Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Em Có Chút Rung Động Với Anh

Chương 60: Tuổi tác hơi lớn một chút

Ngày cập nhật : 2026-04-15 16:04:48

Đêm đó, Weibo của Du Tâm đã đăng thư luật sư mới nhất với hai yêu cầu rõ rệt: Một là Đại Vi phải lập tức rút khỏi đoàn phim Có Một Chút Động Tâm, hai là phải công khai xin lỗi cô.

Cư dân mạng hóng biến phát hiện ra rằng, lần này mục tiêu tấn công của Du Tâm đã chuyển từ đoàn phim sang cá nhân Đại Vi. Các fan của Đại Vi tràn vào Weibo của Du Tâm chửi bới, nguyền rủa, thậm chí còn cắt ghép ảnh thờ của cô, những lời lẽ dơ bẩn đến mức không nỡ nhìn.

Thế nhưng thư luật sư phát đi chưa bao lâu, "Weibo chính thức của phim truyền hình Có Một Chút Động Tâm" - vốn im hơi lặng tiếng sau vụ lùm xùm xâm quyền - rốt cuộc cũng có động thái. Họ đăng thông báo xác nhận: Qua xác minh, Đại Vi đã chiếm dụng kịch bản của Du Tâm một cách phi pháp. Với tư cách là đơn vị sản xuất, đoàn phim có trách nhiệm không thể thoái thác, nay trịnh trọng xin lỗi tác giả nguyên tác Du Tâm. Đại Vi sẽ không còn đảm nhận vai trò biên kịch và phải rời khỏi đoàn phim ngay từ hôm nay. Đoàn phim cũng sẽ khởi động lại việc tuyển chọn diễn viên nữ chính.

Cuối bản thông báo còn viết: "Sáng tạo là một quá trình không dễ dàng, cần được tôn trọng và ủng hộ nhiều hơn. Mong đợi bộ phim Có Một Chút Động Tâm sẽ gặp lại mọi người với một diện mạo khỏe mạnh hơn."

Thông báo này tung ra chẳng khác nào giọt nước tràn ly đối với người hâm mộ của Đại Vi. Không ít fan tuyên bố thoát fan, thậm chí có người còn quay lại "bóc phốt" Đại Vi mắc bệnh ngôi sao, tính tình tệ hại, mắng chửi fan... Cứ thế, làn sóng rời bỏ cô ta càng lúc càng rầm rộ.

Mấy bộ phim từng có ý định mời Đại Vi đóng chính cũng đồng loạt lên tiếng phủ nhận: "Chưa từng tiếp xúc với Đại Vi". Trong khi đó, các đơn vị sản xuất những tác phẩm còn chờ phát sóng của cô ta thì đúng là kêu trời không thấu, gọi đất chẳng hay.

Ngày hôm sau khi bản thông báo được đăng tải, phía đoàn phim hẹn gặp Cố Du Nhiên. Quy mô buổi gặp khá lớn, từ đạo diễn, giám chế đến nhà sản xuất đều có mặt đông đủ, ngay cả Hứa Ngân Hà và dàn diễn viên cũng tham gia.

Cố Du Nhiên không ngờ trận thế lại hoành tráng đến vậy. Không chuẩn bị trước, cô chỉ mặc áo lông vũ, quần jeans giản dị đến phó ước nên lúc đó có chút hoảng hốt. May mà mấy ngày nay đi theo Ôn Tu Viễn gặp qua không ít sóng gió, ngay cả đại tỷ phú cũng đã thấy rồi, nên cuối cùng cô vẫn giữ vững được khí chất của mình.

Sau một hồi chào hỏi xã giao, đoàn phim chính thức công bố cô là biên kịch của Có Một Chút Động Tâm, giới thiệu nhà sản xuất mới, đồng thời đưa ra danh sách vài diễn viên nữ phù hợp để cô lựa chọn.

