho đây?

Cô nhìn quanh hội trường rực rỡ, những nụ cười giả tạo, tiếng ly chén va nhau. Những người này, có ai thèm để mắt đến cô đâu? Không một ai coi trọng cô cả, chỉ có cô tự yêu lấy mình thôi.

Ôn Tu Viễn nhìn bóng dáng màu đỏ trên ban công vội vã rời đi, anh mỉm cười tiến lại gần Dương Văn Hân, lễ phép chào hỏi: “Chào dì ạ.”

Tuy thanh niên khác toàn gọi bà là "chị", chỉ có anh gọi là "dì", nhưng Dương Văn Hân không hề giận mà trái lại còn rất vui.

“Chẳng mấy khi thấy cháu xuất hiện ở những nơi thế này.”

“Nghe nói dì có ở đây nên cháu đặc biệt đến thăm ạ.”

Dương Văn Hân ngạc nhiên: “Tìm dì? Vì Du Nhiên à?”

Ôn Tu Viễn rũ mắt cười, gật đầu: “Dạ phải. Hy vọng dì đồng ý cho Nhiên Nhiên chính thức qua lại với cháu.”

Dương Văn Hân không giấu nổi niềm vui trong lòng, nhưng miệng vẫn không buông tha: “Để dì đoán xem, chắc chắn cháu đã tìm Cố Hải Sinh trước rồi mới đến tìm dì đúng không? Thế ra trong mắt cháu ba quan trọng hơn mẹ à?”

Ôn Tu Viễn không ngờ lại bị hỏi khó như vậy, anh bật cười: “Thực xin lỗi dì, vì giáo sư là thầy của cháu nên...”

Dương Văn Hân ngắt lời: “Được rồi, dì cũng không phải hạng người so đo vậy đâu. Cháu đặc biệt đến xin phép dì là dì vui rồi. Thật ra dì đã sớm nhận ra, mỗi khi nhìn thấy cháu là mắt con bé Nhiên Nhiên lại sáng rực lên. Con gái mình nuôi sao dì lại không biết chứ? Chỉ có điều cháu bận rộn như vậy, liệu có chăm sóc tốt cho con bé được không?”

Ôn Tu Viễn trịnh trọng gật đầu: “Cháu bảo đảm sẽ không để Nhiên Nhiên phải chịu bất cứ uất ức nào đâu ạ.”

“Nói suông thì ai chẳng nói được, để dì xem biểu hiện của cháu đã.”

Ôn Tu Viễn mỉm cười: “Cháu tuyệt đối không để dì thất vọng ạ.”

Ở đoàn phim, Cố Du Nhiên đang bế quan viết kịch bản, chẳng còn tâm trí đâu mà nghĩ cách thuyết phục bố mẹ, vì bạn trai cô đã âm thầm "dẹp loạn" hết cả rồi. Từ nay về sau, hai người có thể đường đường chính chính yêu nhau mà không cần trốn tránh nữa.

Đêm trước lễ Giáng sinh, cuốn Thích Anh cuối cùng cũng kết thúc. Các độc giả thi nhau viết những bài bình luận dài để chia tay tác phẩm.

“Tiểu thuyết kết thúc nhưng cuộc sống vẫn tiếp diễn. Mong tình yêu của tác giả mãi bền lâu!”

“Không nỡ chia tay chút nào, tác giả phải thật hạnh phúc nhé!”

“Hẹn gặp lại trên Weibo. Hóng ngày Ôn tiên sinh chính thức lộ diện.”

Viết xong tiểu thuyết, Cố Du Nhiên trút bỏ được một gánh nặng lớn, thời gian hẹn hò 30 phút mỗi ngày cuối cùng cũng được khôi phục.

Để hưởng ứng không khí Giáng sinh, phía ngoài khách sạn dựng một cây thông Noel cao lớn, treo đầy sao và quà tặng, đêm xuống đèn hoa rực rỡ vô cùng bắt mắt. Cố Du Nhiên nhận được điện thoại của Ôn Tu Viễn liền đứng đợi dưới gốc cây thông. Thấy xe anh tiến vào khách sạn, cô vui mừng khôn xiết.

Họ đã ba ngày không gặp nhau, cảm giác thực sự rất dài.

Vừa thấy Ôn Tu Viễn xuống xe, cô đã không kìm lòng được mà nhào vào lòng anh. Anh dùng vạt áo khoác bao bọc lấy cô, ôm thật chặt: “Lạnh không em?”

Cố Du Nhiên lắc đầu: “Không lạnh ạ. Chỉ là em nhớ anh quá thôi.”

“Đi dạo chút nhé?”

“Không ạ!” Cô nhìn anh, khẽ nói: “Chúng mình về phòng đi.”

Tiếng quẹt thẻ vang lên, trong bóng tối của căn phòng, cô tha thiết nhón chân tìm môi anh. Anh dứt khoát bế bổng cô lên, ép cô vào tường rồi mãnh liệt hôn xuống. Nỗi nhớ nhung tích tụ bao ngày tuôn trào, cô nhiệt liệt đáp lại anh, đôi bàn tay nhỏ bé luống cuống kéo lấy áo anh.

Anh bỗng khựng lại. Trong bóng tối, hai người nhìn nhau đắm đuối, hơi thở nóng hổi đan xen. Anh tựa trán vào trán cô, khẽ thở dốc, giọng nói khàn đặc: “Chuyện tiếp theo... em đã chuẩn bị tâm lý chưa?”

Cô đã sớm mê muội trong men tình, giọng cũng khàn đi: “Chuyện gì ạ?”

Trong bóng tối, anh khẽ cười một tiếng khiến tim cô tê dại.

“Em viết nhiều truyện như vậy, còn không hiểu sao?”

“Em hiểu, em...”

Cô chỉ vừa mới do dự hai giây, anh đã đặt một nụ hôn lên trán cô: “Đi đi, tự mình chơi một lát nhé.”

“...”

“Thế còn anh?”

“Anh cần bình tĩnh lại chút đã.”

Anh bật đèn phòng lên, ánh sáng rực rỡ khiến cô chưa kịp thích ứng phải nhắm mắt lại. Một lát sau, từ phòng tắm truyền đến tiếng nước chảy róc rách. Cô mở mắt ra, dưới đất là chiếc áo lông vũ của cô và cả chiếc áo khoác đắt tiền của anh.

Ơ kìa, sư huynh, anh có quyết định quá độc đoán không thế? Em đã nói là từ chối đâu cơ chứ...

Bình Luận

0 Thảo luận