Đây là lần đầu tiên Cố Du Nhiên làm biên kịch, kinh nghiệm còn thiếu sót mà thời gian lại gấp rút, nên đoàn phim đã sắp xếp thêm một vị biên kịch có tiếng khác cộng tác cùng cô. Để hoàn thành kịch bản hiệu quả nhất, Cố Du Nhiên dọn ra khỏi nhà, chuyển hẳn vào ở trong đoàn phim, bắt đầu hành trình viết lách quên ăn quên ngủ. Cuốn Thích Anh vẫn chưa kết thúc, mỗi ngày cô vẫn phải dành ra một tiếng để viết tiếp, bận đến mức chẳng còn thời gian hẹn hò.

Ôn Tu Viễn chỉ có thể đến tìm cô vào mỗi tối, cưỡng ép cô - người đã ngồi trước máy tính cả ngày - xuống lầu đi dạo nửa giờ xem như là hẹn hò. Mỗi lần đến, anh đều sai người chuẩn bị đồ ăn khuya, đồ ngọt để chia cho mọi người trong đoàn. Ai nấy đều xuýt xoa: "Chẳng hâm mộ nữ chính đâu, chỉ hâm mộ Du Tâm lão sư thôi."

"Anh thấy chúng ta có giống học sinh đang yêu nhau không? Ban ngày bận học không được gặp mặt, tối đến tan học mới được hẹn hò một tí."

"Không giống."

"Chỗ nào không giống ạ?"

"Học sinh yêu nhau ban ngày vẫn gặp được nhau, còn lén lút nắm tay nói thì thầm được vài câu chứ."

"Sư huynh, anh chắc chắn là thời học sinh chưa từng có bạn gái đấy chứ? Nói cứ như người từng trải ấy."

Ôn Tu Viễn bật cười, ôm chặt lấy cô: "Chút chuyện này anh lừa em làm gì? Không ăn được thịt heo thì cũng phải thấy heo chạy chứ. Chỉ tiếc là em kém anh nhiều tuổi quá, chúng ta không có cơ hội học cùng trường."

Cố Du Nhiên không khỏi thở dài: "Anh đúng là lớn hơn em nhiều thật. Bằng tuổi anh bây giờ thì ba em đã có em lên ba tuổi rồi đấy."

"Em đang ám chỉ là anh nên cưới em rồi sao?"

Cố Du Nhiên sửng sốt, lắc đầu lia lịa: "Không có, không có, tuyệt đối không có!" Trời đất chứng giám, cô chỉ là cảm thán một chút thôi mà!

"Anh lúc nào cũng sẵn sàng rồi, chỉ cần em gật đầu thôi."

Cố Du Nhiên tùy tiện chỉ tay về phía trước: "Chúng ta qua bên kia xem đi, bên đó náo nhiệt quá."

Ôn Tu Viễn mỉm cười nhìn cô gượng ép chuyển chủ đề, rồi để mặc cô kéo băng qua đường.

Cố Du Nhiên vào đoàn phim, không còn ai cùng Tiền Đóa Nhạc tán dóc, cô nàng bỗng thấy cuộc sống thật trống rỗng. Trước đây khi Cố Du Nhiên đi công tác, trong tiệm còn có Trịnh Lộ Ninh chạy qua chạy lại, giờ thì chẳng còn bóng dáng ai, ngày nào cô cũng mong trời mau tối, vô cùng nhàm chán.

Có nhiều thời gian chiêm nghiệm nhân sinh, Tiền Đóa Nhạc nghĩ có lẽ mình cũng nên tìm việc gì đó mà làm. Không có áp lực cuộc sống hay công việc, đời cô chẳng khác nào vũng nước đọng. Nhưng cô vốn không hợp với việc suy nghĩ sâu xa, nghĩ tới nghĩ lui, ngay cả trưa nay ăn gì cũng không quyết định nổi.

"Haizz!"

Đúng lúc Tiền Đóa Nhạc thở dài lần thứ 101, cô bỗng nghe thấy tiếng Tiểu Tống reo lên vui mừng: "Tiểu Lộ!"

Tiểu Lộ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/em-co-chut-rung-ong-voi-anh&chuong=60]

Trịnh Lộ Ninh?

Tiền Đóa Nhạc bật dậy nhìn về phía quầy lễ tân, quả nhiên thấy Trịnh Lộ Ninh đã nhiều ngày không gặp. Tóc anh cắt ngắn hơn, da có vẻ sạm đi một chút nhưng đôi mắt vẫn rất sáng. Tiền Đóa Nhạc không khỏi ngẩn ngơ.

Thực ra hai người cũng chẳng có mâu thuẫn gì lớn, chỉ là vì vụ cá cược kết thúc mà anh bỏ đi không một lời chào khiến cô thấy mất mặt. Vì thế lúc này, cô đời nào thèm cho anh sắc mặt tốt.

Trịnh Lộ Ninh đã thấy Tiền Đóa Nhạc từ bên ngoài cửa hàng. Chào Tiểu Tống xong, anh tiến thẳng về phía cô. Nhìn khuôn mặt đang ngẩn ngơ của cô, anh tự nhiên ngồi xuống đối diện, nhe răng cười: "Chào bà chủ."

Tiền Đóa Nhạc cười lạnh: "Tôi chẳng phải bà chủ của anh."

"Tôi đến xin việc."

"Ngại quá, tôi không thiếu thợ làm bánh."

"Vậy cô có thiếu người quét dọn, làm việc vặt không? Tôi cân hết."

"Hì hì, không thiếu."

"Chao ôi," Trịnh Lộ Ninh thở dài thườn thượt, "Không có việc làm, lại chẳng có chỗ ở, bà chủ ơi, tôi thảm quá mà!"

Vẻ mặt Tiền Đóa Nhạc hơi giãn ra: "Tại... tại sao lại không có chỗ ở?"

Trịnh Lộ Ninh than vãn thê lương: "Tôi bị mẹ đuổi ra khỏi nhà rồi."

Tiền Đóa Nhạc khịt mũi khinh bỉ: "Diễn sâu quá đấy." Dù nói vậy nhưng thái độ cô đã không còn gay gắt như lúc nãy. Đúng lúc này, điện thoại trên bàn đổ chuông, cô bực bội nhăn mặt bắt máy.

"Đã thỏa thuận từ 10 giờ sáng đến 10 giờ đêm, giờ lại đòi cắt một nửa thời gian, chẳng phải là muốn tăng giá trá hình sao? Không đời nào! Cứ giá đó mà làm! Hừ, màn hình lớn ở Phổ Thành thiếu gì, bà đây không thiếu cái tấm đó của ông nhé!"

Tiền Đóa Nhạc mắng xối xả một trận rồi bực dọc ném điện thoại lên bàn.

Trịnh Lộ Ninh vắt chéo chân, thong thả tựa lưng vào ghế: "Muốn thuê màn hình lớn làm gì? Tiếp ứng sinh nhật cho Tô Diệc à?"

Tiền Đóa Nhạc liếc mắt nhìn anh: "Sao anh biết?"

"Trên mạng rần rần chuyện sắp đến sinh nhật Tô Diệc rồi kìa. Thế này đi, nếu tôi giúp cô tìm được màn hình lớn ở các trung tâm thương mại, cô phải cho tôi vào tiệm làm việc."

Tiền Đóa Nhạc nửa tin nửa ngờ, nhưng giờ chỉ còn cách "còn nước còn tát", cô ướm hỏi: "Anh tìm được mấy tấm?"

"Cô muốn mấy tấm?"

Tiền Đóa Nhạc nhướng mày, cố ý làm khó: "Năm tấm."

Trịnh Lộ Ninh vỗ bàn cái rầm: "Không thành vấn đề."

"Chỗ hẻo lánh là tôi không lấy đâu đấy."

"Yên tâm, toàn bộ là khu kinh doanh sầm uất bậc nhất. Chờ đấy, mười phút nữa sẽ có câu trả lời." Nói rồi anh đứng dậy, cầm điện thoại ra ngoài gọi điện.

Chỉ vài phút sau, Trịnh Lộ Ninh quay lại, mắt sáng rực: "Xong rồi."

Tiền Đóa Nhạc không tin: "Anh lừa tôi chắc?"

"Đi, tôi đưa cô đi xem, ký hợp đồng trực tiếp với trung tâm thương mại luôn, không qua trung gian ăn chênh lệch."

"..."

"Đứng hình cái gì, đi mau!"

Tiền Đóa Nhạc theo Trịnh Lộ Ninh đi xem liên tiếp bốn năm tấm màn hình lớn tại các khu trung tâm, thuận lợi chốt xong vụ tiếp ứng sinh nhật Tô Diệc với mức giá còn rẻ hơn ba phần so với giá môi giới báo. Phải thừa nhận, Trịnh Lộ Ninh đúng là cũng có tài.

Mọi chuyện suôn sẻ, Trịnh Lộ Ninh nhướng mày: "Sao hả? Tôi vào tiệm làm việc được rồi chứ?"

Nể tình mấy cái màn hình, Tiền Đóa Nhạc cắn răng đồng ý: "Thử việc ba tháng, lương ba triệu, đóng bảo hiểm đầy đủ, không bao ăn ở." Mức lương này thấp hơn một nửa so với Tiểu Tống và Manh Manh, cô thầm nghĩ để xem anh trụ được bao lâu. Kết quả, Trịnh Lộ Ninh đồng ý không chớp mắt: "Chốt đơn."

"..."

"Anh bạn à, anh không phải đi tìm việc, anh là đến tìm niềm vui đúng không?"

"Cứ để tôi làm đã, nếu cô thấy tôi làm tốt thì tăng lương sau cũng được."

"..."

Giải quyết xong vấn đề màn hình, tâm trạng Tiền Đóa Nhạc tốt hơn hẳn. Manh Manh trêu: "Quả nhiên Tiểu Lộ vừa về là bà chủ vui vẻ ngay."

Tiền Đóa Nhạc nghe xong lập tức "xù lông": "Tôi vui là vì sắp đến sinh nhật Tô Diệc, liên quan gì đến anh ta." Manh Manh lủi thủi chạy mất.

Nhưng đúng là nhìn mãi mấy gương mặt quen thuộc, giờ có thêm một người mới cũng thấy thú vị. Hơn nữa Trịnh Lộ Ninh giúp cô tìm màn hình cũng bớt được bao nhiêu phiền phức. Trịnh Lộ Ninh bắt tay vào làm việc ngay, anh làm một loại đồ ngọt cấp độ Michelin mà cô chưa từng thấy bao giờ: Bánh mì thủy tinh.

Đó là một loại đồ ngọt nhìn không ra chất liệu, ăn không ra hương vị, chỉ thấy đẹp đến nao lòng. Nó thực sự rất thu hút, nhưng để bán đại trà? Chắc là không ai mua nổi vì chi phí quá cao! Cô thuê thợ làm bánh hay thuê "ông hoàng nghệ thuật" về đây không biết!

Tiền Đóa Nhạc thầm nhủ không được nổi giận, bảo Manh Manh đóng gói lại để mang đến cho Cố Du Nhiên đang khổ cực viết kịch bản ở đoàn phim nếm thử.

Tiền Đóa Nhạc đến đoàn phim đã hơn 7 giờ tối. Cô còn lo sẽ làm phiền Cố Du Nhiên và Ôn tổng âu yếm nhau, nhưng khi gõ cửa thì chỉ thấy mình bạn mình với mái tóc búi củ tỏi, đeo kính gọng đen, mặc áo hoodie rộng thùng thình và để mặt mộc.

"Ôn tổng đâu?"

"Tớ định viết cho xong cuốn Thích Anh nên không cho anh ấy đến, sợ làm chậm tiến độ công việc."

"..." Ngữ khí đầy vẻ chê bai. Phải chăng tình yêu rồi sẽ biến mất?

Cố Du Nhiên mở hộp bánh tinh xảo ra: "Đây là gì thế? Oa! Đẹp quá! Cái này... ăn được hả?"

"Tiểu Lộ làm cho cậu đấy."

Cố Du Nhiên vui vẻ: "Tiểu Lộ về rồi à! Tốt quá! Vừa hay dạo này tớ bận không đi chơi với cậu được, có anh ấy ở bên cậu thì cậu sẽ không thấy cô đơn."

Tiền Đóa Nhạc khịt mũi, giọng cũng đầy vẻ ghét bỏ: "Tớ cần anh ta ở bên chắc? Trong tiệm thiếu gì người."

Cố Du Nhiên nhún vai, đúng là cứng miệng.

Tiền Đóa Nhạc quan sát căn phòng đầy giấy A4 in kịch bản vứt lung tung: "Cậu cứ ở lì trong phòng suốt thế này à?"

"Ừm."

"Có mệt không?"

"Mệt thì chắc chắn rồi, nhưng thấy rất xứng đáng. Tớ cảm giác trước đây mình sống hoài sống phí quá. Nếu biết tận dụng thời gian thì tớ đã viết thêm được bao nhiêu chữ rồi! Thời gian trôi đi chẳng bao giờ trở lại," Cố Du Nhiên thở dài, quay sang nhìn bạn, "Cậu không còn việc gì thì về nhanh đi, đừng làm phiền tớ làm việc."

"..."

Cố Du Nhiên vào đoàn phim, Cố Nam Sơn bận huấn luyện thi đấu ở câu lạc bộ, Cố Hải Sinh bỗng thấy mình giống như một "ông già neo đơn", cảm giác trống trải trong căn nhà ngày một rõ rệt. Hôm nay, ông vừa kết thúc một cuộc hội thảo học thuật thì bắt gặp Ôn Tu Viễn.

Ôn Tu Viễn tiến tới chào hỏi: "Thưa giáo sư."

Cố Hải Sinh ngạc nhiên: "Sao em lại ở đây?"

"Em có việc gần đây, nghe nói thầy đang họp nên ghé qua thăm thầy."

Cố Hải Sinh gật đầu: "Đến đúng lúc lắm, đi ăn với thầy đi."

"Dạ vâng."

Ôn Tu Viễn đã đặt sẵn một nhà hàng sân vườn kiểu Trung Hoa rất hợp ý Cố Hải Sinh, ông chủ động đòi uống vài ly.

"Ba em dạo này sức khỏe thế nào?"

"Dạ, ba em đã xuất viện và đang tĩnh dưỡng ở nhà ạ."

Sau ba ly rượu, mặt Cố Hải Sinh đã ửng hồng: "Nói đi, tìm thầy có chuyện gì?"

Ôn Tu Viễn khẽ mỉm cười: "Quả nhiên không giấu được thầy. Thực ra có một chuyện quan trọng em muốn xin thầy đồng ý."

Cố Hải Sinh cười hừ một tiếng: "Nói thầy nghe xem nào."

Ôn Tu Viễn đưa tay nới lỏng cà vạt. Sống đến 31 tuổi, đây là lần đầu tiên anh thấy căng thẳng như vậy trước mặt người thầy, người tiền bối của mình. Anh uống cạn ly rượu, hít một hơi sâu rồi trịnh trọng nói: "Em đã thầm mến Du Nhiên từ lâu, hy vọng thầy có thể đồng ý cho chúng em chính thức qua lại."

Lời này của Ôn Tu Viễn hoàn toàn không làm Cố Hải Sinh bất ngờ. Con gái ông nuôi 23 năm, sống ngay dưới mắt ông, có những chuyện ông không thấy nhưng vẫn đoán ra được. Ông nheo mắt nhìn Ôn Tu Viễn đối diện - sự căng thẳng, khẩn thiết và cả chút lo âu không thoát khỏi mắt ông. Từ nhỏ Ôn Tu Viễn đã chín chắn hơn bạn đồng lứa, thời đại học đã toát lên khí chất của người làm chủ, chưa nói đến hiện tại là người nắm quyền một tập đoàn trăm tỷ. Một Ôn Tu Viễn căng thẳng thế này, đây là lần đầu ông thấy.

Ôn Tu Viễn tuyệt đối là người xuất sắc nhất trong đám thanh niên cùng tuổi, lại không kiêu ngạo hay nóng nảy. Từ lúc đi học đã rất có chính kiến, kiên định và có năng lực. Dù giàu có nhưng không vì thế mà làm bậy, lại rất hiểu lễ nghĩa. Hai gia đình cũng coi như hiểu rõ gốc rễ, con gái ông chắc chắn sẽ không bị bắt nạt.

Mọi thứ đều ổn, chỉ có điều... khoảng cách tuổi tác hơi lớn một chút.

Bình Luận

0 Thảo luận